Trần Ca bị ngăn cách với thế giới bên ngoài bằng một khung cửa sổ lưới sắt. Đứng ở cửa sổ, anh có thể ngửi thấy hương hoa, cảm nhận được ánh nắng mặt trời, và làn gió nhẹ thổi qua và nhìn thấy người mà anh đang nghĩ đến, nhưng anh không thể đi ra ngoài.
Thế giới bên ngoài đẹp đẽ và chân thực nhưng lại là thế giới thuộc về những người bên ngoài.
Ngón tay nắm lấy tấm lưới sắt, rỉ sét ma xát da thịt, Trần Ca lặng lẽ nhìn nhà ma ám ở phía Tây khu vui chơi, nhìn nữ diễn viên hóa trang thành ma kia.
Mặc dù đối phương trang điểm thành ma quỷ, nhưng chỉ cần nhìn thoáng qua Trần Ca vẫn có thể nhận ra cô ấy.
“Cậu cứ điều trị thật tốt, sau khi bệnh tình thuyên giảm thì cậu có thể được Viện trưởng phê chuẩn cho xuất viện, đến lúc đó cậu có thể đến gặp cô ấy.” Bác sĩ Cao rất tốt với Trần Ca, ông ấy biết những chuyện bi thảm mà Trần Ca phải trải qua, ngoại trừ trách nghiệm của bác sĩ đối với bệnh nhân thì ông ấy cũng rất thông cảm cho Trần Ca.
“Tôi có thể ra ngoài khi khỏe hơn sao?” Trần Ca khao khát nhìn thế giới bên ngoài, anh chăm chú nhìn nữ diễn viên đó, nữ diễn viên đang bán vé trong khu vui chơi dường như cảm nhận được điều gì đó, quay lại nhìn về phía bệnh viện.
Ánh mắt hai người chạm nhau, Trần Ca vô thức muốn né tránh, chẳng qua hắn anh rất nhanh phát hiện ra nữ diễn viên không có ác ý, trong mắt cô ấy không có bất kỳ sự kỳ thị hay chán ghét nào, mà chỉ là tò mò.
Có lẽ nhìn thấy vẻ xấu hổ của Trần Ca, nữ diễn viên trang điểm thành ma quỷ nở một nụ cười giản dị.
Trong vòng một hoặc hai giây ánh mắt giao nhau, nữ diễn viên lại bắt đầu làm việc trở lại, phát tờ rơi cho những du khách đi ngang qua, giơ biển quảng cáo và giới thiệu về nhà ma của mình.
“Là vì mình đã từng giống cô ấy, hay cô ấy đang đóng vai của mình...”
Trong đầu Trần Ca luôn có hai luồng suy nghĩ trái ngược nhau, không biết đó là bản năng hay là một căn bệnh.
Anh cũng không dám nghĩ sâu, loại đau đớn như muốn xé rách đầu cũng không phải thứ ai cũng có thể dễ dàng chịu đựng được.
Nhìn thấy Trần Ca lại đứng ngây người bên cửa sổ như thường lệ, bác sĩ Cao khẽ thở dài, sau đó lặng lẽ rời đi.
Ánh sáng phía chân trời từ từ trở nên mềm mại, trong ánh nắng chói chang còn có chút màu như vỏ quýt, khi mặt trời lặn và bị các tòa nhà cao tầng che mất, trên bầu trời chỉ còn lại ráng mây màu đỏ.
Rất đẹp, nhìn cũng rất thích.
Trần Ca đứng bên cửa sổ cả buổi chiều, nhiệt độ từ từ trở nên thấp hơn, gió đêm mát lạnh chui vào từ cổ áo, khiến anh rùng mình.
“Trời tối rồi.”
Tự chạm vào trái tim mình, trong đầu Trần Ca nhớ lại video giám sát mà bác sĩ Cao đã yêu cầu anh xem lúc nãy: “Người trông giống như một con thú hoang trong video là mình thật sao?”
Camera sẽ không lừa dối mọi người, trong tiềm thức Trần Ca vẫn cảm thấy rằng những video giám sát đó là đáng tin cậy, dường như anh đã từng xác định được nhiều điều thông qua video giám sát trước đây.
“Cái người kia gọi là Hứa Âm? Nếu như bác sĩ không có lừa gạt mình, vậy thì khi nào anh ta sẽ đến?”
