Những lời Trần Ca nói đã khiến Cái Kéo cảm thấy hơi đồng tình.
Anh ta lớn lên ở cô nhi viện từ nhỏ, tính cách quái gở, không thích sống chung với người khác, người bạn duy nhất của anh ta chính là anh trai.
Khi bị ức hiếp, khi bị đối xử bất công, và cả khi sống trong đau khổ và tuyệt vọng không tìm được ý nghĩa của cuộc sống, anh trai đều sẽ đứng ra giúp đỡ, che mưa che nắng cho anh ta.
Đối với Cái Kéo mà nói, anh trai chính là người đặc biệt nhất trong cuộc đời anh ta. Cũng chính vì vậy, sau khi anh trai mất tích, anh ta mới có thể liều lĩnh đi điều tra như vậy.
Cái Kéo nhìn Trần Ca đã đi ca, nhớ lại một màn ban nãy. Lúc mình bị mấy thứ bẩn thỉu trong bệnh viện ép đến bước đường cùng, và anh ta cũng đã hoàn toàn buông bỏ thì Trần Ca xuất hiện.
Giọng nói ấm áp đó lôi anh ta ra khỏi địa ngục, và kéo vào thiên đường.
Nhân sinh thay đổi rất nhanh, mặc dù Cái Kéo không nói gì, thế nhưng trong lòng lại vô cùng biết ơn.
Vì trở ngại về thân phận nên anh ta không mở miệng nói lời cảm ơn với Trần Ca được, chỉ có thể suy nghĩ ở trong lòng là nếu sau này có cơ hội chắc chắn sẽ báo đáp đối phương một lần.
Những người bên ngoài càng lạnh thì nội tâm thật sự lại càng nóng, bởi vì sức nóng của cuộc đời họ được bao bọc trong một lớp vỏ băng dày. Chỉ khi lớp vỏ này bị nghiền nát, họ mới bộc lộ cảm xúc thật sự của mình.
Cái Kéo khẽ liếm môi một cái, quay đầu nhổ đống máu chó mực trong miệng mình ra. Anh ta đi theo sau Trần Ca, mơ hồ nhìn thấy bóng dáng của anh trai mình từ trên người Trần Ca.
“Tỉnh táo một chút, rất có thể anh ta chính là tên sát nhân biến thái thật sự, tốt hơn hết là không nên đến quá gần. Chờ đến khi anh ta gặp nạn thì mình lại đến giúp anh ta một chút.”
Cách nhìn của Cái Kéo về Trần Ca đã thay đổi, anh ta yên lặng đi theo sau Trần Ca.
Nhận thấy Cái Kéo đã trở nên đàng hoàng, Trần Ca nhếch miệng cười trộm. Anh thấy Cái Kéo là một nhân tài hiếm có, nhát gan cũng không sao, có can đảm đánh cược tất cả mọi thứ mới là quan trọng nhất.
“Này, lúc nãy ở dưới lầu tôi nhìn thấy một vài dấu chân khác nhau. Ngoại trừ anh ra, chắc hẳn còn có những hành khách khác ở trong bệnh viện. Anh có nhìn thấy bọn họ không?” Trần Ca quay đầu hỏi Cái Kéo.
“Tôi đi vào đây một mình.” Cái Kéo nói thầm trong lòng, dấu chân là cái gì? Lúc đến đây anh ta hoàn toàn không để ý, nhưng mà Trần Ca đã nhắc tới, vì để duy trì hình tượng của mình, cho nên anh ta không thể làm gì khác hơn là nói hùa theo Trần Ca: “Mấy dấu chân mà anh nói tôi cũng nhìn thấy... Đúng rồi, lúc tôi ở lầu hai đánh nhau với con quái vật kia cũng đã từng nghe thấy có tiếng bước chân phát ra từ lối thoát hiểm ở lầu hai, có khả năng bọn họ chạy về hướng kia.”
Trần Ca gật đầu, anh nhìn chằm chằm Cái Kéo, đánh giá một lúc.
