Minh Thai đã đưa ra lựa chọn cuối cùng, Hướng Noãn đang cắm sâu trong đầu của "Quá Khứ" máu me khắp người, ánh mắt cậu bé không còn bối rối nữa, nó gào thét và cố hết sức tóm lấy tòa nhà A của chung cư Kim Hoa mà Ôn Tình đang ở.
Cơ thể khổng lồ của "Quá Khứ" bị kéo đi, che phủ bầu trời, xé rách mặt đất.
Có lẽ nó đã biết mình chỉ có duy nhất một cơ hội để ra tay, vì vậy nó đã cố gắng hết sức để tung ra một đòn kinh khủng nhất vào bác sĩ vô diện!
Bác sĩ vô diện đến từ Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa không thể hiểu được sự lựa chọn của Minh Thai vào lúc này, bọn họ đã điều tra về Minh Thai hơn mười năm, nắm rõ như lòng bàn tay mọi chuyện về Minh Thai.
Trong suy nghĩ của anh ta, Minh Thai chắc chắn sẽ không bao giờ làm một điều như vậy.
“Tại sao chứ?”
Bác sĩ vô diện đã nhìn thấy Ôn Tình trốn ở trên sân thượng, những gương mặt trên áo choàng máu trở nên âm u, sau đó nở nụ cười điên cuồng: “Mày càng quan tâm cô ta! Tao càng phải bắt được cô ta!”
Vô số sợi tơ đen mịn trôi ra khỏi người bác sĩ vô diện, những khuôn mặt trên áo choàng máu của anh ta không ngừng biến mất.
Mỗi khi một khuôn mặt biến mất sẽ có thêm một bóng dáng được tạo thành từ những lời nguyền bên cạnh anh ta.
Thực lực của những cái bóng đó cũng không kém hơn bác sĩ vô diện là bao nhiêu, hơn nữa tốc độ cũng nhanh hơn bác sĩ vô diện rất nhiều.
Vào thời khắc quan trọng, bác sĩ vô diện đã sử dụng năng lực của mình, anh ta nhất định phải bắt được Ôn Tình.
“Chỉ cần bắt được Ôn Tình, dùng lời nguyền khống chế cô ta, nói không chừng còn có thể dùng cô ta để uy hiếp Minh Thai!”
Khi bác sĩ vô diện và "Quá Khứ" đánh nhau, Trương Nhã đã đứng trên trái tim khổng lồ của "Quá Khứ", những ngón tay mảnh khảnh và nhợt nhạt của cô ấy ấn vào lớp vỏ xấu xí của "Quá Khứ".
Năm ngón tay dễ dàng xuyên qua lớp vỏ cứng rắn, máu và tóc đen nhanh chóng đổ vào trái tim của "Quá Khứ" dọc theo khe hở.
Trương Nhã muốn phá hủy trái tim của "Quá Khứ", nhưng không bao lâu sau, vô số lời nguyền và vong hồn xuất hiện trong cơ thể của "Quá Khứ", chúng đan xen vào nhau, tạo thành một lớp vảy cứng trên bề mặt trái tim.
Những vết thương trong quá khứ, nỗi đau và sự tuyệt vọng đã phải trải qua, hiện giờ đã trở thành lá chắn bảo vệ trái tim.
Trương Nhã đã thử nhiều phương pháp nhưng không thể phá vỡ lớp vỏ này, biểu cảm trên khuôn mặt cô ấy từ từ thay đổi, những ngón tay nhợt nhạt từ từ nắm chặt lại, biển máu dưới chân cô ấy nổi sóng.
Những tòa nhà vốn chỉ ẩn dưới biển máu bắt đầu trở nên rõ ràng hơn, chúng dường như không phải là hình ảnh nữa mà thực sự tồn tại.
Màn sương đen vô biên bị đánh tan, một hơi thở kinh dị khó có thể hình dung phát ra từ trên người Trương Nhã.
Cô nhìn vào trái tim của "Quá Khứ", từ từ giơ ngón tay lên.
Khi những đầu ngón tay mảnh khảnh nhấc lên, một tòa nhà máu hiện lên trong một biển máu!
