Thấy tất cả mọi người đều xem thường mình, Vương Diễm cau mày, trong lòng cậu ta biết rất rõ rằng bất cứ du khách nào đã từng đến tham quan cảnh tượng trong nhà ma của Trần Ca đều sẽ không thốt lên lời “ngây thơ” như vậy.
“Mấy người đều là lần đầu tiên đến tham quan nhà ma này sao?” Trong lòng Vương Diễm có một loại dự cảm rất xấu.
“Tôi và thầy Kurosaki vừa trở về nước, thầy đang chuẩn bị chuyển mình và thử sức với một thể loại truyện tranh mới, cho nên chúng tôi đến nhà ma để tìm linh cảm.” Nữ trợ lý nhỏ giọng nói. Lá gan của cô không lớn lắm, còn chưa đi hẳn vào trong mà giọng nói đã bắt đầu run rẩy: “Chúng tôi lên mạng tra và thấy nhà ma này có điểm rất cao, nên chúng tôi đã đến đây ngay sau khi xuống máy bay, chẳng lẽ trước khi đến tham quan ngôi nhà ma ở Trung Quốc còn cần làm thủ tục gì sao?”
“Đừng nghe cậu ta nói bậy, nhà ma này điểm cao hoàn toàn là do một đám tay mơ không có kiến thức tung hô lên thôi, độ phổ biến cao trên mạng cũng chỉ cho thấy ông chủ nhà ma biết kinh doanh mà thôi.” Người đàn ông đi vào cùng người đàn ông nữ tính nói: “So với những nhà thiết kế nhà ma toàn tâm toàn ý tạo ra các cảnh tượng ở nhà ma, chăm chú nghĩ ra kịch bản, thiết kế ra các loại cơ quan trong nhà ma như chúng tôi thì họ Trần này cũng có thể được coi là một thương nhân mà thôi.”
“Thương nhân?” Vương Diễm thiếu chút nữa đã phì cười rồi. Cậu ta rất muốn bịt miệng người đàn ông kia lại, nếu Trần Ca nghe được lời này, nói không chừng độ khó qua cửa sẽ trực tiếp nâng cao đến mức không ai sống nổi.
“Anh ta cũng chỉ lừa dối được những sinh viên như cậu thôi, chúng tôi đã từng kinh doanh nhà ma trong nhiều năm, nên hiểu rất rõ những điều đó.”
Người đàn ông kia còn muốn nói gì đó, nhưng lại bị người đàn ông nữ tính cắt ngang: “Đừng nói nhảm nữa, để các diễn viên trong nhà ma nghe được sẽ ảnh hưởng không tốt, đến lúc đó mọi người có thể nghĩ rằng chúng ta tới đây để gây chuyện đấy.”
Tuy rằng tính tình Kurosaki cục cằn, nhưng tuổi tác cũng đã cao, ông ta lập tức nhận ra có gì đó không ổn: “Mấy người cũng mở nhà ma sao?”
Ông ta vốn đã không có cảm tình tốt với những người chen ngang hàng này, và nhanh chóng hiểu rằng đây là một cuộc cạnh tranh ác ý giữa những người trong ngành.
“Ba người chúng tôi là nhân viên của nhà ma lớn nhất Tân Hải: Học Viện Ác Mộng, làm một nhà ma thực thể đã bảy năm, cũng là một nhà ma thực thể sớm nhất trên thị trường.”
Cả ba giới thiệu ngắn gọn về bản thân. Người đàn ông có thái độ kiêu ngạo nhất tên là Ngụy Kim Nguyên, là nhà thiết kế kịch bản trẻ nhất trong Học Viện Ác Mộng, anh ta chịu trách nhiệm chính trong việc thiết kế cốt truyện và cơ quan tương ứng dựa trên các cảnh tượng kinh dị.
