Bóng đen và Lâm Tư Tư sống trong cùng một phòng ngủ, thậm chí nó còn biết mật khẩu điện thoại di động của Lâm Tư Tư, mối quan hệ giữa hai người này chắc chắn là không bình thường.
“Tao muốn biết thông tin của Lâm Tư Tư. Đây là chuyện liên quan đến việc liệu chúng ta có thể rời trường một cách suôn sẻ hay không.” Trần Ca hỏi lại nhưng bóng đen không trả lời, có vẻ như cái tên Lâm Tư Tư này là điều cấm kỵ trong trường, nếu nhắc đến nhiều lần thì sẽ xảy ra chuyện vậy.
Bóng đen khẽ lắc đầu, chỉ vào Trần Ca, sau đó chỉ vào đỉnh đầu và dưới chân, không biết là muốn biểu đạt cái gì.
“Mày đang muốn nói rằng những gì chúng ta nói sẽ bị những thứ khác nghe thấy?” Trần Ca cố gắng giải nghĩa hành động của cái bóng.
Bóng đen lại lắc đầu, đưa tay ra viết chữ chúng ta giết Lâm Tư Tư, tất cả chúng ta đều là Lâm Tư Tư.
“Tất cả chúng ta đều là Lâm Tư Tư?” Trần Ca mơ hồ hiểu ra điều gì đó, đang định hỏi câu tiếp theo thì một mùi hôi thoang thoảng xộc lên mũi: “Có thứ gì đó đang đến!”
Bóng đen phản ứng nhanh hơn Trần Ca, nó mở cửa đối diện phòng vẽ tranh và đi vào.
Sau khi vào phòng, bóng đen không đóng cửa, Trần Ca lập tức hiểu ý, đi theo nó vào phòng.
“Biết giữ cửa cho mình, xem ra nó bằng lòng hợp tác với mình rồi.”
Những gì Trần Ca nói trước đây là sự thật, ít nhất là anh cảm thấy như vậy.
Nguyên quỷ cần kẻ chết thay, đồng thời phải cảnh giác với những nguyên quỷ khác, mà kẻ chết thay muốn giữ mạng thì chỉ có thể chọn một kẻ đáng tin cậy nhất trong số rất nhiều nguyên quỷ.
Sống hay chết là chuyện của tương lai, điều mà Trần Ca cần quan tâm nhất lúc này là làm sao để sống sót qua đêm nay, anh sẽ dùng tất cả những thứ có thể sử dụng và cố gắng hết sức để tồn tại.
“Mấy tên bốc mùi hôi hám đó là cái gì vậy?” Trần Ca tránh xa cửa và đứng sau bóng đen.
Lúc này bóng đen đã trở lại bình thường. Trông nó rất gầy yếu, thấp hơn Trần Ca một cái đầu, Trần Ca trốn sau lưng nó, trong lòng có một cảm giác kỳ lạ không nói nên lời.
“Chắc là những thay đổi trong phòng vẽ tranh đã quấy rầy các nhân viên trong tòa nhà phòng thí nghiệm. Tao nhìn thấy một phòng trực ban ở tầng hai, rất có thể lệ quỷ áo đỏ trong phòng đó sẽ đuổi giết chúng ta vì phòng vẽ tranh đã bị phá hủy.” Trần Ca bình tĩnh phân tích, cái bóng cũng nghĩ những gì Trần Ca nói là có lý, nhưng nó hơi thắc mắc, tại sao Trần Ca lại biết trong phòng trực ban có một áo đỏ?
“Ở đây không còn an toàn nữa. Chúng ta phải rời khỏi tòa nhà phòng thí nghiệm, đổi một chỗ khác mới có thể thảo luận bước tiếp theo.”
Mục đích bước vào phòng thí nghiệm của Trần Ca đã đạt được, anh không muốn ở lại tòa nhà nguy hiểm này thêm một giây nào nữa.
Trần Ca đi tới cửa sổ, mở rèm cửa ra, trước tiên liếc nhìn ra bên ngoài: “Nếu leo xuống bức tường bên ngoài thì hơi nguy hiểm.”
Lúc này đi thang máy chính là tìm đến cái chết, cửa sổ là đường sống duy nhất.
Sau khi xác định thầy Bạch không còn ở bên ngoài nữa, Trần Ca nhảy ra ngoài cửa sổ, cẩn thận nắm lấy mép bệ cửa sổ.
Gió lạnh thổi tung mái tóc của anh, lưng Trần Ca đã ướt đẫm mồ hôi: “Thật sự hy vọng đây là ác mộng, nếu vậy, mình chỉ cần nhảy xuống là nhất định sẽ tỉnh lại.”
Nhìn thấy máy điều hòa nhiệt độ bên ngoài trên tầng ba, Trần Ca chậm rãi điều chỉnh vị trí: “Nếu không nhảy đúng chỗ, mọi chuyện sẽ kết thúc. Chỉ có lần này thôi.”
Trần Ca hít một hơi, nhưng khi anh định buông tay ra thì bóng đen xuất hiện ở cửa sổ.