Trần Ca, người đang leo cầu thang ở tòa nhà A cũng nhìn thấy cảnh này, anh há hốc miệng ngạc nhiên.
Năng lực hiện tại của Trương Nhã cũng tương tự như khả năng mà Tiểu Bố sử dụng vừa rồi, chỉ khác là Tiểu Bố chỉ triệu hồi được bóng ma của thị trấn Lệ Loan, còn dưới chân Trương Nhã thì hiện ra cả một thành phố đẫm máu!
“Tiểu Bố có thể gọi là hình chiếu đỏ tươi của thị trấn Lệ Loan là bởi vì Tiểu Bố là người đẩy cửa ở trấn Lệ Loan, cô bé và thị trấn Lệ Loan phụ thuộc vào nhau; Trương Nhã sử dụng khả năng tương tự như Tiểu Bố, nhưng những gì cô ấy gọi ra là hình chiếu của thành phố đẫm máu! Nói cách khác, Trương Nhã có mối liên hệ sâu sắc với thành phố đẫm máu đó!”
Leo lên tầng cao nhất, Trần Ca nhìn Trương Nhã ở phía xa: “Năng lực cơ bản nhất của Trương Nhã là điều khiển mái tóc đen của cô ấy. Ngoài khả năng này ra, cô ấy còn có thể sử dụng năng lực của rất nhiều lệ quỷ, trong đó bao gồm những lệ quỷ mà cô ấy đã nuốt chửng, và tất cả những lệ quỷ có liên quan đến mình. Tiểu Bố vừa sử dụng khả năng của mình, và Trương Nhã cũng sử dụng được, đây dường như mới là năng lực thực sự của cô ấy.”
Sự xuất hiện của của thành phố máu đã khuấy động cả thế giới sau cánh cửa.
Vô số lệ quỷ cùng vong hồn gào thét trong thành phố máu, sương mù màu đen bị ép mà phải tan ra, Trương Nhã đã dùng thành phố máu để nghiền nát trái tim của "Quá Khứ".
Cùng lúc đó, bác sĩ vô diện cuối cùng cũng lên đến tầng cao nhất của tòa nhà A ở chung cư Kim Hoa, "Quá Khứ" to lớn đang ở ngay trên đầu anh ta.
“Ôn Tình! Rời khỏi đó đi!”
Trần Ca hét lên với Ôn Tình đang đứng ở rìa tòa nhà, cô ta đang đứng ngây ngốc trên sân thượng, không có bất kỳ vật che chắn nào, Ôn Tình dường như cũng không có ý muốn trốn chút nào.
Trong mắt cô ta lúc này chỉ có Hướng Noãn đang cắm sâu trong đầu "Quá Khứ", cho dù là hung thần hay là con quái vật đang che trời kia cũng không hề làm cô ta lùi bước, cô vẫn đang không ngừng gọi tên của Hướng Noãn.
Trên thực tế, ở trước mặt hung thần, cho dù muốn trốn cũng vô dụng, bác sĩ vô diện nhanh chóng tiếp cận, phía sau anh ta còn có mấy bóng đen, mỗi bóng người đều mang một khuôn mặt giống hệt những gương mặt ở trên áo khoác anh ta.
“Bùm!”
Đầu của "Quá Khứ" bị xé rách, cái miệng khổng lồ dị dạng trực tiếp nuốt lấy bác sĩ vô diện, oan hồn đang kêu rên, thứ cả hai bên am hiểu đều là nguyền rủa, sợi tơ đen bay trên không trung như đao, đập nát màn mưa đen.
Chung quy, "Quá Khứ" vẫn còn có chút lo lắng cho Ôn Tình, nó thà chịu thương tích cũng phải nuốt chửng bác sĩ vô diện.
Chỉ khi nuốt chửng anh ta vào bụng thì nó mới có thể yên tâm, bởi vì hung thần muốn giết một người bình thường là chuyện quá dễ dàng.
Lời nguyền của bác sĩ vô diện đã cắt vào da thịt của “Quá Khứ”, từng mảnh ký ức rơi xuống, máu đen bay lả tả, nhưng "Quá Khứ” không quan tâm chút nào.