Người đàn ông thấp nhất, có vóc người khá giống Kurosaki tên là Lý Húc, trông có vẻ yếu ớt. Anh ta chịu trách nhiệm chính trong việc sản xuất các đạo cụ nhỏ trong Học Viện Ác Mộng, vô cùng khéo tay và biết sử dụng nhiều công cụ khác nhau.
Người đàn ông cuối cùng có khuôn mặt nữ tính tên là Lý Trường Âm, biệt danh là Lãnh Nam, không thích nói nhiều, nhưng anh ta là diễn viên được ca ngợi nhất trong Học Viện Ác Mộng và đồng thời cũng một trong những nhân viên cốt cán của nhà ma.
Tuổi của người này không lớn nhưng có vẻ từng trải nhất trong ba người.
“Không phải bốn người đi cùng nhau sao?” Vương Diễm nhìn thấy còn một người khác đứng chung với ba nhân viên của Học Viện Ác Mộng, bèn cho rằng người đó cũng là nhân viên của Học Viện Ác Mộng.
“Anh ta là một streamer lớn của Tân Hải chúng tôi, rất nổi tiếng trên mạng, độ nổi tiếng còn cao hơn cả ông chủ của nhà ma này, hoặc có thể nói là bọn họ không cùng đẳng cấp.”
Ngụy Kim Nguyên còn muốn tiếp tục giới thiệu, nhưng streamer kia lại cau mày: “Mấy người cứ tiếp tục múa bút ở đây đi, tôi đi vào trước.”
Sau khi streamer nói xong, anh ta một mình bước vào ngôi nhà ma với chiếc túi trên lưng, người này có vẻ rất can đảm.
“Này!” Vương Diễm thấy nam streamer buồn bực dẫn đầu thì vội vàng chạy tới: “Đừng hành động một mình, hơn nữa tôi không nói đùa đâu, anh tuyệt đối không được livestream trong nhà ma này, sẽ làm liên lụy đến tất cả mọi người đấy.”
Nam streamer hoàn toàn không để ý đến Vương Diễm. Anh ta nhìn xung quanh với đôi mắt rạng rỡ, như thể anh ta đã bắt đầu mơ tưởng đến việc có thể thu hút được bao nhiêu người đến nếu livestream ở đây.
Nam streamer này biết rõ sự nổi tiếng của nhà ma của Trần Ca trên mạng, nếu livestream đi vào nhà ma này, lại còn là một cảnh tượng mới chưa được khai phá, hiệu quả của tiết mục chắc chắn sẽ bùng nổ. Về phần điều đó có làm lộ cảnh tượng bên trong nhà ma hay không, có ảnh hưởng đến việc làm ăn của Trần Ca hay không, những chuyện này không nằm trong phạm vi lo lắng của anh ta.
Sau khi nhìn rõ thái độ của nam streamer, Vương Diễm thực sự tê cả da đầu, lần này gặp phải mấy loại đồng đội gì thế này?
Tất cả đều là người mới thì thôi đi, nhưng điều quan trọng hơn là bọn họ còn không tuân theo lời chỉ dẫn, hoàn toàn chỉ muốn tìm đường chết, không coi tính mạng của chính mình ra cái gì.
“Mấy người muốn chết thì tự đi một mình đi, tôi sẽ không đùa với mấy người nữa đâu.” Vương Diễm nói xong thì nắm lấy tay bạn gái đi về phía sau.
“Vương Diễm! Anh đang làm gì vậy!" Bạn gái cảm thấy chẳng thể hiểu nổi Vương Diễm: “Buông tay!”
“Tham quan cảnh tượng mới thì không thành vấn đề, nhưng nếu đi vào với bọn họ thì chỉ mang lại phiền phức cho bản thân thôi, anh chuẩn bị rời khỏi đây.” Vương Diễm đến nhà ma thứ nhất là để trút hết sự không thoải mái trong lòng, thứ hai là khiến nam sinh kia xấu hổ. Nhưng bây giờ tình hình đã hoàn toàn thay đổi, phía trước chính là một vực thẳm không đáy, khi rơi xuống chắc chắn không thể lên được nữa.
