Những tơ máu đỏ thẫm tràn đầy tuyệt vọng xuyên thấu linh hồn của Trần Ca, sợi chỉ đen đại diện cho lời nguyền và nỗi đau cũng đang quấn lấy cơ thể anh, hai thế lực chiến đấu với nhau dùng cơ thể của Trần Ca như một chiến trường, gần như là muốn nghiền nát anh.
Từ thể xác đến tâm hồn đều là nỗi đau khôn tả, và điều khủng khiếp nhất là Trần Ca phát hiện mình không thể hôn mê.
Cơ chế tự bảo vệ của cơ thể lúc này đã hoàn toàn mất đi tác dụng, anh chỉ còn biết chịu đựng cơn đau đớn tột cùng này.
“Đây đều là kế hoạch của anh sao? Bác sĩ Tôn!”
Đầu óc Trần Ca vẫn rất tỉnh táo, trong lúc tuyệt vọng và khó khăn nhất này, anh biết mình không thể kháng cự cho nên dứt khoát từ bỏ sự phản kháng và chủ động đón nhận nỗi đau.
Anh đã thực hiện một hành động mà hầu như không ai dám thử, khi hai thế lực đang đụng độ, dốc toàn bộ sức lực để vận hành đại não, bắt đầu nhớ lại những mảnh ký ức của quá khứ trong vô thức!
Hình ảnh về những ký ức bị chặn lại hiện lên trong tâm trí anh, những khuôn mặt quen thuộc lướt qua tâm trí anh, Trần Ca gần như nghĩ rằng anh đã chết trong đau đớn.
Nếu là ở bệnh viện, anh đã bị đau đến mức hôn mê từ lâu rồi, nhưng ở nơi này, thân thể và linh hồn của anh đã bị hai thế lực chiếm lấy, cho dù muốn hôn mê cũng không được.
Nhìn thấy tình cảnh bi đát của Trần Ca, bác sĩ Tôn sờ vết sẹo trên mặt, nhất thời không biết phải làm sao: “Mê cung trong não chỉ là tài năng của bác sĩ ca đêm, tại sao lại gây ra kích thích mạnh mẽ như vậy đối với anh ấy? Chẳng lẽ đây là năng lực của bệnh nhân số 1? Chỉ cần nghĩ đến hắn là sẽ bị hắn ảnh hưởng sao?”
Trần Ca đau đến mức muốn chết nhưng lại không chết được, bác sĩ Tôn luống cuống tay chân nhưng cũng chỉ có thể bất lực, cuối cùng chỉ có thể nhìn Trần Ca với vẻ mặt có lỗi.
“Nếu cứ tiếp tục như vậy, anh có thể sống dở chết dở, mặc dù cái chết ở đây cũng sẽ không ảnh hưởng đến thực tế, nhưng hoàn cảnh của anh ấy hình như có hơi đặc biệt!”
Bác sĩ Tôn đã hợp lại với ác niệm của mình, chính anh ta còn không dám tới gần Trần Ca, đành để ác niệm kéo tất cả cái đầu đi tìm Trần Ca.
Ý định ban đầu của anh ta là để ác niệm đưa Trần Ca ra khỏi văn phòng, nhưng ai biết rằng ngay khi ác niệm đến gần Trần Ca, anh ta đã bị lời nguyền và tơ máu cắn nát.
Vô số máu chảy trên người Trần Ca, cộng với vẻ mặt gớm ghiếc của Trần Ca lúc này, anh trông giống như một ác ma vừa chui ra khỏi địa ngục.
“Xong rồi...” Bác sĩ Tôn không có phương án dự phòng, chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn.
Cũng không biết đã trôi qua bao lâu, dưới sự hợp tác tích cực của Trần Ca, tơ máu đỏ thẫm đã triệt tiêu hoàn toàn những sợi tơ bị nguyền rủa, khi ấy trong đầu Trần Ca bắt đầu hiện lên một số mảnh ký ức xa lạ.
