“Tôi sợ? Tôi có thể sợ cái gì chứ?" Vẻ mặt người đàn ông trung niên trở nên có chút mất tự nhiên, anh ta không hiểu sự tự tin của Trần Ca đến từ đâu.
“Tôi đang giúp mọi người truy tìm hung thủ, nhưng anh vẫn luôn muốn nói sang chuyện khác, chẳng lẽ anh đã biết điều gì đó nhưng lại không nói cho chúng tôi biết sao?" Trần Ca nheo mắt: “Hung thủ vừa mới chạy trốn bằng cửa sổ tầng sáu, hắn ta không thể chạy xa, chắc là đang trốn ở tầng năm, tầng sáu hoặc tầng bảy, nếu như chúng ta bắt đầu tìm kiếm từ ba tầng vào thời điểm đó, khả năng cao sẽ bắt được hung thủ, nhưng anh lại yêu cầu mọi người đi tìm chủ nhà trước.”
Trần Ca đã sử dụng một kỹ thuật nói ở đây, người đàn ông trung niên chỉ đề nghị đi gặp chủ nhà, nhưng Trần Ca trực tiếp nói một cách định tính rằng chính người đàn ông trung niên đã yêu cầu mọi người đi cùng nhau.
“Chủ nhà sống ở tầng chín, cách xa hiện trường gây án, tôi đang nghi ngờ không biết có phải anh đang cố tình dẫn chúng tôi đi để câu giờ cho hung thủ hay không?”
“Cậu nói dối! Đừng tin lời nói nhảm của cậu ta!”
“Anh dẫn chúng tôi đến tầng chín, và dường như anh biết rằng chủ nhà đã bị giết, đương nhiên sẽ không ai mở cửa cho chúng ta. Để mở được cửa chống trộm, chắc chắn sẽ tranh thủ được một khoảng thời gian, khoảng thời gian này là đủ để hung thủ rửa sạch máu trên người mình.” Từng câu nói của Trần Ca đều giống như một con dao găm đâm xuyên qua cơ thể của người đàn ông trung niên: “Tôi cũng không muốn nghi ngờ anh, nhưng tất cả những điều này thực sự quá trùng hợp rồi, giống như là anh đang cố tình tranh thủ chút thời gian cho hung thủ vậy.”
Ánh mắt của hàng xóm đối với người đàn ông trung niên dần trở nên mất thiện cảm.
“Mấy người nghe tôi nói! Tôi không hề biết rằng chủ nhà đã bị giết! Nếu như tôi biết điều đó, tôi sẽ không bao giờ nói điều đó vào lúc này!" Người đàn ông trung niên cố gắng hết sức phản bác, Trần Ca đứng bên cạnh nhìn, anh hoàn toàn không quan tâm người đàn ông trung niên đang nói cái gì, anh chỉ muốn tìm một lý do, một lý do để có thể đi vào nhà của người đàn ông trung niên.
Không một người nào trong đám biến thái này là sạch sẽ, chỉ cần Trần Ca được phép đi vào phòng của họ, ngay cả khi không có bằng chứng, Trần Ca cũng sẽ cố gắng hết sức để "tìm" chứng cứ.
“Tôi đã quen biết anh Mãn nhiều năm, biết rõ tính cách của anh ấy, tôi tin anh ấy không thể phạm tội giết người như thế này.” Cô Đinh đột nhiên mở miệng, ngay khi người đàn ông trung niên nghĩ rằng cô Đinh đang nói chuyện giúp mình, thì cô Định đột nhiên thay đổi: “Nhưng tất cả những chuyện này thật sự quá tình cờ, chúng ta có nên đi xem phòng của anh Mãn trước không? Tôi tin chắc anh Mãn vô tội, làm vậy cũng có thể giải quyết những hiểu lầm không đáng có.”
Cô Đinh nhìn như đang nói chuyện hộ người đàn ông trung niên, luôn miệng nói rằng người đàn ông trung niên không phải là kẻ giết người, nhưng thực tế cô ta lại muốn đẩy người đàn ông trung niên vào đường chết, với tư cách là một người thuê nhà lâu năm trong tòa nhà này, có lẽ cô ta cũng biết chút về bí mật của người đàn ông trung niên, biết đối phương có điều không thể phơi bày ra.
Sau khi nghe những lời của cô Đinh, sắc mặt của người đàn ông trung niên thực sự trở nên rất xấu, anh ta không ngờ rằng cô Đinh thực sự sẽ đâm mình một nhát vào thời điểm quan trọng như này.