“Anh đang nhìn gì vậy?” Cái Kéo hơi chột dạ.
“Không thấy đôi giày cao gót màu đỏ ở trên xe buýt số 104 nữa, tôi nhớ lúc trước cứ mỗi khi anh đi một bước thì đều nghe thấy hai tiếng bước chân, thứ đó chắc là đi theo sau anh.” Một điểm nữa để Trần Ca coi trọng Cái Kéo chính là đôi giày cao gót màu đỏ kia. Đến cả người đàn ông có khuôn mặt tươi cười kia còn hơi sợ giày cao gót, chắc ít ra cũng là áo đỏ.
“Từ sau khi tôi đi vào hàng lang bên trái thì âm thanh đó đã biến mất, hình như cô ta nhận ra nguy hiểm nên rời đi rồi.” Cái Kéo giơ cái kéo trong tay lên, nhìn chằm chằm vào lưỡi kéo sắc bén: “Rất rõ ràng, cô ta sợ hãi, nhút nhát, sợ sệt.”
Trần Ca rất muốn che miệng Cái Kéo. Giả ngầu thì cũng phải có mức độ, nếu thật sự bị giày cao gót kia nghe thấy, khéo đến cả Cái Kéo còn không biết bản thân chết như thế nào.
“Được rồi, coi như tôi chưa nói gì, chúng ta đi tìm những hành khách khác trước đi.” Trần Ca dẫn Cái Kéo ra khỏi phòng. Bác sĩ và người đàn ông say rượu đứng canh ở bên ngoài, hai người kia nhìn thấy Cái Kéo cả người bê bết máu thì đều bị dọa đến không dám tới gần.
Trong mắt bọn họ, lúc này Cái Kéo hoàn toàn phù hợp với hình tượng tên sát nhân biến thái ở trong lòng bọn họ. Máu me khắp người, nở một nụ cười đầy biến thái, vẻ mặt thì như đang hưởng thụ, giống như đau khổ và tàn sát có thể khiến cho anh ta có một cảm giác trước nay chưa từng có.
“Cứ cảm thấy như mình đang tiến vào hang sói.” Người đàn ông say rượu đứng một mình ở bên ngoài cầu thang, sắc mặt tái nhợt. Anh ta nhìn vết máu trên đế giày của mình, cảm thấy buồn nôn, trong tất cả mọi người thì anh ta cư xử giống như một người bình thường nhất.
“Lúc nãy anh một thân một mình chiến đấu với ma quỷ một lúc lâu như vậy, chắc là cũng mệt muốn chết rồi, những việc còn lại cứ để cho tôi làm là được.” Trần Ca rất tâm lý tìm cho Cái Kéo một lý do, bắt đầu tìm kiếm trong từng phòng một.
Bệnh viện chỉ có ba tầng, không tính là lớn, thế nhưng Trần Ca lục soát vô cùng tỉ mỉ, tìm đến nửa giờ mới chuyển qua phòng khác.
Bọn họ tìm thấy dấu giày của một nhà ba người và dấu giày của một cậu con trai ở lối thoát hiểm trên tầng hai. Dấu giày chạy dọc theo lối thoát hiểm và đi đến phía bên kia của bệnh viện.
Một nhà ba người đó đúng lúc đi ngược hướng với Trần Ca, sau đó chạy xuống bằng cầu thang bên kia, đến khi Trần Ca phá cửa vào thì bọn họ lại lén chạy ra ngoài.
“Mấy người này thật kỳ cục, chúng ta đến cứu bọn họ, kết quả bọn họ chẳng nói chẳng rằng, chỉ mải chạy như điên để cứu mạng mình, quá ích kỷ.” Người đàn ông say rượu nhập vai vào Trần Ca, anh ta nghĩ nếu mình là Trần Ca thì chắc chắn sẽ không xen vào việc của người khác như vậy.
