Chỉ cần có thể tìm thấy Vu Kiến thì mọi câu đố đằng sau cánh cửa này đều có thể được giải quyết, điều quan trọng hơn là Vu Kiến đã từng chủ động chấp nhận Minh Thai, cậu ta cùng Minh Thai đã cùng dùng chung cơ thể trong một thời gian dài, cho nên cậu ta chắc chắn biết nhiều về Minh Thai hơn những người khác.
Ngay khi tiến vào trường, Trần Ca bắt đầu sử dụng Âm Đồng, anh ghi nhớ khuôn mặt của tất cả các học sinh vào trong đầu mình, không bỏ qua bất kỳ người nào.
Chuông vào học vang lên, Trần Ca miễn cưỡng bước vào lớp.
“Nghe nói hôm đó cậu không về nhà? Sao thế? Bỏ nhà ra đi?" Đỗ Minh, cậu nhóc mập mạp mặt tròn đưa một tờ giấy sang, Trần Ca chỉ nhìn lướt qua rồi vò tờ giấy đó thành một cục, anh lớn như vậy rồi, không có thói quen truyền giấy cho các bạn học cũ.
Cậu nhóc mập mạp giơ nắm đấm ra với Trần Ca, nhưng Trần Ca trực tiếp phớt lờ cậu ta, cúi đầu nhìn xuống thời khóa biểu được dán trên bàn.
“Tiết thứ ba là tiếng Anh, vậy hai tiết học đầu mình phải ngồi ngây ngốc trong lớp thôi sao? Thật lãng phí thời gian.”
Trần Ca đặt ra một kế hoạch hành động cho bản thân trước, sau khi suy nghĩ về tất cả các chi tiết và sơ hở để đảm bảo rằng sẽ không có sai sót, anh liếc nhìn đồng hồ trên tường.
“Làm sao mà mới có mười phút trôi qua vậy?”
Thế giới đằng sau cánh cửa được dệt nên từ ký ức, Trần Ca đang nghiêm túc nghi ngờ rằng lý do của tình trạng này là do trước đây anh thường xuyên không nghe giảng trong lớp, luôn mong chờ đến lúc hết giờ để ra khỏi lớp, cho nên anh mới có cảm giác sống một ngày mà như cả năm thế này.
Nhân quả báo ứng, bây giờ cảm giác này đã trở thành hiện thực ở thế giới sau cánh cửa.
“Có phải thời gian sẽ trôi qua nhanh chóng ngay sau khi tan học không?”
Nâng ba lô lên, Trần Ca đang suy nghĩ về việc liệu anh có chọc giận giáo viên của mình nếu anh cứ đi thẳng ra ngoài hay không.
“Không cần làm căng với nhân viên nhà trường, lần sau mình cứ tìm lý do xin nghỉ là được.”
Trong lớp số học, Trần Ca đã bày hết sách giáo khoa tiếng Anh lên trên bàn, anh đã chuẩn bị trước cho tiết học thứ ba rồi.
“Này.” Đỗ Minh lại đưa tờ giấy với một dòng chữ: “Cậu định xin vào câu lạc bộ nào? Cả hai chúng ta đều không có bạn bè, cứ trực tiếp xin vào cùng một câu lạc bộ, bình thường cũng có thể có một người bạn đồng hành trong các hoạt động, không đến mức bị cô lập hoàn toàn.”
“Câu lạc bộ?”
“Hôm qua khi tan học, tôi thấy một số học sinh cuối cấp phát tờ rơi quảng cáo, có một số câu lạc bộ chạy đến từng lớp để quảng bá nhằm câu kéo học sinh.”
Trường Trần Ca học là trường học tư thục, có hệ thống khác với các trường trung học công lập khác.
“Câu lạc bộ tuyên truyền có thể đến từng lớp sao?” Cậu nhóc mập mạp không nhận ra điều mình tùy tiện nói đã cho Trần Ca một ý tưởng: “Tôi có thể quang minh chính đại đi đến từng lớp để kiểm tra dưới cái mác đi tuyên truyền câu lạc bộ.”
