Sau hai lần bị phạt trong ngày đầu tiên nhập học, tên tuổi của Trần Ca nhanh chóng lan rộng khắp trường học.
Anh đeo ba lô đứng ở cửa lớp học, tất cả những học sinh đi qua đều nhìn anh, và anh cũng đồng thời quan sát những học sinh này.
“Độ khó của nhiệm vụ mà Thường Văn Vũ giao cho mình thực sự không hề nhỏ, mỗi học sinh đều có mặt không bình thường.”
Chuông vào học vang lên, thầy Liễu vẫn chưa quay lại, Trần Ca rất tự giác trở lại phòng học.
Anh đặt chiếc ghế của học sinh bị đánh ngất thứ hai vào chỗ của mình, thoải mái ngồi xuống.
Giáo viên mới bắt đầu vào lớp, Trần Ca cũng không nghe giảng, lấy giấy bút từ trong ba lô ra, bắt đầu nghĩ cách tìm những đứa trẻ có tư cách làm người đẩy cửa.
Anh đang suy nghĩ miên man, bỗng bàn bên cạnh chuyền đến một tờ giấy nhỏ, trên đó chỉ viết hai chữ ngắn gọn: Cảm ơn.
Trần Ca nhìn thấy thì có hơi ngạc nhiên, trong một thế giới đỏ như máu chỉ còn lại sự tuyệt vọng và cảm xúc tiêu cực ở sau cánh cửa, những người ở đây có lẽ sẽ không thể nói lời cảm ơn mới đúng.
“Cảm ơn cái gì, cậu vì tôi mà bị bọn họ làm khó, đương nhiên tôi phải ra mặt, đây là việc tôi nên làm.” Trần Ca quay đầu nói chuyện với Đại Bính ngồi cùng bàn, nhưng Đại Bính không dám đáp lại, giữ nguyên tư thế, giống như Trần Ca đang nói chuyện một mình, giữa cậu ta và Trần Ca không có bất kỳ giao lưu nào.
“Đang sợ sao?” Trần Ca biết nỗi lo lắng trong lòng Đại Bính.
“Tôi xin lỗi.” Thật lâu sau, Đại Bính lại đưa một tờ giấy sang.
Lần này Trần Ca thông minh, anh lấy bút ra viết vài chữ vào mặt sau của tờ giấy.
“Không sao, là do bọn họ quá đáng, tôi không quen nhìn bọn họ như vậy.”
Trả mảnh giấy lại, sau khi đọc xong, Đại Bính lại cầm bút viết: “Tôi cũng vậy, nhưng tôi không dám phản kháng. Tôi không có bạn bè, không ai lên tiếng giúp tôi, thầy giáo chỉ coi trọng học lực, nhưng tôi lại ngu dốt như vậy.”
Trên tờ giấy của Đại Bính, trong những hàng chữ lộ ra chút cam chịu.
“Sau này cậu có bạn rồi, tôi tên là Trần Ca, còn cậu thì sao?”
“Lý Bính, bởi vì trong tên của tôi có một chữ Bính, khuôn mặt của tôi cũng rất to và tròn, cho nên bọn họ gọi tôi là Đại Bính.”
“Biết rồi, tôi sẽ nhớ kỹ.”
“Trần Ca, vừa rồi tôi xin lỗi, lẽ ra tôi nên ra mặt. Nhưng tôi thực sự rất sợ hãi, cậu có cảm thấy tôi rất nhu nhược không?”
“Không ai sinh ra đã mạnh mẽ cả, hơn nữa tính cách và nhận thức của con người có tính dẻo dai rất lớn, đây là một kiểu thích nghi với xã hội và môi trường sống, tôi biết cậu thật ra cũng đang rất nỗ lực.” Trần Ca đưa tờ giấy cho Đại Bính, một lúc sau anh lại lấy ra một tờ giấy mới, viết một câu ở mặt trước: “Cậu có thể tâm sự với tôi về quá khứ của cậu không?”
Trần Ca nghi ngờ Lý Bính chính là một trong những người anh muốn tìm, vì vậy anh bắt đầu thăm dò.
“Ý của cậu là gì?”
“Về cậu, và những người khác trong lớp này, họ bắt đầu bắt nạt cậu từ khi nào?”
Nhìn nội dung trên mảnh giấy, Lý Bính do dự hồi lâu rồi mới viết, cậu ta viết một đoạn dài rồi đưa cho Trần Ca.
“Hoàn cảnh thực tế của tôi khác với những gì họ nói, cha mẹ tôi rất yêu thương tôi, vì vậy những gì họ nói không thể làm tôi tổn thương chút nào. Trong mắt của tôi, bọn họ chỉ là một đám ma quỷ thích vạch trần vết sẹo của người khác, bọn họ xây dựng hạnh phúc của mình dựa trên nỗi đau của người khác, chuyện này chỉ cần nhịn một chút là sẽ qua thôi. Dù sao khi có giáo viên ở đây, bọn họ cũng không dám làm gì tôi. Trần Ca, tôi khuyên cậu sau này cố gắng đừng xung đột với bọn họ, bọn họ có một nhóm người độc lập, người vừa rồi mà cậu đánh ngất hình như còn quen biết khá nhiều tên lưu manh ở bên ngoài trường.”
Nội dung trên tờ giấy khiến Trần Ca cảm thấy hơi khó chịu, người bị bắt nạt mất hết dũng khí chống cự chỉ muốn chạy trốn, có lẽ sâu thẳm trong trái tim họ cảm thấy một ngày nào đó mình sẽ trưởng thành và sẽ có một ngày họ rời khỏi nơi này, cho nên chỉ cần nhịn một chút là sẽ qua.