Những ký ức này không thuộc về Trần Ca, chắc là ký ức trong đầu của đứa trẻ đó.
Trí nhớ của anh gần như bị chiếm đóng bởi cái chết, rất nhiều phương pháp chết khác nhau và việc tìm đường quay trở lại, đứa trẻ này đang đi lại trong một thành phố đỏ như máu, và không ngừng đẩy những cánh cửa màu đỏ như máu ra.
Ký ức của đứa trẻ đã hằn sâu vào khoảng trống trong ký ức của Trần Ca, cảm giác đau đớn từ từ biến mất, cuối cùng trong đầu Trần Ca chỉ còn lại một câu nói: Tôi đang đợi anh ở chỗ sâu nhất trong thành phố đó.
Nằm co quắp trên mặt đất, Trần Ca không hôn mê, nhưng anh thậm chí không còn sức để chớp mí mắt.
Chiếc lọ thủy tinh trong phòng làm việc của Viện trưởng đã bị đập vỡ, áo bệnh nhân của Trần Ca dính đầy vụn thủy tinh và vết máu đen, xung quanh còn một vài cái đầu của người khác, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy rằng trong số những cái đầu đó hoàn toàn không có cái đầu của đứa trẻ kia.
Bác sĩ Tôn đã lục soát cả văn phòng nhưng cũng không thấy đầu của đứa trẻ, một cảm giác ớn lạnh sống lưng xuất hiện, anh ta định chạm vào Trần Ca thì phát hiện tơ máu và những lời nguyền đã biến mất cho nên vội vàng lôi Trần Ca ra khỏi phòng văn phòng.
“Anh có nghe thấy giọng nói của tôi không?” Bác sĩ Tôn thu đầu của những bệnh nhân đó lại, sau đó kéo Trần Ca về phía tầng năm của Khu Nội Trú Số Ba: “Mặc dù đã xảy ra một số chuyện ngoài ý muốn, nhưng nói chung là vẫn đang tiến hành theo kế hoạch của tôi, anh nhất định phải nhớ những gì tôi đã nói.”
Phải mất gần mười lăm phút, bác sĩ Tôn mới kéo được Trần Ca và những chiếc đầu lâu đó đến cửa phòng trị liệu ở trên tầng năm: “Anh có thể trốn khỏi bệnh viện hay không đều phụ thuộc vào lần này, trong bệnh viện này khắp nơi đều là người của họ, tôi không thể giao tiếp cùng với anh, sau khi có thể rời khỏi đây thì đều phải nhờ anh rồi.”
Bác sĩ Tôn nắm tay Trần Ca và đẩy cửa phòng bệnh ra, rồi đẩy Trần Ca và các cái đầu người vào trong phòng.
“Anh nhất định phải tìm ra con người thật của mình.”
Bác sĩ Tôn đóng cửa lại, vào lúc cửa phòng bệnh đóng lại, Trần Ca đã mở mắt ra.
“A!”
Tiếng hét thảm thiết của Trần Ca vang lên trong phòng điều trị, ghế đổ xuống, cơ thể anh nặng nề ngã xuống đất.
“Trần Ca?”
“Số 7?”
Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ cơ học dần yếu đi, bác sĩ Cao và mấy bệnh nhân khác đều nhìn về phía Trần Ca, lúc này Trần Ca giống như phát điên, không ngừng la hét, gào rú.
“Tại sao mấy người vẫn chưa chết? Tại sao mấy người vẫn chưa chết?”
Trần Ca cố gắng hết sức để vẫy tờ báo trên tay, trong quá trình vùng vẫy, anh đã cắt vào ngón tay mình, máu tươi chảy và tờ báo rơi ra, để lộ mảnh gương sắc nhọn bên trong.
Di chuyển tầm mắt, Trần Ca nhìn thấy khuôn mặt của mình trong gương, anh có vẻ đã phải chịu đựng một nỗi sợ hãi ghê gớm: “Hung thủ! Hắn ta chính là hung thủ! Chính hắn đã giết mấy người!”
