“Ông chủ, ngôi nhà ma của cậu không tệ.” Người đàn ông kia nhận ra Trần Ca đang nhìn mình thì mỉm cười lịch sự: “Khi còn nhỏ tôi rất nhát gan, thường bị lũ trẻ gần đó trêu chọc, sau đó anh tôi đã dẫn tôi vào nhà ma để rèn luyện lòng can đảm của mình, kết quả là không ai ngờ rằng tôi thực sự thích cảm giác nguy hiểm kích thích này.”
“Vậy cảnh tượng tiếp theo đây anh sẽ càng thích hơn.” Trần Ca cảm thấy chẳng thể hiểu nổi người này. Anh đâu có hỏi hắn ta, hắn ta nói về cảm nhận chuyến tham quan làm gì.
Có phải hắn ta căng thẳng quá không?
Trần Ca không lật tẩy người này, anh luôn giữ nụ cười ấm áp như ánh mặt trời trên mặt, mong để lại ấn tượng tốt trước mặt khách tham quan.
“Được rồi, chúng ta vào trong thôi.” Trần Ca dẫn đầu nhóm vén mở tấm rèm cửa chống sáng của nhà ma.
Bước vào nhà ma, Trần Ca lấy cam kết không truy cứu trách nhiệm ra, đặt trước mặt bảy vị khách: “Cảnh tượng hai sao khác với cảnh tượng kinh dị một sao, nếu muốn vào cảnh tượng kinh dị hai sao tham quan thì bắt buộc phải ký cam kết không truy cứu trách nhiệm trước.”
Anh đặt cam kết đã in sẵn trên bàn, ba trong số bảy khách tham quan không do dự mà ký tên ngay, có hai người cầm thỏa thuận lên nhìn.
“Có bắt buộc phải ký không?” Vị khách có dáng vẻ bình thường kia có vẻ do dự sau khi biết rằng phải ký tên, mắt lén lút liếc nhìn một người khác.
Còn có đồng bọn?
Trần Ca thản nhiên đứng cạnh mấy khách tham quan, nói: “Tất nhiên, đúng ra cảnh tượng kinh dị một sao của nhà ma chúng tôi cũng phải ký thỏa thuận nhưng vì số lượng khách tham quan quá nhiều nên mới điều chỉnh tạm thời.”
“Được thôi.”
Trần Ca nhìn chăm chú những người này, không bỏ sót một hành động nhỏ nào của mấy người khách tham quan.
Hôm nay là ngày mà khu vui chơi chấn chỉnh lại và cũng là khởi đầu mới của ngôi nhà ma, vì vậy không thể xảy ra bất kỳ sai sót nào.
Mấy khách tham quan lần lượt ký tên xong, người đàn ông trông bình thường không có gì đặc biệt tên là Ngụy Ngũ, người khách mà hắn ta lén lút liếc nhìn tên là Khổng Tường Minh.
So với những khách tham quan khác, hai người này ít đi chút phấn khích và hào hứng, trông vô cùng mờ nhạt.
Năm khách tham quan còn lại tương đối bình thường, trong đó có ba người tuổi còn trẻ, nhìn có vẻ như đang còn là sinh viên, hai người còn lại giống như là một cặp tình nhân đang xích mích.
Trần Ca đặt mọi sự chú ý lên hai người đó nhưng điều anh không ngờ tới là khi anh đang thu lại bản cam kết không truy cứu trách nhiệm, một sinh viên nữ trong đó gọi tên anh.
“Anh chính là Trần Ca, ông chủ ngôi nhà ma mà Hạc Sơn nói trên diễn đàn phải không?”
Hai chữ Trần Ca vừa nói ra khỏi miệng, mấy khách tham quan đều nhìn qua đây.
“Cô biết Hạc Sơn à? Ba đứa có phải là sinh viên của Học viện Pháp y Cửu Giang không?” Trần Ca điềm nhiên dời mắt đi, hai người bị nghi ngờ là người của Hiệp hội kể chuyện lạ không hề biết rằng bản thân đã bị Trần Ca phát hiện.