Hướng Noãn, người luôn đặt sự sống và cái chết ở vị trí thứ hai, hoàn toàn sẽ không quan tâm đến những vết thương đó.
Hai mắt nó đẫm máu nhìn chằm chằm bác sĩ vô diện, sợi chỉ đen xuyên thấu môi bị đứt đoạn, anh ta rống to một tiếng, "Quá Khứ" cũng làm động tác giống như anh ta.
Cái miệng khổng lồ của "Quá Khứ" trực tiếp xé rách phần thân từ đầu trở xuống, máu đen nhuộm đỏ cả tòa nhà, "Quá Khứ" nuốt chửng bác sĩ vô diện và tất cả những bóng ma đằng sau anh ta chỉ trong một ngụm.
Cái miệng khổng lồ đang khép lại, cảnh tượng vô cùng kinh ngạc, nhưng trước khi những người ở đây kịp phục hồi tình thần, tiếng cười sắc bén đã truyền đến từ rìa tòa nhà.
“Nguy rồi!” Tuy rằng Trần Ca muốn giết chết Minh Thai, nhưng anh lại không muốn làm Ôn Tình bị thương, cho nên đã ngay lập tức chạy tới nơi đó, nhưng kết quả vẫn chậm một bước.
Trên tường dưới chân Ôn Tình có một khuôn mặt nát bét, khuôn mặt này bị cưỡng bức xé ra, phía sau còn dính đầy máu tươi.
Bác sĩ vô diện đã phân ra vô số bóng ma, mỗi bóng ma đều vô cùng mạnh mẽ, ngay khi mọi người còn tưởng rằng đó là đòn sát thủ của anh ta thì không ngờ rằng anh ta vẫn còn chưa tung hết sức mạnh, len lén xé xuống một khuôn mặt mà không một ai biết.
Không ai biết anh ta xé khuôn mặt đó xuống từ lúc nào, cũng không ai nhìn thấy khuôn mặt đó leo đến chân Ôn Tình như thế nào.
Chờ đến khi mọi người kịp phản ứng, khuôn mặt vỡ nát đó đã leo lên người Ôn Tình, sinh trưởng trên chân Ôn Tình.
Tiếng cười u ám ghê rợn phát ra từ bề mặt da thịt của Ôn Tình, những sợi tơ trông như sợi gai đen mọc ra từ da thịt của Ôn Tình.
Sắc mặt Ôn Tình trở nên trắng bệch trong phút chốc, toàn thân đau như bị kim đâm.
“Thả thân thể của tao ra, nếu không tao sẽ để cô ta chết trước mặt mày một cách đau đớn nhất.” Khuôn mặt rách rưới đó lớn lên trên người Ôn Tình, người bình thường hoàn toàn không thể chống lại những thủ đoạn của hung thần, hiện tại bác sĩ vô diện đã nắm được đường sống của Hướng Noãn rồi.
Tiếng hét đau đớn vang vọng trên sân thượng, Ôn Tình đang phải chịu đựng cơn đau không thể tưởng tượng nổi.
Vết máu trên khóe mắt còn chưa đông lại, khuôn mặt Hướng Noãn đã biến dạng hoàn toàn.
Lồng giam đã bày ra, nhưng trong cái lồng giam đấy lại chỉ có duy nhất người nhà của mình.
Mưa đen đột nhiên lớn hơn, Hướng Noãn nhìn Ôn Tình, những mảnh ký ức liên tục rơi xuống khỏi người "Quá Khứ", nó dường như muốn mở cái miệng khổng lồ đã bị đóng lại ra.
“Đừng lo lắng cho mẹ!” Chịu đựng lời nguyền rủa, Ôn Tình quỳ rạp trên mặt đất, cô đột nhiên ngẩng đầu lên hét lớn với "Quá Khứ": “Mẹ không cần con phải chăm sóc! Mẹ không cần con làm bất cứ điều gì! Mẹ chỉ mong con sớm khỏe mạnh và sống thật hạnh phúc!”
Trên cổ nổi đầy gân xanh, từng sợi tơ đen di chuyển dưới làn da giống như những con rắn nhỏ, móng tay Ôn Tình đã cắm sâu vào mặt đất, cô nhìn chằm chằm vào Hướng Noãn giống như quái vật trên trời.