Đôi mắt u ám, người đàn ông trung niên nhìn chằm chằm cô Đinh và nắm chặt tay.
Trần Ca không bày tỏ thái độ, ánh mắt của anh đảo qua đảo lại giữa cô Đinh và người đàn ông trung niên.
Cô Đinh là người đầu tiên phát hiện ra chìa khóa dự phòng trong tủ đã bị đánh cắp, phản ứng của cô ta vô cùng bất thường, theo quan điểm của Trần Ca, cô Đinh rất có thể có liên quan đến cái chết của chủ nhà, chắc cô ta là một trong những hung thủ giết chết chủ nhà.
Điều này cũng có thể giải thích tại sao cô ta lại nói lời như vậy vào lúc này, muốn đặt cái hũ đen giết chết chủ nhà lên đầu người đàn ông trung niên.
Đương nhiên, đây cũng là điều mà một người đàn ông trung niên đáng phải chịu, nếu không nhắc tới chủ nhà thì làm gì có chuyện gì, hiện tại mọi người đều biết chủ nhà đã chết, hung thủ giết chết chủ nhà đương nhiên sẽ không buông tha cho anh ta, cách giải quyết tốt nhất là để cho người đàn ông trung niên trở thành hung thủ giết chủ nhà.
Trần Ca cũng hiểu rõ điều này nên đã biết thời biết thế, đẩy người đàn ông trung niên vào vị trí của kẻ sát nhân.
Anh chỉ cần đẩy người đàn ông trung niên đến vị trí của hung thủ, nhất định sẽ có người đứng lên, giữ chặt người đàn ông trung niên khiến anh ta không thể xoay người.
Những người thuê nhà đã được loại bỏ sự hiềm nghi và những người chưa bị loại trừ đã chia rẽ, trong những người thuê nhà đã bị loại trừ cũng xảy ra sự chia rẽ, cứ chia rẽ từng bước từng bước một như vậy, Trần Ca sẽ có thể tiếp cận mục tiêu càng ngày càng gần mà không phải ra tay làm bất cứ cái gì cả.
“Chúng ta không bao giờ được chia rẽ nội bộ, ưu tiên hàng đầu lúc này là tìm ra hung thủ đã giết chết Khuất Quý!" Trần Ca nhìn cảnh chia rẽ của những người hàng xóm trong tòa nhà, trong lòng vui không tả nổi, nhưng ngoài miệng vẫn không ngừng nhấn mạnh rằng mọi người hãy đoàn kết lại: “Bình tĩnh! Bình tĩnh lại nào! Quay lại suy luận ban đầu của chúng ta, Tiểu Tôn có nói rằng người thợ điện ở tầng tám đã cãi nhau với Khuất Quý và đe dọa Khuất Quý, người thợ điện đó cũng có động cơ giết người, vì vậy chúng ta hãy bắt đầu điều tra từ anh ta đi.”
Trần Ca không để cô Đinh dẫn dắt mọi người nhắm đến người đàn ông trung niên, anh vẫn còn muốn giữ người đàn ông trung niên để tạo ra sự khác biệt lớn hơn.
Bước ra khỏi phòng 901, Trần Ca đứng ở phía trước hành lang với một nụ cười trên môi, những cư dân trong tòa nhà đi theo sau anh, cảnh tượng này khiến người ta cảm thấy khó tin.
“Có ai không?”
Dưới sự dẫn dắt của Tiểu Tôn, mọi người đã đến cửa phòng của người thợ điện.
Tiếng gõ cửa phá vỡ sự im lặng trên tầng tám, tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm vào cánh cửa chống trộm trước mặt.
Những người thuê trong tòa nhà cũng rất tò mò về những bí mật của những người thợ điện, thật khó để diễn tả cảm giác khi rình rập người khác như thế này.
Gõ cửa hơn chục lần, cuối cùng trong phòng cũng vang lên tiếng bước chân, cửa chống trộm chậm rãi mở ra một khe nhỏ.
“Có chuyện gì sao?” Một người đàn ông để râu xuất hiện ở cửa, anh ta không thích nói chuyện, hai mắt đỏ ngầu, hình như đã lâu không ngủ ngon.
“Đã có một vụ giết người trong tòa nhà, chúng tôi muốn đến nhắc nhở anh một câu.”
