“Đi thôi, đừng nhìn xung quanh nữa.” Quỷ Muội đi đến bên cạnh nam trợ lý, cơ thể đứng rất gần nhau: “Không biết anh Giang đã nói cho anh biết yêu cầu cụ thể đối với lần đánh giá thật giả này chưa... Sao tim anh lại đập mạnh vậy? Lại còn chảy mồ hôi nhiều như vậy nữa? Anh không thoải mái sao? ”
“Không sao, không sao cả.” Nam trợ lý thu hồi ánh mắt, cầm điện thoại, sắc mặt vô cùng tái nhợt, trong miệng thì thào nói: “Tiếng bước chân lộn xộn, nhưng hình như cũng không nghe thấy nữa, được rồi, được rồi...”
“Anh thật kỳ lạ.” Quỷ Muội còn muốn hỏi nam trợ lý điều gì đó, nhưng thấy bộ dạng của đối phương như vậy, liền bỏ qua suy nghĩ này.
“Quỷ Muội, em và Tiểu Quỷ chú ý nhiều hơn một chút, nhà ma này được thiết kế rất thông minh.” Đại Quỷ lặng lẽ di chuyển đến bên cạnh Quỷ Muội.
“Có phải anh lại nghe thấy một âm thanh khác rồi đúng không?” Quỷ Muội có chút tò mò.
“Có ai đó đang kêu cứu. Âm thanh phát ra từ bức tường, anh đã nhắm mắt lại để xác định vị trí của âm thanh, nhưng anh phát hiện âm thanh đó dường như phát ra từ mọi hướng, như thể khắp nơi đều đặt một máy phát thanh vậy.” Kỹ năng diễn đạt của Đại Quỷ còn yếu.
“Đại Quỷ, đây chỉ là một nhà ma thôi, anh đừng tự hù dọa bản thân mình. Ngoài ra thì anh cũng nên đi bác sĩ để xem lại đôi tai của mình đi, nếu cứ kéo dài chỉ sợ bệnh nhẹ sẽ trở thành trầm trọng đấy.” Chỉ khi nói chuyện với Đại Quỷ, Tiểu Quỷ thì giọng Quỷ Muội mới có thể bình thường một chút.
“Biết rồi.”
Nhóm mười một người đi đến cuối hành lang, họ đã đi đến ngã ba đầu tiên trên đường.
“Trên vách tường có các biểu tượng, phòng hoạt động câu lạc bộ, kho lưu trữ, nhà thi đấu, thư viện và bể bơi đều ở bên trái, bên phải là tòa nhà dạy học, phòng thí nghiệm và các khu ký túc xá.” Tiểu Quỷ là người đi đầu tiên, cậu ta nhìn dòng chữ trên tường, đưa tay ra sờ một chút: “Nó được khắc bằng dao, bên trên còn dính chút thuốc màu.”
Giữa các ngón tay có dính chút màu đỏ nhạt, nếu ngửi kỹ còn ngửi thấy mùi tanh nhàn nhạt của máu.
“Nhiệm vụ của chúng ta là đặt 13 bức tranh sơn dầu vào trong phòng của câu lạc bộ nghệ thuật, có liên quan đến hoạt động của câu lạc bộ, cho nên tôi đề nghị chúng ta nên đi sang bên trái xem một chút, nói không chừng có thể tìm ra manh mối nào đó.” Đôi mắt hưng phấn của Lam Đông bị cái kính che lại, đứa trẻ này đã coi chuyến tham quan nhà ma như một trò chơi khám phá tâm linh.
“Bức tranh sơn dầu có liên quan đến câu lạc bộ nghệ thuật, người bình thường cũng biết, ông chủ của nhà ma này có thể đã lợi dụng điều này và đặt nhiều cái bẫy khác nhau ở lối đi bên trái.” Tiểu Quỷ chỉ vào lối đi bên phải: “Hay là chúng ta nên làm ngược lại, đi vào lối đi bên phải, nói không chừng có thể làm anh ta trở tay không kịp.”