Nó đứng bên cửa sổ nhìn Trần Ca leo bên ngoài tòa nhà phòng thí nghiệm, lúc này nó chỉ cần đẩy ngón tay Trần Ca ra là có thể dễ dàng giết chết anh.
“Đi theo tao! Cùng nhau rời đi!”
Trong giọng nói của Trần Ca chỉ có sự tin tưởng và quan tâm khiến bóng đen cảm thấy khó chịu, cuối cùng nó cũng không tấn công Trần Ca.
“Nhanh!”
Treo lơ lửng trên không rất phí sức, Trần Ca quyết định buông tay sau khi nhắm chính xác vị trí.
Rầm!
Cả hai chân đáp vững xuống mặt ngoài của máy điều hòa, Trần Ca cúi người về phía trước, bám sát vào tường.
“Âm thanh quá lớn, quái vật và thầy Bạch trong tòa nhà nhất định có thể nghe thấy, không thể do dự được!”
Anh ngẩng đầu nhìn về phía cửa sổ lầu bốn, bóng đen vẫn đứng bên cửa sổ, dường như nó đã có kế hoạch của riêng mình.
“Mày còn muốn trốn tiếp sao? Trường học này là một cái lồng giam, cho dù trốn ở đâu, mày cũng chỉ là một tù nhân! Hợp tác với tao là cơ hội duy nhất! Chúng ta cùng nhau trốn ra ngoài!”
Dừng lại chưa được một giây, Trần Ca đã nhảy lên máy điều hòa bên ngoài lầu hai. Khi anh nhìn lên lần nữa, bóng đen vẫn đang đứng trên lầu bốn.
Trần Ca đã lấy được đầy đủ thông tin từ bóng đen, thế nên giá trị lợi dụng của bóng đen không lớn nhưng Trần Ca vẫn mong bóng đen có thể ra đi cùng mình. Anh cần một người giúp đỡ, cần một dân bản xứ trong trường giúp đỡ anh.
Nếu muốn thay đổi hoàn toàn thế tiến thoái lưỡng nan bị động này, anh phải có đủ sức mạnh, bóng đen này chính là hy vọng của Trần Ca.
“Tao không biết nội quy của trường học là gì, nhưng tao biết chỉ cần nuốt đủ số lượng lệ quỷ, ma quỷ bình thường cũng có thể trở thành áo đỏ.”
Trần Ca đứng ở máy điều hòa bên ngoài lầu hai, không còn lo lắng gì nữa, trực tiếp hét lớn: “Nếu như tao bị người khác bắt đi và trở thành kẻ chết thay cho người khác, sau này mày có thể bị đóng đinh trên tường.”
Khi nhắc đến lợi ích cơ bản của mình, cuối cùng bóng đen cũng dao động.
Nó đứng trên mép cửa sổ và ngã xuống dưới, Trần Ca chỉ nhìn thấy một bóng người vụt qua trên tường, và cuối cùng rơi vào cái bóng của mình.
“Mày… ổn chứ?”
Cái bóng không có gì khác thường. Ánh mắt Trần Ca có phần phức tạp, nhưng lại nhanh chóng xốc lại tinh thần.
Anh nhảy xuống lầu một và lao về phía rừng cây.
“Mỗi một tòa nhà của trường học đều có lệ quỷ và quái vật, bước vào trong phải chịu rất nhiều rủi ro.”
Trần Ca nằm trong rừng cây không dám nhúc nhích. Mười mấy giây sau, thầy Bạch chạy ra từ phía bên kia của tòa nhà phòng thí nghiệm và dừng lại cách Trần Ca không xa.
Ông ta nhìn lên cánh cửa sổ đã mở hoàn toàn trên lầu bốn với vẻ mặt kinh khủng, trong miệng không ngừng lẩm bẩm hai chữ "trẻ hư".
Dường như thầy Bạch cũng khá sợ tòa nhà thí nghiệm này, không dám đi vào, chỉ loanh quanh bên ngoài tòa nhà, cuối cùng vội vàng rời đi.
Trần Ca trốn trong rừng cây, chứng kiến tất cả những điều này, anh chờ sau khi không nghe thấy tiếng bước chân của thầy Bạch nữa mới dám đứng dậy.
Anh nhìn tòa nhà phòng thí nghiệm, hơi rùng mình.
Trong căn phòng anh vừa mới nhảy ra từ cửa sổ, một người mặc áo đỏ đang đứng ở cửa sổ, nhìn chằm chằm vào anh!
“Áo đỏ trong phòng trực ban cứ đi theo mình, nhưng hình như hắn ta không thể rời khỏi tòa nhà phòng thí nghiệm.”
Trần Ca bị áo đỏ kia nhìn chằm chằm mà sợ hãi, anh lặng lẽ lùi lại.
“Tiếp theo đi đâu đây?” Bây giờ Trần Ca cần tìm ngay một nơi an toàn, kiểm tra điện thoại của Lâm Tư Tư, sắp xếp các manh mối đã biết, xác định bước tiếp theo trong kế hoạch.
Vai bị vỗ, bóng đen gầy dò xuất hiện sau lưng Trần Ca, nó chỉ về phía Đông của ngôi trường, ra dấu hai chữ tường vây.