“Mấy người học y mà nhát gan như vậy à?” Sinh viên thể dục kia mở miệng nói: “Tôi còn tưởng các cậu thường xuyên phải tiếp xúc với xác chết sẽ can đảm hơn người thường một chút chứ, xem ra là do tôi suy nghĩ quá nhiều rồi.”
Nghe cậu sinh viên thể dục kia thao thao bất tuyệt, sắc mặt của Vương Diễm hơi tái xanh, trong lòng tràn đầy ấm ức không biết nói với ai.
Vương Diễm nghiến răng nghiến lợi. Cậu ta là một người có tính tình nóng nảy, cuối cùng hừ lạnh một tiếng, sau đó quay trở về: “Được rồi, vậy thì đi vào tham quan đi.”
“Cậu không cần miễn cưỡng bản thân, tôi nghe nói có người đến tham quan nhà ma đã sợ đến mức tè ra quần đấy.” Chàng sinh viên thể dục nói đùa, tự cho là mình rất hài hước.
“Không đâu.” Vương Diễm thản nhiên trả lời một câu. Cậu ta biết nhà ma của Trần Ca bình thường đều trực tiếp khiến mọi người sợ hãi và ngất xỉu, còn không cho họ có cơ hội để tạo ra các phản ứng vật lý khác.
“Nói ít đi một chút.” Bạn gái của Vương Diễm thuyết phục cậu ta, lúc này Vương Diễm mới bình tĩnh lại.
Cậu ta lấy lại tinh thần và bắt đầu nhìn qua tất cả các du khách, nhưng càng nhìn, cậu lại càng thấy trái tim lạnh giá, chẳng có một người nào đáng tin cậy trong đó cả.
“Thời gian tham quan là 40 phút, cứ từ từ hưởng thụ đi.” Ngụy Kim Nguyên đi tới bên cạnh nam streamer: “Nếu như mấy người cảm thấy sợ hãi thì có thể tham gia cùng chúng tôi, nhưng mà như vậy sẽ rất nhàm chán. Tôi có thói quen phân tích theo quan điểm chuyên môn. Dưới con mắt của những người thiết kế nhà ma chuyên nghiệp như chúng tôi, tất cả các cơ quan và thiết lập cảnh tượng đều có thể nhìn ra được trong nháy mắt, chẳng hạn như cửa sổ phía trước...”
Ngụy Kim Nguyên chỉ vào cửa sổ thủy tinh cách đó mấy mét: “Cửa sổ không khóa, thủy tinh cũng cố tình làm giống như bị vỡ, khi chúng ta đi ngang qua chắc chắn sẽ có thứ gì đáng sợ đó lao ra, không tin thì mấy người thì cứ chờ xem.”
Ngụy Kim Nguyên khẽ tay khẽ chân, yên lặng đứng ở bên cửa sổ. Anh ta quay về phía mọi người và chỉ chỉ cửa sổ bên cạnh, sau đó mạnh dạn ló đầu nhìn vào cửa sổ.
Nếu có một diễn viên nhà ma đang đứng ở cửa sổ, người đó chắc chắn sẽ bị giật mình,
“Kim Nguyên, đừng gây rắc rối! Nếu dọa diễn viên trong nhà ma người ta có vấn đề gì, họ sẽ tìm chúng gây chuyện khi chúng ta đi ra ngoài đấy.” Lý Húc hô một tiếng, cố gắng ngăn Ngụy Kim Nguyên lại. Thế nhưng sau khi anh ta kêu xong, Ngụy Kim Nguyên lại không trả lời.
Anh ta đang ghé vào cửa sổ, nửa người trên nghiêng vào trong phòng, nằm im bất động, giống như là cơ thể bị người ta tóm lấy vậy.
“Ngụy Kim Nguyên?” Lý Húc cau mày chạy tới, vỗ vỗ lưng Ngụy Kim Nguyên: “Anh đang nhìn cái gì vậy?”
