Bác sĩ Cao ôm lấy người vợ bị thương nặng, dựa vào ao máu, một tay với vào trong áo blouse trắng.
Ông miễn cưỡng đứng thẳng, dáng vẻ chật vật, cho dù ai nhìn cũng đã không còn sức đánh trả, nhưng cho dù dưới tình cảnh như vậy, trên mặt bác sĩ Cao vẫn mang theo nụ cười như cũ.
Nụ cười của ông khiến Trần Ca rất khó chịu.
Thế giới màu máu bắt đầu sụp đổ, mặt đất, bức tường tạo thành từ máu thịt đã mất đi màu sắc, mưa máu cũng giống như đã chảy cạn.
“Tôi biết rõ mỗi một lệ quỷ trên người cậu, bao gồm cả Môn Nam của Khu Nội Trú Số Ba, tôi đã đoán ra mọi thứ, khung cảnh này xuất hiện trong đầu tôi vô số lần.” Bác sĩ Cao lấy từ trong túi ra một quyển ghi chép bị máu thấm ướt, dính cả vào nhau, thuận tay ném về phía Trần Ca.
Để bảo đảm an toàn, Trần Ca không hề đưa tay ra đón, mặc cho quyển ghi chép rơi xuống đất.
Quyển ghi chép mở ra, gió lạnh thổi lên, trên đó viết chi chít toàn bộ tình huống có khả năng xảy ra, nhìn ngày tháng, mấy thứ này viết vào vài ngày trước.
“Chú cho tôi xem những thứ này để làm gì? Chứng minh mình không thua về mặt IQ à?” Trần Ca cũng có thói quen ghi chép lại những thứ quan trọng, nhìn từ mặt này, anh thật sự rất giống bác sĩ Cao.
“Tôi chỉ muốn nói cho cậu biết, tất cả mọi thứ đều được tôi lên kế hoạch xong, tôi muốn ép bản thân đưa ra một quyết định, một quyết định chỉ có đường cùng, lúc hoàn toàn không còn hi vọng trở mình mới làm ra.” Bác sĩ Cao lại đưa tay vào trong áo blouse trắng, lấy một con dao giải phẫu sắc bén ra khỏi túi áo sát người.
“Thời gian năm năm, tôi đã làm thí nghiệm vô số lần nhưng vẫn không thể đánh thức vợ của mình. Bà ấy đã mất đi toàn bộ ký ức, tôi không tìm được linh hồn của bà ấy, chỉ có thể dựa vào việc ra lệnh cho bà ấy làm một số chuyện để lừa gạt bản thân. Tôi biết từ giây phút bà ấy bị đẩy vào phòng cấp cứu, tôi đã mất đi bà ấy rồi.” Bác sĩ Cao nhìn bóng người phản chiếu trên con dao giải phẫu, ôm lấy vợ mình. Không có mệnh lệnh của bác sĩ Cao, biểu cảm của vợ ông hơi dại ra: “Tôi làm tất cả mọi thứ chỉ vì muốn tìm bà ấy về, một nguyện vọng rất đơn giản mà thôi.”
Bác sĩ Cao đứng thẳng người, trong lúc nói chuyện, rất nhiều sợi tơ màu đen không ngừng bò ra từ những thi thể xung quanh, tiến vào cơ thể ông.
Những sợi tơ đen mang theo ác ý nồng đậm, hoàn toàn cấu thành tuyệt vọng và đủ loại tâm trạng tiêu cực.
“Ngày này cuối cùng cũng đến, còn nhanh hơn nhiều so với dự đoán của tôi, tôi vốn chuẩn bị đợi sau khi Tiểu Tuyết kết hôn mới làm ra quyết định này.”
“Rốt cuộc chú muốn thể hiện cái gì?” Tâm trạng bác sĩ Cao không được bình thường, Trần Ca đang âm thầm gọi Trương Nhã.
“Thật ra trong thế giới màu máu này còn ẩn nấp một lệ quỷ.” Đôi mắt của bác sĩ Cao bình tĩnh đến đáng sợ.
“Còn có một lệ quỷ?”
Sợi tơ đen không ngừng chui vào cơ thể bác sĩ Cao, hơn trăm tàn thi bị Hiệp hội kể chuyện lạ giết chết, tràn đầy tuyệt vọng và đau khổ cũng bắt đầu tan rã, cuối cùng toàn bộ hóa thành tơ đen chui vào trong cơ thể của bác sĩ Cao, ông tiếp nhận toàn bộ tâm trạng tiêu cực của thế giới sau cánh cửa.
“Trần Ca, cậu đã đi qua thôn Hoạt Quan nên phải biết rằng sau khi người đẩy cửa chết sẽ trở thành lệ quỷ kinh khủng nhất.” Bác sĩ Cao vung dao phẫu thuật lên, sợi tơ đen cuốn xoay điên cuồng trong hai mắt ông, tròng trắng biến mất, một đôi mắt hoàn toàn biến thành màu đen: “Thật ra tôi cũng rất tò mò, trên cả áo đỏ rốt cuộc là thứ gì!”
Dao phẫu thuật sắc bén hạ xuống cơ thể mình, bác sĩ Cao biết rõ đâm vào chỗ nào là có thể một nhát mất mạng!
Lưỡi dao màu bạc đâm xuống, khoảng cách quá xa, không ai có thể ngăn cản ông vào lúc này.
Quá bất ngờ, Trần Ca cũng không ngờ lá bài tẩy cuối cùng của bác sĩ Cao lại là bản thân ông, chẳng trách ông vẫn luôn có thể giữ được bình tĩnh, ông đã làm xong hết toàn bộ chuẩn bị.