Họ không biết rằng một số sự việc sẽ khắc sâu trong xương và trở thành một bóng ma khó phai mờ trong tâm trí họ, bất cứ khi nào họ nghĩ đến nó, cho dù họ phủ nhận nó bằng nhiều cách khác nhau, họ vẫn cảm thấy khó chịu.
Trần Ca nhìn vào mẩu giấy, anh cũng không phản bác lại Lý Bính. Một đứa trẻ có thể làm gì trong tình huống này chứ?
Tay không tấc sắt, tứ cố vô thân, khi sự ác ý ập đến, họ như bị lột trần và đứng trong ánh đèn sân khấu, không còn nơi nào để trốn, họ chỉ có thể che đậy sự tự tôn duy nhất của mình và âm thầm chịu đựng.
Thấy Trần Ca im lặng, Lý Bính lại đưa tờ giấy thứ hai sang: “Nhịn một chút là tốt thôi, nếu cậu chống cự, cuối cùng có thể sẽ giống hệt Diêm Phi đấy.”
“Diêm Phi là ai?”
“Học sinh ngồi ở chỗ của cậu lúc trước.”
“Bây giờ người đó ở nơi nào?”
“Sau khi chuyện đó xảy ra, Diêm Phi đã bỏ học.”
“Cậu ấy rời khỏi trường học này?”
“Không phải, khi cậu ấy còn đang ở trong phòng y tế thì chính cha mẹ cậu ấy đã giúp cậu ấy làm thủ tục nghỉ học.” Sau đó Lý Bính đưa cho Trần Ca một tờ giấy khác: “Cậu ấy tự do rồi, cậu không được quấy rầy cậu ấy nữa.”
Trần Ca cất kỹ mấy tờ giấy mà Lý Bính viết, ánh mắt di chuyển giữa Lý Bính và chỗ ngồi của mình.
Khi mới bước vào lớp, chiếc ghế của anh bị người khác giẫm lên, cũng sắp gãy hết, trên bàn thì có nhiều vết khắc khác nhau, ngăn kéo thì nhớp nháp và có vẻ như bị nhét rất nhiều rác.
Đây là tất cả những điều đã xảy ra với Diêm Phi, so với Diêm Phi, tình hình của Lý Bính khác rất nhiều.
Người những tên khốn đó bắt nạt là Diêm Phi, Lý Bính chỉ là người thay thế bọn họ tìm thấy sau khi Diêm Phi rời đi.
Những suy nghĩ xấu xa của thế giới sau cửa được phóng đại, mặt xấu của bản chất con người hoàn toàn được bộc lộ, chỉ cần nhìn vào bộ bàn ghế mà Diêm Phi đã sử dụng là có thể hiểu được đại khái chuyện gì đã xảy ra với cậu ta.
“Cậu ấy ở phòng y tế không phải là vì bị mấy tên kia làm bị thương chứ?” Trong lòng Trần Ca như có lửa đốt, anh không biết tại sao mình lại tức giận như vậy, có thể là do trường học không hành động, cũng có thể là vì không có ai dạy dỗ đám người bắt nạt kia.
“Không phải.” Lý Bính lắc đầu, xé một trang giấy khác, viết vài chữ rồi lén đưa cho Trần Ca: “Bọn họ luôn bắt nạt Diêm Phi, nhắm vào cậu ấy ở khắp nơi, ném sách bài tập, làm hỏng bàn ghế của cậu ấy, vẽ nguệch ngoạc linh tinh trên cặp sách và quần áo của cậu ấy.”
“Tại sao bọn họ nhất định phải bắt nạt Diêm Phi?” Trần Ca cảm thấy Diêm Phi rất có thể là người mà anh tìm kiếm, nên muốn tìm hiểu quá khứ của Diêm Phi.
“Tôi không biết, Diêm Phi sống trong một gia đình rất bình thường, giống như cậu và tôi vậy, điểm khác biệt duy nhất có thể là cậu ấy có lòng tự trọng tương đối cao, không thích người khác đùa cợt, không hợp với mọi người cho lắm. Có lẽ những người đó chỉ muốn ném lòng tự trọng của Diêm Phi xuống đất, mạnh mẽ giẫm nát nó, nhằm thỏa mãn phần nào tâm lý của bản thân.”
“Thành tích học tập của Diêm Phi trước đây rất khá, trên trung bình, nhưng sau này vì nhiều chuyện khác nhau mà điểm càng ngày càng kém.”
“Cha mẹ cậu ấy thì lo lắng, còn giáo viên thì ngày càng trở nên thờ ơ với cậu ấy.”
“Cuối cùng có một ngày, có ai đó cướp mất cuốn sổ của cậu ấy, cậu ấy đã đánh nhau với những người đó.”
“Diêm Phi đã chịu đựng rất lâu, nhưng dù sao cũng chỉ có một mình, nhanh chóng bị đẩy ngã.”
“Bởi vì bọn họ đang ở trong lớp, giáo viên nhanh chóng chạy tới kéo bọn họ ra.”
“Sau đó, khi giáo viên hỏi tại sao lại xảy ra sự việc, rất nhiều người im lặng, một số ít mở miệng thì đều là bạn bè của tên bắt nạt, bọn họ nói rằng họ chỉ đùa chút thôi, là do Diêm Phi quá tự trọng và không biết đùa nên đã đánh người trước.”