“Tối nay sau khi gặp Cao Nhữ Tuyết bắt buộc phải nhắc nhở cô ấy, tình cảnh bây giờ của cô ấy không còn thích hợp để ở trong phòng ngủ nữa.”
Phía dưới Học viện Pháp y Cửu Giang chôn vùi một thứ rất khủng khiếp, Cao Nhữ Tuyết vẫn chưa biết điều này.
Trần Ca cất điện thoại, bắt đầu dùng hết sức lao về phía bên ngoài ngọn núi.
Mới qua 9 giờ mấy phút, Trần Ca vừa tới thôn Lâm Quan thì điện thoại của Từ Uyển đã gọi tới hỏi tại sao anh không có ở ngôi nhà ma, có phải có chuyện gì đã xảy ra không.
Trần Ca trả lời đại một vài câu rồi chuẩn bị cúp máy nhưng Từ Uyển lại nói với anh một tin tốt: Cố Phi Vũ đã được xuất viện.
Nhân viên bảo vệ trẻ tuổi này đã bị Hiệp hội kể chuyện lạ tập kích trong khu chung cư Phương Hoa Uyển, mãi đến bây giờ mới khỏi bệnh, mới sáng sớm đã chạy đến trước cổng khu vui chơi Thế Kỷ Mới đợi.
“Tiểu Cố vẫn khá là xứng đáng với chức vụ, đúng lúc bây giờ ngôi nhà ma cũng đang bận rộn.”
Trần Ca dặn dò một số chuyện, nói với Từ Uyển là anh sẽ đến ngôi nhà ma trong vòng ba tiếng, hy vọng cô làm khách tham quan yên lòng một chút, sau đó cúp máy.
Dẫn hai đứa bé lên xe cảnh sát, ban đầu lão Ngụy muốn lái xe thẳng đến Chi cục thành phố, Trần Ca thuyết phục cả nửa buổi ông mới đồng ý đưa anh đến khu vui chơi Thế Kỷ Mới trước.
Trần Ca ngủ trên xe một lúc, 11 giờ trưa, cuối cùng anh cũng về đến khu vui chơi.
Anh chạy suốt một đêm, quần áo bị cành cây quẹt rách, đeo một cái ba lô lớn và một con mèo trắng bẩn thỉu nằm trên vai, trông rất nhếch nhác.
“Xin lỗi, tôi đến muộn.”
Phòng nghỉ bên cạnh ngôi nhà ma đã đầy người, những bậc thang trước cửa cũng toàn là người, rất nhiều khách tham quan cố ý đến tham quan ngôi nhà ma.
Khách tham quan đã đợi rất lâu, trong lòng oán giận nhưng nhìn thấy bộ dạng thê thảm của Trần Ca cũng không phát cáu được.
“Tiểu Trần, tại sao giờ cậu mới đến? Đã là mấy giờ rồi?” Chú Từ sắp xếp cho nhân viên phân phát nước miễn phí và món quà nhỏ cho tất cả khách tham quan, sau đó hỏi thắc mắc chung trong lòng hầu hết khách tham quan: “Tối qua cậu đã làm gì?”
Rất nhiều khách tham quan đã tụ tập xung quanh, dù sao bộ dạng này của Trần Ca thật sự hơi thu hút sự chú ý của người khác.
“Tối qua có hai đứa bé trong viện mồ côi Cửu Giang bị mất tích, cháu đã đến để giúp họ tìm những đứa bé. Lần theo dấu vết thì dẫn lên một ngọn núi, kết quả là phát hiện một thôn làng đầy những người dị dạng, thôn làng đó như một ngôi mộ, đổi đỏ thay trắng, những chiếc lồng đèn trắng treo khắp nơi, mặt đất đầy tiền giấy. Khi cháu đến đó, họ đang tiến hành một nghi thức với những bé sơ sinh được để trong giỏ tre và một quan tài đỏ dựng trước cửa. Lúc đó, tay một người phụ nữ trong thôn cầm cây kéo và xách đứa bé vào từ đường của thôn, đợi đến khi cô ta trở lại thì quần áo trên người đều là máu...”
