Căn cứ theo lời của người mặc áo choàng đen, máu trong chai kia là thứ trân quý mà bọn chúng tìm được ở sau cửa, cất giấu bí mật của áo đỏ, dường như cũng là thủ đoạn chính để khống chế áo đỏ của Hiệp hội kể chuyện lạ.
Nhưng điều làm cho mọi người không ngờ tới là tơ máu cất giấu bí mật của áo đỏ giờ đã bị một con mèo nuốt vào trong bụng rồi.
“Uống rồi?” Tên mặc áo choàng đen tức đến run người, hắn ta không ngờ có người sẽ mang theo một con mèo bên người, chạy loạn khắp nơi.
“Mày nôn ra cho tao!” Giọng của áo choàng đen trở nên lanh lảnh, có lẽ đây mới là giọng thật của hắn ta.
Đôi tai mèo cụp ra đằng sau, nó cảm thấy uy hiếp từ người đàn ông mặc áo choàng đen này, nên đang chuẩn bị tư thế tấn công.
“Bắt nó lại cho tao! Tao muốn xé xác nó ra, lấy hết máu trên người nó!” Quái vật áo đỏ mặt mọc khắp người đứng bên cạnh nghe được mệnh lệnh, nhắm về phía nóc nhà.
Áo đỏ lao tới, mèo trắng vốn còn đang nhe răng ngậm cái chai đột nhiên xoay người chạy, nó nhảy trên nóc nhà, sau đó chui vào giữa đám thôn dân dị dạng.
Trong thôn loạn cào cào, tên mặc áo choàng đen tức nghiến răng nghiến lợi, xưa nay hắn ta rất cẩn thận, không ngờ bây giờ lại lật thuyền trong mương.
“Nhất định phải bắt nó lại, đó là chai cuối cùng đấy.”
Hai tay hắn ta nắm chặt, áo choàng đen nhìn mèo trắng dụ lệ quỷ áo đỏ đi, khoảng cách giữa lệ quỷ và hắn ta càng lúc càng xa.
Lúc hắn ta và lệ quỷ cách nhau mười mấy mét, hắn ta đột nhiên sinh ra một dự cảm không tốt, quay đầu nhìn về phía sau, Trần Ca đã xách búa của bác sĩ nát sọ vọt tới.
“Hãy hưởng thụ nốt chút thời gian tự do còn lại đi! Vừa rồi mày đã nói câu này, giờ tao trả lại cho mày đó.”
Trần Ca bị áo choàng đen ép sát từng bước, cuối cùng khi hắn ta nổi giận, Trần Ca cũng tìm được một cơ hội.
“Tao ghét nhất những kẻ như chúng mày chuyên dựa vào ngoại lực, con người phải dựa vào chính bản thân mình.” Trần Ca điên cuồng vung búa của bác sĩ nát sọ lên, chạy như bay tới: “Có bản lĩnh thì chúng ta đánh tay không một trận xem!”
Áo choàng đen nhìn búa của bác sĩ nát sọ trong tay Trần Ca, hít một hơi lạnh: “Tên điên này.”
Hắn ta xoay người bỏ chạy, Trần Ca đuổi sát phía sau không tha.
Lệ quỷ áo đỏ bị dụ rời đi, đây là một cơ hội khó có được, Trần Ca tuyệt đối không tha cho hắn ta.
Áo choàng đen cuống quýt chạy trốn, hắn ta chẳng còn đoái hoài đến việc bảo trì cảm giác thần bí nữa, hắn ta giữ chặt cái mũ trùm đầu, trong miệng la tên áo đỏ mặt mọc khắp người kia.
Tình huống lúc này giống hệt tình huống lần trước Trần Ca gặp ở khu chung cư Phương Hoa Uyển, đều là lệ quỷ áo đỏ bị dụ đi, sau đó người bị lệ quỷ bám thân bị công kích.
“Xem ra lệ quỷ áo đỏ cũng chẳng phải vạn năng.” Hai lần gặp tình huống này giúp Trần Ca ý thức được rằng: “Đúng thế, một lệ quỷ áo đỏ không an toàn, rất dễ bị dụ rời đi, phải nuôi thêm vài áo đỏ nữa mới được!”
Cùng là người bị lệ quỷ bám thân nhưng tố chất thân thể của áo choàng đen kém xa Trần Ca.
Có lẽ chuyện này liên quan tới việc phương thức thao túng ma quỷ khác nhau, Trần Ca là vừa lừa vừa dụ để ma quỷ chủ động tiếp nhận bản thân, còn quan hệ giữa đám Hiệp hội kể chuyện lạ và ma quỷ thì chỉ là lợi dụng lẫn nhau mà thôi.
Áo choàng đen chạy được một đoạn ngắn thì tốc độ dần chậm lại, trái lại Trần Ca phát hiện tốc độ của đối phương đang giảm thì anh lại lập tức tăng tốc!
“Hôm nay tao sẽ giúp điều tra viên nhảy lầu kia báo thù!”
Kẻ không biết quý sinh mạng thì sinh mạng cũng sẽ không tôn trọng hắn.
Áo đỏ mặt mọc khắp người nghe được tiếng cầu cứu của áo choàng đen, nhanh chóng chạy tới.
Nhưng khi nó chạy qua quan tài màu đỏ thì toàn bộ những khuôn mặt trên thân thể nó đều thay đổi biểu cảm, giống như thấy được một thứ rất nguy hiểm nào đó, bị kinh hãi trong nháy mắt.
