Tiếng đóng cửa vang lên, tất cả du khách đều hoảng sợ, bọn họ đều quay người lại nhìn về phía Trần Ca.
“Không đóng cửa thì tôi luôn cảm thấy sẽ có thứ gì đó đi theo, để ngăn ngừa bị trước đánh sau đuổi, tôi vẫn cảm thấy làm vậy vẫn an tâm hơn.”
Trần Ca tùy tiện tìm một lý do qua loa để họ yên lòng, anh nhìn về phía cảnh sát: “Anh đã từng đến cảnh này chưa?”
“Rồi, cảnh Nhà Trọ là một khu giảm sốc, cho du khách có một chỗ để nghỉ ngơi, sau khi hết cảnh này, chỉ cần tham quan thêm một cảnh nữa là có thể qua cửa rồi.”
Nghe thấy cảnh sát nói như vậy, tất cả mọi người đều xốc lại tinh thần, cơn ác mộng mang tên tham quan nhà ma này cuối cùng cũng kết thúc rồi.
“Khu giảm sốc? Nói cách khác, cảnh này không đáng sợ sao?" Trần Ca hiếm khi nhìn thấy nhà ma nào lại xây dựng một khu giảm sốc bên trong.
“Không có ma quỷ nào trong cảnh này, bên trong có tổng cộng mười hai phòng, có một phòng che giấu kẻ sát nhân. Chúng ta chỉ cần thoát khỏi sự truy đuổi của kẻ sát nhân, tìm lối đi bí mật trong nhà trọ và trốn thoát là được rồi.” Cảnh sát không còn giấu diếm gì nữa, anh ta cũng muốn nhanh chóng rời khỏi nhà ma này.
“Lần trước khi anh đến tham quan, lối đi bí mật nằm ở đâu?”
“Lối đi bí mật không cố định, mỗi căn phòng trong số mười hai căn phòng đều có một lối đi bí mật, nhưng chỉ có một căn phòng có lối đi bí mật không bị khóa lại. Cảnh này đều dựa vào may mắn, chúng ta có thể sẽ mở được căn phòng có lối đi bí mật không bị khóa đó, nhưng cũng có thể mở ra căn phòng có chứa tên sát nhân ngay trong lần đầu tiên.” Cảnh sát giang hai tay ra nói: “Tôi đã nói với mọi người tất cả những gì tôi biết, nếu lần này lại có chuyện ngoài ý muốn, thì cũng không thể trách tôi.”
“Mức độ trung bình là có một kẻ giết người và một con đường bí mật không khóa ẩn trong mười hai căn phòng, nhưng ở mức độ địa ngục, có thể tất cả các lối đi bí mật đều bị khóa lại, và trong tất cả các căn phòng đều có tên sát nhân lẩn trốn.” Trần Ca đứng gần quầy rượu, anh nhìn về phía người đàn ông đeo kính: “Thám tử, anh có nhận được gợi ý gì không?”
“Có, tôi đã nhận được một tin nhắn ngay khi bước vào cảnh này.” Người đàn ông đeo kính đưa tin tức hiện trên đồng hồ cho mọi người xem: Không nên tùy tiện mở cửa phòng.
“Có vẻ như Trần Ca nói đúng rồi, có lẽ trong mười hai căn phòng đó đều có chứa tên sát nhân, đó là lý do tại sao chúng ta không nên tùy tiện mở cửa phòng.” Cảnh sát cười khan một tiếng, nếu như sự thật là như vậy thì manh mối mà anh ta vừa cung cấp sẽ không có bất kỳ tác dụng gì.
“Suỵt, đừng nói chuyện bây giờ.” Trần Ca đột nhiên giơ tay lên, anh sử dụng Tai Quỷ, nghe thấy tiếng bước chân đi đi lại lại và tiếng cười điên cuồng của một người phụ nữ.
Giọng nói rất yếu, hình như phát ra từ dưới lòng đất.