Nhìn cơ thể của mình, Trần Ca bất ngờ cảm thấy có chút xa lạ, anh bám tường rồi quay lại ngồi trên giường.
Trời đã tối, nhưng Trần Ca không đóng cửa sổ lại, anh luôn có cảm giác sau khi đóng cửa sổ lại thì sẽ rất khó chịu, cả căn phòng trở nên ngột ngạt, giống như mê cung không có lối ra.
“Mình muốn rời khỏi đây.”
Khu vui chơi bên ngoài cửa sổ đã đóng cửa nhưng trong nhà ma vẫn còn sáng đèn.
“Cô ấy chưa về nhà sao? Chẳng lẽ cô ấy ở luôn trong nhà ma?”
“Một mình dọn dẹp một nhà ma lớn như vậy chắc chắn sẽ rất cực khổ, nếu như có ai đó đến giúp cô ấy thì tốt rồi.”
“Không đúng, tại sao cô ấy lại chỉ có một mình? Cô ấy cũng nên có cha mẹ chứ...”
Nghĩ đến đây, Trần Ca lại cảm thấy đầu đau nhói, cha mẹ dường như là điều cấm kỵ trong lòng anh, chỉ cần anh nghĩ đến những chuyện liên quan đến cha mẹ, não anh sẽ cảm thấy đau dữ dội.
Hai tay ôm lấy đầu, Trần Ca đau đớn gầm gừ, hai tay vò ga giường nhăn nhúm.
“Cốc, cốc, cốc!”
Tiếng gõ cửa vang lên, bác sĩ Cao mở cửa phòng bệnh ra, nhìn thấy bộ dạng của Trần Ca, ông lập tức chạy đến bên giường hướng dẫn Trần Ca khôi phục hô hấp.
Sau khi cơn đau nhức trong đầu giảm bớt, Trần Ca ngã quỵ trên giường bệnh.
“Thả lỏng bản thân, đừng suy nghĩ lung tung, cứ ngủ một giấc thật ngon đã.” Sau khi bác sĩ Cao nói xong, bước sang một bên, lúc này Trần Ca mới nhận ra có một người khác đang đứng sau bác sĩ Cao.
Đó là một người đàn ông trẻ, khuôn mặt lạnh lùng, có vẻ như bị mắc chứng rối loạn tâm lý.
“Hai bệnh nhân cũ của cậu chuyển khỏi phòng này vì nhiều lý do, đây là bạn cùng phòng mới của cậu, tên của cậu ấy là Tả Hàn.”
Trong phòng bệnh có tổng cộng ba cái giường, bệnh nhân tên là Tả Hàn không giao tiếp với Trần Ca, vẻ mặt lạnh lùng, trực tiếp chọn giường gần cửa.
“Tôi hy vọng hai cậu có thể sống hòa hợp với nhau.”
Bác sĩ Cao giới thiệu sơ qua về Tả Hàn, trong khoảng thời gian này, Từ Uyển đã bê cơm nước vào trong phòng bệnh, sau khi Trần Ca và Tả Hàn ăn uống xong, bác sĩ Cao lại lấy lọ thuốc trong túi ra.
Ông ta tận mắt nhìn Trần Ca và Tả Hàn uống thuốc, sau đó cùng Từ Uyển rời đi.
Gió thổi vào trong phòng thông qua cửa sổ, Tả Hàn đang ngồi gần cửa phòng, còn Trần Ca thì nằm cạnh cửa sổ, ở giữa hai người còn một giường bệnh nữa.
Cả hai đều không lên tiếng, sau khoảng mười phút, Trần Ca phá vỡ sự im lặng: “Nếu như cậu cảm thấy lạnh, tôi có thể đóng cửa sổ lại.”
“Không cần.” Tả Hàn chỉ đáp lại hai chữ, liền đứng dậy kiểm tra cửa phòng, sau khi xác định phòng bệnh không khóa, mới mang giày, nằm trên giường.
“Khi ngủ cậu không cởi giày sao?” Trần Ca mơ hồ cảm thấy cái tên Tả Hàn rất quen thuộc, nhưng trí nhớ trong não lại không thể ghép được cái tên này với khuôn mặt trước mặt, rõ ràng là tốc độ suy nghĩ của tư duy đã chậm đi rất nhiều kể từ khi dùng viên thuốc vừa nãy.
