Ngôi nhà của Vu Kiến không khác gì lúc anh đến vào ban ngày, trong phòng nồng nặc mùi thối chỉ có Trần Ca mới có thể ngửi thấy, trên bàn ăn có hai bộ bát đũa và thức ăn đã nguội lạnh.
Để thuyết phục thêm y tá Vu, Trần Ca lấy ra những thông tin mà anh đã thu thập được, bao gồm cả việc hồ sơ của Vu Kiến ở trong đồn cảnh sát.
“Ngày mai sẽ có cảnh sát sẽ đến, tối nay tôi muốn tiến hành trị liệu đơn giản cho Vu Kiến, cô có thể đứng ngoài cửa quan sát, nhưng xin đừng làm phiền.”
Trần Ca chỉ còn bốn buổi tối nữa, tối nay nhất định phải giải quyết xong chuyện của Vu Kiến.
“Được rồi.” Y tá Vu gật đầu, trong mắt hiện lên vẻ lo lắng: “Ngày mai cảnh sát đến đây để bắt Vu Kiến đi sao? Cơ thể của thằng bé không chịu được sự dày vò đâu, tôi sợ trên đường đi sẽ xảy ra chuyện không may.”
“Cô yên tâm, cảnh sát chắc chắn sẽ suy nghĩ chu toàn hơn cô.” Trần Ca liếc mắt nhìn phòng ngủ, khay thức ăn trên sàn vẫn còn chưa động đến, Vu Kiến vẫn chưa từng ra khỏi căn phòng đó: “Lúc 0h đêm, chờ đến khi cậu ấy chìm vào giấc ngủ, việc điều trị sẽ bắt đầu.”
“Sao lại muộn như vậy?” Y tá Vu và Trần Ca gặp nhau đến bây giờ còn chưa được hai mươi bốn giờ, tuy bà ấy không nghĩ Trần Ca sẽ lừa dối mình, nhưng bà ấy cũng không thể nào hoàn toàn tin tưởng một người xa lạ như thế này được.
“Bởi vì tôi chỉ có thể chữa trị được cho cậu ấy sau khi cậu ấy hoàn toàn ngủ say.” Để đảm bảo rằng Vu Kiến có thể ngủ ngon, Trần Ca còn chuẩn bị sẵn một lọ thuốc ngủ trong ba lô của mình.
Khi hai người nói chuyện đến 11:30 tối, Trần Ca mượn chìa khóa từ y tá Vu, anh bước đến trước cửa phòng Vu Kiến rồi dừng lại.
“Cậu không đi vào sao?”
“Cô giữ im lặng chút.” Trần Ca lấy truyện tranh từ trong ba lô ra, bí mật gọi Môn Nam ra, trước tiên để Môn Nam đi vào trong phòng kiểm tra, sau khi nhận được lời nhắc nhở của Môn Nam, anh mới thở phào nhẹ nhõm.
Vu Kiến đã ngủ say, bây giờ chỉ cần đợi đến mười hai giờ tối là được.
Vu Kiến có tính cách tương tự với Minh Thai, và cậu ta cũng là đứa trẻ duy nhất đã chủ động chấp nhận Minh Thai, cậu ta có lẽ chính là sự lựa chọn tốt nhất cho Minh Thai, nhưng điều khiến Trần Ca khó hiểu là cuối cùng bọn họ lại xích mích với nhau.
Điều mà Phương Ngư thiếu là trí nhớ, còn những thứ mà những đứa trẻ khác thiếu là khứu giác, thính giác,...Những khiếm khuyết trên cơ thể chúng dùng mắt thường cũng có thể nhìn ra, nhưng Vu Kiến thì lại khác.
Đứa trẻ này không có bất kỳ khiếm khuyết nào về thể chất cả, thứ mà nó bị Minh Thai cướp đi có lẽ là thứ khá quan trọng đối với con người, có lẽ là một cảm xúc nào đó, có thể là bản chất con người, hoặc cũng có thể là tình yêu.