“Tôi biết rồi.” Sau khi nói xong người thợ điện định đóng cửa lại, nhưng Trần Ca đã nắm lấy cánh cửa.
“Cậu muốn làm gì?”
“Không phải tôi muốn làm gì, đây là quyết định của tất cả mọi người.” Trần Ca chỉ vào những người thuê nhà phía sau mình: “Vì sự an toàn của mọi người.”
“Chúng tôi hiện đang nghi ngờ hung thủ có liên quan đến anh, nếu như trong lòng anh không có quỷ thì hãy để chúng tôi đi vào đi, chúng tôi chắc chắn sẽ không làm lộn xộn nhà anh, chúng tôi chỉ muốn xác nhận một số chuyện.” Tiểu Tôn không có nhiều tâm địa gian xảo, vì vậy cậu ta trực tiếp nói mục đích của bọn họ ra.
“Tôi thì có liên quan gì đến án mạng trong tòa nhà chứ?” Người thợ điện chậm rãi ngẩng đầu, đôi mắt đỏ ngầu quét về phía sau bên trái của Trần Ca, như thể đang giao tiếp bằng mắt với ai đó.
Trần Ca biết rằng cô Đinh đang đứng đằng sau bên trái anh, hiện tại anh càng ngày càng cảm thấy thú vị hơn.
Khi người thợ điện gặp khó khăn, anh ta đã ngay lập tức nhìn về phía cô Đinh, điều này nói rõ anh ta và cô Đinh đang che giấu điều gì đó với nhau.
Kết hợp với suy đoán vừa rồi, cô Đinh hẳn là có liên quan đến cái chết của chủ nhà, điều đó gián tiếp chỉ ra rằng người thợ điện cũng có liên quan đến cái chết của chủ nhà.
Khi nhìn thấy mạch điện phức tạp trong căn phòng 901, Trần Ca đã nghi ngờ hung thủ là một thợ điện, bởi vì người thợ điện có thể là người đầu tiên phát hiện ra bí mật của chủ nhà.
Trần Ca quay lưng lại với cô Đinh, anh không biết cô Đinh đã nhắc thợ điện cái gì, anh chỉ thấy rằng thợ điện và cô Đinh đang giao tiếp bằng mắt với nhau và biểu hiện của họ dần trở nên tồi tệ hơn.
“Tối nay tôi vẫn luôn ở trong phòng, không đi đâu cả, mấy người tìm nhầm người rồi.” Người thợ điện sống chết không muốn tránh đường, mọi người trên hành lang đều đã kiệt sức, Trần Ca cảm thấy không thể tiếp tục như vậy được, nếu như người thợ điện cứ đứng đây không chịu cho vào thì những kế hoạch sau này lại càng khó thực hiện hơn.
Những người thuê nhà này thông minh hơn những người khác, ngoại trừ Tiểu Tôn thì không ai dám sẵn sàng đi đầu, Trần Ca cũng không có lựa chọn nào khác ngoài việc tự mình đi lên.
“Hung thủ đã đe dọa sự an toàn của mọi người, nếu anh không cho chúng tôi đi vào, vậy có nghĩa là anh đang che giấu điều gì đó.” Trần Ca dần trở nên cứng rắn: “Chúng tôi không phải đang hỏi ý kiến của anh, mà là đang thông báo cho anh.”
“Báo cho tôi biết? Mọi người đều là người thuê nhà, mấy người dựa vào đâu mà dám xông vào nhà tôi? Thật không thể hiểu nổi!”
“Chúng tôi đã rất kiên nhẫn kể lại cho anh những chuyện đã xảy ra, nếu như anh vẫn không chịu nhường đường, xem ra anh quả thực có liên quan đến cái chết của Khuất Quý, anh đang cố tình che giấu!" Sự kiên trì của Trần Ca đã biến mất sạch, hai tay không ngừng đẩy mạnh cánh cửa: “Mọi người cùng nhau vào đi, trong phòng này nhất định có vấn đề!”
Trần Ca dẫn đầu, những người hàng xóm thường không giao thiệp nhiều với người thợ điện cũng bắt đầu giúp đỡ, rất nhiều người cùng nhau gắng sức, người thợ điện không thể đóng cửa lại được.
“Mấy người!”
Cuối cùng cửa chống trộm cũng bị mở ra, Trần Ca là người đầu tiên chạy vào.
Mũi hơi giật giật, Trần Ca ngửi thấy một mùi khét: “Cái gì bị cháy vậy?”