“Bây giờ Hạc Sơn đã trở thành người nổi tiếng trong trường bọn tôi rồi.” Cô gái cột tóc đuôi ngựa, thân hình hơi mũm mĩm, làn da trắng trẻo, nhìn không đẹp nhưng đem lại cho người khác cảm giác rất sạch sẽ: “Trường bọn tôi có rất nhiều người đã đến đây tham quan, trên diễn đàn đều đang đánh cược xem người của khoa nào có thể qua cửa ngôi nhà ma của anh đầu tiên.”
“Muốn qua cửa ngôi nhà ma của tôi không dễ đâu, các bạn có thể tìm Hạc Sơn học hỏi một chút kinh nghiệm.” Trần Ca mỉm cười, muốn hiền bao nhiêu thì hiền bấy nhiêu.
“Đúng thật là không dễ dàng, bọn tôi tổng cộng sáu người đến tham quan, bây giờ đã hi sinh một nửa.” Bên cạnh cô gái là một chàng trai trông có vẻ ốm yếu, hình như cậu ta hơi thích cô gái, bị dọa sợ đến sắc mặt tái nhợt, bước chân không vững nhưng vẫn khăng khăng đi theo cô gái vào tham quan.
“Nói nhiều như vậy làm gì, một lần không được thì thử nhiều lần, cùng một cảnh tượng chơi nhiều lần sẽ không đáng sợ nữa.” Sinh viên cuối cùng mở miệng nói là một người nóng tính, đứng phía bên kia của cô gái.
Trần Ca nhìn tên của họ trong bản cam kết không truy cứu trách nhiệm, ghi nhớ tên của mấy người này.
“Mọi người đã chờ đợi rất lâu rồi nên tôi sẽ không nói lời dư thừa nữa, luật chơi là tìm phù hiệu học sinh, bảy người các bạn tìm được mười bảy phù hiệu học sinh là coi như qua cửa.” Đôi mắt của Trần Ca lướt qua mấy khách tham quan: “Ngoài ra, tôi giới thiệu một dịch vụ mới ở đây, chỉ cần 20 tệ là có thể tiến hành trải nghiệm thay đổi trang phục nhân vật, mọi người có thể chọn bất kỳ thân phận nào chẳng hạn như cảnh sát, bác sĩ, phóng viên.”
“Còn có thể thay đổi trang phục sao?” Cô gái hơi động lòng nhưng bị chàng trai ốm yếu ngăn lại.
“Không cần đâu, ba chúng tôi sẽ không trải nghiệm nó.”
“Còn mấy người các bạn?”
Cặp đôi nọ đang gây gỗ nên không quan tâm đến Trần Ca, hai người kia có thể là thành viên của Hiệp hội kể chuyện lạ nên cũng không quan tâm đến việc nhập vai nhân vật.
Trần Ca cảm thấy hơi tiếc, vốn dĩ anh còn muốn thử hiệu quả.
Anh nhấc tấm ván gỗ lên, đưa mấy vị khách tham quan vào trong cảnh tượng: “Phía bên trái là cảnh tượng Trường Trung Học Mộ Dương mà mọi người muốn tham quan, đừng đi sai đó. Cảnh tượng bên phải được gọi là Khu Nội Trú Số Ba, là cảnh tượng kinh dị ba sao duy nhất của chúng tôi nên rất nguy hiểm, lần trước có người vào đó đã bị dọa sợ đến mức phải vào bệnh viện ngay lập tức.”
Trần Ca cố ý nói về Khu Nội Trú Số Ba, không phải vì anh tốt bụng muốn nhắc nhở khách tham quan mà là để kiểm tra phản ứng của hai người khả nghi đó.
Nếu họ là bệnh nhân tâm thần chạy ra từ Khu Nội Trú Số Ba thì họ chắc chắn sẽ có phản ứng khi nghe cái tên Khu Nội Trú Số Ba.
Mấy khách tham quan gật đầu lia lịa và hứa sẽ không chạy lung tung, biểu cảm của hai người khách tham quan đó cũng không có gì thay đổi, dường như họ không biết được sự tồn tại của Khu Nội Trú Số Ba.
“Mình đoán sai rồi sao?”
Sau khi dặn dò một vài câu, Trần Ca đóng tấm ván gỗ lại rồi chạy nhanh về phòng giám sát.
