“Ôm nhầm bóng đá? Tủ quần áo?” Thông tin được tiết lộ trong lời nói của Ứng Thần khiến Trần Ca cau mày, anh đã đi vào phòng ngủ của Ứng Thần và biết rằng Ứng Thần đã giấu một xác chết không đầu dưới giường của mình.
“Liệu cái quả bóng đá mà gã này đang nói đến có phải là cái đầu của cái xác không nhỉ?”
Có một sự khác biệt lớn giữa một cái đầu và một quả bóng đá, ngay cả một người mù cũng không thể cầm nhầm được, nhưng điều kiện tiên quyết là anh trai của người đó phải là một người bình thường.
Ứng Thần là một kẻ biến thái, hơn nữa còn là một kẻ biến thái với ham muốn biểu lộ nó ra, cậu ta biên tập cắt ghép video hành hạ mèo rồi đăng lên trên web cứu trợ mèo hoang, hầu hết những người xem video của cậu ta đều là những người yêu mèo.
Có thể đêm nào cậu ta cũng ngồi trong căn phòng đầy máu và tóc, dán mắt vào màn hình điện thoại, nhìn những lời chúc phúc từ những người yêu mèo.
Trải nghiệm đặc biệt này có lẽ sẽ mang lại cho cậu ta một số khoái cảm nhất định, cho nên cậu ta hoàn toàn có thể giấu cái đầu vào trong trái bóng, sau đó xem Ứng Đồng chơi đùa.
Một khi suy nghĩ như vậy, Trần Ca chợt nhận ra rằng những con búp bê méo mó và đáng sợ trên bàn của Ứng Đồng có thể có ý nghĩa sâu xa nào đó.
Trần Ca vẫn không nói chuyện, hai bên chỉ tạm dừng vài giây trước khi người ở bên kia điện thoại là Ứng Thần nhận thấy có điều gì đó không ổn.
“Cậu... không phải là Ứng Đồng!”
Trần Ca không biết tại sao đối phương có thể phát hiện ra rằng anh không phải là Ứng Đồng chỉ trong vòng có ba giây, khả năng quan sát cùng sự phán đoán này khiến anh càng thấy bất an.
Trong trí nhớ của Ứng Đồng, anh trai Ứng Thần của cậu ta là một người rất thông minh và đáng sợ, ấn tượng này cũng được phản ánh trong thế giới phía sau cánh cửa.
“Tại sao cậu lại ở nhà của tôi?”
Giọng của Ứng Thần hầu như không thay đổi, nhưng có thể nghe thấy được tốc độ nói chuyện của cậu ta đã nhanh hơn đáng kể.
Anh chàng này muốn ổn định Trần Ca bằng lời nói, nhưng trên thực tế thì chính anh ta mới là người đang vội vã chạy về nhà.
Trần Ca không chút do dự, trực tiếp cúp điện thoại.
Anh đã không thể có được bất kỳ thông tin hữu ích nào từ trên người đối phương, ngay cả khi đối phương tiết lộ điều gì đó, nó rất có thể cũng là một cái bẫy.
“Mình phải rời đi ngay lập tức.”
Cả hai bên đều là những người rất quyết đoán, trong đầu Trần Ca mơ hồ nhớ đến vị trí của cánh cửa phòng khách, anh không dừng lại nữa, lập tức xách ba lô đi đến cửa phòng khách.
Cánh cửa an ninh lạnh lẽo không đóng chặt, Trần Ca mở cửa bước ra ngoài.
Nhiệt độ lại giảm xuống một lần nữa, bên ngoài nhà có vẻ càng lạnh hơn.
“Mình không nhìn thấy, nếu không có sự giúp đỡ của các nhân viên, làm sao mình có thể chống lại tên biến thái đó trong tình huống này được chứ?”
Cánh cửa của Ứng Đồng là cửa thứ ba tình từ dưới lên, bởi vì Trần Ca trực tiếp nhảy qua cánh cửa của Niếp Tâm tượng trưng cho trái tim của Minh Thai, cho nên hiện tại độ khó của thế giới phía sau cửa đã đến mức cực kỳ biến thái, bởi vậy cũng có hiểu được sự đánh sợ của nhiệm vụ thí luyện bốn sao Minh Thai này.
Sự sợ hãi chất chồng lên nhau, dần sâu sắc hơn, buổi tối khó khăn này mới chỉ bắt đầu.