Chiếc gương rơi xuống đất và vỡ thành nhiều mảnh, và mỗi mảnh gương đều phản chiếu khuôn mặt của chính Trần Ca.
Bác sĩ Cao ngồi trên ghế từ từ đứng dậy, cất chiếc đồng hồ cơ lên bàn, tiếng tích tắc biến mất, các bệnh nhân khác dần trở lại bình thường, bọn họ chỉ là mặt mũi chó chút tái nhợt mà thôi, nhưng Trần Ca thì có vẻ là phát điên thật rồi.
“Trong bệnh viện, cậu đã giết tất cả mọi người.” Bác sĩ Cao lấy ra một tập tài liệu và bắt đầu ghi lại điều gì đó, những bệnh nhân khác nhìn về phía Trần Ca với ánh mắt sợ hãi.
“Việc điều trị đã kết thúc, Trần Ca ở lại, những người khác thì tự trở về phòng bệnh của mình.”
Sau khi bệnh nhân rời đi, bác sĩ Tôn và bác sĩ Cao cố gắng giao tiếp với Trần Ca, nhưng đáng tiếc, Trần Ca dường như đã phải chịu kích thích quá lớn, anh đã bắt đầu nói những điều vô nghĩa và hành vi cũng ngày càng trở nên bất thường.
Nhìn Trần Ca đang điên cuồng, bác sĩ Cao suy nghĩ hồi lâu rồi mới viết hai chữ bình phục vào một trang nào đó trong hồ sơ.
Sau khi viết xong, ông ta chuyển tiếp tờ hồ sơ cho bác sĩ Tôn: “Cậu vẫn luôn theo dõi cậu ta trong mê cung não bộ, cậu có nhận thấy điều gì bất thường không?”
“Mọi việc đều đang tiến hành theo đúng kế hoạch điều trị, có thể nói là rất thành công.” Vết sẹo trên mặt bác sĩ Tôn không ngừng rỉ máu, bộ dạng trông có chút đáng sợ.
Bác sĩ Cao dường như cũng biết một số tin đồn về bác sĩ Tôn, sau khi nhìn thấy bác sĩ Tôn cũng đã viết chữ phục hồi vào hồ sơ, ông ta thở phào nhẹ nhõm: “Cậu có thể đưa hồ sơ lên cho phó Viện trưởng, đây là lần đầu tiên chúng ta hợp tác mà đã có thể thuận lợi như vậy, nhưng tôi cũng hy vọng đây là lần hợp tác cuối cùng của chúng ta.”
Sau khi nói xong, bác sĩ Cao mở cửa phòng, năm y tá bước ra khỏi các phòng khóa ở cả hai bên.
Bọn họ cùng nhau kéo Trần Ca đến khu cách ly, khi trong phòng điều trị chỉ còn lại một mình bác sĩ Tôn, anh ta lật xem hồ sơ bệnh án của Trần Ca, ngón tay gõ lên bàn một cách ngẫu nhiên, tổng cộng là sáu lần.
Trần Ca, người đang cố gắng giãy giụa, nghe thấy sáu tiếng gõ đó, anh phát hiện biểu cảm của bác sĩ Cao đang từ từ thay đổi, mà chính bác sĩ Cao cũng không nhận ra điều đó.
“Bác sĩ ca đêm có một khả năng thiên phú, hình như là mê cung não bộ, khả năng này dường như được kích hoạt bằng âm thanh, giống như tiếng tích tắc của một chiếc đồng hồ cơ trong túi bác sĩ Cao...”
Trong đầu Trần Ca sinh ra một suy đoán, khi bác sĩ Tôn bước vào phòng điều trị lần đầu tiên, anh ta đã gõ cửa sáu lần, lúc đó bác sĩ Cao vẫn chưa lấy đồng hồ ra.