“Có lẽ hai người đó không phải là kẻ điên trong Khu Nội Trú Số Ba nhưng họ có xác suất rất cao là thành viên của Hiệp hội kể chuyện lạ.” Ánh mắt của Trần Ca bình tĩnh, nụ cười trên mặt sớm đã biến mất: “Đội trưởng Nhan tìm thấy tấm ảnh mình đi vào khu vui chơi Thế Kỷ Mới trong điện thoại di động của Hứa Âm, điều này cho thấy có lẽ các thành viên của Hiệp hội kể chuyện lạ đã biết mình trông như thế nào.”
Tối hôm qua, ma quỷ trên người số năm đã bị Hứa Âm nuốt mất, người mới số mười hai là Lệ Chi cũng đã bị cảnh sát bắt giữ, điều quan trọng nhất là Trần Ca đã nghe thấy giọng nói của người đứng sau trong điện thoại.
Tuy chỉ có ba từ ngắn ngủi nhưng đó là thành quả lớn nhất mà đêm đó Trần Ca thu hoạch được.
“Mình đã từng nghe giọng nói của Hội trưởng Hiệp hội kể chuyện lạ ở đâu đó, rất có thể hắn ta là người quen xung quanh mình!”
Mỗi thành viên của Hiệp hội kể chuyện lạ đều có ma quỷ bám trên người, họ chỉ có thể phát huy sức mạnh lớn nhất vào ban đêm nhưng họ lại chọn vào ngôi nhà ma vào ban ngày.
Từ hành vi bất thường của họ, Trần Ca có thể thấy được hai thông tin.
Thứ nhất, giọng nói của hội trưởng Hiệp hội kể chuyện lạ bị lộ, hắn ta lo lắng Trần Ca sẽ nhớ ra thân phận thực sự của hắn, vì vậy muốn tranh thủ thời gian khiến Trần Ca im lặng vĩnh viễn.
Thứ hai, hoặc có thể họ sợ Trương Nhã, thường những ma quỷ mạnh nhất là vào sau nửa đêm đều sẽ bị ảnh hưởng vào ban ngày, Trương Nhã cũng không ngoại lệ.
“Sớm không đến muộn không đến, lại đến đúng lúc mình khai trương. Có vẻ như họ cũng đã lên kế hoạch sẵn cho tất cả, trà trộn vào khách tham quan để mình mất cảnh giác.”
Kế hoạch của Hiệp hội kể chuyện lạ rất hoàn hảo nhưng người tính không bằng trời tính, họ không ngờ Trần Ca đã nhìn thấy Ngụy Ngũ trên tấm ảnh chụp số năm trong camera giám sát.
Điều này dẫn đến Trần Ca đã phát hiện ra kế hoạch của họ ngay từ khi chưa bắt đầu.
“Mình phải phối hợp với họ diễn vở kịch này, có quá nhiều khách tham quan, không thể ảnh hưởng đến việc kinh doanh bình thường được.”
Khi Hiệp hội kể chuyện lạ vây giết bóng ma cao gầy trong Nhà trọ Hải Minh phải phái đi ít nhất hai người, dựa trên mức độ họ coi trọng Trần Ca, số người được phái đi lần này không thể nào ít hơn lần đó.
“Nếu không tính mình, Hiệp hội kể chuyện lạ có tổng cộng mười hai người, Chu Tú, số năm và số mười hai đã bị xóa sổ, bây giờ chỉ còn chín người.”
Trần Ca bước vào phòng giám sát, nhìn vào màn hình máy tính trước mặt: “Sau một lúc, chắc là chỉ còn lại bảy người.”
Trần Ca gọi điện thoại cho Tiểu Cố, bảo cậu ta đi vào lối đi dành cho nhân viên rồi cởi bỏ Bộ Trang Phục Bác Sĩ Nát Sọ ra.
“Đưa nhóm khách tham quan đó ra ngoài chưa?”
“Họ đã tự tìm thấy lối ra rồi, cảm giác những người đó đều không sợ tôi lắm.” Tiểu Cố hơi ủ rũ: “Tôi cũng đã rất cố gắng để làm nhưng có lẽ tôi không có thiên phú.”
“Đừng bỏ cuộc nhanh như vậy.” Trần Ca thay toàn bộ trang phục, nhếch khóe miệng, mặt nạ da người nở một nụ cười khủng khiếp: “Cậu có hứng thú xem tôi đóng vai này như thế nào không?”