“Ứng Đồng sống trong một ngôi nhà cũ từ nhiều năm trước, cậu ta đã lớn lên ở chỗ này, trí nhớ chính của cậu ta có lẽ tập trung chủ yếu ở khu dân cư Minh Uyển.”
Trần Ca biết cách bố trí của tòa nhà, nhưng anh cảm thấy rất áp lực khi phải vừa chơi trò trốn tìm với một kẻ biến thái, vừa phải sờ soạng khắp nơi ở trong tòa nhà này.
Bước ra khỏi cửa nhà, Trần Ca còn chưa đi được mấy bước, đã bị vật gì đó cọ vào mắt cá chân, cứ như có một con mèo theo anh đi ra khỏi nhà.
“Rốt cuộc nhà Ứng Thần có bao nhiêu con mèo vậy?” Trần Ca dựa vào tường và từ từ đi vào hành lang: “Có một hành lang ở bên trái và bên phải của tòa chung cư này, còn thang máy thì ở giữa, nhưng điều kiện tiên quyết là nơi này phải giống như trong thực tế.”
Trần Ca không biết nhiều về Ứng Đồng lắm, anh không biết Ứng Đồng sợ điều gì nhất, cho nên không biết đề phòng bất kỳ thứ gì cả, anh chỉ có thể tiến lên từng bước một mà thôi.
“Một khi thang máy cũ khởi động, nó sẽ phát ra tiếng động rất lớn, chẳng khác nào gián tiếp tiết lộ vị trí của mình, hiện tại mình không thể nhìn thấy cái gì, chẳng may nhấn nhầm nút, nói không chừng đợi đến khi cửa thang máy mở ra, Ứng Thần sẽ đứng ở bên ngoài.”
Không cần suy nghĩ nhiều, Trần Ca đã loại bỏ ý định đi thang máy, sau đó anh lại phải đối mặt với sự lựa chọn thứ hai.
Đi hành lang nào trong hai hành lang bên trái và bên phải?
Nhà của Ứng Thần nằm sát hành lang bên trái, ngay đầu cầu thang, Trần Ca nghĩ rằng nếu Ứng Thần muốn về nhà trong thời gian ngắn nhất thì khả năng cao là cậu ta sẽ đi lên từ cầu thang bên trái.
“Vậy thì mình sẽ đi cầu thang bên phải.”
Trong thế giới đằng sau cánh cửa này, bất kỳ sự lựa chọn nào cũng đều là vấn đề sinh tử.
Nếu chẳng may Trần Ca chọn sai, anh và Ứng Thần sẽ gặp nhau ở hành lang, kẻ biến thái đó nói không chừng sẽ yên lặng mà đi phía sau anh, sau đó nghĩ đủ mọi cách để giết anh, dù sao thì anh cũng là người biết bí mật của cậu ta.
Bám vào tường, Trần Ca dần dần vượt qua nỗi sợ hãi bóng tối, anh bắt đầu chạy chậm.
Trong hành lang không bày bừa đồ đạc gì cả, khi Trần Ca chuẩn bị đi đến cầu thang bên phải, anh đột nhiên nghe thấy tiếng mèo kêu trước mặt.
Một tiếng mèo kêu rất trầm, rất nhỏ, và âm thanh đó phát ra từ lối vào hành lang bên phải.
“Có con mèo ở đây sao?”
Nếu như là ở trong hiện thực, Trần Ca chắc chắn sẽ không lo lắng đến thế khi gặp một con mèo, nhưng đây là thế giới đằng sau cánh cửa.
Bản thân con mèo đã là một sinh vật mâu thuẫn phức tạp, có nhiều biểu tượng, con người khác nhau thì trong mắt mèo cũng có những ý nghĩa khác nhau, cho nên rất khó để Trần Ca có thể phán đoán ngay được.
Ứng Thần đã nhận nuôi một số lượng lớn mèo hoang, nhưng cậu ta chỉ nhận nuôi mèo để thỏa mãn sở thích méo mó và biến thái của mình, nếu lũ mèo có đủ sức lực để chống cự, chúng chắc chắn sẽ là kẻ đầu tiên giết chết Ứng Thần.
Thật không may, dù trong thực tế hay ở thế giới sau cánh cửa, Ứng Thần vẫn sống rất khỏe mạnh, điều đó có nghĩa là dù ở thế giới phía sau cánh cửa, cậu ta cũng có khả năng giết "mèo" một cách dễ dàng.
Khi Trần Ca đang suy nghĩ, đầu hành lang bên phải lại truyền đến tiếng mèo kêu, tiếng kêu lần này to hơn nhiều so với lần trước.