Minh Thai cắm sâu trong đầu "Quá Khứ" toàn thân run rẩy, vết thương trên người cậu bé càng ngày càng nhiều.
Sự đau đớn mà Ôn Tình phải chịu đựng càng lúc càng lớn, nhưng cô đã dừng kêu gào.
Những mạch máu đen bắt đầu mãnh liệt di chuyển dưới da cô, hết lời nguyền này đến lời nguyền khác được áp đặt lên cơ thể cô, nét mặt cô biến dạng, cơ thể cũng bắt đầu biến dạng, nhưng cô vẫn cố nhịn không kêu ca gì.
Hướng Noãn nhìn thấy tất cả những điều này, hai mắt chảy máu nhìn chằm chằm người phụ nữ trên sân thượng, cuối cùng, cậu bé cũng chậm rãi mở miệng ra.
Cái miệng khổng lồ của "Quá Khứ" lại mở ra một lần nữa, bác sĩ vô diện chỉ bị nuốt chửng hơn mười giây mà cơ thể đã trở nên hư ảo, "Quá Khứ" sở hữu năng lực có thể giết chết hung thần.
“Lựa chọn sáng suốt.” Mặt quỷ trên người Ôn Tình cười khằng khặc: “Tiếp theo, tao muốn mày...”
Nó còn chưa dứt lời thì đã phát hiện có điều gì đó không ổn, Ôn Tình, người đã chịu rất nhiều lời nguyền rủa, đã leo lên mép tòa nhà.
“Mày định làm gì vậy!”
Mạch máu khắp người nổi lên, Ôn Tình, người đã bị hành hạ đến mức không thành hình người đã làm ra một hành động mà không ai ngờ tới.
Cô gần như không chút do dự nào mà nhảy từ tòa nhà A của chung cư Kim Hoa xuống!
“Mẹ không biết trước đây con đã làm cái gì, cũng không biết tại sao con lại trở nên như bây giờ, nhưng mà mẹ nguyện ý tin tưởng con, nguyện ý ở bên cạnh con và luôn luôn bảo vệ con.” Ôn Tình chủ động nhảy vào cái miệng đang mở ra của "Quá Khứ", mang theo cả khuôn mặt cuối cùng của bác sĩ vô diện, trong quá trình rơi xuống, cô vẫn nhìn chằm chằm vào Hướng Noãn: “Bởi vì... con là con của mẹ.”
Ôn Tình, người bị hung thần nguyền rủa, sinh mệnh đã nằm trong tay bác sĩ vô diện, cô không muốn liên lụy đến Hướng Noãn.
Ngay cả khi Hướng Noãn đã trở thành một con quái vật, và ngay cả khi bản thân cô chỉ như một hạt bụi nhỏ trước hung thần, cô vẫn chọn bảo vệ Hướng Noãn theo cách của riêng mình.
Tất cả tình yêu trên đời đều hướng đến sự đoàn tụ, chỉ có tình yêu của cha mẹ là hướng đến sự biệt ly.
Khi miệng của "Quá Khứ" khép lại, bác sĩ vô diện và Ôn Tình - người bị nguyền rủa quấn thân đã rơi vào trong cơ thể của "Quá Khứ".
Ngoại trừ Minh Thai, không ai biết trong cơ thể của "Quá Khứ" là cái gì, những người có mặt chỉ nhìn thấy vừa nãy bác sĩ vô diện bị nuốt vào, chỉ sau mười mấy giây sau, thân thể của anh ta trở nên hư ảo rất nhiều, như thể đã bị thương nặng.
Cái bụng của "Quá Khứ" dường như là một chiêu thức giết người được Minh Thai chuẩn bị cho hung thần, ngay cả "thần" cũng có thể tiêu hóa được, điều gì sẽ xảy ra nếu người thường rơi vào đó?
Tiếng tim đập thình thịch vang vọng xa xa trong thế giới chìm trong màn sương đen, bụng của "Quá Khứ" vặn vẹo phình to, bác sĩ vô diện dường như đang liều mạng phản kháng.