“Không.” Cố Phi Vũ dứt khoát lắc đầu, sau khi Trần Ca mặc Bộ Trang Phục Bác Sĩ Nát Sọ, khí chất cả người hoàn toàn thay đổi như thể bộ trang phục giết người điên cuồng đó được thiết kế riêng cho anh.
“Nếu không có hứng thú thì càng cần phải bồi dưỡng sự hứng thú, đi theo tôi nào.” Trần Ca nắm lấy cánh tay của Cố Phi Vũ, kéo cậu ta xuống hầm.
…
Sau khi tấm ván gỗ được đóng lại, tia sáng cuối cùng cũng biến mất, khung cảnh dưới hầm rất tối, mấy khách tham quan đều không thích ứng được.
“Mọi người đừng hoảng sợ, mặc dù độ khó của cảnh tượng này vô cùng cao nhưng không phải là không thể qua cửa.”
Chàng sinh viên y khoa yếu đến mức không thể cản nổi gió trước mặt Trần Ca nhưng ngay khi bước vào cảnh giống như đã thay đổi thành một người khác, giọng nói bình tĩnh trầm ổn.
Cậu ta lấy ra một cuốn sổ từ trong túi của mình: “Tranh thủ 30 giây của mọi người để tôi nói cho mọi người một số vấn đề cần chú ý trước.”
“Chơi một ngôi nhà ma mà còn cần viết ghi chú? Bây giờ là thời đại nào rồi? Không biết sử dụng điện thoại di động sao?” Cô gái trong cặp tình nhân mất kiên nhẫn nói một câu, tính tình của cô ta hơi gắt gỏng.
“Đây cũng là điều tôi muốn nói.” Chàng trai ốm yếu chỉ vào dòng đầu tiên trong sổ: “Tuyệt đối không được sử dụng điện thoại di động trong ngôi nhà ma của ông chủ Trần! Tốt nhất là đụng cũng không được đụng đến!”
Cậu ta giơ cuốn sổ ghi chú trong tay: “Nói ra có thể cô không tin, mỗi dòng ghi trong cuốn sổ ghi chú này đều là kinh nghiệm mà các học trưởng đã phải đổi lấy bằng máu và nước mắt, là một trong những di sản của Học viện Pháp y Cửu Giang của chúng tôi.”
“Tôi thấy mấy cậu học nhiều đến ngu rồi.”
Người phụ nữ châm chọc, chàng trai phía sau cản cô ta lại: “Na Na, đừng gây chuyện.”
“Anh mặc kệ tôi!” Hình như tâm trạng của cô gái đang rất tệ, cô ta hất tay người đàn ông ra: “Trần Tử Dân, hai năm trước chúng ta gặp nhau trong ngôi nhà ma này, bây giờ chúng ta sẽ chia tay ở đây, sau này tôi đi đường của tôi, anh đi đường của anh.”
“Em đừng làm ầm ĩ nữa được không? Anh không có thời gian dành cho em chỉ vì sự nghiệp hiện tại của anh đang trong giai đoạn quan trọng, anh không dám phân tâm!”
“Vậy là tôi gây chuyện vô lý hả? Bà đây mê tiền của anh lắm chắc!” Cô gái đi giày cao gót thấp, trang điểm nhẹ, quần áo trên người không đắt tiền nhưng được phối rất tốt: “Trần Tử Dân, khi anh chán nản sa sút nhất, tôi không hề bỏ rơi anh, bà đây đã ở cùng anh hai năm trời!”
“Anh biết, Na Na...”
“Đừng nói nữa, cảnh còn người mất, giống như ngôi nhà ma này, trong hai năm đã thay đổi rất nhiều.” Cô gái nói xong thì đi về phía Trường Trung Học Mộ Dương còn chàng trai thì đuổi sát theo sau.
“Hai vị đứng lại đã!” Chàng sinh viên ốm yếu nắm lấy cuốn sổ trong tay, hơi sốt ruột: “Điều thứ hai tôi muốn nói là tuyệt đối không được tách ra!”
Cậu ta lớn tiếng hét to nhưng thật không may cặp đôi đó đang nổi giận đùng đùng, không ai quan tâm đến cậu ta.
“Dương Thần, kệ họ đi, chúng ta có thể tự qua cửa được.” Hai sinh viên Học viện Pháp y Cửu Giang khác đến gần.
