“Sao lại không có tiếng động gì hết vậy?” Trần Ca đi đến bên cạnh cửa, ấn mở chốt cửa.
Anh nhìn ra ngoài thông qua khe hở bị dao phay chém ra trên cửa, đầu bếp đã không còn ở đó nữa, trong hành lang âm u chỉ còn một cô bé đang ôm con búp bê vải.
Đứa bé này đã từng xuất hiện trong rạp chiếu phim, nửa bên mặt của con búp bê trong lòng cô bé đã bị cháy, trông vô cùng đáng sợ.
Trần Ca sử dụng Âm Đồng nhưng cũng không tìm được gì, trên người cô bé cũng không có hơi thở làm Trần Ca không thoải mái.
“Cậu nhìn thấy cái gì à?” Cảnh sát thấp giọng hỏi thăm Trần Ca. Lúc này Trần Ca nằm ghé lên cửa, con mắt dán vào khe hở bị dao phay chém ra lúc nãy, anh ta rất lo lúc này đầu bếp lại chém thêm một dao vào bên trong.
“Không thấy đầu bếp đâu cả, chắc hẳn cảnh này là do nhà ma cố ý sắp đặt.” Trần Ca nói câu đó xong thì quan sát phản ứng của mọi người, các “khách tham quan” trong phòng cũng không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy.
Cánh tay dùng sức, Trần Ca đang định thử mở cửa ra thì cảnh sát ở bên cạnh ngăn anh lại: “Lúc nãy đầu bếp định đi vào, hình như gã gặp phải thứ gì đó rất đáng sợ ở ngoài cửa. Nếu bây giờ cậu mở cửa, thứ đầu bếp gặp phải lúc nãy sẽ đi vào trong phòng.”
“Nhưng nếu anh không mở cửa thì sẽ mãi mãi không biết được gã đã gặp phải thứ gì.” Trần Ca đối lập hẳn với những khách tham quan khác.
“Bây giờ chúng ta là một tập thể, cậu có thể không quan tâm đến an toàn của bản thân, nhưng cậu không thể kéo bọn tôi xuống nước chung được.” Cảnh sát sốt ruột, trực tiếp bắt lấy cánh tay Trần Ca. Trong khoảnh khắc đó, anh ta dùng sức rất mạnh, không hề giống như giả vờ.
Thông qua tất cả các chi tiết quan sát được, đến giờ phút này Trần Ca mới có thể xác định chắc chắn nhà ma trong khu vui chơi Tương Lai Ảo có giấu thứ gì đó. Cảnh sát là người biết rõ mọi chuyện, nhưng anh ta không nói chuyện này với những người đi cùng.
“Được thôi, vậy chúng ta tiếp tục đi tìm lời giải.” Trần Ca ngẩng đầu nhìn thoáng qua phía trên vách tường. Lúc hình chiếu mặc đồ màu máu xông vào nhà vệ sinh, cái đồng hồ kia đã quay lại 11 giờ 56 phút.
Kim đồng hồ đã quay ngược lại, nhưng bóng đèn vẫn không sáng lên, tiếng khóc và tiếng cười của bé gái bên tai cũng không dừng lại.
“Tình huống sau mỗi lần luân hồi đều trở nên tồi tệ hơn, chúng ta tranh thủ thời gian tìm kiếm thi thể đi, 12 giờ tiếp theo đến, không biết lại xuất hiện quái vật gì mới nữa.”
Đã có vết xe đổ lúc trước, tất cả các khách tham quan đều bắt đầu ra sức tìm kiếm thi thể mô hình. Trần Ca thể hiện thực lực đáng kinh ngạc, đứng dưới góc độ người thiết kế nhà ma, anh một thân một mình tìm được hơn một nửa số thi thể, trong đó có rất nhiều mảnh thi thể bị giấu ở những nơi bí ẩn, chẳng hạn như bên dưới sàn nhà bị nứt, dưới nắp bồn cầu, đường ống nước bị kẹt, v.v.