Căn phòng rất bừa bộn, cách loại đồ đạc chất đống, đến cả một chỗ để đặt chân cũng không có.
Những người hàng xóm chen nhau đi vào phòng và giẫm đạp lên một số đồ vật trên mặt đất, nhưng thợ điện dường như không nhìn thấy, anh ta dựa lưng vào cửa chống trộm và cúi đầu xuống, không cho ai nhìn thấy biểu hiện của anh ta lúc này.
“Khuất Quý bị đâm, trên người hung thủ có lẽ sẽ dính rất nhiều máu. Một điều cần lưu ý nữa là hung thủ hành động rất cẩn thận, có lẽ hắn đã bắt đầu lên kế hoạch từ rất lâu có thể bên trong nhật ký hay vở ghi gì đó sẽ có những nội dung liên quan đến vụ giết người này.”
Những người thuê nhà đi theo Trần Ca bắt đầu lục tung phòng, trong suốt quá trình, người thợ điện chỉ đứng ở cửa, cúi đầu và không nói gì.
“Cơ bắp của anh ta đang co cứng, anh ta đang sợ hãi.”
Người thuê nhà lục soát nửa ngày cũng không tìm thấy manh mối liên quan đến vụ án mạng, cô Đinh bước đến gần Trần Ca: “Chúng ta có đang nghi oan cho anh ta không? Mặc dù căn phòng này rất bẩn và bừa bộn nhưng không có bất kỳ vết máu nào, hình như bình thường anh ta cũng không hay đọc viết, trong phòng không có chút sách vở hay nhật ký gì cả.”
“Xem ra, hung thủ thực sự không phải anh ta.” Tiểu Tôn cau mày bước ra khỏi phòng ngủ, cậu ta là một đứa trẻ rất đơn thuần, chưa từng trải qua những vấp ngã xã hội, sau khi biết mình sai, liền trực tiếp chạy tới chỗ thợ điện: “Xin lỗi, chúng tôi cũng chỉ muốn cố gắng bắt được hung thủ càng sớm càng tốt, sau này nếu có cơ hội, tôi muốn mời anh một bữa, coi như là lời xin lỗi đến anh.”
“Bây giờ mấy người có thể đi ra khỏi nhà tôi chưa?” Giọng thợ điện trầm thấp, có thể nghe được, lúc này anh ta đang rất tức giận.
“Được rồi.” Cô Đinh chủ động đồng ý, những người khác cũng chậm rãi đi về phía cửa phòng khách.
“Chờ một chút.” Trần Ca đang đứng trong nhà đột nhiên mở miệng nói: “Mấy người có ngửi thấy mùi khét không?”
“Nhà anh ấy bừa bộn như vậy, có lẽ có thứ gì đó bị ẩm mốc rồi?” Cô Đinh hiển nhiên đang giúp người thợ điện: “Chúng ta nhanh chóng đi mấy phòng khác xem một chút đi, đừng lãng phí thời gian.”
“Đồ ẩm mốc cũng không phát ra mùi khét như vậy.” Trần Ca lần theo mùi rồi đi vào phòng ngủ bên phải: “Anh sống một mình à?”
Người thợ điện ngẩng đầu nhìn Trần Ca, giọng nói khàn khàn: “Đúng vậy, tôi sống một mình.”
“Anh sống một mình, nhưng trong hai phòng ngủ bên trái và phải đều đặt những giường đôi lớn, anh cũng khá xa xỉ nhỉ.”
“Chuyện này có liên quan gì đến cậu không?”
“Tôi chỉ tò mò thôi.” Trần Ca nhìn bộ ga giường mới thay trên giường: “Anh thường ngủ ở phòng nào?”
“Đây là nhà của tôi, tôi còn cần phải nói cho cậu biết tôi muốn ngủ ở phòng nào sao? Chuyện này có liên quan gì đến vụ án giết người mà cậu đề cập không?" Người thợ điện trừng đôi mắt đỏ ngầu của mình, anh ta không ngừng kìm nén lòng tức giận, người này có vẻ có vấn đề về nhân cách, rất dễ nổi nóng, không kiềm chế được cảm xúc của mình.
“Tôi đoán anh thường ngủ ở phòng ngủ bên trái, nơi có đủ loại đồ dùng cần thiết hàng ngày, còn phòng ngủ bên phải rất đơn giản, không giống nơi ở mà giống nơi làm việc của anh hơn.” Trần Ca dùng chân đá đá vài cái trên mặt đất, bên dưới còn có một vài đường ẩn được nối dưới gầm giường.