Tả Hàn nhìn chằm chằm vào mặt Trần Ca, hồi lâu sau mới lạnh lùng nói: “Tôi không cởi giày để có thể thoát khỏi căn phòng này bất cứ lúc nào.”
“Tại sao?” Trần Ca nghĩ rằng mình cũng đã chọn cách trốn thoát trong đoạn video giám sát, não bộ của anh trở nên đờ đẫn, nhưng các giác quan vẫn nhạy bén, giống như là bản năng.
“Bởi vì trong phòng này có anh, và anh là một bệnh nhân rất nguy hiểm.” Tả Hàn liếc nhìn Trần Ca.
“Chó còn chê mèo lắm lông, nếu không bị bệnh thì cậu cũng sẽ không bị nhốt ở chỗ này.” Trần Ca không cảm thấy bản thân nguy hiểm như thế nào, anh chỉ cảm thấy đầu óc rối tung, chỉ cần suy nghĩ một chút là sẽ cảm thấy đau nhức, nhưng nếu ngừng suy nghĩ trong một khoảng thời gian, anh cảm thấy một số mảnh ký ức trong tâm trí anh sẽ hoàn toàn biến mất.
“Tôi không bị bệnh, trên đời này quả thực có rất nhiều người muốn giết chết tôi. Đây là sự thật, không phải là tôi bị bệnh.” Tả Hàn cười lạnh: “Hơn nữa, cho dù tôi thực sự bị bệnh thì vẫn còn kém xa so với anh.”
“Cậu biết tôi sao? Cậu đã nghe nói về tôi?" Ánh mắt của Trần Ca thay đổi.
Tả Hàn lắc đầu, cậu ta hé miệng để lộ ra viên thuốc màu trắng dưới đầu lưỡi: “Bác sĩ chỉ cho tôi uống nửa viên, mà vừa nãy tôi đã nhìn rõ ràng ông ấy cho anh uống tròn hai viên! Cho nên cho dù chúng ta đều có bệnh, bệnh của anh vẫn nghiêm trọng hơn của tôi nhiều.”
“Cậu không uống thuốc do bác sĩ đưa sao?”
“Thuốc là chuẩn bị cho bệnh nhân, tại sao tôi phải uống thuốc nếu tôi không bị bệnh chứ?" Tả Hàn đứng dậy đi tới cửa, đưa ngón tay lướt qua khóe miệng, lặng lẽ lấy viên thuốc ra: “Bên ngoài phòng bệnh có đầy camera giám sát, bọn họ muốn nhốt tôi cả đời.”
Giữ nửa viên thuốc giữa hai đầu ngón tay, Tả Hàn mài từng viên từng chút một, cậu ta rất thận trọng cho đến khi nghiền viên thuốc thành tro mới dừng lại.
“Tôi có thể hỏi thêm cậu một câu không, bác sĩ nói cậu bị bệnh gì vậy?” Từ góc độ của Trần Ca, rõ ràng Tả Hàn không phải người bình thường.
“Bọn họ nói rằng tôi mắc chứng hoang tưởng bị hại nghiêm trọng, nhưng tôi không tin những gì bọn họ nói, bởi vì tôi biết rằng các bác sĩ ở đây đều không có ý tốt, bọn họ không hề muốn chữa trị cho tôi mà chỉ muốn làm hại tôi.”
“Tại sao cậu lại nghĩ như vậy?” Một người đàn ông mắc chứng hoang tưởng bị hại bị giam trong bệnh viện, cậu ta không chịu uống thuốc và cư xử kỳ lạ, lại còn nghĩ rằng các bác sĩ không hề cứu cậu ta mà là đang làm hại cậu ta, những biểu hiện này ngược lại còn nói rõ cậu ta đang mắc chứng hoang tưởng bị hại.
“Không có tại sao cả.” Tả Hàn dừng lại: “Trực giác nói cho tôi biết rằng mọi thứ không đơn giản như vậy, trên thế giới này có rất nhiều câu chuyện này kia, tôi không thể nói chi tiết được, nếu như tôi có thể rời khỏi bệnh viện này, sẽ có vô số cách để chứng minh điều đó.”
“Vậy thì cậu cố gắng nhé.” Trần Ca nhìn cái chân được bọc bằng thạch cao của mình: “Tôi có muốn chạy trốn cũng gần như không thể.”