“Nhà trọ này không đơn giản như vẻ bề ngoài, nó có thể có vài tầng, dù tầng trên có đáng sợ đến đâu thì đó cũng chỉ là vẻ bề ngoài, những tầng dưới mới là nơi thực sự khó giải quyết.” Giọng nói của Trần Ca rất thấp, khiến người nghe cảm thấy sợ hãi trong lòng.
“Sao anh lại biết những chuyện này?” Người phụ nữ có mái tóc đen dài thấp giọng hỏi, hiện tại cách cô ta đối xử với Trần Ca đã thay đổi rất nhiều.
“Nhà ma theo đuổi trải nghiệm kinh dị tột đỉnh thực sự sẽ không xây dựng một khu giảm sốc bên trong đâu, từng đợt rồi lại từng đợt, liên tục không dứt, sự kinh khủng giống như sóng biển mới là mục tiêu theo đuổi của nhà thiết kế nhà ma.” Trần Ca sẽ không nói với những du khách khác, ở trong nhà ma mà có lệ quỷ áo đỏ, cho dù có khu giảm sốc thì khu giảm sốc đó cũng không có tác dụng giảm sốc đâu, nhất định phải luôn cẩn thận.
“Tin tức từ cảnh sát là có thể tìm thấy lối đi bí mật khi mở cửa phòng, nhưng lời nhắc nhở mà thám tử nhận được lại là không được tùy tiện mở cửa, hai cái này rất mâu thuẫn, nên nghe theo ai bây giờ?" Trần Ca nói xong thì nhìn về phía nam sinh trẻ tuổi nhất: “Tất cả chúng ta đều đã nói ra nghề nghiệp của mình, ngoại trừ cậu, chúng ta đã đi với nhau cho đến tận bây giờ, cậu vẫn còn không tin tưởng chúng tôi sao?”
Nam sinh lắc đầu: “Không phải là tôi không tin tưởng mọi người, năng lực của tôi rất quan trọng, cũng chỉ có thể sử dụng một lần.”
Trần Ca cũng không ép buộc, thời gian có hạn, tất cả du khách bắt đầu tản ra tìm kiếm trong nhà trọ, chẳng mấy chốc họ đã tìm thấy đủ loại chỗ quái dị.
Nhà trọ là bối cảnh lớn nhất mà họ bước vào cho đến nay, tổng cộng chia làm ba tầng, phía trên mặt đất có hai tầng, mỗi tầng có sáu căn phòng, nhưng mà lối đi thông xuống mặt đất đã bị cửa sắt chặn lại.
Phía bên trái và bên phải của nhà trọ có cầu thang, lối đi nhìn bề ngoài có vẻ bình thường nhưng nếu để ý kỹ sẽ thấy nhiều dấu vết của việc bị các dụng cụ cùn đập vào, trên tấm ván cửa vẫn còn những lỗ đinh, trên mặt đất vẫn còn vài vết máu chưa được xử lý.
Trừ những cái đó ra, Trần Ca cũng tìm thấy rất nhiều tờ giấy có vẻ như được xé ra từ quyển sổ của trinh thám bên trong nhà trọ, phía trên dùng bút màu đỏ ghi rạng sáng mấy giờ mấy phút, chết ở nơi nào.
Ngoài ra còn có nhiều biểu tượng phức tạp khác nhau được vẽ ở mọi ngóc ngách trong nhà trọ, như hình vẽ bậy của ma quỷ.
Mặc dù toàn cảnh không chuyên nghiệp bằng nhà ma của Trần Ca, nhưng nếu chấm điểm thì cũng có thể cho khoảng bảy điểm, bầu không khí được xây dựng khá tốt.
“Không có bất kỳ lối ra nào, con đường thoát ra có lẽ giống như cảnh sát nói, được giấu trong phòng.” Một số du khách lại tụ tập tại quầy rượu, bọn họ đang thảo luận xem có nên đẩy cửa và thử vận may hay không, Trần Ca đứng bên cạnh, không nói năng gì.