“Cậu nói cũng có lý, một khi chơi nhà ma mà bị rơi vào tiết tấu của đối phương, vậy thì chúng ta sẽ rất bị động.” Quỷ Muội luôn ủng hộ Tiểu Quỷ vô điều kiện, nói xong cô ta còn huých Đại Quỷ một cái.
Đại Quỷ hình như vẫn luôn đờ người ra, anh ta không để ý người khác đang nói cái gì, sau khi bị Quỷ Muội huých một cái, trong tiềm thức mở miệng nói nói: “Tiếng khóc càng ngày càng gần, đang ở xung quanh chúng ta.”
Anh ta đột nhiên nói một câu như vậy khiến bầu không khí trở nên rất kỳ quái.
“Diễn viên trong nhà ma có thể đang đi tới, cách an toàn nhất là lập tức quay lại còn đường lúc nãy, mặc kệ nhìn thấy cái gì cũng không được quay đầu, mọi người cùng nhau đứng ở lối vào.” Bạch Bất Hối nhắc nhở họ một lần nữa.
“Khụ khụ.” Lưu Giang ho khan một tiếng: “Hai người không cần phải giúp nhà ma tô đậm thêm bầu không khí, lần này tôi đang livestream để đánh giá thật giả, nếu tôi lùi một bước thì tôi sẽ phải xin lỗi những người xem này.”
“Đừng quan tâm đến bọn họ.” Lam Đông cười nói: “Tôi cũng đã xem chương trình dò tìm linh hồn của Đại Quỷ, Tiểu Quỷ, cái gọi là đi ra nghĩa địa ngủ thật ra cũng không có gì ghê gớm, rất nhiều hiện tượng siêu nhiên trong chương trình đều là do bọn họ cố tình tạo ra.”
Dù sao thì Lam Đông cũng trẻ tuổi, miệng thẳng tâm nhanh, đã thẳng thắn đã nói ra suy nghĩ của mình trước khán giả xem livestream.
Dù máy quay không quay vào cậu ta nhưng khán giả trong phòng livestream cũng nghe thấy giọng nói của cậu ta.
“Nói láo!” Tính khí Tiểu Quỷ không tốt, đã bắt đầu xắn tay áo định nói chuyện với Lam Đông.
“Ba người chúng tôi đã chơi rất nhiều trò chơi siêu nhiên, đi nhiều nơi để thử lòng gan dạ của mình hòng tìm ra sự tồn tại của linh hồn, nhưng tiếc là đến giờ vẫn chưa gặp chuyện gì quá kỳ lạ, mọi hiện tượng bất thường đều có thể giải thích được bằng khoa học.” Lam Đông có vẻ là một học bá, cậu ta khinh thường việc tranh luận với Tiểu Quỷ, trực tiếp bước tới bên cạnh Lưu Giang: “Anh Giang, lần này anh chỉ nhìn là được rồi, ba người chúng tôi sẽ giải thích mọi chuyện trong nhà ma này theo góc độ khoa học cho anh nghe.”
“Anh Giang...” Nam trợ lý rất muốn bảo Lam Đông giải thích một chút về cái chân mà cậu ta nhìn thấy, nhưng Lưu Giang hoàn toàn không cho cậu ta cơ hội này.
“Cậu muốn thêm hiệu ứng cho chương trình trở nên hấp dẫn, tôi hiểu, nhưng điều đó hoàn toàn không cần thiết đâu.” Lưu Giang tự tin nói trước ống kính: “Chúng tôi đến đây để đánh giá thật giả, đường đường chính chính, không dựa vào những cách đường ngang ngõ tắt này để thu hút sự chú ý.”
“Cũng có lý, anh Giang không hổ là một V siêu bự với hàng triệu người hâm mộ, thật đáng để học hỏi.”
“Đi thôi, chúng ta đi sang bên trái nhìn một chút.”
Lưu Giang lên tiếng, cho dù trong lòng những người khác cảm thấy khó chịu thì cũng phải nhịn đi.
Ánh sáng trở nên mờ ảo hơn, người đi đầu hàng hầu như không thể nhìn rõ mặt của những người đi cuối hàng.
“Nhớ theo sát!”
Lối đi rắc rối phức tạp, mặc dù có một tấm bản đồ dán trên tường, nhưng phần lớn bản đồ chỉ dẫn đã bị thuốc màu đỏ bôi lên, có vẻ như nó đã được nhà ma bôi lên.