“Dừng lại, cậu đừng nói nữa.” Chú Từ nhanh chóng nắm lấy cánh tay của Trần Ca, xung quanh đã có một nhóm lớn khách tham quan tụ tập, ban đầu trong lòng họ rất oán giận nhưng nghe rồi thì cảm thấy khá thú vị.
“Chú để anh ấy tiếp tục kể đi! Sau đó thì sao?”
“Nghi thức gì mà máu me vậy? Thực sự có một thôn làng như vậy sao?”
“Mọi người giải tán đi, ông chủ nhà ma đã điên rồi.”
Chú Từ nhanh chóng giải thích với những người bên cạnh nhưng giọng nói của Trần Ca ngược lại ngày càng lớn hơn: “Sau đó còn có chuyện càng thú vị hơn!”
Anh cầm cái loa phát thanh do nhân viên mang đến để duy trì trật tự, đạp lên hàng rào bảo vệ và leo thẳng lên Quầy Bán Vé Nửa Đêm.
Mặc dù ăn mặc rất bình thường nhưng anh đem lại cho người khác cảm giác như cả người đang phát ra ánh sáng.
“Sau khi tôi điều tra sâu thêm về thôn làng đó mới phát hiện đây là một minh thôn!”
“Ban ngày là người sống ở, ban đêm là người chết ở, sau 12 giờ tối, khắp nơi trong thôn đều là ma quỷ!”
“Mọi người chắc hẳn chưa bao giờ nhìn thấy cảnh tượng như vậy! Người chết làm đám tang cho người chết, linh hồn lơ lửng, cả một con đường đều là đội ngũ âm tang!”
“Nếu mọi người cho rằng chỉ có những thứ này thì đã hoàn toàn sai lầm! Thứ nguy hiểm trong thôn này còn có những ngôi nhà cũ, trong sân trồng cây hòe có âm khí nặng nhất, dưới gốc cây trồng con quái vật có cơ thể dị dạng, nếu bạn may mắn có thể vào đến sảnh chính thì tuyệt đối không được vui mừng quá sớm!”
“Mỗi căn phòng trong ngôi nhà cũ đều để quan tài, bên trong quan tài đặt một chiếc áo liệm lớn màu đỏ sẫm, không cần biết bạn có chạm vào cái áo hay không, nó đều sẽ chạy ra khỏi quan tài đi theo phía sau bạn!”
“Ở nơi đó, mỗi một hơi thở đều phải cẩn thận, không biết khi nào sẽ có ai đó bắt đầu gọi tên bạn, nếu bạn trả lời thì sẽ ngẩn ngơ vào động phòng và người kết hôn với bạn là một cô dâu có khuôn mặt bị chấp vá!”
“Âm tang, minh hôn, đèn đầu người! Tất cả những ma quỷ kỳ quái đều có trong thôn!”
“Bố cục độc nhất vô nhị! Thiết kế hết sức khủng khiếp! Một cảnh tượng thú vị như vậy, hiện tại chỉ cần 30 tệ là đã có thể trải nghiệm!”
“Lý do tại sao hôm nay tôi đến muộn là vì phải làm việc chăm chỉ để tạo ra cảnh tượng này!”
“Cảnh tượng kinh dị hoàn toàn mới có chỉ số hù dọa ba sao này sẽ mở cửa cho mọi người trong một khoảng thời gian giới hạn! Tin tôi đi, đây chắc chắn là cảnh tượng chủ đề thôn làng bỏ hoang kinh khủng nhất trên thị trường!”
Sau khi Trần Ca nói xong, giọng của anh vẫn vang vọng khắp khu vui chơi.
