Dưới ánh đèn lờ mờ, trên vách tường hắt lại hai cái bóng, mà trong phòng rõ ràng chỉ có một người.
Tóc tản ra, giường hai bên cơ thể Văn Vũ lõm xuống, mang lại cho người ta cảm giác như thật sự có thứ gì đó đè trên người cô.
“Thu Mỹ, Thu Mỹ... Thu Mỹ!”
Văn Vũ đang trong giấc mơ đột nhiên tỉnh dậy. Cô thở gấp từng hơi, mờ mịt nhìn xung quanh.
Ánh đèn ngủ yếu ớt chiếu sáng phòng trọ, mang theo một loại ấm áp vô hình.
Phần lớn vật dụng trong phòng đều sắp xếp bình thường, không có người nào tiến vào.
“Trên đời này, chuyện đáng ghét hơn gặp phải ác mộng chính là mơ xong ác mộng, mở mắt ra mới phát hiện bản thân chỉ mới vừa ngủ, buổi đêm còn rất dài.”
Văn Vũ cầm tài liệu trên giường lên, nhìn trái nhìn phải: “Bút rơi đâu rồi?”
Cô đứng dậy đi tới bên kia giường, nhặt bút lên, sau đó bỏ toàn bộ bút và tài liệu mình đã sắp xếp vào ngăn bí mật trong ba lô.
“Đi ngủ, đợi khi trời sáng lại đến trường học kia xem thử.”
Văn Vũ trở lại giường, tắt đèn ngủ. Trong khoảnh khắc căn phòng hoàn toàn rơi vào màn đêm, ống kính quay được trước gương trong nhà vệ sinh có một cô gái mặc đồ đỏ đang đứng.
Vào khoảnh khắc ngọn đèn tắt, cô ta lần nữa đi ra từ trong nhà vệ sinh.
Cô ta vẫn còn ở trong căn phòng đó, chỉ có điều căn phòng hoàn toàn rơi vào bóng tối, không ai có thể thấy được cô ta.
“Góc nhìn về ma quỷ trong bộ phim này rất sáng tạo, có lẽ nhà ma của mình có thể tham khảo một chút, thông qua sự tương phản, mang tới cho du khách trải nhiệm hoàn toàn mới.” Trần Ca càng hi vọng có thể tìm được đạo diễn bộ phim. Anh cảm thấy nếu như đạo diễn hợp tác với mình, bố cục cảnh tượng trong nhà ma có lẽ có thể tăng thêm một bước nữa, đạt tới tầm cao mới.
Màn hình bộ phim gần như tối đen, chẳng nhìn thấy cái gì, nhưng lại mang đến cho người xem không gian tưởng tượng phong phú. Bởi vì tất cả mọi người đều biết, lúc này trong không gian tối tăm, trừ cô gái đang say ngủ, còn có một con quỷ mặc đồ đỏ.
Cả đoạn phim quay từ đầu đến cuối không hề cắt ghép, mang đến cho người xem một loại cảm giác vô cùng chân thật.
Mấy giây sau, toàn bộ phân cảnh kết thúc, trời đã sáng.
Vị trí sắp xếp của tất cả đồ dùng trong phòng đều không có gì bất thường, nữ chính cũng không nhận thấy bất kì vật gì, cứ như thể những gì khán giả thấy đêm qua thật sự chỉ là một cơn ác mộng.
“Xem đến mức tôi cũng muốn lau mồ hôi thay cho nữ chính.” Lão Chu khẽ vỗ ngực mình.
“Anh còn có thể chảy được mồ hôi à?" Đoàn Minh Nguyệt ngồi bên cạnh liếc anh ta một cái.
“Không tin, em tự tay sờ thử lòng bàn tay anh này.” Lão Chu giơ tay mình đến trước mặt Đoàn Nguyệt, nhưng hình như đối phương nhận ra kế hoạch vụng về của anh ta, bèn hất tay anh ta đi.
Các nhân viên nhà ma xem rất say mê, chỉ có Trần Ca đang suy nghĩ thứ nằm ngoài tình tiết phim.
Anh đã xem bộ phim “Bạn cùng bàn” đó, lúc này xâu chuỗi “Bạn cùng bàn” và “Cái tên” lại, sẽ phát hiện ra rất nhiều vấn đề.
“Nữ chính của hai bộ phim đều tên là Văn Vũ, chắc hẳn đều quay phim xung quanh mắt trái, điểm khác biệt là ở chỗ nữ chính của “Bạn cùng bàn” vẫn là vị thành niên, mà nữ chính của “Cái tên” đã đi làm, đây là hai giai đoạn cuộc đời khác nhau của cùng một người.”
“Dựa theo giới thiệu liên quan đến mắt trái trong “Bạn cùng bàn”, trong cơ thể Văn Vũ đã thay đổi đến vài linh hồn của các cô gái, nhưng trong “Cái tên” lại có rất nhiều chi tiết không khớp với “Bạn cùng bàn”.”
“Mở đầu bộ phim, trên quyển sổ tay của nữ chính có viết cái tên Thu Mỹ, vừa nãy nữ quỷ xuất hiện, ghé trên người nữ chính, gọi lên cũng là cái tên Thu Mỹ.”
“Hiện tại, hình như linh hồn đang bị giam trong cơ thể Văn Vũ vẫn là Thu Mỹ.”