Trên người anh có nhiều vết bầm tím, cái chân bị gãy nặng vẫn chưa bình phục, não thì cứ lúc tỉnh lúc mê, chỉ cần suy nghĩ sâu một chút là sẽ đau đớn dữ dội, trong cơ thể dường như vẫn còn cất giấu một nhân cách như thú hoang nữa.
Dưới tình huống như vậy, Trần Ca không nghĩ rằng mình có thể trốn thoát khỏi bệnh viện.
“Tôi cũng muốn rời đi.” Trần Ca nhìn khu vui chơi bên ngoài cửa sổ, vào ban đêm khu vui chơi tối đen như mực, không có một tia sáng nào.
Phòng bệnh trở nên yên tĩnh trở lại, cả Trần Ca và Tả Hàn đều không lên tiếng nữa.
Tắt đèn đầu giường, Trần Ca nằm trong bóng tối.
Bị bóng tối bao vây, anh cảm thấy rất thoải mái, giống như cuối cùng cũng không còn bị người khác theo dõi nữa.
“Ban ngày tôi không hề làm gì cả, nhưng sao tôi vẫn buồn ngủ như vậy? Có phải là do dùng thuốc không?” Mí mắt đần trở nên nặng nề, trước khi chìm vào giấc ngủ, Trần Ca liếc nhìn về phía giường của Tả Hàn.
Tả Hàn không ngủ, không cởi quần áo, giày dép, nằm trên giường như một con báo săn, cảnh giác nhìn chằm chằm cửa chính, như thể kẻ xấu sẽ đột nhập ngay giây sau vậy.
...
Bên tai lờ mờ có thể nghe thấy tiếng móng tay cào vào ván gỗ, Trần Ca mơ mơ màng màng mở mắt ra, anh phát hiện có một người đang đứng ở cửa phòng bệnh.
Tả Hàn?
Trần Ca không nói gì, anh ta di chuyển ánh mắt trong khi giả vờ đang ngủ.
Trên giường bệnh gần cửa phòng, chăn phồng lên, dường như Tả Hàn đã đặt cái gối dưới lớp chăn bông.
Không dám phát ra bất kỳ âm thanh nào, Trần Ca lặng lẽ nhìn theo bóng người trong bóng tối.
Sau khoảng vài phút sau, bóng người đó đột nhiên quay đầu, cậu ta đi thẳng về phía Trần Ca.
Không có tiếng bước chân, người nọ chậm rãi di chuyển, sau đó dừng lại bên giường Trần Ca.
“Anh tỉnh rồi?”
Giọng nói của Tả Hàn phát ra từ trong miệng của cái bóng đó, Trần Ca biết mình đã bị phát hiện nên không tiếp tục giả bộ nữa: “Cậu đang làm gì vậy?”
“Đương nhiên là đang chuẩn bị chạy trốn rồi.” Tả Hàn thì thầm: “Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy anh, tôi đã cảm thấy anh rất quen thuộc, có phải là chúng ta đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?”
“Tự dưng cậu hỏi để làm gì vậy?” Giọng nói của Trần Ca cũng rất nhỏ.
“Lúc tôi mới chuyển đến, ngoài cửa dường như có người đang đứng, tôi nghi ngờ là bác sĩ và y tá chưa đi xa cho nên không thể nói chuyện nhiều với anh.” Tả Hàn ngồi bên giường Trần Ca: “Chắc chắn là tôi đã từng nhìn thấy anh ở đâu rồi, cảm giác đó không thể sai được. Dù gì thì lần đầu tiên nhìn thấy anh, tôi không nghĩ rằng anh nguy hiểm, điều đó gần như là không thể đối với tôi.”
“Cậu biết là bác sĩ có thể ở bên ngoài, tại sao cậu vẫn chủ động nói rằng mình không uống thuốc? Cậu không sợ bọn họ nghe thấy sao?” Trần Ca có chút khó hiểu.
“Họ biết rằng tôi không uống thuốc, tôi nói điều này là cố tình phơi bày khuyết điểm của mình để cho bọn họ được thư giãn thôi.” Tả Hàn nhìn chằm chằm vào mặt Trần Ca: “Dùng những khuyết điểm mà họ biết để làm họ lơ là, khiến họ sản sinh ra một cảm giác rằng mọi thứ đều trong tầm kiểm soát, nhưng thực tế là họ thậm chí còn không biết tôi đang nghĩ gì.”
“Cậu khá thông minh đấy.” Trần Ca ngay lập tức hiểu ý của Tả Hàn, cuộc trò chuyện ban đầu của anh và cậu ta có lẽ cũng không hoàn toàn là sự thật.