Mắt cá chân dường như bị thứ gì đó cọ xát, trước khi Trần Ca kịp phản ứng, tiếng mèo kêu thứ ba truyền đến, và lần này âm thanh đó ở ngay bên cạnh anh.
Thời gian giữa các tiếng mèo kêu ngày càng ngắn, âm thanh cũng ngày càng chói tai hơn, giống như tiếng trẻ con khóc.
“Chúng đang nhắc nhở mình sao?”
Ứng Thần là người hay tra tấn mèo, lũ mèo chắc chắn sẽ không giúp cậu ta, nếu nghĩ như vậy, xác suất Ứng Thần đang ở hành lang bên phải là vô cùng lớn!
Nên tin vào con mèo hay là tin vào phán đoán của chính mình, Trần Ca lại phải đối mặt với quyết định sinh tử một lần nữa.
Ngập ngừng một lát, Trần Ca cắn răng, xoay người chạy nhanh đến hành lang bên trái.
Tiếng mèo kêu sau lưng càng ngày càng chói tai hơn, bén nhọn, giống như tiếng khóc, nhưng cũng giống như tiếng cười, nghe rất kinh người.
Sau khi bị vấp ngã và mất thị lực, Trần Ca cảm thấy không thoải mái ngay cả khi thực hiện việc chạy cơ bản nhất.
Anh cố gắng hết sức để chạy đến hành lang bên trái và trốn trên cầu thang giữa hai tầng.
Ngồi xổm trên cầu thang, Trần Ca nắm lấy tay vịn và đè trọng tâm xuống mức thấp nhất, như vậy cho dù có ai đó đẩy anh từ phía sau, anh cũng sẽ không trực tiếp ngã xuống.
Trần Ca không dám động đậy, anh đứng im tại chỗ này, anh muốn xác minh một chuyện rất quan trọng.
“Nếu như đợi một lúc mà cánh cửa được đẩy ra, điều đó có nghĩa là Ứng Thần đã trở về nhà, cậu ta đã đi theo cầu thang bên phải để lên tầng, điều này chứng tỏ rằng mấy con mèo đang giúp mình! Tiếng mèo kêu càng to thì chứng tỏ Ứng Thần đang cách mình càng gần!”
Lá gan của Trần Ca vô cùng lớn, để nắm được sự chủ động duy nhất, anh đã phải trốn ở hành lang bên trái.
Phải biết rằng nhà của Ứng Thần ở ngay gần lối vào của hành lang bên trái, nếu không cẩn thận sẽ bị cậu ra phát hiện.
Thời gian trôi qua, mồ hôi từ từ xuất hiện trong lòng bàn tay của Trần Ca, đã lâu rồi anh không thấy lo lắng như vậy.
Khoảng hơn một phút sau, cửa nhà Ứng Thần vang lên mà không hề báo trước, hình như có người mở cửa an ninh ra và bước vào nhà.
Nghe thấy tiếng mở cửa, bàn tay đang nắm chặt của Trần Ca từ từ buông lỏng: “Chắc là Ứng Thần đã về nhà rồi.”
Lặng lẽ lui xuống dưới tầng, mặc dù Trần Ca đã đặt cược đúng và xác nhận được suy đoán trong lòng, nhưng đôi lông mày của anh vẫn nhíu chặt vào nhau.
Sau một cuộc đối mặt đơn giản, cậu ta đã cho anh một vài thông tin có ích.
Đầu tiên, và cũng là quan trọng nhất, có vẻ như vị trí của Ứng Thần có thể được suy ra nhờ vào tiếng mèo kêu.
Thứ hai, Ứng Thần bước đi mà không phát ra bất kỳ tiếng động nào, vừa rồi Trần Ca có dùng Tai Quỷ nhưng cũng không nghe thấy tiếng bước chân, chỉ nghe thấy tiếng mở cửa, Ứng Thần giống như là đột nhiên xuất hiện ở cửa vậy.
Thứ ba, Ứng Thần có thể trở về nhà của mình nhanh nhất bằng cách đi lên cầu thang ở hành lang bên trái, nhưng cậu ta lại làm ngược lại, chọn hành lang bên phải.
Nếu như đây không phải là một sự tình cờ, thì nó chỉ có thể cho thấy rằng Ứng Thần rất gian xảo, cậu ta đang dự đoán sự lựa chọn của Trần Ca.