Sau khi bước vào nhiều phòng liên tiếp, Lưu Giang và những người khác cũng không tìm thấy bất kỳ bức tranh sơn dầu nào, thay vào đó, họ lại nhìn thấy nhiều sách bài tập và nhật ký bị xé nát, trên đó còn viết vụn vặt vài chữ hãi hùng.
Ngôi trường này dường như chứa đầy những điều cấm kỵ, một khi làm chuyện gì không tốt, bạn sẽ gặp phải một điều gì đó.
“Cạch!”
Lam Đông đẩy một cánh cửa trong góc ra, tấm bảng ghi dòng chữ Trung tâm hoạt động câu lạc bộ treo trên cửa rơi xuống đất.
Dường như đã lâu không có ai bước vào căn phòng này, bên trong toàn mùi ẩm mốc, bàn ghế bám đầy bụi.
“Hồ sơ báo cáo hoạt động các câu lạc bộ?” Nhân viên bảo vệ đầu trọc Lưu Quang Minh tìm thấy một cuốn sách đã ố vàng nhàu nát ở trên bàn, trên đó có ghi thông tin về các câu lạc bộ khác nhau, nhưng anh ta hoàn toàn không tìm thấy câu lạc bộ nghệ thuật: “Tại sao không có câu lạc bộ nghệ thuật?”
“Chúng ta đã đi vào đây được mười phút, theo lý thuyết thì cũng nên bắt đầu cung cấp manh mối rồi.” Lam Đông giật lấy tập tài liệu xem qua, phía trước thông tin của mỗi câu lạc bộ đều có một bức ảnh đen trắng, trong ảnh là các thành viên trong câu lạc bộ, khi lật đến trang cuối cùng, lông mày cậu ta hơi cau lại.
Câu lạc bộ được ghi ở trang cuối của hồ sơ có tên là Câu lạc bộ nghiên cứu chuyện siêu nhiên, trong ảnh chụp nhóm của cậu lạc bộ này, tất cả các thành viên đều mặc quần áo màu đỏ như máu.
“Trong tất cả các bức ảnh, chỉ có bức ảnh của câu lạc bộ này là khác biệt, câu lạc bộ nghệ thuật có lẽ có liên quan đến câu lạc bộ này! Nếu chúng ta muốn hoàn thành nhiệm vụ, tốt nhất nên chủ động tìm các thành viên của câu lạc bộ này, có lẽ bọn họ sẽ biết một số thông tin.” Lam Đông nhớ kỹ những thông tin về Câu lạc bộ nghiên cứu chuyện siêu nhiên: “Câu lạc bộ nghiên cứu chuyện siêu nhiên không có phòng hoạt động, giáo viên phụ trách họ Bạch, tất cả tài liệu đều ở trong phòng ký túc xá của thầy Bạch này.”
“Anh Đông, đã mười phút trôi qua mà chúng ta vẫn chưa tìm được một bức tranh nào, nếu cứ tiếp tục như vậy thì sẽ rất khó để hoàn thành nhiệm vụ.” A Lực nhỏ giọng nói: “Tôi đề nghị chúng ta nên tách ra, một nhóm đi tìm tranh sơn dầu, còn một nhóm thì tập trung giải mã bí mật của câu lạc bộ nghệ thuật, như vậy mới có thể tìm ra 13 bức tranh và đặt chúng vào phòng của câu lạc bộ nghệ thuật trong thời gian sớm nhất.”
“Xem ra cũng chỉ có thể làm như vậy.” Lam Đông nhìn về phía Lưu Giang: “Anh Giang, quyết định đi.”
“Mấy người không được làm như vậy.” Bạch Bất Hối đứng chặn cửa: “Tôi đã xem rất nhiều phim kinh dị, mọi người đứng chung một chỗ thì căn bản là sẽ không có chuyện gì, nhưng hết lần này tới lần khác đều có vài người vì đủ các loại các nguyên nhân khác nhau mà tách nhóm ra, tôi vẫn luôn tò mò vì sao mấy người đó lại vội vàng tìm đường chết như vậy?”