Nếu như chỉ có người nhảy lầu thì cũng chẳng có gì, quan trọng là một cánh tay của người chết vẫn mất tích chưa tìm được.
Bất kể là người nào dọn vào căn nhà không may đó thì nhất định trong lòng cũng có một cái gai, lúc thu xếp đồ đạc nhỡ không may lại lòi ra một cái tay bị đứt là lớn chuyện đấy.
“Dẫn tôi vào xem đi.” Vẻ mặt Trần Ca bình tĩnh, tỏ vẻ đây chỉ là chuyện nhỏ.
“Được.” Phía sau áo sơ mi của người đàn ông có một mảng màu rất sậm, tựa như bị mồ hôi thấm ướt: “Thật ra căn hộ này cũng rất tốt, khu cư xá Cục Điện lực ở đối diện có diện tích phòng bằng ở đây nhưng giá tiền gấp bốn lần.”
Mở cửa chống trộm ra, một mùi lạ bay ra ngoài, giống như có thứ gì đó bị mốc.
Người đàn ông thử mở đèn của phòng khách, có thể do bị hở mạch nên nhấn mấy lần mới mở đèn lên được.
Ánh đèn trắng sáng ngời xua tan bóng tối, chiếu xuyên qua cửa phòng ra hành lang tối đen như mực.
Trần Ca cũng theo vào trong phòng, anh không muốn làm chuyện dư thừa, lập tức bắt đầu tìm kiếm ngăn kéo.
“Trên điện thoại màu đen có một đoạn miêu tả ngắn, hình như nói đó là một cái ngăn kéo của bàn làm việc trong phòng ngủ.”
Người đàn ông đứng ở cửa còn chưa kịp ngăn cản, Trần Ca đã đi vào trong phòng ngủ, nhưng anh tìm lần lượt cả hai phòng ngủ cũng không thấy bàn làm việc nào, chỉ có một cái tủ quần áo thôi.
“Không giống miêu tả trên điện thoại di động lắm.” Trần Ca đi ra khỏi phòng ngủ, nhìn người đàn ông với ánh mắt hoài nghi: “Ông anh à, anh chắc chắn đây là căn hộ số 304 chứ?”
“Trên chìa khóa có dán số phòng mà, không có chuyện nhầm đâu.” Người đàn ông giơ chiếc chìa khóa lên cho Trần Ca xem.
Trong phòng ngủ không có bàn làm việc, Trần Ca nhìn tất cả những ngăn kéo lớn nhỏ trong nhà, hơi buồn bực: “Kiểm tra từng ngăn kéo chắc chắn không kịp, chẳng lẽ mình phải ở lại đây một đêm sao?”
“Anh cảm thấy căn hộ này thế nào? Về phần giá cả thì chúng ta có thể thương lượng lại.” Người đàn ông rất sợ, anh ta vẫn đứng ở cửa không bước vào.
“Tôi rất hài lòng với căn hộ này, anh xem có thể để tôi ở đây thử một đêm được không?” Trần Ca cho tay vào ba lô lục lọi gì đó.
“Ở thử ư? Chúng tôi chưa bao giờ có dịch vụ này, nếu anh không hài lòng, chúng ta có thể đi xem căn hộ bên cạnh...”
“Không cần, chỉ căn hộ này thôi.” Người đàn ông chưa nói dứt lời đã bị Trần Ca cắt ngang, anh lấy thẻ căn cước và 500 tệ trong ba lô ra: “500 tệ để ở thử một đêm, đây là thẻ căn cước của tôi, tôi tuyệt đối không phá hỏng bất cứ vật gì trong phòng. Nếu đêm nay không xảy ra chuyện kỳ lạ nào, tôi sẽ mua căn hộ này.”
Người đàn ông môi giới kia chưa từng tiếp vị khách nào như vậy: “Không được, công ty có yêu cầu, không thể làm càn được.”
“Chẳng lẽ có nhiều người thích căn nhà xui xẻo từng có người chết sao? Bỏ lỡ tôi, căn nhà này của anh không biết bao giờ mới bán được đâu.”
Trần Ca nói một lúc lâu mới thuyết phục được người đàn ông kia, lấy được chìa khóa của căn hộ này.
“Trong khu cư xá có lắp camera giám sát, nếu anh có gặp chuyện đáng sợ nào có thể ra ngoài cầu cứu. 8 giờ sáng mai tôi sẽ tới thu phòng.”
“Tốt nhất ngày mai anh tới sớm một chút, ban ngày tôi còn có việc.”
Trần Ca tiễn người đàn ông môi giới kia đi, nhìn chìa khóa trong tay, anh cảm thấy hơi kỳ lạ.
Chiếc chìa khóa rất cũ nhưng giấy dán chỉ mới được dán lên thôi.
“Hơi kỳ lạ.” Anh đang suy tư thì đột nhiên trong phòng bếp truyền tới một tiếng loảng xoảng.
Anh lấy búa của bác sĩ nát sọ từ trong ba lô ra, Trần Ca đi tới cửa phòng bếp, phát hiện cái dao trên tấm thớt bị rơi vào trong bồn rửa bát.
“Dao thái thức ăn này vốn để ở đâu nhỉ?” Anh nhặt dao lên nhìn qua, bật bếp ga bên cạnh lên, anh hơ cán dao gỗ trên ngọn lửa: “Lệ quỷ sẽ sợ lửa chứ nhỉ?”