“Mình có thể tìm kiếm Ứng Đồng kiểu gì khi đã bị mất thị giác chứ?” Nơi này không thích hợp để ở lâu, sau khi Ứng Thần trở về nhà, cậu ta nhất định sẽ phát hiện có người đã vào nhà mình, đồng thời biết người đó đã phát hiện ra xác chết, cho nên cậu ta nhất định sẽ đuổi theo.
Chạm vào tay vịn cầu thang, Trần Ca di chuyển người xuống từng chút một.
Anh sẽ tạm thời rời khỏi tòa nhà này, nếu như có thể thì anh thậm chí còn không muốn quay lại khu dân cư này một lần nào nữa.
Trần Ca nhớ lại tất cả những con đường mà anh đã đi trong tâm trí, người bình thường có thể đã hoàn toàn hoảng loạn vào thời điểm này, nhưng anh thì vẫn đang tích cực tìm kiếm lối thoát.
Sau khi đi xuống ba tầng, Trần Ca nghe thấy tiếng cửa an ninh của nhà Ứng Thần lại được mở ra một lần nữa, Ứng Thần dường như đã ra khỏi nhà.
“Không ổn rồi.”
Anh vừa phải ngăn mình không bị ngã sấp xuống, vừa phải tránh không tạo ra âm thanh hết mức có thể, cho nên anh không thể đi nhanh trong hành lang được.
Nếu như lúc này Ứng Thần đuổi theo anh, xác suất bị bắt của anh là rất cao.
“Tên kia bước đi không phát ra chút tiếng động nào, sau khi về đến nhà, cậu ta có thể đã lấy thêm con dao và các dụng cụ khác rồi.”
Không bao lâu sau, thang máy kiểu cũ phát ra tiếng động, như thể có người đang đi thang máy xuống dưới tầng.
“Ứng Thần có thể nghĩ rằng mình đã chọn hành lang bên trái ngay từ đầu, bây giờ có thể cậu ta cũng nghĩ rằng mình đã rời khỏi tòa nhà này, cho nên cậu ta đã đi thang máy và muốn bắt kịp mình càng nhanh càng tốt.” Trần Ca không nhìn thấy thứ gì ở phía sau cánh cửa này, nhưng Ứng Thần không hề biết điều này, cậu ta đang suy đoán các lựa chọn của Trần Ca theo suy nghĩ của người bình thường.
“Tuyệt đối không thể để Ứng Thần biết rằng mình không thể nhìn thấy, nếu không cậu ta chắc chắn sẽ chơi đùa với mình như Ứng Đồng, đến lúc đó, cái tên biến thái đầy sở thích đáng sợ đó thể làm tất cả những điều gì mà cậu ta thích.”
Trần Ca đã gặp rất nhiều kẻ giết người biến thái, Ứng Thần không phải là kẻ gian xảo và nguy hiểm nhất trong số họ, nhưng cậu ta là người có ý muốn thể hiện rõ nhất.
Quan trọng hơn là, bây giờ Trần Ca đang ở thế giới phía sau cánh cửa, thế giới này được dệt nên bởi ký ức của Ứng Đồng, anh trai Ứng Thần của cậu ta sẽ đại diện cho một nỗi sợ hãi không thể chống lại và cũng không thể thoát khỏi.
Tiếng ồn từ thang máy cũ nhanh chóng dừng lại, hình như nó đang ở tầng một.
“Không thể xác định được vị trí chính xác của Ứng Thần, điều này là quá bị động.”
Trần Ca từ từ đi đến góc cầu thang, anh đang định đi xuống thì đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân phát ra trên hành lang.
“Có ai đó đang chạy trên hành lang? Không chỉ có một người?”
Ứng Thần bước đi mà không tạo tiếng bước chân, người chạy đến chưa chắc là Ứng Thần. Trần Ca đứng chết lặng tại chỗ, thành thật mà nói, giờ đây anh đã thực sự trải qua sự bất lực của một người mù.
Sống trong cùng một thế giới, nhưng chỉ vì không thể nhìn thấy được, cho nên có đôi khi đến cả phản kháng cũng không thể làm được.
Tiếng bước chân nhanh chóng đến gần, ngay sau đó đã xuất hiện trước mặt Trần Ca.
Anh nắm chặt búa của bác sĩ nát sọ trong ba lô, thân thể dựa sát vào tường, cẩn thận đề phòng.
Tiếng bước chân dừng lại cách Trần Ca không xa, một lúc sau, giọng nói của một cậu bé lọt vào tai Trần Ca.
“Anh ngồi trong hành lang làm gì vậy?”