Mánh khóe chuyên nghiệp và trực giác nhạy bén khiến những “khách tham quan” ở bên cạnh đều cảm thấy rùng mình mà chẳng rõ tại sao.
11 giờ 59 phút, mọi người đặt tất cả các mảnh thi thể mà mình tự tìm được lên trên bàn trà.
Cảnh tượng đó cực kỳ đáng sợ, các khách tham quan đều tránh ra thật xa, trên ghế sofa chỉ còn lại một mình Trần Ca.
“Ngũ tạng, cột sống, tứ chi, đầu lâu, còn có da người, thi thể con rối này được thiết kế rất tỉ mỉ, chỉ là cảm giác quá tệ, khác hẳn da của người sống.”
Độ khó của cảnh tượng mức địa ngục cực kỳ lớn, nếu như không có Trần Ca, bọn họ phải tốn rất nhiều thời gian để tìm kiếm thi thể, sau khi tìm xong thì lại tốn thêm không ít thời gian để ghép thi thể lại ở trong môi trường này.
Chỉ tốn không đến một phút, Trần Ca gần như đã ghép thi thể xong. Lúc này đồng hồ trên tường lại phát ra tiếng chuông một lần nữa, 12 giờ đêm lần thứ hai lại đến.
Ti vi phát ra tiếng tạp âm rè rè, nồi niêu xoong chảo trong nhà bếp rớt xuống đất, cửa tủ chén từ từ mở ra, tất cả mọi người đều nhìn thấy một người đàn ông vết thương chằng chịt đang nằm co ro bên trong ngăn tủ.
Mặt mũi anh ta ngập tràn vẻ hoảng hốt, trong tay cầm một con dao nhọn. Mọi người nhìn thấy anh ta nhanh chóng bò ra khỏi tủ, dùng tốc độ vượt xa người bình thường phóng tới chỗ Trần Ca.
Trần Ca ngồi trên ghế sofa, không hề nhúc nhích, để mặc cho người đàn ông xuyên qua cơ thể mình.
“Lại là hình chiếu à?”
Mặc dù đây là lần thứ hai nhìn thấy hình chiếu người chết, thế nhưng mấy người vẫn bị sợ giật nảy mình.
Thời gian trên đồng hồ bên ngoài lại trở về 11 giờ 56 phút một lần nữa, lần luân hồi thứ hai có vẻ không đáng sợ lắm, chỉ đơn thuần lặp lại điểm đáng sợ ở lần luân hồi đầu tiên.
“Mỗi lần luân hồi đều xuất hiện thêm một hình chiếu, chỉ cần chúng ta có thể làm quen, cửa này vẫn khá là nhẹ nhàng.” Người đàn ông đeo kính cười khan vài tiếng.
“Con mắt anh dùng để trưng đấy à? Anh không nhìn thấy tần số chớp tắt của màn hình ti vi thay đổi sao? Thời gian chúng ta dừng lại trong bóng tối càng lúc càng dài.” Trần Ca không ngẩng đầu lên: “Các vách tường xung quanh đã bắt đầu rướm máu, đứa bé gái ở cảnh tượng trước cũng xuất hiện vào lúc này, ga giường đã xốc lên bị người ta đắp lại một lần nữa. Vừa nãy mấy người không có ai đi qua phòng ngủ cả, điều đó cho thấy trong phòng kia đã có người khác đi vào. Lần luân hồi tiếp theo có lẽ sẽ xuất hiện người thật, hai lần trước chỉ dọa anh thôi.”
Trần Ca nói một tràng, người đàn ông đeo kính á khẩu không nói nên lời, cuối cùng đành phải lầm bầm một câu: “Trong phòng tối như vậy, dù con mắt không để trưng thì cũng đâu thể nào chú ý tới mấy cái này.”
Trong quá trình nói chuyện, Trần Ca đã ghép các thi thể xong, anh nhìn về phía cảnh sát: “Lần trước tới đây chơi, anh đi ra bằng cách nào?”