“Rõ ràng là một lời giới thiệu về cảnh tượng linh dị khủng khiếp, tại sao lại làm tôi sục sôi nhiệt huyết thế này?”
“Khi nãy tôi muốn nói gì nhỉ?”
“Nếu đã có vé giảm giá và cảnh tượng mới, vậy thì tôi sẽ không tính toán với anh chuyện đến trễ, đang dần mất trí nhớ...”
“Tôi hơi muốn đi nhưng lại rất sợ hãi, rối rắm quá đi!”
Cảnh tượng hoàn toàn mới được mở ra, tốc độ đổi mới này có thể khiến những ngôi nhà ma khác trên thị trường sợ chết.
Trần Ca nhìn khách tham quan thì thầm với nhau một cách hài lòng, giá vé được giảm trong một thời gian giới hạn, cảnh tượng mới được mở, chuyện đến trễ hôm nay đã coi như không có chuyện gì xảy ra.
Trần Ca nhảy xuống từ quầy bán vé, trả lại loa phóng thanh cho nhân viên và mở cánh cửa lớn của nhà ma ra.
“Bắt đầu kinh doanh!”
Trần Ca để Cố Phi Vũ thay Bộ Trang Phục Bác Sĩ Nát Sọ và đưa cho cậu ta cây búa của bác sĩ nát sọ càng ngày trông càng dữ tợn hơn rồi để cậu ta vào cảnh tượng Chạy Trốn Lúc Nửa Đêm đóng giả một kẻ giết người điên cuồng.
Về phần Từ Uyển, cô vẫn chịu trách nhiệm cảnh tượng Minh Hôn như cũ.
Hai cảnh tượng một sao trên mặt đất đã có người chuyên phụ trách, Trường Trung Học Mộ Dương dưới lòng đất có tàn niệm của hai mươi bốn học sinh trông chừng, ngoài cửa có chú Từ đang bán vé, Trần Ca khó có được một chút nhàn rỗi.
“Hẳn là mình nên tuyển thêm nhiều hồn ma không có ác ý với con người như học sinh Trường Trung học Mộ Dương và Diêm Đại Niên, khi sử dụng cũng rất yên tâm. Về lâu dài, mình có thể làm một người quản lý rảnh rỗi, mỗi ngày chỉ chịu trách nhiệm tổng kết thu nhập là được.”
Sau khi Trần Ca đưa khách tham quan vào cảnh tượng thì ngồi trước cửa nghỉ ngơi, chơi điện thoại di động, ban đầu anh muốn hỏi thăm tình hình của Cao Nhữ Tuyết nhưng đột nhiên thấy có người tìm anh trên WeChat.
“Dạ Tiểu Tâm?” Đây là một nhân vật VIP trên mạng, chuyên gia đánh giá nhà ma, lần trước vào ngôi nhà ma của Trần Ca với những người của Bệnh Viện Điền Đằng, cuối cùng suýt bị dọa sợ đến ói.
Sau đó, cô đã đánh giá rất cao ngôi nhà ma của Trần Ca và lấy thông tin liên lạc của Trần Ca rồi nói rằng cô sẽ giúp anh quảng bá trên mạng.
“Sao vậy? Có chuyện gì à?”
“Gần đây có rất nhiều người trên mạng cố ý đánh giá thấp ngôi nhà ma của anh, tôi đã tìm rất lâu mới tìm ra những người gây chuyện.” Dạ Tiểu Tâm gửi cho Trần Ca mấy tấm ảnh chụp màn hình: “Một trong những người đó là một người đánh giá nhà ma, cô ta và tôi có mối quan hệ không được tốt, miễn là nhà ma mà tôi cố gắng quảng bá thì cô ta đều muốn dẫm một chân vào. Trong khoảng thời gian gần đây có thể họ sẽ đến ngôi nhà ma của anh, anh để ý một chút. Tôi sẽ gửi cho anh tấm ảnh tài liệu, trong đó có một tấm ảnh tự sướng của người đó trên trang web.”