Trần Ca thò tay vào trong ba lô, trong đó có một túi kín được bọc trong giấy thấm dầu.
“May quá, vẫn chưa bị động vào.” Trong ba lô chứa cái đinh dài được con búp bê sử dụng tối qua, mặt trước của cái đinh vẫn còn dính máu.
Trần Ca cất kỹ cái túi một lần nữa, đi đưa lời khai cùng lão Ngụy rồi rời đi.
Anh nhanh chóng đi về khu vui chơi Thế Kỷ Mới, lại bắt đầu một ngày làm việc mới.
Trần Ca mở hàng rào bảo vệ nhà ma ra, hóa trang cho Từ Uyển và Tiểu Cố xong thì nhờ chú Từ đứng bán vé, bên ngoài thì có mấy nhân viên được giám đốc La đặc biệt sắp xếp để duy trì trật tự. Anh đi bộ quanh nhà ma một vòng mới phát hiện hình như không có việc gì cho mình làm.
Tiểu Cố càng ngày càng thạo việc, bản thân Từ Uyển cũng là nhân viên kỳ cựu, dưới sự dạy dỗ của Trần Ca, hai mươi bốn con rối trong cảnh tượng dưới lòng đất cũng đã trở thành nhân viên lành nghề, bọn họ nắm rõ quy tắc của nhà ma, có đôi khi vui đùa quá mức, sau khi dọa ngất du khách, vì sợ Trần Ca tức giận nên còn cố gắng tự hồi sức tim phổi cho du khách.
Nói chung, mọi thứ đều đang từ từ đi vào quỹ đạo, hiện tại Trần Ca chỉ cần quản lý tình hình chung là được.
Anh ngồi ở chỗ du khách ký cam kết không truy cứu trách nhiệm, dựa lưng vào tường, lôi điện thoại màu đen ra.
Sau khi Hàn Bảo Nhi bị ngất, điện thoại màu đen có rung một cái, hình như là nhận được thông báo mới.
Tình huống lúc đó rất khẩn cấp, không cho phép Trần Ca được phân tâm, cho nên đến tận bây giờ anh mới có thời gian kiểm tra.
[Mức độ hoàn thành nhiệm vụ tập luyện Khu Nội Trú Số Ba đã vượt quá 90%! Người May Mắn Được Lệ Quỷ Quan Tâm, chúc mừng bạn đã nhận được đạo cụ ẩn của nhiệm vụ tập luyện lần này: Hồ Sơ Bệnh Án Ở Khu Nội Trú Số Ba!]
[Hồ Sơ Bệnh Án Ở Khu Nội Trú Số Ba (Giá trị oán hận: 100): Tôi không hiểu vì sao mình lại biến thành thế này, tôi nghiêm túc đón ý nói hùa như vậy, rõ ràng cũng chỉ vì muốn làm người mà thôi.]
Xem hết thông báo trên điện thoại di động, Trần Ca có hơi thất vọng, anh vốn tưởng đạo cụ ẩn của nhiệm vụ tập luyện Khu Nội Trú Số Ba sẽ là nhân cách chính của Môn Nam, bây giờ xem ra là do anh suy nghĩ nhiều rồi.
Trần Ca cất điện thoại màu đen đi, đi vào phòng đạo cụ và tìm thấy mấy tờ hồ sơ bệnh án ố vàng ở trong rương gỗ.
Thứ khiến Trần Ca cảm thấy kỳ lạ là chỉ có năm bức ảnh đen trắng được dán trên mấy tờ hồ sơ bệnh án, trên bệnh án của năm người Vương Thanh Long, mẹ của Môn Nam, Ngô Phi, ma quỷ và Hùng Thanh đều không có ảnh chụp.
“Chẳng lẽ chỉ những người khẳng định là đã chết mới được dán ảnh vào sao?”