“Cảnh tượng này đòi hỏi nhiều người hợp tác mới có một cơ hội nhỏ hoàn thành, vốn dĩ chúng ta đã ít người.” Chàng trai ốm yếu tên Dương Thần hơi nuối tiếc: “Còn lại năm người chúng ta, tuyệt đối không thể tách ra nữa.”
Cậu ta nhìn Ngụy Ngũ và Khổng Tường Minh: “Hai anh có hứng thú hợp tác không? Chúng ta chỉ có cách tìm bằng được mười bảy phù hiệu học sinh mới được coi là qua cửa.”
“Hợp tác?” Ngụy Ngũ và Khổng Tường Minh liếc nhìn nhau, không ai bày tỏ thái độ.
“Các anh không biết ông chủ ngôi nhà ma này biến thái đến mức nào đâu, nếu không ra sức hợp tác với nhau thì sẽ không có cơ hội qua cửa.” Dương Thần lấy một bản vẽ tay từ trong cuốn sổ ra, trên đó đánh dấu bốn mươi mốt dấu chéo đỏ.
“Đây là thành ý của chúng tôi, kể từ khi mở cảnh tượng Trường Trung Học Mộ Dương, đã có nhiều học trưởng học tỷ không ngừng đến trải nghiệm, họ đã tìm thấy phù hiệu học sinh ở bốn mươi mốt chỗ này.” Dương Thần cho hai người đó xem bản vẽ tay: “Vị trí của phù hiệu học sinh thay đổi liên tục nhưng cũng có khi sẽ lặp lại, trước hết chúng ta phải tìm bốn mươi mốt vị trí này với tốc độ nhanh nhất.”
Ngụy Ngũ và Khổng Tường Minh rất hứng thú với tấm bản đồ trong tay Dương Thần, còn cái gì qua cửa thì họ không quan tâm.
“Hợp tác cũng không sao, đều tốt cho tất cả mọi người.” Sau khi hai người bị nghi ngờ là thành viên của Hiệp hội kể chuyện lạ nói mấy câu đơn giản thì đã đồng ý hợp tác với Dương Thần.
“Thời gian có hạn, để tôi phân chia một chút.”
“Hai anh trai, các anh chịu trách nhiệm mấy cái bên trái, Vương Diễm, Lý Tuyết, ba chúng ta đi bên phải.”
“Mọi người phải chú ý! Nhất định phải luôn giữ mình trong tầm mắt của người đi cùng, tốt nhất là ở bên nhau.”
Sau khi Dương Thần nói xong thì cất tấm bản đồ rồi nhìn mọi người một cách trang trọng: “Vẫn còn một số điều cấm kỵ trong ngôi nhà ma của ông chủ Trần, không sử dụng điện thoại di động, không thể hành động một mình và không được hỏi về nhân duyên. Những điều cấm kỵ này đều là do các học trưởng học tỷ tổng kết, có nhiều cái tôi cũng không biết lý do nhưng chắc chắn phải có lý do của nó, hy vọng mọi người sẽ ghi nhớ trong lòng, không được làm thử.”
Biểu cảm của Dương Thần rất nghiêm túc, những gì cậu ta nói khiến Ngụy Ngũ và Khổng Tường Minh cũng không hiểu ra làm sao.
Hai nhóm bắt đầu tìm kiếm các phòng học ở cả hai bên, đợi khoảng cách bị kéo giãn, Ngụy Ngũ lặng lẽ đi đến bên cạnh Khổng Tường Minh: “Ngôi nhà ma này khiến tôi cảm thấy rất khó chịu, những điều cấm kỵ đó cái này bất thường hơn cái khác.”
“Tránh xa tôi ra, cứ coi như hai chúng ta không ai quen biết ai, trong ngôi nhà ma có lắp đặt camera giám sát, cẩn thận bị nhìn thấy.” Khổng Tường Minh rất thận trọng, hắn ta giả vờ như đang tìm phù hiệu.
“Không biết tại sao, cứ luôn cảm thấy hơi bất an.” Ngụy Ngũ không yên lòng tìm phù hiệu.
“Nói ít thôi, lo làm việc đi, đừng quên mục đích chúng ta vào đây.” Khổng Tường Minh cúi đầu xuống, đáy mắt thấp thoáng xẹt qua một tia máu, hắn ta không ngừng nhìn lối ra của cảnh tượng: “Có lẽ ông chủ Trần đó sắp đến rồi.”