“Cờ vây thì sao? Không cần vận động, chỉ cần ngồi đờ ra, không phải là rất hoàn hảo sao?” Đỗ Minh cùng Trần Ca hoàn toàn không ở cùng một kênh, hai người cứ tiếp tục nói chuyện như vậy.
Chịu đựng mãi mới đến lúc tan học, Trần Ca liền xách ba lô lao ra khỏi lớp.
“Không thể lãng phí thời gian nghỉ giữa giờ được, những người như Vu Kiến, không có nhiều bạn bè thì chắc có lẽ sẽ không chạy lung tung, rất có thể sẽ ngồi ngây ngốc trong lớp học.”
Chạy một vòng tầng một, tầng hai, khi anh vừa định lên tầng ba thì chuông vào lớp vang lên.
Trần Ca cũng không quan tâm, tiếp tục đi tìm kiếm bóng dáng của Vu Kiến.
Trong hành lang không còn bóng dáng một học sinh nào, Trần Ca giống như giáo viên chủ nhiệm vậy, mang theo một chiếc cặp, sử dụng Âm Đồng, "nhẹ nhàng" lướt qua cửa sổ của mỗi lớp học.
“Dừng lại! Em kia học lớp nào?”
Khi Trần Ca đi lên đến tầng bốn, anh bị một người đàn ông trung niên chặn lại.
Người đàn ông trung niên này có vẻ là thầy quản lý tác phong và kỷ luật của học sinh, ông ta đã từng xuất hiện cùng với Trương Nhã trước đây.
“Em đi WC.”
“Mang cặp sách đi vào nhà vệ sinh? Lại định trốn học à?" Người đàn ông trung niên nói thẳng: “Chờ đã, trong cặp sách của em có cái gì vậy? Sao lại góc cạnh thế kia? Mở ra cho tôi xem!”
Đến muộn thì Trần Ca cũng thấy chẳng sao cả, nhưng nếu bị mở ba lô ra thì anh cũng không chắc được.
Giày cao gót của phụ nữ thì còn dễ nói, tuy rằng có dính máu nhưng thoạt nhìn cũng rất đắt tiền và gợi cảm, người bình thường có lẽ sẽ chấp nhận được.
Nhưng còn búa của bác sĩ nát sọ thì phải giải thích như thế nào? Tự vệ? Sở thích? Dù nghĩ thế nào thì cũng là một vấn đề lớn đó.
“Lo lắng cái gì? Mở ra cho tôi xem!" Người đàn ông trung niên cảm thấy trong lòng Trần Ca có ma, liền muốn giật lấy ba lô của Trần Ca.
Trần Ca nhìn chằm chằm vào vầng trán lưa thưa vài sợi tóc của người đàn ông trung niên, cân nhắc có nên cho ông ta một búa hay không.
Anh đã nhiều lần chiến đấu với đủ loại tội phạm hung ác, bản thân Trần Ca cũng có một số hiểu biết độc đáo về các phương pháp giấu và ném xác chết.
“Nếu cái búa này mà đập xuống thì bộ phim thanh xuân vườn trường tuổi trẻ sục sôi này sẽ trở thành một bộ phim kinh dị và hồi hộp bị cấm rồi.”
Dù là thế giới ở sau cánh cửa nhưng Trần Ca vẫn có những quy tắc riêng của mình, anh không có ra tay mà là nhanh chân chạy đi.
Trần Ca người luôn bị áo đỏ đuổi theo khi ở thế giới sau cánh cửa, lúc này lại bị một ông già đuổi theo khắp nơi.
“Không thể ra tay, Vu Kiến cùng Minh Thai có thể đang mong đợi mình ra tay, bọn chúng muốn từng bước từng bước kéo mình xuống vực sâu.”
Càng nghĩ càng thấy có khả năng, Trần Ca chạy rất nhanh, nhưng người đàn ông trung niên kia cũng rất mạnh mẽ.
Mắt thấy đã không còn đường thoát, một giọng nói quen thuộc đột nhiên vang lên trong hành lang.