Nói cách khác, bác sĩ Tôn đã bắt đầu ra tay với bác sĩ Cao ngay từ khi anh ta bước vào cửa.
Bác sĩ Cao đã sử dụng năng lực của mình để chữa trị cho Trần Ca, và trước khi bác sĩ Cao sử dụng năng lực đó, bác sĩ Tôn đã bắt đầu ra tay với bác sĩ Cao từ trước rồi.
Mỗi vòng lại bọc thêm một vòng, thiết kế vô cùng chi tiết, nhưng ngay cả khi có một kế hoạch hoàn hảo như vậy, vẫn sẽ có một vài chuyện ngoài ý muốn xuất hiện vào phút cuối.
Giờ đây, trong tâm trí của Trần Ca có thêm ký ức của một người thứ ba, và cái đầu của đứa trẻ dường như đã thâm nhập vào tâm trí anh theo một cách nào đó.
Để đánh lừa bác sĩ Cao, Trần Ca gào thét, so với một kẻ điên thì trông anh còn có vẻ điên hơn, cuối cùng anh đã bị trói trên giường bệnh trong khu cách ly.
Trước khi bác sĩ Cao rời đi, ông ta đã đổ năm viên thuốc màu trắng từ lọ thuốc và nhét chúng vào trong miệng Trần Ca.
Sau khi cưỡng bức Trần Ca nuốt nó, ông ta và mấy y tá mới rời khỏi khu cách ly.
Gào thét một hồi lâu, Trần Ca mới từ từ bất tỉnh.
...
Ánh nắng ban mai chiếu vào mặt Trần Ca, anh lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ, đêm qua là đêm nguy hiểm nhất mà anh đã trải qua kể từ khi vào bệnh viện, nếu không có bác sĩ Tôn, có lẽ hiện tại anh đã nghĩ mình là kẻ giết người rồi.
Ý chí con người cần những nhân vật chủ chốt nhất định để chống đỡ, nếu như Trần Ca tự nghi ngờ bản thân thì anh gần như không còn cơ hội chiến thắng nữa.
“Tuy rằng tối hôm qua rất nguy hiểm nhưng cũng thu hoạch được rất nhiều, mình đã có những hiểu biết nhất định về bệnh viện này, vào thời khắc cuối cùng khi ở trong mê cung não, và cả lúc tơ máu cùng sợi chỉ đen đang đánh nhau, mình đã mở khóa được khá nhiều mảnh ký ức của quá khứ.”
“Điều quan trọng nhất là mình biết vị trí của bảy chiếc lọ thủy tinh.”
Trong đầu Trần Ca bắt đầu xuất hiện những cái tên xa lạ, còn cả một vài trải nghiệm lạ lẫm nữa.
“Mình phải đến nơi đặt bảy chiếc lọ thủy tinh càng sớm càng tốt, và cố gắng rời khỏi bệnh viện này thật nhanh.”
Anh đã nghĩ ra rất nhiều thứ, nhưng những ký ức đó vẫn không thể nào kết nối được với nhau, chúng chỉ là những hình ảnh rời rạc.
“Cốc cốc cốc cốc!”
Có tiếng gõ cửa, bác sĩ Cao và hai y tá bước vào trong phòng.
Cả ba người đứng bên giường, không nói lời nào, chỉ đứng nhìn Trần Ca.
“Bác sĩ Cao...” Trần Ca lộ ra vẻ không muốn đối mặt với bác sĩ Cao: “Tối hôm qua có phải tôi đã...”
“Có lẽ phải một thời gian nữa, cậu cũng sẽ không thể chuyển về phòng bệnh bình thường, chắc hẳn cậu cũng không quên trải nghiệm của đêm hôm qua đúng không? Cậu nên nhớ cảm giác khi vũ khí sắc bén đâm vào da của bọn họ.” Bác sĩ Cao nhìn Trần Ca với vẻ mặt thất vọng, nếu như không phải Trần Ca phát hiện bác sĩ Cao đã viết hai từ phục hồi vào hồ sơ tối qua, thì anh hẳn đã thực sự đã bị bác sĩ Cao lừa rồi.
