Vào lúc 9 giờ 20 phút tối, Trần Ca bắt taxi đến Học viện Pháp y Cửu Giang, sau khi xuống xe, anh phát hiện trường học này cũ nát hơn so với những gì mình tưởng tượng rất nhiều.
“Thật yên tĩnh, lúc này vẫn còn sớm, tại sao không nhìn thấy bóng dáng sinh viên nào trong sân trường vậy?”
Trần Ca thanh toán tiền xe, đeo túi đi vào giữa sân trường, khi anh đi qua cổng còn cố ý nhìn vào mắt nhân viên bảo vệ nhưng người đó cũng không ngăn anh lại.
“Đúng là nhìn mình không giống người xấu.”
Hai bên đường trồng rất nhiều cây, trường học này làm rất tốt việc phủ xanh, nhưng đi một mình trong này thì lại cảm thấy hơi âm u.
“Tòa nhà dạy học cũ ở đâu? Mình thấy tất cả các phòng học ở đây đều rất cũ nát.” Trần Ca lôi điện thoại di động ra, gọi đến số điện thoại của Cao Nhữ Tuyết: “Tôi đã đến trường của các cô rồi, bây giờ tôi phải đi đâu để gặp cô?”
“Từ cổng phía nam tiếp tục đi vào, anh có thể thấy một tòa nhà cũ đã bị chặn, đó chính là tòa nhà dạy học cũ, anh mau đến đây đi.” Giọng của Cao Nhữ Tuyết rất nhỏ, giống như đang trốn ở đâu đó: “Bạn cùng phòng của tôi đã biết tôi đang ở ngoài, tôi có thể cảm giác được bọn họ đang đi theo tôi, hình như tôi đã bị bọn họ phát hiện ra rồi.”
“Tôi khuyên cô nên gọi cảnh sát ngay lập tức. Bây giờ cô đang ở đâu?”
“Phía sau tòa nhà dạy học, thôi nhé, tôi nhìn thấy bọn họ rồi!”
Điện thoại bị Cao Nhữ Tuyết cúp máy, ảnh hưởng bởi giọng nói của cô, Trần Ca không hiểu sao lại rùng mình một cái.
Anh ngẩng đầu nhìn trời, hình như là vì trời sắp mưa nên tối nay cực kỳ ngột ngạt.
Khi mới bước vào cửa trường, Trần Ca còn có thể gặp được một vài người, nhưng khi tiếp tục đi sâu vào trong, dần dần không thể gặp được ai nữa.
“Có một nơi hoang vắng như vậy trong Học viện Pháp y sao?”
Trần Ca lấy điện thoại di động ra và lên mạng kiểm tra thử một chút mới phát hiện Đại học Y khoa Cửu Giang và Học viện Pháp y là ở chung với nhau, sau này Đại học Y khoa chuyển đến khu trường mới, khu trường cũ chỉ còn lại Học viện Pháp y cùng một hoặc hai chuyên ngành đặc biệt.
Ít người, đương nhiên khuôn viên cũng trống rỗng.
“Nhiệm vụ cuối cùng của Thông Linh Trong Trường Ma chính là ở chỗ này?” Trần Ca tạm thời không có ý định làm nhiệm vụ này, ở thôn Hoạt Quan ít nhiều còn có Hứa Âm hỗ trợ, bây giờ chỉ bằng anh và Diêm Đại Niên, đơn phương đối đầu với cảnh tượng ba sao chắc chắn chính là tự nộp mạng.
“Có cái gì không đúng thì lập tức rút lui.” Trần Ca nhét quyển truyện tranh vào túi: “Năng lực thứ ba của Diêm Đại Niên sẽ là nhân tố quyết định để chú ta chế ngự được tất cả lệ quỷ dưới áo đỏ, đợi qua khoảng thời gian này, trước tiên cứ giúp chú ta thực hiện mộng tưởng đã.”
Điện thoại màu đen đánh giá Diêm Đại Niên rất cao, nói rõ lệ quỷ này tuyệt đối có tiềm năng đáng để bồi dưỡng.
Trần Ca vừa đi vừa nghĩ, bất tri bất giác đã đi sâu vào khuôn viên trường và đi bộ đến nơi mà Cao Nhữ Tuyết nói trên điện thoại.
Hai tòa nhà đen như mực, trên cổng chính treo một ổ khóa.
Đứng ở dưới nhà nhìn lên, từng cánh cửa sổ màu đen trông như từng con mắt đang mở ra.
“Tôi đến rồi.” Trần Ca cầm lấy điện thoại.
“Ở khúc ngoặt của tầng một có một căn nhà kho, anh mau đến đây đi! Bọn họ đang tìm tôi!” Giọng của Cao Nhữ Tuyết thì thào, nhưng vẫn có thể nghe thấy sự lo lắng và sợ hãi trong giọng nói của cô.