Áo choàng đen không trụ được nữa, nhưng quái vật mặt mọc khắp người thì không chạy tới, nó dừng lại bên cạnh quan tài màu đỏ, cảnh giác cao độ.
Sương mù máu trong thôn càng lúc càng dày đặc, dường như thôn dân dị dạng cũng cảm nhận được gì đó, chúng nó nhìn chằm chằm về phía quan tài màu đỏ kia, thân thể không tự chủ được run lên.
“Lại thất bại.”
Giọng nói phát ra từ bên trong cái quan tài màu đỏ kia, người phụ nữ nhìn có khí chất đặc biệt kia từ từ mở mắt ra.
Tròng mắt của cô ta khác hẳn với người bình thường, trong hai con ngươi là hình ảnh của cô nhóc Giang Linh: “Vẫn không cắt đứt liên hệ với cháu được.”
Tơ máu chui vào trong lòng bàn tay cô ta, người phụ nữ nhẹ nhàng vuốt ve cái ót của cô bé: “Cô nợ cháu một mảnh xương sọ, sau này cô sẽ giúp cháu một việc.”
Giang Linh mềm nhũn ngã xuống, người phụ nữ lại đưa mắt nhìn áo đỏ mặt mọc khắp người: “Chúng mày không cho tao cơ hội làm người, vậy tao sẽ khiến chúng mày, ngay cả cơ hội thành quỷ cũng không có.”
Tiếng nói vừa dứt, sương mù máu trong toàn thôn sôi trào, giống như từng cái gông vô hình khóa chặt tất cả mọi người tại chỗ.
Người phụ nữ bước ra khỏi quan tài màu đỏ, phía sau cô ta có vô số tơ máu, từ từ đi về phía trước.
Áo đỏ mặt máu liều mạng giãy giụa, nhưng sương mù xung quanh khóa chặt nó lại.
Từng tầng gông xiềng, hơn nửa sương mù trong thôn tụ thành máu loãng dính vào thân thể áo đỏ của Hiệp hội kể chuyện lạ.
“Sau khi tao đẩy cửa ra mà còn muốn động thủ với tao sao?” Người phụ nữ vươn tay về phía khuôn mặt của áo đỏ, ngón tay đâm vào giữa thân thể đối phương, tất cả khuôn mặt trên thân của quái vật bắt đầu thét chói tai. Nhưng đáng tiếc chẳng có chút tác dụng nào cả.
Tình cảnh xảy ra sau đó vô cùng máu tanh, người phụ nữ ngắt từng khuôn mặt trên người quái vật xuống, ném vào trong quan tài màu đỏ.
“Kế tiếp đến phiên các người.” Cô ta vô cùng thù dai, thao túng sương mù máu treo những thôn dân đang quỳ rạp dưới đất lên. Tiếng những thôn dân kia kêu khóc cầu xin tha thứ càng lớn, cô ta càng vui.
Tiếng cười của người phụ nữ vang lên bên tai, Trần Ca cũng bị hạn chế hành động khẽ rùng mình một cái, anh nhìn những thôn dân đang thống khổ kia, lắc đầu: “Người mà các người từng làm tổn thương, cuối cùng sẽ biến thành ác mộng của chính các người.”
Sương mù máu không ngừng dung nhập vào thân thể của người phụ nữ, sau khi hành hạ những thôn dân, cô ta ôm lấy Giang Linh rồi đi tới bên cạnh Trần Ca.
“Cậu nói tôi nhảy cũng không chạm tới vai của cậu phải không?” Người phụ nữ này nửa cười nửa không nhìn Trần Ca.
“Tôi từng nói sao? Không phải chứ, sao tôi không nhớ gì cả nhỉ?” Tóc gáy của Trần Ca dựng cả lên, người phụ nữ trước mắt này cũng thù dai quá, hơn nữa còn khó đối phó hơn cả áo đỏ của Hiệp hội kể chuyện lạ.
“Không nhớ thì thôi, lúc đầu tôi còn muốn báo đáp cậu.”
Ngoài dự liệu của Trần Ca, người phụ nữ đáng sợ, thù dai, tàn nhẫn này không làm khó dễ anh. Cô ta đi về phía bên trái vài bước, ngồi xổm trước người của Phạm Úc: “Có phải cháu đã phát hiện ra cô từ lâu rồi không?”
Phạm Úc gật đầu, dù sao cậu cũng chỉ là một đứa bé, cậu vẫn rất ngây thơ.
“Vậy vì sao cháu vẫn chơi cùng cô?” Người phụ nữ ghé sát mặt vào người Phạm Úc, giống như muốn nhìn rõ vẻ mặt của Phạm Úc.
“Là cô chơi với cháu, cháu chẳng có bạn bè nào cả.” Phạm Úc nói xong thì chỉ vào Trần Ca, nói: “Trừ chú ấy ra.”
Người phụ nữ cười cười, lấy một cái vòng ngọc từ trong ống tay áo ra: “Cháu có thể thấy chúng nó, đeo cái này lên, chúng sẽ không bắt nạt cháu.”
Người phụ nữ đứng dậy, đặt Giang Linh bên cạnh Trần Ca: “Hãy mang con bé rời khỏi đây đi, cái thôn này sẽ bị chôn vùi vĩnh viễn.”
Trần Ca cũng không hiểu người phụ nữ này lắm, anh chỉ ôm lấy Giang Linh, nắm lấy tay Phạm Úc: “Tôi có thể đi rồi sao?”
“Ừm.”
“Vậy tôi có thể đem người này đi không?” Trần Ca đi về hướng người áo choàng đen: “Tôi muốn hỏi hắn ta một vài chuyện.”