Chỉ tay không tiếp tục biến thành màu đen nữa, nỗi bất an vẫn quanh quẩn trong lòng Trần Ca chậm rãi tiêu tan, anh cảm thấy hô hấp của mình cũng trở nên thoải mái.
Bóng người không lừa anh. Vào giây phút sinh tử, đối phương đã đưa ra quyết định chính xác.
Sau khi chỉ tay trong lòng bàn tay Trần Ca ngừng biến thành màu đen, cơ thể của bóng người dần dần trở nên hư ảo, trước đấy rõ ràng nó đã sắp ngưng tụ ra thực thể rồi.
“Tao vẫn không thể tin tưởng mày.”
Chiếm hết lợi ích nhưng Trần Ca vẫn không định tha cho đối phương, cơ hội chỉ có một lần, anh phải lợi dụng cho tốt.
Bóng người có phần suy yếu nghe được lời của Trần Ca, luống cuống đến độ nhảy dựng lên, nó lại tranh giành tay nắm cửa lần nữa, kết quả bên kia cổ của mình lại có thêm một cái đinh.
Quá độc ác.
Ngũ quan của bóng người mơ hồ không rõ, không ai nhìn ra được vẻ mặt của nó lúc này. Sau hai lần chịu thiệt, nó đã không dám tới gần Trần Ca.
Thân làm nguyên quỷ, bóng người gần như không dám tưởng tượng mình lại bị kẻ chết thay ép đến mức này.
Dòng máu sắp nuốt chửng phòng vẽ tranh, tất cả mọi thứ nơi đây đều sẽ bị máu tươi chôn vùi, hai tay bóng đen ra sức vùng vẫy, còn không đi khỏi đây sẽ thật sự hồn phi phách tán mất!
“Mày là lệ quỷ âm hiểm xảo trá, tàn nhẫn đáng sợ, mà tao chỉ là người bình thường, sức lực của chúng ta chênh lệch rất lớn, mày muốn tao phải tin tưởng mày kiểu gì? Quá trình chết thay tao không hiểu, chỉ tay biến đen có hàm ý sâu xa gì tao cũng không biết, nhỡ đâu mày động tay động chân gì với tao, tao cũng không nhìn ra được.”
Trần Ca cũng có thể cảm nhận được sự thay đổi xảy ra trong phòng vẽ tranh, từng tác phẩm kì lạ quái dị bị máu tươi nhiễm đỏ, hình ảnh trên dưới đảo ngược đang từ từ khôi phục bình thường, máu đỏ tràn qua mọi thứ, dường như hai người trong phòng đang bị một luồng sức mạnh không thể thoát ra, chầm chậm kéo vào trong biển sâu.
Bóng người không thể nói chuyện, nó nhảy nhót tại chỗ, hai tay ra sức vẫy vùng, biên độ động tác vô cùng lớn.
“Mày muốn nói mày không hề lừa tao?" Tần Ca cũng biết không thể ở lại nơi này lâu, cơ thể của anh dán sát cửa phòng, đứng ở nơi gần lối ra nhất, có thể xông ra bất cứ lúc nào: “Bỏ đi, tao tạm thời tin tưởng mày một lần, có điều tao mong có thể nhìn thấy thành ý của mày.”
Trong nháy mắt bóng người đã hiểu ý của Trần Ca, nó rất khó tin mình lại bị một kẻ chết thay lừa gạt.
“Mày vốn ở trong phòng 413, chắc là biết rất nhiều chuyện liên quan đến Lâm Tư Tư, tao cần mày nói toàn bộ những chuyện ấy cho tao, không được giấu giếm.” Tốc độ nói của Trần Ca rất nhanh.
Sau khi nghe được, bóng người điên cuồng gật đầu, sau đó muốn tiến về phía trước, nhưng Trần Ca lại rút trong túi ra một cái đinh.
“Việc thứ hai, mày và Lâm Tư Tư ở cùng một phòng, mày có biết mật khẩu điện thoại của cậu ta không?" Điện thoại của Lâm Tư Tư là một trong những đạo cụ then chốt nhất mà Trần Ca lấy được, chỉ tiếc anh không có mật khẩu, cho nên không thể sử dụng đạo cụ quan trọng này.
Động tác của bóng đen hơi ngưng lại, lúc nó chuẩn bị bày tỏ suy nghĩ của mình, Trần Ca lại cất lời: “Đừng hòng nói dối, điện thoại của cậu ta đang ở chỗ tao đấy!”
Trần Ca rút điện thoại từ trong túi quần ra, trực tiếp lướt mở màn hình: “Nói tao biết!”
Nhìn thấy cái điện thoại kia, phản ứng của bóng đen có hơi bất thường. Nó lui về sau nửa bước theo bản năng, sau đó mới bắt đầu ra dấu cho Trần Ca mấy con số.
“51413?”
Trần Ca cảm thấy mấy con số này khá quen thuộc. Bóng đen ra hiệu một con số, anh bèn nhập vào ngay, sau khi nhập toàn bộ năm con số, rốt cuộc mở khóa thành công.
“Đây chính là một thu hoạch quan trọng!”
Trần Ca nhớ kỹ mật khẩu rồi nắm lấy chốt cửa, rời khỏi phòng vẽ tranh trước tiên.