“Đừng nói nữa.” Cảm xúc của Trần Ca nhất thời trở nên kích động, dường như anh không thể chấp nhận được việc mình đã liên tục giết người trong một đêm.
“Tôi biết cậu đang rất đau đớn, nhưng nếu cậu không muốn loại bỏ những câu chuyện hư cấu mà cậu đã tạo ra, thì có lẽ cả đời này của cậu sẽ bị hủy diệt rồi.” Bác sĩ Cao tận tình nói: “Hiện tại cuộc sống của cậu đang ở trong khoảng thời gian đặc sắc nhất, cậu sẵn sàng trở thành một con quái vật mà mọi người đều muốn né tránh sao?”
“Tôi chỉ muốn giống như bao người khác, tôi chỉ muốn sống một cuộc sống đơn giản nhất, và không phải chịu đựng những nỗi đau như thế này nữa.”
“Căn nguyên nỗi đau của cậu chính là những ký ức ảo tưởng đó, khi những ký ức đó biến mất, cậu mới thực sự có thể khỏi bệnh.” Bác sĩ Cao đổ năm viên thuốc từ trong lọ thuốc ra: “Tiếp theo, mỗi đêm tôi sẽ điều trị cho cậu, để giúp cậu loại bỏ dần quá khứ ảo tưởng đó, nhưng việc điều trị này đòi hỏi sự hợp tác toàn diện của cậu, có nghĩa là cậu phải mở lòng và sẵn sàng xóa ký ức của chính mình.”
Nhìn thấy vẻ mặt đau khổ của Trần Ca, bác sĩ Cao thở dài: “Ảo tưởng và hiện thực, cậu chỉ có thể chọn một, đừng ngu ngốc nữa.”
Sau khi cho Trần Ca uống thuốc, bác sĩ Cao rời đi.
Trần Ca bị trói vào giường, khi đến giờ, Từ Uyển sẽ đến đưa đồ ăn, rồi lau mặt và tay cho anh.
Anh hoàn toàn không thể nhìn thấy nhà ma trong khu vui chơi khi ở trong khu cách ly, người duy nhất mà Trần Ca có thể nói chuyện chính là Từ Uyển, may mắn thay, Từ Uyển chưa bao giờ mất kiên nhẫn với Trần Ca, cô không ngừng kể cho Trần Ca nghe về sự đẹp đẽ của thế giới bên ngoài.
Khi đêm đến, Trần Ca lại được đưa đến phòng điều trị một lần nữa.
Bởi vì bác sĩ Tôn không có ở đây, Trần Ca không dám tùy tiện mở cửa trái tim mình, để mặc bác sĩ Cao tiến vào trái tim của mình, chỉ cần nghe thấy tiếng tích tắc của đồng hồ là anh sẽ rất khẩn trương.
Không thể kéo Trần Ca vào trong mê cung não, bác sĩ Cao không thể làm gì khác hơn là thực hiện các phương pháp điều trị khác, cứ giằng co như vậy trong vòng bảy ngày.
Tình trạng của Trần Ca lại ổn định trở lại, anh được phép rời khỏi khu cách ly và ra vườn nghỉ ngơi với người chăm sóc.
Sau khi ra ngoài lần đầu tiên sau bảy ngày, Trần Ca ngồi trên chiếc ghế dài mà anh thường đến để nghỉ ngơi trước đó, không lâu sau đó, một con mèo trắng chạy ra khỏi bụi hoa.
Con mèo có vẻ rất lo lắng cho Trần Ca, vừa nhìn thấy anh đã lập tức lao đến.
Khi Trần Ca nhìn thấy con mèo trắng, anh cũng biết rằng cơ hội của mình đã đến.
Anh tránh đi tầm mắt của người chăm sóc, ôm đầu con mèo trắng: “Trong thế giới của con người lại xuất hiện một con mèo, mày chính là một biến cố. Lão Bạch, hãy giúp tao chặn người chăm sóc kia.”