Cán dao sáng bóng bị hơ đen xì, Trần Ca cảm thấy đủ rồi, lúc này mới ném dao vào bồn rửa bát lần nữa.
“Trong nhà có nhiều ngăn kéo như thế, chắc sẽ có một cái là thứ mình muốn tìm, từ từ sẽ thấy thôi.”
Anh mở tất cả đèn trong nhà lên, bắt đầu tìm kiếm ngăn kéo không mở được kia.
Đêm đã khuya, trong khu cư xá yên tĩnh đến kỳ lạ, giống như chẳng có ai ở đây cả.
Một tiếng đồng hồ thấm thoát trôi qua, Trần Ca ngồi ở trong phòng khách nhìn đống ngăn kéo mở đầy đất, anh đã kiểm tra tất cả những ngăn kéo trong nhà rồi.
“Ngăn kéo trong nhà này đều mở được, chẳng phát hiện chuyện gì kỳ lạ cả.”
Trần Ca dựa vào ghế sofa, cảm thấy cơn buồn ngủ ập đến, rất lâu rồi anh chưa được nghỉ ngơi tử tế.
“Không giống mấy lần rút thưởng trước, lẽ nào lệ quỷ lần này rất mạnh? Hoặc có năng lực đặc thù nào đó?”
Anh đặt máy cát-sét mini xuống bên cạnh, ôm búa của bác sĩ nát sọ, nằm trên ghế sofa, vừa định nhắm mắt nghỉ ngơi chốc lát thì điện thoại di động bỗng nhiên rung lên.
“Công ty môi giới ư? Bọn họ tìm mình làm cái gì?”
Trần Ca nhận điện thoại, đầu dây bên kia vẫn là giọng nói của người phụ nữ kia.
“Chào anh, rất xin lỗi, phía bên tôi vừa nhận được thông báo, người phụ trách khu cư xá ở khu vực Bệnh Viện Số Ba gặp tai nạn giao thông trên đường tới gặp anh, tạm thời không thể thực hiện nghiệp vụ giúp anh được. Nếu anh thật sự muốn xem căn phòng kia, ba ngày sau hãy quay lại.”
“Tai nạn giao thông ư?” Trần Ca tỉnh cả ngủ, người môi giới trùng hợp bị tai nạn giao thông, vậy vừa rồi ai là người cho mình xem phòng?
Là lệ quỷ trong khu cư xá sao? Hay vong hồn của nhân viên kinh doanh của bên môi giới?
Dù suy đoán nào trong hai suy đoán này chính xác thì kết quả cũng như nhau, anh gặp ma!
“Cô có thể nói cho tôi biết diện mạo của nhân viên môi giới gặp tai nạn giao thông kia ra sao không?”
“Ngại quá, tôi chỉ phụ trách liên lạc ở giữa thôi, tôi không rõ về nhân viên kinh doanh của từng khu vực ở thành phố Cửu Giang cho lắm.”
“Cô không biết nhân viên của chính công ty mình sao?” Trần Ca nhìn cái chìa khóa trong tay, chìa khóa này là do hồn ma để lại, anh càng nhìn càng thấy lạ, giấy dán còn rất mới nhưng chìa khóa lại rất cũ.
Anh bóc cái giấy dán ra, bên dưới có mấy con số nghiêng ngả: 305.
“Căn hộ mà lúc trước người đàn ông kia cực lực đề cử với mình mới chính là căn hộ số 304! Ngay từ đầu anh ta đã muốn mình mua căn nhà có ma thật!”
Trần Ca không hành động theo lẽ thường, người đàn ông kia cũng không ngờ tới, người thường nghe nhà có ma đã tránh không kịp nhưng “khách hàng” hôm nay gặp lại ngược lại, cứ nhất định chọn vào căn nhà không may mắn.
“Chào anh, xin hỏi anh còn cần trợ giúp gì nữa không?” Thái độ của người phụ nữ ở đầu dây bên kia rất tốt, ăn nói cũng rất khách sáo.
“Công ty môi giới của các cô phải có tư liệu của căn hộ chứ? Có thể tra tin tức của chủ cũ căn hộ 304 không, tôi biết căn hộ đó có ma, vì nhà có ma có giá thấp nên mới muốn mua. Hy vọng các cô không giấu giếm tôi điều gì nữa.”
“Được.” Bên môi giới đồng ý rất dứt khoát, chẳng bao lâu sau đã cho Trần Ca câu trả lời thuyết phục: “Căn hộ số 305 có tổng cộng ba khách trọ xảy ra chuyện, đời khách trọ thứ ba là một tên cờ bạc, bị bọn đòi nợ chặt mất một tay, phải nhảy lầu tự sát. Đời khách trọ thứ hai là một giáo viên tiếng Anh, mất tích một cách ly kỳ tại nhà. Đời khách trọ đầu tiên...”
Trần Ca đang tập trung tinh thần nghe người môi giới nói thì ngoài phòng khách có tiếng đập cửa.
“Bên ngoài có người sao? Ai sẽ tới vào giờ này chứ?” Trần Ca nhặt búa của bác sĩ nát sọ lên, nói vào điện thoại di động một câu: “Làm phiền cô chụp hình tư liệu, gửi tin nhắn hình cho tôi, tôi nhất định sẽ mua căn hộ này.”