Một cảm xúc đặc biệt lan tỏa trong trái tim Trần Ca, anh khẽ cau mày một cái, rõ ràng xung quanh không có nơi nào kỳ lạ, nhưng khi nhìn vào đó, anh vẫn cảm thấy có gì đó không ổn.
“Là do mình quá lo lắng đến an toàn của Cao Nhữ Tuyết sao?” Trần Ca không cúp điện thoại, anh giơ tay lôi ổ khóa treo trên cửa xuống.
Trần Ca mở cửa tòa nhà dạy học, đi vào bên trong. Cả tòa nhà không có một tia sáng nào cả, từng phòng học với cửa phòng đóng kín ít nhiều gì cũng mang đến cảm giác sợ hãi.
“Kể từ khi rời khỏi Trường Trung học Mộ Dương và Trường dân lập Tây Thành, mình đã đỡ sợ lớp học rồi, nhưng khi bước vào tòa nhà này lại cảm thấy hơi hoảng hốt, có phải có thứ gì đó cực kỳ khủng khiếp ẩn giấu trong tòa nhà này không? Chẳng lẽ có liên quan đến nhiệm vụ ở nhà xác dưới đất à?”
Trần Ca đứng ở cửa, điện thoại vẫn đặt ở bên tai, để thuận tiện cho việc liên lạc với Cao Nhữ Tuyết.
“Ở khúc ngoặt của tầng một, anh phải cẩn thận, hai người bạn cùng phòng kia của tôi...”
Cao Nhữ Tuyết nói đến một nửa thì đột nhiên im bặt, một âm thanh đẩy cửa rất nhẹ phát ra từ điện thoại, có vẻ như có thứ gì đó đang lần lượt mở từng cánh cửa ra.
Cánh cửa mở ra, âm thanh kia càng ngày càng gần Cao Nhữ Tuyết, ngay cả Trần Ca đứng bên này tim cũng như bị treo lên, như thể chính anh đang trải nghiệm cảnh tượng kinh hoàng đó.
“Khúc ngoặt của tầng một? Còn phải đi xuống hầm sao?”
Trần Ca vẫn chưa di chuyển, nhưng lúc đó công tắc trên máy cát-sét mini trong ba lô của anh tự động nhấn xuống, tiếng rẹt rẹt của dòng điện vang lên.
“Hứa Âm?”
Đã gần một ngày đêm kể từ khi ngủ say ở thôn Hoạt Quan, cuối cùng Hứa Âm cũng trả lời Trần Ca.
Bình thường đều là Trần Ca chủ động bấm vào máy cát-sét mini, nhưng lần này lại là Hứa Âm tự tìm đến Trần Ca.
“Đột phá thành công rồi sao?”
Hầu hết những lệ quỷ dưới cấp áo đỏ, phần lớn thời gian đều chỉ có thể trốn trong vật mà nó sống nhờ, không thể rời khỏi trong một thời gian dài, chúng rất thụ động, chỉ có áo đỏ mới có thể thoát khỏi sự hạn chế này.
“Có phải Hứa Âm muốn nói cho mình biết cái gì không?” Một giọng nói mơ hồ phát ra bên tai, Trần Ca lắng nghe cẩn thận một hồi mới hiểu được ý của Hứa Âm.
Tiếng mở cửa trong điện thoại di động không ngừng tới gần, tình hình ngày càng nguy hiểm, theo lý thuyết lúc này Trần Ca hẳn là phải chịu ảnh hưởng, trở nên khẩn trương, lo lắng, hoảng loạn mới đúng, thế nhưng lúc này anh đang cầm một cái máy cát-sét mini, thậm chí khóe miệng còn nở một nụ cười không rõ ràng lắm.
Hoảng sợ còn chưa kịp sinh ra đã bị sự vui sướng bao phủ, đối với Trần Ca mà nói, sẽ không có tin gì tốt hơn tin Hứa Âm đã thức tỉnh.
“Trần Ca! Đến mau đi! Bọn họ phát hiện ra tôi rồi!”
Trong điện thoại phát ra tiếng thét chói tai của Cao Nhữ Tuyết, cửa của căn phòng cô đang trốn bị mở ra, lúc này cô chẳng quan tâm đến việc trốn nữa, chỉ điên cuồng chạy trối chết.
Tiếng bước chân phát ra từ điện thoại di động, điều kỳ lạ là tòa nhà lại rất yên tĩnh, không thể biết được Cao Nhữ Tuyết đang chạy ở đâu.
Trần Ca nhét máy cát-sét mini vào trong túi, hít sâu một cái, biểu cảm trên mặt trở nên nghiêm túc, anh cầm điện thoại rồi hét to vào đó: “Cô cố chịu một chút! Tôi đến ngay đây!”