0h đêm, Trần Ca mở cửa phòng ngủ và thấy Vu Kiến đang khoác chăn mỏng dựa vào góc tường.
Cậu ta cúi đầu, bên cạnh giường là một cánh cửa đỏ như máu.
Cánh cửa này gần như bị những tia máu chiếm hoàn toàn, những mạch máu dày đặc bắt đầy di chuyển trên cánh cửa, trông giống như là có sinh mệnh vậy, cảm giác còn ghê tởm và kinh khủng hơn cả cánh cửa máu thật.
“Đó là cái gì vậy?!” Y tá Vu trực tiếp hét lên, mặc dù giọng nói của bà ấy rất nhỏ, nhưng vẫn làm phiền đến Vu Kiến.
Trần Ca không do dự, anh biết khi Vu Kiến thức dậy, cánh cửa có thể sẽ biến mất, cho nên vội vàng chạy tới.
Mang theo ba lô, cùng nhiều áo đỏ khác, đẩy cánh cửa máu ra.
Dòng máu đặc quánh bao trùm lấy cơ thể, anh giống như vừa mới bước một bước hụt vào áo máu, Trần Ca không thể thở nổi, hai tay cố sức vùng vẫy, cơ thể xuất hiện một cảm giác rơi xuống mãnh liệt.
Anh không thể mở mắt ra, tiếng lật trang sách vang lên trong bóng tối, như thể có vô số thứ đang bò lên người anh.
Anh không thể nhìn thấy nó là gì, như thể đó là những hạt máu ngưng tụ lại thành băng, và cuối cùng tất cả những thứ đó đều tụ lại phía sau lưng anh.
“Tại sao lại tìm đến tôi...”
Một giọng nói xa lạ vang lên bên tai, Trần Ca cảm thấy có đôi tay đỡ lấy vai mình, cảm giác rơi xuống từ từ biến mất, anh đột nhiên mở to hai mắt ra.
“Anh là ai!”
Anh hét lên, xung quanh vô cùng yên tĩnh, bầu không khí có chút kỳ quái.
Đôi mắt từ từ có tiêu điểm, Trần Ca nhìn xung quanh, phát hiện mình đang đứng ở lối vào phòng thiết bị của trường, đằng sau là cánh cửa sắt đen tuyền của phòng thiết bị, xung quanh có rất nhiều học sinh đang ngạc nhiên nhìn anh.
“Lại là trường học à?” Trần Ca cau mày, thò tay vào ba lô, cảnh giác nhìn đám học sinh xung quanh, chỉ cần có người dám tấn công mình, anh sẽ lập tức đánh trả.
“ Trần Ca, cậu đang làm gì thế?” Trên hành lang có một cậu nhóc mập mạp mặt tròn ôm một đống bài tập, nhìn Trần Ca với vẻ mặt không nói nên lời: “Người ta cùng lắm là đến muộn mấy phút, còn cậu thì trực tiếp đến muộn hẳn một tiết, cũng quá là trâu bò rồi.”
“Cậu biết tên tôi sao?” Trần Ca từ từ nhận ra có điều gì đó không ổn, hành lang trước mặt và cách bài trí xung quanh đều rất quen thuộc với anh, đây là nơi anh đã từng đi học, cái cậu mập mạp mặt trò kia chính là lớp trưởng lớp số học của anh: “Là học cùng một trường hay là Vu Kiến dựa theo trí nhớ mình mà tạo ra trường này vậy, làm sao có thể giống được cả bạn học chứ? Đây không phải là ký ức của Vu Kiến? Mà là ký ức của chính mình sao?”
Nhiều bạn học đi ngang qua, rất nhiều người khiến anh cảm thấy xa lạ, chẳng có chút ấn tượng nào.
Hiện tại tình huống này có chút phức tạp, Trần Ca cũng không dám khinh thường nữa.
Anh đứng im tại chỗ, cố gắng gọi tất cả tên của áo đỏ lên, nhưng chỉ nhận được một câu trả lời rất yếu ớt của Hứa Âm.