Lúc đó Tả Hàn nghi ngờ bác sĩ đang ở ngoài cửa, cố tình nói những điều đó rồi làm những việc đó, không ngần ngại vạch trần một số chi tiết nhỏ để bác sĩ lơ là.
“Khi nhìn thấy bất cứ người nào trên thế giới này, trong lòng tôi đều sinh ra một loại cảm giác đề phòng, kể cả bác sĩ và cha mẹ mình, nhưng anh là ngoại lệ duy nhất.” Tả Hàn cau mày: “Thật kỳ lạ, đây là lần đầu tiên tôi mở lòng nói chuyện với một người lạ như thế này.”
“Có lẽ là do tôi trông khá quen đối với cậu?”
“Có thể.” Giọng Tả Hàn đã ép xuống mức thấp nhất: “Một mình tôi mà muốn trốn khỏi nơi này là rất khó, tôi cần một người giúp đỡ, nếu như anh nguyện ý, tôi có thể đưa anh cùng rời đi.”
“Cậu có chắc là chúng ta có thể trốn thoát không?” Đầu óc Trần Ca thỉnh thoảng lóe lên những hình ảnh giám sát mà bác sĩ Cao yêu cầu anh xem, cái con vật do chính anh điều khiển khiến anh cảm thấy sợ hãi.
“Không chắc, nhưng tôi biết nếu mình tiếp tục ở lại đây, sợ rằng sẽ thực sự phát điên.” Tả Hàn ngồi trên giường bệnh giữa phòng: “Bây giờ là ba giờ sáng, y tá sẽ đổi ca lúc 0 giờ đêm, bọn họ sẽ kiểm tra các phòng bệnh lần lượt vào lúc 0 giờ và 3 giờ sáng, mỗi lần kiểm tra kéo dài khoảng nửa giờ.”
“Sao cậu biết những chuyện này?” Trần Ca nhìn về phía Tả Hàn với một ánh mắt nghi ngờ.
“Anh lo tôi là người của bệnh viện? Anh đang lo lắng tôi đến thăm dò anh sao?" Tả Hàn chẳng những không tức giận, mà vẻ mặt lạnh lùng cũng đã dịu đi rất nhiều: “Xem ra, tôi và anh quả thật là loại người giống nhau, chúng ta đều sinh lòng nghi ngờ với thế giới này. Thực ra, không phải chúng ta bị bệnh, mà là thế giới này, cả tôi và anh đều nhận ra rằng chúng ta đang sống trong một thế giới bệnh hoạn.”
Nghe những lời cuối cùng của Tả Hàn, Trần Ca rùng mình, mấy từ thế giới bệnh hoạn dường như có một loại ám chỉ tâm lý mạnh mẽ nào đó, anh theo bản năng cảm thấy cực kỳ chán ghét với những từ này, dường như là lời nói của kẻ thù sống còn vậy.
“Thế giới này thực sự bệnh hoạn? Rốt cuộc là mình bị bệnh? Hay là thế giới này?" Đầu của Trần Ca lại bắt đầu đau.
“Anh không sao chứ?” Tả Hàn cau mày, cậu muốn đi tìm người giúp đỡ chứ không phải gánh nặng, cơ thể của Trần Ca quá yếu.
“Đầu của tôi thường đau không thể giải thích được, cậu có triệu chứng tương tự không?" Trần Ca miễn cưỡng để bản thân tỉnh táo lại, sửa sang lại cảm xúc, sau đó phát hiện ra một điểm rất kỳ lạ, nội tâm của anh chán ghét những cái từ kiểu thế giới bệnh hoạn này, nhưng cái sự chán ghét này không hướng vào Tả Hàn.
“Đầu của tôi chưa bao giờ đau, tôi phải luôn tỉnh táo để đối phó với mọi loại nguy hiểm.” Tả Hàn trở về bên giường của mình và giữ khoảng cách với Trần Ca: “3 giờ 30 phút sáng tôi sẽ rời khỏi phòng bệnh, lúc đó tôi muốn nhờ anh làm giúp tôi một việc.”
“Hiện tại tình trạng của tôi không tốt, chỉ sợ rằng sẽ không giúp được gì nhiều cho cậu.” Trần Ca cũng cảm thấy tốt hơn hết là mình không nên bốc đồng.