“Không trách bọn họ được, bởi vì sợ hãi mà chạy trốn, đây là bản chất của con người thôi.”
“Cậu nhìn vậy mà nghĩ thoáng nhỉ.” Người đàn ông say rượu cảm thấy tính tình Trần Ca thật sự tốt. Qua lần tiếp xúc này, anh ta phát hiện Trần Ca chính là một người hiền lành cái gì cũng không so đo: “Người cần cứu cũng đã cứu rồi, có phải chúng ta cũng nên rời khỏi chỗ này không?”
“Đừng vội, chúng ta đã đi một vòng quanh bệnh viện, có ba nơi đáng để chúng ta chú ý.” Trần Ca đứng tại chỗ suy nghĩ một lúc: “Phòng thứ nhất ở bên trái trên lầu hai có một cuốn nhật ký, trong đó có ghi quá trình một người bệnh bị quỷ hồn trong bệnh viện ép đến điên, cuối cùng biến thành quỷ hồn như thế nào. Đó chắc hẳn không phải là ví dụ.”
Đương nhiên Trần Ca biết không phải là ví dụ. Quỷ hồn hai chân bó thạch cao, mắt bị đâm mù một con, bộ dạng thê thảm lúc này còn đang ở trong quyển truyện tranh của Diêm Đại Niên.
Dưới sự chỉ dẫn của Cái Kéo, lúc đi vào phòng thì anh đi thẳng đến tủ quần áo, chẳng mấy chốc đã tìm được quyển nhật ký mà quỷ hồn đang sống nhờ ở trong đó.
“Nhưng chuyện này liên quan gì đến chúng ta?” Người đàn ông say rượu luôn cảm thấy bệnh viện âm khí u ám này còn nguy hiểm hơn cả “chuồng chó” mà anh ta đi ngang qua trước đó.
“Bệnh nhân chơi trò trốn tìm, sau khi chết sẽ bị giữ lại trong bệnh viện mãi mãi, trở thành một phần của trò chơi. Nhưng mọi người đã bao giờ nghĩ tới một vấn đề: Ai là người đầu tiên khởi xướng trò chơi trốn tìm này chưa?” Trần Ca nhìn về phía các hành khách khác: “Chắc chắn sẽ có người đầu tiên đề xuất chơi trò chơi, và sau đó mới có các bệnh nhân tiếp tục bị giữ lại.”
Thấy mấy hành khách khác ngơ ngác nhìn nhau, hình như chưa hề suy nghĩ đến vấn đề này, Trần Ca hoàn toàn từ bỏ việc hỏi họ. Góc độ suy nghĩ của hai bên hoàn toàn khác nhau, đó là sự khác biệt về nhận thức.
“Vừa rồi tôi nói trong bệnh viện có ba nơi đáng lưu ý, phòng có quyển nhật ký là nơi đầu tiên cần chú ý, nơi thứ hai cần chú ý là phòng hồ sơ. Vừa rồi tôi mới kiểm tra thông tin về phòng bệnh gặp chuyện không may thì phát hiện, rất kỳ lạ là kết quả cuối cùng của tất cả các bệnh nhân sống trong phòng có quyển nhật ký đều rất tệ. Do đó phòng bệnh này cũng được các y tá và bác sĩ gọi là 201 cần phải tránh.”
Trần Ca không để ý đến phản ứng của mấy người khác, tự mình nói: “Ghi chép trên hồ sơ rất rõ ràng, lần đầu tiên phòng bệnh 201 gặp chuyện không may chính là vào năm năm trước, đúng vào năm ấy bệnh viện tư nhân này có tiếp nhận một bệnh nhân chuyển đến từ bệnh viện khác.”
Anh lôi một bộ hồ sơ từ trong ba lô ra. Trên đó bám đầy vết bẩn, phần lớn nội dung cũng đã không nhìn rõ, tên bệnh viện nơi bệnh nhân nằm điều trị khi trước cũng mờ mịt, chỉ thấy lờ mờ một chữ “Hải”.