Không biết bởi vì lý do gì mà thế giới đằng sau cánh cửa này còn vững chắc hơn cả thế giời đằng sau cánh cửa thực sự, vô cùng bài xích với tất cả lệ quỷ áo đỏ, bọn họ không thể nào đi ra khỏi vật ký thác, đến cả điều cơ bản nhất là nói chuyện cũng không làm được.
“Xảy ra vấn đề lớn rồi.”
Thế giới phía sau cánh cửa của Vu Kiến vô cùng ổn định, có thể ẩn chứa một hung thần đang rơi vào trạng thái ngủ say.
“Tôi sẽ không may mắn như vậy đâu đúng không? Tổng cộng có chín cánh cửa, mình mới bước vào cánh cửa thứ năm mà đã tìm thấy Minh Thai rồi sao?" Tâm trạng của Trần Ca lúc này thật khó tả, anh vừa mừng lại vừa lo: “Sớm biết thế này thì mình đã đi thuyết phục con trai của nữ quỷ trong đường hầm và áo đỏ nhảy giếng trong thôn Hoạt Quan rồi.”
Chuông vào lớp vang lên, các bạn học đều đã trở về phòng học của mình, chỉ có Trần Ca là vẫn đang đứng ngây người tại chỗ.
“Cậu không đi vào lớp à? Nghe nói hôm nay có giáo viên mới đến, cậu đang định ra oai phủ đầu với cô ấy à?" Cậu nhóc mập mạp mặt tròn rất phiền, có điều con người cũng không tệ, trong ấn tượng của Trần Ca, mặc dù cậu nhóc này không phải là bạn với anh, nhưng anh cũng đã từng mượn cậu ta vở để chép bài tập về nhà.
“Tôi vào ngay đây.” Trần Ca không dám thả lỏng chút nào, xách ba lô trở về phòng học.
Nhìn khung cảnh quen thuộc, ký ức trong đầu Trần Ca giống như được đánh thức: “Đây là lớp học của mình vào năm lớp mười.”
Ngồi vào chỗ của mình, Trần Ca nhìn ra ngoài cửa sổ.
Bầu trời u ám và nhiều mây, không nhìn thấy một chút ánh mặt trời nào, ngôi trường không lớn, xung quanh là những tòa nhà cổ kính.
“Thị trấn Lệ Loan?”
Nhìn chằm chằm khung cảnh ngoài cửa sổ, Trần Ca nhận thấy cảnh phía sau cánh cửa này rất rộng lớn, và quan trọng hơn cả là tất cả các tòa nhà dường như đều được dệt nên từ trí nhớ của chính anh.
“Tại sao lại xảy ra chuyện này? Thế giới phía sau cánh cửa không phải là quá khứ của người đẩy cửa sao? Đây là cạm bẫy của Minh Thai sao?" Trần Ca nắm chặt hai tay, đại não nhanh chóng suy nghĩ, nghĩ đến tất cả các khả năng.
“Cô Lý sắp nghỉ sinh, đây chính là giáo viên tiếng Anh mới của mấy em, mọi người vỗ tay chào mừng đi nào.” Giọng một người đàn ông trung niên vang lên từ cửa trước của lớp học, theo sau đó là tiếng bước chân, một người phụ nữ trẻ mặc váy vest đen công sở đi lên bục giảng.
Mái tóc đen dài xõa trên vai, trang điểm rất nhẹ, ăn mặc giản dị không chút kiêu căng, cười lên thì trông rất thân thiện, giống như một cơn gió nhẹ vậy.
“Chào buổi sáng các em, tôi là giáo viên tiếng Anh mới của các em, tên tôi là Trương Nhã...”
Phía sau cô giáo còn nói gì đó, nhưng Trần Ca không nhớ rõ, ngay khi nghe thấy cái tên đó anh trực tiếp ngây ngẩn cả người.
Quay đầu nhìn lên bục giảng, Trần Ca còn không biết mình đã đứng dậy khỏi chỗ ngồi như thế nào.