Đoạn cuối bộ phim “Bạn cùng bàn”, Thu Mỹ gọi điện cho bạn cùng bàn mới của mình, mời cô ấy tới nhà mình chơi, theo lý thuyết hẳn sẽ mở ra một vòng tuần hoàn mới.
Nhưng sau khi xem bộ phim “Cái tên”, Trần Ca phát hiện mọi chuyện không đơn giản như vậy.
“Hình như Thu Mỹ không tiếp tục đi tìm người thay thế nữa, nhiều năm như thế, cô ấy vẫn một mình chịu đựng tất cả những gì mắt trái mang lại.”
Mấy bộ phim quay về mắt trái, ngoài mặt nữ chính là Văn Vũ, nhưng trên thực tế nhân vật chính của bộ phim lại là Thu Mỹ, người điều khiển cơ thể Văn Vũ.”
Cơ thể là của Văn Vũ, nhưng linh hồn là của Thu Mỹ.
Chỉ mới xem phần mở đầu, Trần Ca đã phát hiện ra những điều này từ trong các chi tiết. Con người anh không tính là thông minh, nhưng lại sở hữu một đôi mắt có thể nhìn xuyên qua hình tượng, thấy được bản chất.
Bộ phim tiếp tục chiếu, căn phòng sau khi trời sáng rất sạch sẽ, ai có thể ngờ tới, thật ra trong nhà vệ sinh của chỗ này còn có một con quỷ.
Nữ chính đã từ chức. Sau khi ngày mới đến, cô không đi làm mà đeo ba lô xếp đầy tài liệu, dựa theo địa chỉ trên mạng, ngồi xe buýt đến Hàm Giang ở vùng ngoại ô phía Tây.
“Nơi đây chính là Đại học tư nhân Hàm Giang?" Tìm từ sáng sớm tới buổi trưa, sau cùng Văn Vũ dừng lại trước một bệnh viện: “Mình muốn tìm trường học, nhưng tại sao dựa theo địa chỉ trên mạng, cuối cùng lại chạy tới cửa bệnh viện?”
Kiến trúc xung quanh thoạt nhìn có phần xưa cũ, tuy Văn Vũ là người Hàm Giang nhưng lại chưa hề biết có một bệnh viện như vậy ở Hàm Giang.
“Có ai không?”
Văn Vũ muốn mở cửa bệnh viện, nhưng rồi bất ngờ phát hiện cánh cửa đã bị người ta khóa lại từ bên trong.
Cô ghé lên lớp thủy tinh nhìn vào bên trong bệnh viện. Mặt đất sạch sẽ, ghế ngồi không có một hạt bụi, mặt tường sạch bong, trừ việc yên tĩnh đến bất thường ra, cũng không khác mấy so với những bệnh viện khác.
“Bệnh viện này đến cả tên cũng không có, muốn lên mạng tra cũng không được.”
Văn Vũ đi vòng qua một bên bệnh viện, nhìn thấy một người đàn ông mặc áo blouse trắng, đeo khẩu trang vừa khéo đi ra từ cửa sau bệnh viện.
“Bác sĩ, có thể giúp một chút không?" Văn Vũ vội vã chạy tới. Sau khi bác sĩ kia nghe thấy giọng nói của Văn Vũ, không chỉ không dừng bước, ngược lại còn đi nhanh hơn.
“Bác sĩ?" Văn Vũ cảm thấy kì lạ, trực tiếp chạy qua chặn đường đối phương.
Người đàn ông mặc áo blouse trắng kia có phần mất kiên nhẫn, anh ta đang muốn quay đầu đi về một hướng khác, đột nhiên giống như ý thức được chuyện gì, cơ thể cứng đờ tại chỗ, kinh ngạc nhìn Văn Vũ.
Người đàn ông này cao hơn 1m8, gương mặt tuấn tú, vóc người cân xứng, chỉ là giữa hai hàng lông mày ẩn chứa một chút lo lắng, ánh mắt lạnh lùng, mang theo một loại khí chất người sống chớ lại gần.
Văn Vũ bị anh ta nhìn chằm chằm thì cảm thấy rất khó chịu, qua một lúc lâu mới mở miệng: “Chào anh, tôi tới đây để đăng ký vào Đại học tư nhân Hàm Giang, tôi mang theo giấy chứng nhận liên quan và tài liệu hết rồi, nhưng lại không tìm thấy vị trí của ngôi trường kia, địa chỉ viết trên mạng rõ ràng là ở chỗ này.”
“Đại học tư nhân Hàm Giang?" Bác sĩ nhìn thẳng vào gương mặt Văn Vũ: “Ngôi trường đó đã bị cấm rồi, cô nên tới đăng kí ở trường khác đi.”
Bác sĩ nói xong thì định rời đi, Văn Vũ vò đầu, hơi do dự mà gọi một tiếng: “Đợi đã, có phải trước đây chúng ta từng gặp nhau ở đâu không?”
Bác sĩ cứ như không nghe thấy, cúi đầu đi về phía trước.
“Tôi thấy gương mặt của anh rất quen, trước đây chắc chắn đã gặp anh rồi!" Văn Vũ đuổi theo: “Anh tên là gì?”
Bị Văn Vũ đuổi sát không buông, bác sĩ dừng bước, ống kính đặc tả cho anh ta một cảnh.
Bác sĩ cau mày, nhìn chằm chằm Thường Văn Vũ, thấp giọng trả lời: “Tôi tên Thường Cô.”