“Tên bệnh viện này anh có thấy quen không?”
Trần Ca nhìn về phía bác sĩ khoa bỏng, đối phương lắc đầu: “Chỉ có một chữ, quá khó để biết là bệnh viện nào.”
“Lần trước chúng ta ngồi xe buýt số 104, trên xe có mấy người phụ nữ mặc quần áo bệnh nhân, anh còn nhớ không?” Trần Ca nhìn chằm chằm bác sĩ.
“Có ấn tượng.” Dưới sự nhắc nhở của Trần Ca, bác sĩ dần nhớ lại: “Hình như tên bệnh viện trên quần áo bệnh nhân của bọn họ cũng có một chữ Hải.”
“Không sai.” Lúc Trần Ca nhìn thấy những nữ bệnh nhân này lần đầu tiên, anh đã nghi ngờ bọn họ có liên quan đến nhiệm vụ bốn sao ở ngoại ô phía đông: Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa rồi. Vì thế nên hiện tại phòng bệnh 201 gặp phải bất thường chính là bởi vì năm năm trước có tiếp nhận một bệnh nhân nghi là ở bệnh viện bị nguyền rủa, hay nói cách khác trò chơi trốn tìm có khả năng chính là sự tiếp nối của một lời nguyền nào đó trong cảnh tượng kinh dị bốn sao kia.
Phát hiện này đối với người khác thì có lẽ chẳng quan trọng gì, thế nhưng đối với Trần Ca lại là điểm then chốt. Cảnh tượng kinh dị bốn sao và cảnh tượng kinh dị ba sao là hai cấp độ khác hẳn nhau, bất kỳ manh mối hữu ích nào cũng đều rất quan trọng.
“Nhưng cho dù chúng ta biết họ có liên quan đến bệnh viện đó, thì nó cũng không giúp chúng ta trốn khỏi trấn Lệ Loan.” Người đàn ông say rất thực tế, anh ta chỉ muốn sống sót rời khỏi đây.
“Xem hết mấy cái này rồi nói sau.” Trần Ca lật tập hồ sơ đến trang cuối cùng, bên trong chỉ có tư liệu ghi chép về bệnh nhân chuyển viện.
Bệnh nhân được chuyển tới là một đứa bé sáu tuổi rưỡi. Kết quả chẩn đoán của bác sĩ là nó bị mắc bệnh dại, thời điểm phát bệnh cần phải bị cố định ở trên giường bệnh, nó sẽ đau đớn thét chói tai, làm cho cơ thể mình bị biến dạng.
Cho dù là lúc tỉnh táo, biểu hiển của đứa bé đó cũng rất không bình thường, bình thường sẽ nói vài câu kỳ lạ, ví dụ như nói cho người bên cạnh là mình đang bị một thứ rất kinh khủng đuổi theo, tuyệt đối không thể để đối phương tìm được, nhất định phải trốn thật kỹ.
Nếu chỉ có như vậy, bác sĩ cũng sẽ không cất riêng kết quả chẩn đoán của nó thế này.
Sau khi đứa bé chết, những chuyện khủng khiếp bắt đầu xuất hiện.
Đầu tiên, thi thể của cậu bé bị mất tích trong nhà xác bệnh viện và cho đến tận bây giờ vẫn chưa tìm được. Ngay sau đó, những y tá trực ca đêm thường nhìn thấy có đứa trẻ chạy trong hành lang bệnh viện, và trên các tài liệu in ra không hiểu sao lại xuất hiện dòng chữ: Đến tìm tôi đi.
Lúc đầu chuyện này không được mọi người để ý, nhưng thẳng đến khi có một hộ sĩ bị chết ở trong nhà xác của bệnh viện. Không ai biết tại sao anh ta lại đến phố Thái Bình vào lúc nửa đêm, cảnh sát chỉ nhìn thấy một tờ hồ sơ bệnh án ở trên lưng thi thể, trên đó ghi mấy chữ nguệch ngoạc: Đến tìm tôi đi.