“Lệ quỷ cuối cùng của thế giới màu đỏ này chính là bác sĩ Cao, người đẩy cánh cửa này.” Trần Ca nhìn đối phương từ xa, lúc tóc đen của Trương Nhã quấn về phía bác sĩ Cao, con dao của đối phương đã đâm rách da của mình.
Không ai kịp ngăn cản, vào thời điểm Trần Ca sắp bỏ cuộc, cửa phòng giải phẫu truyền đến tiếng gọi khản giọng của một cô gái.
“Ba!”
Âm thanh quen thuộc khiến Trần Ca nghĩ tới một người, nhưng đối phương chưa bao giờ dùng giọng điệu như vậy nói chuyện. Cô gái kia trong ấn tượng của Trần Ca lãnh đạm với tất cả mọi thứ, luôn dùng một lớp vỏ ngoài cứng rắn bọc lại trái tim mình.
Quay đầu nhìn lại, một cô bé với làn da tái nhợt đang đứng ở cửa phòng giải phẫu, cô bé nhìn bác sĩ Cao, hai mắt sưng đỏ, năm ngón tay nắm chặt vào nhau.
Phía sau cô bé này còn có hai công nhân một cao một thấp ở nhà hỏa táng rụt cổ lại, hai chân run lên, chậm rãi đi ra.
“Cao Nhữ Tuyết?” Suy nghĩ Trần Ca chuyển nhanh, nghĩ tới trước khi mình vào nhà xác dưới lòng đất đã tìm Cao Nhữ Tuyết, lúc anh đi, còn đắp cho Cao Nhữ Tuyết đang ngủ một cái chăn mỏng.
Nghe được tiếng của Cao Nhữ Tuyết, tay cầm dao của bác sĩ Cao dừng một chút, mũi dao chưa vào ngực được một phần năm.
Có điều ông cũng không dừng động tác trong tay lại, trong đôi mắt đen sẫm hoàn toàn có hai loại tâm trạng bất đồng đang đấu tranh kịch liệt, con dao vẫn đâm vào ngực ông từng tấc một.
Cao Nhữ Tuyết nhìn thấy toàn bộ, kêu khóc, chạy về phía bác sĩ Cao như phát điên.
Dao giải phẫu vẫn đâm vào ngực, đến khi dao đã tiến vào một phần ba, năm ngón tay mảnh khảnh vươn ra từ trong lòng bác sĩ Cao, nhẹ nhàng nắm lấy tay cầm dao của ông.
Cơ thể chấn động, trong tròng mắt đen của bác sĩ Cao hiện ra một chút sáng rõ, ông khó tin nhìn người phụ nữ trong lòng mình.
Giờ phút này, ông không ra bất cứ mệnh lệnh gì với người phụ nữ kia.
Một người một xác giống như đông cứng lại, cũng vào lúc này Cao Nhữ Tuyết chạy tới, mang theo nhiệt độ cơ thể của người sống nắm chặt lấy tay bác sĩ Cao.
“Theo con về nhà đi.”
Trên mu bàn tay truyền đến một chút ấm áp, bác sĩ Cao kinh ngạc nhìn vợ trong lòng, năm ngón tay mảnh khảnh giơ giữa ông và Cao Nhữ Tuyết, giống như muốn đồng thời nắm lấy hai người bọn họ.
Tơ đen trong mắt tạm thời bị chế trụ, tròng trắng dần dần hiện ra, bác sĩ Cao buông lỏng tay cầm dao, nắm lại ngón tay của vợ, sau đó lại nhìn thoáng qua Cao Như Tuyết.
“Đây là lần đầu tiên con gọi ba là...”
“Con vẫn luôn biết rõ ba đang làm cái gì, con muốn giúp ba giữ kín bí mật này, con không dám mở miệng nói chuyện với bất cứ ai, ngay cả lúc ngủ cũng không an ổn, sợ trong lúc mơ sẽ nói ra tất cả những gì đã thấy!” Tính cách Cao Nhữ Tuyết lãnh đạm, không thích nói chuyện với người khác, cho đến lúc này cô mới nói ra nguyên nhân, những bí mật này đã chất chứa trong lòng cô quá lâu.
“Ba biết.” Trong toàn bộ quá trình bác sĩ Cao không chủ động chạm vào Cao Nhữ Tuyết, dường như ông sợ sẽ đem lại không may cho cô gái trước mắt.
“Ba, chúng ta về nhà đi.” Cao Nhữ Tuyết nắm lấy áo blouse đầy máu tươi của bác sĩ Cao, dùng giọng nói gần như là cầu xin.
Bác sĩ Cao lắc đầu, cánh tay ông dùng sức ôm vợ vào lòng: “Từ khi ba đẩy ra cánh cửa này vào năm năm trước thì đã không thể trở về được nữa.”
Ông chuyển ánh mắt về Trần Ca, bàn tay lại nắm lấy dao giải phẫu ở ngực.
Máu theo vết thương chảy ra, điên cuồng trong đáy mắt của bác sĩ Cao dần dần biến mất, ông nhìn Trần Ca giống như lần đầu tiên gặp mặt ở khu chung cư Phương Hoa Uyển, chín chắn tự tin nhưng giong nói lại lộ ra một chút tâm trạng phức tạp: “Chắc tôi là người duy nhất nhìn thấu cậu, tôi đã đoán được toàn bộ phản ứng của cậu vào một tuần trước. Tôi không thể thua, trừ khi từ lúc bắt đầu, tôi không có ý nghĩ muốn thắng.”
Bàn tay ông dùng sức, chậm rãi rút dao giải phẫu từ ngực ra.