“Trần Ca? Chủ nhiệm Sử?" Trương Nhã, mặc váy vest đứng ở cửa văn phòng, ánh mắt đầy kinh ngạc: “Hai người đang làm gì vậy?”
“Cô Trương! Nhanh! Nhanh ngăn học sinh đó lại cho tôi! Quá không ra gì rồi!" Người đàn ông trung niên thở hổn hển, tay che lưng dưới của ông ta, khi chạy thì không có cảm giác gì, nhưng khi dừng lại thì phổi lại rất đau đớn.
“Ông ấy muốn xem túi của tôi.” Trần Ca lợi dụng tình huống này, núp sau lưng Trương Nhã: “Vừa rồi tôi chỉ định đi vệ sinh thôi, nhưng ông ấy lại ngăn tôi lại.”
Người đàn ông trung niên cũng nghe thấy giọng nói của Trần Ca: “Đến trường là để học! Trong cặp của em có cái gì không liên quan đến việc học sao? Mang ra cho tôi!”
Không bên nào chịu thua bên nào, Trương Nhã đứng giữa và tỏ vẻ khó xử: “Đừng làm ồn nữa, chủ nhiệm Sử, xin hãy bình tĩnh, dù Trần Ca có nghịch ngợm hơn những học sinh khác, nhưng không phải là một đứa bé hư.”
Nói xong, cô nhìn về phía Trần Ca: “Em về phòng học trước đi, học hành cho tốt vào.”
Trương Nhã rõ ràng là đang giúp Trần Ca, chủ nhiệm Sử có chút tức giận: “Từ từ hẵng đi! Trong túi của em rốt cuộc có cái gì? Vì sao tôi mới nói là muốn xem, em đã bỏ chạy nhanh như vậy rồi.”
Cũng không thể nói chủ nhiệm Sử có lỗi, chỉ là ông ấy khá là nghiêm khắc, có thể là muốn có trách nhiệm với học sinh khác.
Bầu không khí nghiêm trọng, Trương Nhã không biết nên nói gì, cô nhỏ giọng hỏi Trần Ca: “Em lén nói cho cô biết, trong túi có cái gì không tốt sao?”
“Cô giáo Trương! Đừng nói nhảm với nó nữa! Theo kinh nghiệm giảng dạy nhiều năm của tôi, trong cặp của đứa nhỏ này nhất định có thuốc lá, cô lục đi, chắc chắn có thể thấy được!" Chủ nhiệm Sử rất khó chịu, sợi tóc lưa thưa cũng bởi vì giận mà dựng lên.
“Tôi không giấu thuốc lá! Tôi cũng không hút thuốc!" Giọng Trần Ca đầy vẻ oan ức.
“Vậy thì tại sao cậu không để chúng tôi xem?” Chủ nhiệm Sử bước đến, Trương Nhã cũng nhìn về phía Trần Ca.
“Được rồi, tôi cho hai người xem, xem thật kỹ!” Trần Ca mở khóa ba lô, lấy ra một đôi giày cao gót màu đỏ, ôm trong ngực: “Lúc mẹ tôi rời khỏi tôi, đây là chút nhớ thương cuối cùng mà mẹ để lại cho tôi, tôi chỉ muốn mang bà ấy theo bên cạnh mà thôi!”
Cúi đầu xuống, Trần Ca ôm chặt lấy đôi giày, giọng run run: “Tôi biết việc nhét một đôi giày như vậy vào cặp sách của mình là rất kỳ lạ, tôi cũng sợ bị mấy người coi như một con quái vật, nhưng tôi chỉ muốn mang theo bà ấy mọi lúc mọi nơi, tôi đã làm sai sao?”
Giọt nước mắt cũng không chịu thua kém mà chảy dài xuống, Trần Ca nhét đôi giày cao gót màu đỏ vào ba lô, cầm túi và quay đi.
Cả Trương Nhã cùng chủ nhiệm Sử đều đứng im tại chỗ, vẻ mặt phức tạp, không ai đuổi theo.