Giọng nói của đứa trẻ nghe rất bình thường, giống như một cậu bé rất bình thường, trong giọng nói còn mang theo chút tò mò và nghi ngờ.
Trần Ca suy nghĩ hồi lâu, không biết nói gì cho phải, trực giác nói cho anh biết đây là một cơ hội, anh có thể tạm thời trốn vào trong nhà một đứa trẻ nào đó, sau đó khóa cửa lại để tránh việc bị Ứng Thần đuổi theo.
Nhưng lý trí lại nói cho Trần Ca rằng, tuyệt đối không thể tùy tiện tin vào những "người" ở phía sau cánh cửa, những đứa trẻ có giọng nói trông có vẻ vô hại này rất có thể có ngoại hình thực sự vô cùng đáng sợ, có thể chúng chỉ là những con quái vật với giọng nói của trẻ con, và đến khi anh rời đi thì chúng sẽ trực tiếp ăn anh.
“Thật là một kẻ kỳ quái, chúng ta hãy tránh xa anh ta ra.” Một cậu bé khác nói: “Chúng ta hãy tiếp tục tìm Ứng Đồng đi, mình thích chơi trốn tìm với anh ta nhất, đến tận bây giờ cũng không cần phải lo lắng anh ta chơi ăn gian.”
“Đúng vậy, anh ấy quá ngu ngốc, lần trước mình trốn ở phía sau lưng anh ta, anh ta cũng không hề phát hiện ra mình.”
“Mỗi khi bắt anh ta đi tìm chúng ta, đều sẽ kết thúc bằng việc mấy người chúng ta đi tìm kiếm anh ta, mình thực sự không hiểu tại sao cậu vẫn muốn dẫn anh ta đi chơi.”
Bọn trẻ đang nói cười vui vẻ, Trần Ca nghe thấy tên của Ứng Đồng, anh cúi đầu, ghi nhớ từng lời của bọn trẻ trong đầu.
“Lại chơi trốn tìm, lần nào cũng gặp phải trò trốn tìm sau cánh cửa, điều này quả thực tương ứng với miêu tả về nhiệm vụ Minh Thai trên điện thoại màu đen, đây là trò chơi trốn tìm sinh tử.”
Những đứa trẻ đó cũng đang tìm Ứng Đồng, bọn chúng cũng không biết vị trí của Ứng Đồng, vì vậy Trần Ca cũng không mở miệng hỏi bọn chúng.
Có vẻ như cảm thấy nói chuyện với Trần Ca khá là buồn chán, lũ trẻ nói một hồi rồi lại chạy đi.
Tiếng bước chân xa dần, Trần Ca chạm vào bức tường và từ từ đứng dậy, trực giác đã được mài dũa sau nhiều lần bước vào cánh cửa đã mách bảo anh rằng tòa nhà này rất nguy hiểm, tốt nhất nên rời đi càng sớm càng tốt.
Anh bước xuống, chân trái mới vừa nhấc lên thì bất ngờ có người đẩy mạnh anh từ phía sau!
Cơ thể mất thăng bằng, Trần Ca đeo ba lô nặng, suýt chút nữa ngã xuống cầu thang.
Cơn đau truyền đến khắp nói trên cơ thể, Trần Ca bảo vệ đầu của mình, cắn răng ổn định cơ thể.
Anh mặc kệ những người khác, lập tức từ dưới đất đứng dậy, ngồi xổm trên mặt đất, ôm chặt ba lô của mình.
“Hèn chi tôi cứ thấy anh nhắm mắt, hóa ra là bị mù.”
Giọng nói của một cậu bé cất lên trên cầu thang, vừa rồi Trần Ca cũng đã nghe thấy giọng nói này, người đẩy anh chính là một trong những đứa trẻ vừa nãy.
“Sức lực cũng thật lớn, Ứng Đồng cũng từng gặp phải chuyện như vậy sao?”
Tiếng bước chân cách xa Trần Ca, đứa trẻ đẩy Trần Ca xuống cầu thang xong liền vội vàng bỏ chạy.
Sau khi thử chuyển động cổ tay, Trần Ca cũng không đuổi theo đứa nhỏ đó mà là đang nghĩ đến lời mà đứa nhỏ vừa nói: “Hèn chi tôi cứ thấy anh nhắm mắt? Chẳng lẽ trong ánh mắt của những người ở phía sau cánh cửa này, mình vẫn luôn không mở mắt sao? Nếu là như vậy thật thì mình phải làm như thế nào mới có thể mở được hai mắt ra nhỉ?”