Khi sức phản kháng của bác sĩ vô diện yếu đi, nhịp tim đập càng mạnh hơn, tất cả những lệ quỷ và quái vật sau cánh cửa đều bị ảnh hưởng, trái tim của họ như muốn vỡ tung ra.
Trần Ca trốn trên sân thượng của tòa nhà A trong chung cư Kim Hoa nhưng vẫn không thể thoát khỏi ảnh hưởng, anh cúi đầu nhìn xuống dưới tầng.
Một biển máu bao trùm lên trái tim màu đen đỏ, những tòa nhà trong thành phố màu máu xuyên qua những mạch máu ẩn trong lòng đất, Trương Nhã đập vỡ những lớp vảy cứng bao phủ bề mặt trái tim, cô ấy dùng cả thành phố để đánh vỡ trái tim của "Quá Khứ".
Cô ấy phải làm điều này, nếu không Minh Thai vừa mới nuốt chửng bác sĩ vô diện xong sẽ giết tất cả mọi người ở đây.
Lớp vảy lạnh lẽo cứng rắn bị đánh vỡ, trái tim hai màu đỏ đen bị thành phố màu đỏ nghiền nát.
Trên trời nổi lên một trận mưa máu, mặt đất nứt ra, mạch máu bị đứt gãy, máu bắt đầu rỉ ra từ trái tim của Hướng Noãn, bàn tay cậu bé càng lấp kín thì máu chảy càng nhiều.
Dòng máu ẩn chứa lời nguyền nhuộm đen áo ngoài của cậu bé, cơ thể nó như tách ra khỏi "Quá Khứ" khổng lồ, đôi mắt nó không còn bối rối nữa mà ẩn chứa một cảm xúc rất phức tạp.
Không phải đau buồn, cũng không phải là tuyệt vọng, thậm chí có thể ngay cả cậu bé cũng không biết nó là cái gì.
Ôm ngực, Hướng Noãn đã phải mất một thời gian dài để đưa ra quyết định khó khăn, nó không cố chữa lành vết thương nữa, nhưng cũng không tấn công bất cứ ai.
Nó chỉ dùng chút sức lực cuối cùng để bắt đầu điên cuồng hút hết máu đen lời nguyền trong thân xác "Quá Khứ"!
Tất cả những vết thương và lời nguyền kỳ quái xuất hiện trên cơ thể cậu bé, lại một lần nữa, cậu bé cõng trên lưng tất cả tội lỗi.
Cơ thể của Hướng Noãn đang dần chìm xuống, tất cả quá khứ tồi tệ, tất cả sự tuyệt vọng, tất cả những nỗi đau và tai họa đã dồn hết lên người cậu bé.
Hình thể khổng lồ của "Quá Khứ" cũng không ngừng thay đổi, cốt lõi của con quái vật khổng lồ này là quá khứ của Minh Thai, giờ đây Hướng Noãn đã gánh tất cả mọi thứ trên lưng mình, diện mạo của "Quá Khứ" từ từ không còn dữ tợn như trước nữa.
Cái miệng đã khép lại mở ra một lần nữa, cái bụng từng đã là quá khứ đã từng là của bản thân, từng đứa trẻ do nguyền rủa cùng tâm tình tiêu cực tạo thành đã liều mạng ngăn cản bác sĩ vô diện trốn thoát.
Còn lại một số đứa trẻ đang canh giữ một người phụ nữ hấp hối, Quá Khứ được Minh Thai dùng để giết chết hung thần, nó chưa bao giờ nghĩ đến chuyện gì sẽ xảy ra nếu người thường bị nuốt chửng.
Lời nguyền lan rộng trên người phụ nữ đó, sinh mệnh của cô ấy đã bước vào giai đoạn đếm ngược.
Những đứa trẻ đó đã đặt người phụ nữ lên đầu "Quá Khứ", nơi mà ban đầu Hướng Noãn vẫn luôn ngây ngốc đứng im.
Sau khi làm tất cả những điều này, Hướng Noãn, người đang phải gánh mọi tội lỗi của đi đến bên cạnh trái tim bị bóp nát của "Quá Khứ".