Con người anh vẫn rất chu đáo, sau khi rời khỏi phòng vẽ tranh cũng không hề đóng cửa từ bên ngoài ngăn cản bóng người đi ra.
Đợi bóng người cũng chạy ra từ trong cửa, Trần Ca mới đóng cửa lại lần nữa.
Bên trong cánh cửa máu chảy khắp nơi, bao phủ mọi thứ, bên ngoài cánh cửa lại hoàn toàn bình thường, không chịu một chút ảnh hưởng nào.
Sở dĩ xuất hiện tình huống như vậy, Trần Ca suy đoán rất có khả năng liên quan đến mấy bức tranh kia.
“Người vẽ những tác phẩm đấy là ai? Bên trong có mười ba cái giá vẽ, hẳn phải có mười ba họa sĩ, nhưng phong cách vẽ tranh và chủ đề tác phẩm của bọn họ lại giống nhau như vậy, lẽ nào giáo viên của bọn họ là cùng một người?”
Một vấn đề đã được giải quyết, lại có vô số vấn đề mới tràn vào đầu. Trần Ca đứng lại, đang cau mày suy nghĩ, đột nhiên sau lưng cảm nhận được một trận khí lạnh.
Anh quay đầu nhìn lại, bóng người đang không ngừng bành trướng. Ngũ quan của nó bắt đầu biến dạng, cơ thể bắt đầu vặn vẹo, mười ngón tay đều trở nên giống với móng động vật.
Vừa nãy ở trong phòng chịu tức giận lớn như vậy, bây giờ bóng người đang chứa một bụng lửa giận.
“Giết tao rồi, ai tới làm kẻ chết thay cho mày?" Trần Ca chìa hai tay ra, vẻ mặt còn bình tĩnh hơn hồi nãy: “Nếu tao đoán không sai, mỗi người trong trường học này đều đang tìm kẻ chết thay, mà người thích hợp lại rất ít.”
Trần Ca chủ động tiến về phía trước một bước, ngửa đầu nhìn bóng người dữ tợn đáng sợ: “Sau khi mày thành công tìm được tao làm kẻ chết thay thì lập tức trốn đi, xem ra chính mày cũng sợ hãi, lo lắng sau khi mình thành công sẽ bị "người" khác để mắt, tao nói có đúng không?”
Móng vuốt đen sì treo hai bên cổ Trần Ca, trong lòng bóng người tràn đầy oán hận, hình như nó vẫn đang ghi thù hành động cầm đinh đâm vào cổ gã của Trần Ca ban nãy.
“Tao là kẻ chết thay của mày, mày là nguyên quỷ của tao, đây chính là ràng buộc sâu sắc nhất giữa hai ta, dù ai cũng không thể thay thế được.”
Vẻ mặt của Trần Ca mang lại cho người khác một cảm giác vô cùng ấm áp, anh đưa tay nắm lấy tay bóng người, nhưng lại xuyên qua cái bóng: “Hai chúng ta không những không phải kẻ thù mà còn là đồng minh thân thiết nhất, mày suy nghĩ kĩ mà xem? Mày không thể giết tao, giết tao rồi không còn ai làm kẻ chết thay cho mày nữa. Mà tao chỉ là một người bình thường, chắc chắn không thể sống sót trong ngôi trường này, lúc nào cũng có thể bị ma quỷ không biết tên tập kích, người tao có thể dựa vào, có thể tin tưởng cũng chỉ có mày, bởi vì tao biết mày không thể giết tao.”
Móng vuốt sắc nhọn treo hai bên cổ Trần Ca, bóng người cẩn thận suy nghĩ, lời Trần Ca nói hình như hơi có lý, chỉ có điều giữa nguyên quỷ và kẻ chết thay hài hòa như thế, vẫn khiến nó có một loại cảm giác rất quỷ dị.
“Trong ngôi trường này lục đục với nhau, sát khí khắp nơi, tất cả mọi người đều có ý đồ xấu xa trong lòng, hợp tác và tin tưởng gần như là không thể, nhưng hai ta đã phá vỡ lời nguyền này, chúng ta là đồng minh thích hợp nhất!" Trần Ca đi tới chỗ bóng người: “Cho dù quá trình chết thay hoàn thành, mày cũng không thể rời khỏi ngôi trường này, không bằng hai chúng ta hợp tác, cùng tìm kiếm lối ra.”
Nhìn Trần Ca đứng trước mình, bóng người đã không chỉ đơn giản là kinh ngạc, nó chưa bao giờ gặp phải tình huống như thế này.
“Tao ở ngoài sáng, mày ở trong tối, chúng ta bắt tay, nhất định sẽ mang đến bất ngờ cho rất nhiều người.” Trần Ca hoàn thành một việc mà gần như không có khả năng thực hiện, ít nhất là ở trong trường học này, từ xưa tới nay chưa từng có ai thực hiện.
Cơ thể bóng đen trở về hình dạng ban đầu, nó do dự hồi lâu, hai tay ra dấu mấy chữ.
“Mày muốn biết vì sao tao không sợ mày?" Trần Ca lắc đầu: “Tao không có không sợ mày, trong lòng tao sợ muốn chết, chẳng qua là gắng gượng mà thôi. Được rồi, không nói mấy cái này nữa, về cái người tên Lâm Tư Tư kia, mày còn biết những gì?”