“Bọn tôi tìm được thi thể ở dưới gầm giường, trong túi thi thể có một quyển nhật ký, trong đó có ghi lại một vài chuyện của chủ nhân căn phòng, bản đồ xung quanh phòng và chìa khóa mở cửa sổ.” Cảnh sát thật thà kể hết toàn bộ cách qua cửa.
“Chìa khóa mở cửa sổ?”
“Đúng vậy, trên cửa sổ có một ổ khóa lớn, đi qua cửa sổ là sẽ bước vào cảnh tượng thứ ba.” Cảnh sát cẩn thận bước vào phòng ngủ. Anh ta kéo màn cửa thật dày ra, phía sau màn cửa là một cái cửa sổ màu đen khảm trong bức tường: “Lúc trước tôi cho rằng chìa khóa sẽ nằm trong một mảnh thi thể nào đó, bây giờ tôi mới biết có lẽ mình đoán sai rồi.”
“Nhất định phải tìm được chìa khóa mới có thể rời đi được.” Trần Ca nhìn thoáng qua các thi thể đã được ghép lại trên bàn, bỗng chợt biến sắc.
“Sao thế?”
Tất cả mọi người đều vây lại, chỉ thấy Trần Ca cầm cái điện thoại đã tắt màn hình lên.
Vừa nãy anh quá chăm chú ghép thi thể con rối lại nên đã đặt điện thoại di động trên bàn trà, livestream lại quá trình ghép con rối, bây giờ ghép xong anh mới phát hiện kênh livestream đã tối thui.
Anh tranh thủ thời gian thoát ra rồi lại đăng nhập lần nữa, nhưng phía trên hiển thị là streamer đã vi phạm quy định chỉnh đốn và cải cách.
Kênh livestream tối thui, thế nhưng số người online vẫn lên đến cả triệu, các khán giả đang xem livestream đều cười ngặt nghẽo.
[Tôi là fan mới, mới xem livestream của bác streamer có ba lần thôi, thế mà cả hai lần mới xem một nửa là đã bị tắt, bây giờ tôi cũng chả biết là do mình có vấn đề hay do bác streamer có vấn đề nữa.]
[Clgt (Củ lạc giòn tan)!]
[Streamer gợi cảm, online ghép xác!]
[Hi vọng bác streamer có thể hiểu được lỗi lầm, cảnh tỉnh bản thân xem tại sao lần nào càn quét tệ nạn cũng có mặt anh hết.]
[Anh Giang là đàn ông đích thực!]
Nhìn những bình luận tràn đầy màn hình trong kênh livestream, Trần Ca giận quá hóa cười. Cả triệu lượt xem cũng không thường xuất hiện, chỉ tính tiền thưởng cho lần livestream này cũng đủ để lắp đặt camera trong Thông Linh Trong Trường Ma.
“Tôi cũng không biết tại sao lần nào bị che cũng có mặt tôi, chắc là tại tôi livestream quá rõ ràng ấy nhỉ.” Trần Ca nói xong thì trực tiếp bắt lấy xương cột sống của thi thể con rối, ném thi thể con rối đã ghép xong sang một bên.
“Vốn chỉ nghĩ là livestream đơn giản một lần, cung cấp một vài nội dung hay ho cho người xem, ai ngờ lại bị tắt màn hình.” Trần Ca vươn tay vào ba lô, ấn chốt mở của máy cát sét mini, sau đó một thân một mình đi đến cửa phòng khách.
Lúc này tiếng khóc của người phụ nữ và tiếng cười của bé gái đã tới gần, các khách tham quan khác vội vàng ngăn cản Trần Ca.
“Tuyệt đối đừng đi ra ngoài!”
“Chúng ta đã sắp sửa giải được câu đố rồi! Chẳng mấy chốc là sẽ tìm được đường ra!”
“Đường ra?” Trần Ca trực tiếp bắt lấy chốt cửa: “Đây chẳng phải là cửa à?”
“Đúng là cửa, nhưng mà…”
“Có cửa có nghĩa là có đường, có đường có nghĩa là có thể đi được.” Một tay Trần Ca xách ba lô, tay còn lại mở cửa phòng, nhìn thoáng ra bên ngoài hành lang.