“Cậu đang suy nghĩ gì vậy?” Cảnh sát nhận thấy sự bất thường của Trần Ca.
“Chiếc đồng hồ trên tường vẫn đan chạy.” Trần Ca chỉ lên phía trên quầy rượu, có một chiếc đồng hồ rất tầm thường treo trên bức tường bẩn thỉu.
“Đồng hồ đang chạy không phải là chuyện rất bình thường sao?” Cảnh sát khó hiểu hỏi.
“Nhìn kỹ xem, cái đồng hồ này đang chạy ngược, khi chúng ta mới đi vào là 3 giờ sáng, hiện tại đã biến thành 2 giờ 54 phút sáng.”
“Đồng hồ chạy ngược? Cái này có ý nghĩa gì sao?”
“Tôi không biết.” Trần Ca lắc đầu: “Thôi đừng quan tâm đến chiếc đồng hồ này nữa, anh đã nói rằng lối đi bí mật được giấu trong phòng, nếu muốn thoát ra ngoài thì nhất định phải đẩy cửa phòng ra, vừa nãy tôi đã tập trung quan sát cánh cửa của mười hai căn phòng, tôi phát hiện ra rằng mỗi cánh cửa đều bị người ta dùng đinh đóng vào và tạo thành một cái lỗ nhỏ.”
“Cái lỗ? Để chúng ta quan sát bên trong căn phòng thông qua cái lỗ sao?" Các du khách không khỏi tập trung về phía Trần Ca.
“Có lẽ là không phải, bên trong cánh cửa được gia cố thêm một lớp gỗ nữa, không thể nhìn thấy bên trong phòng thông qua lỗ nhỏ được.” Trần Ca lấy điện thoại di động ra: “Vị trí của lỗ nhỏ trên mỗi cánh cửa là khác nhau, nhưng tôi lại cảm thấy nó khá là quen mắt, cho nên tôi đã thử kết nối chúng bằng dây và tôi đã nhận được một kết quả bất ngờ. ”
“Nhận được cái gì?”
“Những lỗ được làm bằng đinh đó tượng trưng cho các vì sao, nối chính xác tất cả các ngôi sao trên cánh cửa sẽ tạo thành một chòm sao, cánh cửa đầu tiên là Bạch Dương, cánh cửa thứ hai là Kim Ngưu, mười hai cánh cửa này tương ứng với 12 cung hoàng đạo.”
Các du khách đã rất ngạc nhiên khi nghe Trần Ca phân tích, bọn họ cảm thấy rằng mặc dù ở cùng cảnh với Trần Ca nhưng dường như họ đang không chơi cùng một trò chơi.
“Vậy thì... 12 cung hoàng đạo có thể mang lại cho chúng ta những gợi ý gì?” Cảnh sát hạ giọng vì sợ làm gián đoạn suy nghĩ của Trần Ca.
“Điều rắc rối là ở đây, 12 cung hoàng đạo có rất nhiều ý nghĩa, nó là một chòm sao, nó có thể tương ứng với thời gian, nhưng cũng có thể được dùng làm mật khẩu.” Trần Ca nhìn vào điện thoại di động của mình: “Cái này có nguồn gốc từ Hy Lạp, nghĩa gốc là sở thú, người trong vườn thú chắc chắn không phải là người, chẳng lẽ là đang cảnh báo chúng ta rằng những người khách trọ ở nhà trọ này không được gọi là người hay sao? Điều này phù hợp với thông tin mà thám tử nhận được.”
Lắc đầu, Trần Ca cau mày: “Tôi không giỏi giải đố và suy luận, cửa ải này đã chạm đến điểm mù của tôi rồi.”
Nhìn Trần Ca khổ não, những du khách khác đã sợ hãi đến mức không dám nói chuyện nữa rồi.