“Loại phòng làm việc nào mà cần một chiếc giường lớn như vậy chứ?”
Trần Ca nắm lấy tấm ga trải giường mới thay trên giường, lôi tất cả ra mà không hề báo trước, rồi ném chúng xuống đất.
Sắc mặt người thợ điện lập tức tái nhợt, vô thức lùi lại một bước.
Dưới ga trải giường là tấm nệm Simmons rất dày, trên nệm có rất nhiều vết cháy, mùi khét bốc ra từ đây.
“Đi phòng khác đi, phòng này không có gì bất thường.” Cô Đinh liếc nhìn tấm đệm rồi trực tiếp quay mặt đi chỗ khác.
“Tấm nệm này cách âm và chống va đập rất tốt.” Trần Ca vừa nói vừa nắm lấy tấm nệm, dùng sức vén tấm niệm lên, một mùi khét lẹt gay mũi bốc ra ngay lập tức, tất cả mọi người đều ngửi thấy.
Dưới đệm có một chiếc ván gỗ cứng, Trần Ca không chần chừ nữa mà trực tiếp đẩy ván giường sang một bên.
Cảnh tượng trước mắt khiến ai cũng cảm thấy khó chịu, phía dưới ván giường cất giấu một thi thể của con trai, trên người cậu ta có rất nhiều điện cực nối với nhau, da thịt bị tổn thương nghiêm trọng, nhưng vết thương thực sự gây tử vong lại nằm ở cổ.
Cậu ta đã bị bóp cổ đến chết, dấu vết siết cổ vẫn còn rất rõ ràng.
“Gia Kỳ!” Nhìn thấy cậu bé, cô Đinh lập tức khuỵu xuống, bò đến bên giường, cố gắng ôm lấy thi thể của đứa trẻ.
Cô Đinh hét đến khản cả cổ nhưng Trần Ca lại có thể thấy rõ ràng người phụ nữ này không rơi một giọt nước mắt nào.
“Bắt tên thợ điện đó lại!” Tiểu Tôn hét lớn, ngay khi Trần Ca nâng tấm đệm lên, tên thợ điện đã lẻn ra khỏi phòng.
“Chính là anh ta giết Gia Kỳ! Anh ta lại dám hành hạ một đứa trẻ như thế này! Tôi muốn giết anh ta! Giết chết anh ta!" Cô Đinh dường như bị kích thích nặng nề, bước vào trạng thái điên cuồng, cầm lấy con dao gọt hoa quả trên bàn trà và lao ra ngoài.
Cô ta rất khỏe, không thua kém đàn ông là bao, tốc độ cũng rất nhanh.
“Nhanh lên! Đã tìm thấy hung thủ! Chúng ta cùng đi bắt đi!" Tiểu Tôn rất hăng hái chạy ra ngoài, những người hàng xóm khác cũng theo sau, chỉ có Trần Ca vẫn đứng trong phòng như trước.
“Chúng ta không đuổi theo sao?” Ôn Tình thấp giọng hỏi.
“Người thợ điện sẽ không sống được bao lâu, cô Đinh sẽ làm mọi cách để giết chết anh ta.”
“Đúng vậy, vừa rồi cô Đinh còn nói giúp người thợ điện, hiện tại lại bị người mà mình tin tưởng phản bội, chắc chắn sẽ rất đau lòng.”
“Cô ta muốn giết người thợ điện không phải vì đau khổ, mà vì sợ hãi. Cậu bé này có lẽ chính là "món quà" mà cô Đinh đưa cho người thợ điện, bọn họ đều là hung thủ giết hại chủ nhà, người thợ điện biết rất nhiều bí mật của cô Đinh, cô Đinh lại sợ thợ điện sẽ cá chết lưới rách mà khai bí mật của mình ra cho nên nhất định sẽ cố gắng giết chết người thợ điện.” Trần Ca nhìn cậu bé dưới tấm ván giường, nụ cười từ từ biến mất, nghiến răng nghiến lợi: “Cái bọn súc sinh này.”
Ôn Tình liên tục suy nghĩ về những gì Trần Ca nói, cô đã đi theo Trần Ca khá lâu và cũng trải qua những điều tương tự nhưng lại hoàn toàn không biết làm thế nào Trần Ca lại đoán được nhiều điều như vậy.