Vương Thanh Long còn sống, mẹ của Môn Nam vẫn đang ở bên cạnh bảo vệ nhân cách phụ của Môn Nam, Ngô Phi bị nữ quỷ ở thôn Hoạt Quan bắt đi, người đàn ông ma quỷ đã bị Trương Nhã làm thành con rối, còn Hùng Thanh thì đã được Hiệp hội kể chuyện lạ giúp đỡ biến thành lệ quỷ áo đỏ rồi.
Ngoại trừ năm người này, những người còn lại cũng chỉ có một tấm ảnh đen trắng nho nhỏ được dán lên trên hồ sơ bệnh án.
Trần Ca nhìn chằm chằm những tấm hình đó, trong những bức ảnh đen trắng như chứa đựng từng linh hồn của những bệnh nhân, một vài người trong số họ đang khóc, một số đang cười và một số thì đang lặng lẽ nhìn Trần Ca, đôi mắt của bọn họ tràn đầy khát khao hủy diệt.
“Oán hận của người bị bệnh tâm thần sau khi chết đã lưu lại trên hồ sơ bệnh án của bọn họ sao?”
Trí nhớ lúc còn sống giống như dầu sôi nóng bỏng, khiến linh hồn bọn họ không thể được an nghỉ.
Nhân vật như vậy, khi còn sống thì là vật dẫn tốt nhất cho mấy ma quỷ đằng sau cánh cửa, còn sau khi chết lại trở thành những lệ quỷ đặc biệt mạnh mẽ với tiềm năng vô hạn.
Ngón tay Trần Ca vuốt ve mấy tờ hồ sơ bệnh án, sự lạnh lẽo cùng cực truyền ra từ trong bức ảnh: “Vật phẩm ẩn trong nhiệm vụ tập luyện Khu Nội Trú Số Ba hẳn là hồn ma của mười bệnh nhân này.”
Đối với phần thưởng này, Trần Ca cũng không biết là tốt hay là xấu.
Hồn ma của mười bệnh nhân này có tiềm năng rất lớn, chỉ cần mười người đó, thậm chí Trần Ca còn có thể gây dựng lại Hiệp hội kể chuyện lạ.
Nhưng mọi chuyện đều có hai mặt, mười người họ lúc còn sống đều là một kẻ điên một trăm phần trăm, mỗi người trong số họ đều vô cùng nguy hiểm, thật khó để khiến họ nghe lời.
“Điều nguy hiểm nhất trong cảnh tượng Khu Nội Trú Số Ba chính là mười bệnh nhân này, hiện tại thì tốt rồi, mười hồn ma của bọn họ đều nằm trong tay mình, sẽ không mất quá nhiều thời gian là mình có thể xây dựng một cảnh tượng kinh dị ba sao hoàn chỉnh!”
Trong cảnh tượng Khu Nội Trú Số Ba còn có một cảnh tượng đi kèm với nhiệm vụ ẩn: Hủy diệt Hiệp hội kể chuyện lạ, sau khi hoàn thành nhiệm vụ đó, Trần Ca sẽ lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng kinh dị ba sao thật sự.
“Khu Nội Trú Số Ba hoàn chỉnh hẳn là bao gồm cả mười bệnh nhân điên cuồng mất trí, còn có bác sĩ bị tâm thần, hoặc một cái gì đó đáng sợ hơn.”
Đưa du khách vào giữa vòng vây của mười bệnh nhân này, Trần Ca chỉ tưởng tượng một chút cũng đã cảm thấy đáng sợ: “Lúc mình phải đi làm nhiệm vụ tập luyện cũng chỉ phải đối mặt với một vài người trong số họ mà thôi, nếu đặt tất cả những bệnh nhân này vào, chỉ sợ du khách cũng sẽ bị họ ép điên.”
Trần Ca cất kỹ mấy tờ hồ sơ bệnh án, giờ đây anh đã có một sự hiểu biết hoàn toàn mới đối với cảnh tượng kinh dị ba sao.
“Với mình mà nói thì cảnh tượng kinh dị ba sao đã tạm đủ rồi, trước khi Trương Nhã tỉnh dậy, không cần phải vội vàng mở khóa cảnh tượng bốn sao làm gì.”