“Suỵt, im lặng một chút. Vừa rồi tôi nhìn thấy một diễn viên đang trốn, hình như vừa nãy tôi đã dọa cô ấy sợ rồi.” Ngụy Kim Nguyên cười híp mắt đi vào trong phòng: “Ra đi, tôi đã nhìn thấy cô rồi.”
Kurosaki và nữ trợ lý nghe xong thì chạy lại xem. Trong phòng tối đen như mực, đến cả một bóng người cũng không thấy.
“Đây là một căn phòng trống mà nhỉ?” Trên cánh tay nữ trợ lý nổi da gà: “Có phải anh đã nhìn nhầm rồi không?”
“Trông thì có vẻ là một căn phòng trống, nhưng thật ra bên trong có những đường hầm ẩn, là lối đi bí mật trong nhà ma dành riêng cho các diễn viên. Có lẽ diễn viên mà tôi nhìn thấy vừa rồi đang trốn vào trong lối đi đó không dám ra ngoài.” Ngụy Kim Nguyên sờ sờ cổ, tiếp tục đi về phía trước: “Phương pháp dọa người của nhà ma cũng chỉ gói gọn trong mấy thủ đoạn đó mà thôi, mấy người muốn qua cửa thật rất dễ dàng, cứ đi theo sát chúng tôi là được.”
Ngụy Kim Nguyên và Lý Húc đi song song trên con đường chật hẹp, thỉnh thoảng còn gãi gãi cổ.
“Thầy Kurosaki, chúng ta đi theo họ chứ?” Lá gan nữ trợ lý rất nhỏ: “Có nhiều người, có cảm giác an toàn hơn.”
Kurosaki vô thức gật đầu, cứ nhìn chằm chằm vào cổ Ngụy Kim Nguyên: “Tiểu Hạ, cô có thấy trên cổ cậu ta có một vết bớt không? Giống như bàn tay người...”
“Vết bớt?” Nữ trợ lý không quá nhạy cảm với màu sắc, cũng rất ít khi để ý đến sự thay đổi xung quanh: “Tôi không biết, có lẽ là anh ta đã có nó sẵn rồi. Thưa thầy, đây là chuyện riêng tư của người ta, thầy đừng có chạy đến hỏi thăm đấy!”
“Vô nghĩa, tôi cũng đâu phải trẻ con.”
“Nào có người lớn nào lại đặt bút danh như thế cho mình...” Nữ trợ lý khẽ thầm thì, nhanh chóng đuổi kịp Ngụy Kim Nguyên.
Đội ngũ được kéo dài ra. Ba nhân viên và nam streamer của Học Viện Ác Mộng đi phía trước, Kurosaki và nữ trợ lý đi ở giữa, ba người Vương Diễm theo sát phía sau, người đàn ông mặc áo bành tô thì đứng một mình ở cửa sổ vừa rồi, dường như đang tìm thứ gì đó.
“Phải đi thôi.” Vương Diễm tốt bụng nhắc nhở người mặc áo bành tô, nhưng người bên kia chỉ xua tay, cứ như cảm thấy Vương Diễm rất cản đường.
“Mình thật sự không hiểu những người này đang nghĩ gì?” Vương Diễm hít sâu một hơi. Nhìn những du khách khác dần dần đi xa, cậu ta cố chịu đựng sự lo lắng trong lòng mà đuổi theo.
Sau khi ba người Vương Diễm đi tới, Ngụy Kim Nguyên dừng lại: “Ông chủ của nhà ma đã cung cấp cho chúng ta bốn manh mối lúc còn ở bên ngoài cảnh tượng, và mỗi manh mối tương ứng với một cách để trốn thoát. Chúng ta có tổng cộng mười người, tất cả đều tụ tập lại với nhau thì sẽ rất lãng phí thời gian và không có hiệu quả, vì vậy tôi đề nghị mọi người nên chia thành hai nhóm để đi tìm kiếm, mấy người cảm thấy thế nào?”