Phần thân trên của "Quá Khứ" giống như con ve sầu, phần thân dưới là một lớp vỏ nặng, còn trái tim thì ở giữa, nửa đỏ nửa đen.
Lúc này Hướng Noãn đang đứng ở bên nửa màu đen, nó ngẩng đầu nhìn Ôn Tình đang hấp hối.
“Đã đến lúc tạm biệt quá khứ rồi.”
Giơ hai tay lên, Hướng Noãn nắm lấy phần thân trên của "Quá Khứ", dùng chân giẫm lên lớp vỏ nặng nề của "Quá Khứ", cậu bé lại bắt đầu hấp thu tội lỗi trong thân thể "Quá Khứ".
Lần này nó không để lại bất kỳ đường sống nào cho mình nữa, và chuyển hết tất cả những điều tồi tệ nhất trong cuộc sống lên người của mình.
Hai chân nó dính vào phần thân xác nặng nề, bởi vì đã phải chịu đựng quá nhiều tội lỗi nên phần thân dưới của “Quá Khứ” ngày càng trở nên đáng sợ, đầy vảy và gai, khắp nơi đều là những mặt quỷ nhăn nhó.
Nhưng mặt khác, bởi vì tội lỗi và những điều xấu xa đã được Hướng Noãn hấp thụ hết, cho nên phần thân trên của "Quá Khứ" đã trở nên mềm mại hơn, đôi cánh không trọn vẹn cũng dần trở nên hoàn chỉnh, và tiếp tục dày lên.
Ôn Tình đang hấp hối dần dần có ý thức, nỗi đau do lời nguyền gây ra đã giảm đi rất nhiều.
“Tôi không có cách nào có thể mang mạng của cô trở về, tôi cũng chỉ có thể giúp cô đến như vậy, ai cũng sợ tôi bởi vì tôi là hung thần, thực ra tôi chỉ là một con quỷ cô đơn nhất mà thôi.”
Miệng của Hướng Noãn phát ra âm thanh của Minh Thai, ngay từ đầu bọn họ đã là một chỉnh thể.
Tội lỗi ngày càng nặng thêm, thân thể của Hướng Noãn dần nối liền với lớp vỏ dưới chân, màu da của cậu bé cũng dần trở nên giống như lớp vỏ của “Quá Khứ”.
“Trái tim tôi lấm lem bùn đất, đầy ô uế và đau đớn, tôi đã mò mẫm trong đêm mưa bao nhiêu lâu và khao khát ánh nắng trong mắt người khác.”
“Tôi đưa tay ra trong địa ngục, nhưng không có ai tới cứu, cho đến một ngày cô xuất hiện, tôi bắt đầu lo lắng mình sẽ kéo cô xuống vực sâu.”
“Tôi biết cô vẫn luôn mong đợi điều gì, nhưng tôi thà là một bệnh nhân bị nhốt còn hơn là để cô bước vào thế giới của tôi.”
“Phía sau cánh cửa này, vốn đã không có cô.”
Hướng Noãn chịu đựng tất cả tội lỗi, ý thức của nó bắt đầu tiêu tan.
Mười mấy năm qua, "Quá Khứ" đã nuốt quá nhiều thứ trong màn sương đen, mọi tội lỗi nay đều do Hướng Noãn gánh chịu.
Ý thức của cậu ngày càng yếu đi, cơ thể cậu và lớp vỏ dày hợp nhất làm một, dần dần không còn tách ra được nữa.
Khi Hướng Noãn hút đi tội lỗi cuối cùng của "Quá Khứ", ý thức của cậu cũng đã đến cực điểm, cơ thể hoàn toàn dung hợp với lớp vỏ đen sì, nó sẽ không bao giờ có thể rời khỏi thế giới bị bao phủ bởi sương mù màu đen này.
Cùng lúc đó, thân trên của "Quá Khứ" dang đôi cánh, thân thể to lớn của nó dịu dàng xinh đẹp, giống như là kỳ tích duy nhất trong thế giới sương mù màu đen này.
Khi Hướng Noãn buông hai tay ra, nó đang bơi trong màn sương mù màu đen, nhưng lại chưa từng nghĩ sẽ rời đi, giống như một con cá voi canh giữ một hòn đảo cô độc.