Trần Ca vô thức gọi tên lão Bạch, đó là một cái tên xa lạ mà anh mới nhớ lại vào tối hôm qua, anh cảm thấy cái tên đó có lẽ có liên quan đến con mèo trắng.
Con mèo nghiêng đầu, có vẻ không hiểu gì, nó chớp chớp đôi mắt có hai màu khác nhau, như thể có ý nói hôm nay anh làm sao thế.
Người chăm sóc nhìn thấy con mèo trắng và đang định tiến lại gần, Trần Ca không muốn bỏ lỡ cơ hội này, mu bàn tay của anh chủ động cọ vào móng của con mèo.
Để không làm Trần Ca bị thương, con mèo trắng đã thu lại móng vuốt, nhưng Trần Ca lại bắt đầu ném con mèo trắng vào người người chăm sóc, giống như anh bị nó làm bị thương.
“Trong bệnh viện mà lấy đâu ra mèo vậy?” Trần Ca hét lên trước mặt người chăm sóc, anh hét lên trước sự nghi ngờ của người đó.
Trong khi người chăm sóc đang vội vàng đuổi theo con mèo trắng, Trần Ca quay trở lại Khu Nội Trú Số Ba một mình, đi theo con đường trong trí nhớ của mình và lên đến tầng bảy.
“Thời gian có hạn, phải nhanh lên mới được!”
Tầng năm ở Khu Nội Trú Số Ba có rất ít người qua lại, khu vực xung quanh rất yên tĩnh, Trần Ca không gặp một bệnh nhân hay bác sĩ nào.
Đẩy cửa phòng làm việc của Viện trưởng, một mùi thối gay mũi bay ra khỏi phòng, Trần Ca không chần chừ mà trực tiếp bước vào.
Cách bố trí nội thất của văn phòng cũng giống như trong trí nhớ của Trần Ca, bao gồm chiếc lọ thủy tinh khổng lồ đặt ở giữa bàn làm việc.
Nhìn đầu đứa trẻ trong lọ, ký ức xa lạ về người thứ ba trong đầu Trần Ca được kích hoạt, thế giới trước mặt anh thay đổi ngay trong một giây, văn phòng vốn trống trải bị bao phủ bởi vô số sợi chỉ đen, những lời nguyền rủa ác độc bao quanh Trần Ca.
“Đây mới là hình dạng thực sự của bệnh viện sao?”
Đã đi được đến đây, Trần Ca sẽ không bao giờ lùi bước, khi anh bước lên phía trước, anh phát hiện những lời nguyền và những sợi tơ màu đen không hề tấn công anh mà chỉ nhìn chằm chằm vào phía sau anh.
Quay đầu nhìn lại, Trần Ca phát hiện ra rằng có một bóng ma đầu người ở nơi anh vừa đứng lúc nãy, bóng ma giống hệt như cái đầu trong lọ đêm qua.
“Cái đầu của đứa trẻ này đã theo mình ra khỏi mê cung não sao? Không phải mọi thứ trong mê cung não đều được tạo thành từ trí nhớ hư cấu sao?" Trần Ca cảm thấy cái đầu đằng sau anh chỉ là một bóng ma được dệt nên từ ký ức, có ai đó đã lợi dụng bóng ma này để thu hút tất cả những lời nguyền rủa bên trong văn phòng, tạo điều kiện cho Trần Ca đi sâu vào bên trong.
“Sao mình luôn cảm thấy trong bệnh viện này, ngoài bác sĩ Tôn ra, vẫn còn có những người khác đang giúp đỡ mình, và bác sĩ Tôn chỉ đang bị họ lợi dụng mà thôi.”
Trong nháy mắt, thế giới trong mắt Trần Ca đã bình thường trở lại, anh sải bước đi đến bên chiếc lọ thủy tinh và đưa tay chạm vào chiếc lọ.