Trần Ca bước ra khỏi phòng đạo cụ, dẫn từng nhóm du khách vào cảnh tượng kinh dị, lắng nghe tiếng la hét và khóc lóc, nhìn đôi chân mềm nhũn của họ khi đi ra khỏi cảnh tượng, vừa hò hét sẽ không bao giờ đến chơi nữa, lại vừa tò mò hỏi thăm những người khác xem mấy cảnh tượng khác có những gì.
Mỗi khi đến lúc này, Trần Ca đều phải niềm nở đi qua, giới thiệu điểm đặc biệt của những cảnh tượng còn lại, nói với bọn họ là vất vả lắm mới đến đây được một lần, không vui chơi thỏa thích thì làm sao mà được? Phải biết rằng trong cuộc sống con người ta có thể thừa nhận thất bại, nhưng tuyệt đối không được để lại điều gì hối tiếc.
Du khách đều phải trả tiền để mua vé vào cửa công viên, cho nên đại đa số đều cảm thấy Trần Ca nói cũng có lý, vì vậy lại bắt đầu xếp hàng. Đương nhiên còn có một số nhỏ khách quen đã từng bị sợ đến vỡ mật, cho nên khi bọn họ thấy Trần Ca đi qua thì nhanh chân chạy đi không chút do dự.
“Tiếng nói cười sung sướng” của du khách vang vọng khắp khu nhà ma, thậm chí còn mang sức sống mới đến cả cho khu vui chơi Thế Kỷ Mới.
Rất nhanh đã tới buổi trưa, số lượng du khách vẫn không hề giảm bớt, Từ Uyển cùng Tiểu Cố thay nhau đi ăn cơm, Trần Ca thì đi ra bên ngoài giúp chú Từ bán vé.
“Chú Từ, mấy người được đưa đến bệnh viện lần trước như thế nào rồi?” Trần Ca sợ việc đó sẽ mang đến phiền phức cho khu vui chơi, cho nên vẫn luôn để ý đến nó.
“Giám đốc La đã giải quyết giúp cậu rồi, sau lần này cậu cũng gây rắc rối ít thôi, hiện tại khu vui chơi đang ở thời điểm quan trọng, không thể xảy ra bất cứ vấn đề gì vì những chuyện nhỏ nhặt như vậy được.”
“Vâng, chú yên tâm.” Trần Ca đang định nói thêm thì điện thoại màu đen trong túi bỗng nhiên rung lên một cái, anh chạy đến một chỗ khuất, lôi điện thoại ra xem.
[Khởi động hiệu quả đặc biệt của Quầy Bán Vé Nửa Đêm! Vị khách đặc biệt thứ ba xuất hiện! Xin hãy nắm bắt tốt cơ hội lần này, lựa chọn khác nhau sẽ đưa đến những kết quả hoàn toàn khác nhau!]
“Lại xuất hiện thêm vị khách đặc biệt sao?” Trần Ca đứng nhìn đội ngũ xếp hàng dài ở phía trước, khẽ nhíu mày: “Làm ăn thịnh vượng có vẻ cũng không tốt lắm, như này thì mình phải tìm vị khách đặc biệt kiểu gì?”
Anh lôi điện thoại của mình ra, chụp một tấm hình đội ngũ du khách đứng ở phía trước, như vậy thì nếu ngày hôm nay không tìm được, chờ khi nào nhàn nhã hơn cũng có thể từ từ nghiên cứu, xem xem du khách nào có hành vi hay cử chỉ kỳ lạ.
“Chụp cái gì mà chụp, mau dẫn khách vào đi.” Chú Từ đứng bên cạnh giục, trong lúc Trần Ca đứng chụp hình, có năm người trẻ tuổi mua vé vào cửa.
“Đi theo tôi.” Trần Ca đi ở phía trước, năm người trẻ kia hình như biết anh, lẩm bẩm đằng sau anh, thì thầm một điều gì đó.