Anh lôi búa của bác sĩ nát sọ ra, chạy thẳng đến góc ngoặt của cầu thang, dùng chân đạp cái cửa vốn không khóa ra.
Trong tầng hầm không có ánh đèn, bởi vì Trần Ca có Âm Đồng nên mới miễn cưỡng nhìn thấy rõ, lúc này trong hành lang có ba bóng dáng đang chạy rất nhanh.
“Cao Nhữ Tuyết!”
Trần Ca cầm búa của bác sĩ nát sọ trong tay chạy vọt đến, khi chạy được nửa đường, anh cảm thấy cơ thể từ từ lạnh buốt, có một hơi thở âm u lạnh lẽo quấn quanh lấy người anh.
Tuy nhiên, vì tin tưởng vào Hứa Âm, Trần Ca vẫn tiến về phía trước, khi anh chạy đến cầu thang dẫn đến hầm thứ hai, Hứa Âm cảnh báo anh rằng anh không thể đi về trước được nữa.
“Tầng hầm thứ hai có vấn đề gì sao?” Trần Ca dứt khoát dừng bước lại, bắt đầu lui về phía sau.
Anh đột nhiên rút lui, không chạy theo nữa, có lẽ khoảng vài giây sau, một cảnh tượng rất kinh hoàng xuất hiện.
Trong góc ngoặt kia có ba bóng người đầy vết máu đang nhô đầu ra! Ba bóng dáng đó cùng một phe, chúng nó đã chờ Trần Ca từ lâu rồi!
Trần Ca dừng bước lại, nhìn về phía trước: “Suýt chút nữa là đụng phải rồi, để tao đoán xem, bẫy rập chết người thật sự của bọn mày được đặt ở tầng hầm thứ hai đúng không?”
Ba bóng người đó bước ra khỏi góc ngoặt, lối đi dưới tầng ngầm trở nên lạnh lẽo hơn, cơ thể của chúng nó hơi cứng ngắc, giống hệt như người chết.
“Mày đã đoán đúng, nhưng thật không may, mày đã bỏ lỡ cơ hội trốn thoát tốt nhất rồi.” Một giọng nói phát ra từ điện thoại, mang theo sự độc ác cùng oán hận.
“Mày không phải Cao Nhữ Tuyết?” Trần Ca đặt điện thoại ở bên tai, cũng không hề để lộ ra sự hoang mang rối loạn nào.
“Bây giờ mày mới phát hiện có phải đã quá muộn rồi không?” Giọng nói trong điện thoại của Cao Nhữ Tuyết dần trở nên gay gắt, chói tai.
“Thật ra khi mày gọi cuộc gọi đầu tiên cho tao vào lúc 6 giờ sáng nay, tao biết mày không phải là Cao Nhữ Tuyết rồi.” Trần Ca có vẻ thoải mái: “Lúc đó, tao đã gọi cho Hạc Sơn trước và hỏi cậu ta tìm tao có việc gì, sau khi cúp điện thoại không lâu thì mày gọi đến.”
“Mày nói với tao rằng tối qua ngoại trừ số của tao ra, điện thoại của những người khác đều không gọi được. Nhưng tao đã kiểm tra thông tin trên mạng xã hội, tối hôm qua từ 1 giờ đến 3 giờ, cả mày và Hạc Sơn đều tìm tao!”
“Nếu những gì mày nói là đúng thì làm sao Hạc Sơn lại biết được chuyện này chứ?”
“Cho nên, đáp án rất đơn giản, mày là người đã gọi cho tao ngay từ đầu! Tối hôm qua mày muốn lừa tao đi ra ngoài, nhưng tiếc là hôm qua điện thoại của tao không ở trong khu vực dịch vụ, điện thoại của mày không thể liên lạc được, không thể dùng cách nào liên lạc được với tao cả, vì vậy toàn bộ kế hoạch chỉ có thể được thực hiện vào tối nay!”
“Điểm quan trọng nhất là nếu mày thật sự trải qua một điều khủng khiếp như vậy, sáng ngày hôm nay mày phải đến tìm tao mới đúng, nhưng mày không chỉ không đến tìm tao mà mày còn đề nghị ăn tối cùng nhau để giải quyết vấn đề này!”
“Tao vẫn luôn cảm thấy rất kỳ lạ, vì sao mày nhất định phải đợi đến tối? Chính từ lúc đó, tao đã chắc chắn đến 80% là mày không phải Cao Nhữ Tuyết!”
Trần Ca nở một nụ cười, nhấn công tắc của máy cát-sét mini: “Từ đầu đến cuối tao đều biết rằng tao đang nói chuyện điện thoại với quỷ, cho nên việc bị mày lừa từng bước đến đây chỉ đơn giản là vì tao cũng đang muốn tìm bọn mày mà thôi!”