Từ sau khi hộ sĩ chết, trong bệnh viện bắt đầu lưu truyền một câu chuyện kỳ lạ: chỉ cần là người có mảnh giấy trên lưng đều phải chơi trò trốn tìm với đứa trẻ.
Chắc là tin tức đã bị phong tỏa, trên hồ sơ cũng không nói bệnh viện đã có biện pháp gì, mọi thông tin liên quan đến cậu bé chỉ có thế này.
Trần Ca đóng tập hồ sơ lại, ánh mắt đảo qua mấy hành khách khác: “Trong số mọi người đã có người bị dán giấy, nếu như không phá giải lời nguyền thì cho dù rời khỏi trấn Lệ Loan, tương lai cũng sẽ gặp nguy hiểm.”
“Vậy anh nói chúng ta nên làm gì bây giờ?” Cái Kéo luống cuống, anh ta nhớ rõ bản thân đã bị dán tờ giấy đó ở sau lưng.
“Bây giờ chúng ta hãy đến nơi đáng chú ý thứ ba: nhà xác, nơi hộ sĩ tử vong và cũng là nơi xác cậu bé biến mất, chắc là chúng ta sẽ có thể tìm được thứ gì ở đó.” Trần Ca sờ đầu con mèo trắng, cầm theo búa của bác sĩ nát sọ đi phía trước. Anh chỉ tìm thấy hai tàn hồn ở trong cả bệnh viện, điều này khiến anh hơi thất vọng.
“Nhưng nếu chúng ta vẫn không tìm ra cách phá bỏ lời nguyền trong nhà xác...” Sắc mặt của Cái Kéo hơi thay đổi, anh ta sắp không giả vờ được nữa.
“Việc liên quan đến sống chết, tôi đề nghị đến lúc đó mọi người phải đứng chung một chỗ, trước tiên cứ xem tình hình thế nào đã.” Trần Ca thuận miệng nói với Cái Kéo: “Tôi ở trong khu vui chơi Thế Kỷ Mới ở ngoại ô phía tây, đến lúc đó anh có thể đi tìm tôi, mọi người có thể giúp đỡ lẫn nhau.”
Cái Kéo khẽ gật đầu, lẩm nhẩm lại địa chỉ mà Trần Ca vừa nói, ghi tạc vào trong lòng.
“Được rồi, bây giờ chúng ta đi qua đó xem một chút đi.” Mọi người đi xuống lầu một, đi vào lối thoát hiểm phía bên phải bệnh viện.
Nhà xác ở tầng hầm, lúc Trần Ca dẫn những hành khách khác đi tới cửa nhà xác thì anh đột nhiên ngừng lại.
Ổ khóa trên cửa đã rơi xuống đất, cửa sắt mở một nửa, hình như có thứ gì đó cũng vừa mới đi vào.
“Cửa những nhà xác ở bệnh viện bình thường đều bị khóa.” Bác sĩ nói khẽ với Trần Ca: “Bên trong có thứ gì đó, cẩn thận một chút.”
“Ừ, mọi người theo sát tôi.” Những tòa nhà bị sương máu bao phủ đều chẳng có chỗ nào an toàn cả, Trần Ca cũng không muốn những người khác xảy ra chuyện gì, cho nên chỉ có thể bảo bọn họ đi theo sát mình.
Đẩy cửa sắt ra, hơi lạnh ngay lập tức tràn ra bốn phương tám hướng. Trần Ca ngó nghiêng hai phía, ghi nhớ bố trí của cả nhà xác vào trong đầu, anh cảm thấy nói không chừng sau này mình có thể sử dụng nó để thiết kế cảnh tượng.
“Anh trai à, có cần phải liều mạng như vậy không?” Đây là lần đầu tiên người đàn ông say rượu đi vào nhà xác của bệnh viện, anh ta sống chết nắm chặt cánh tay bác sĩ đứng bên cạnh.
“Muốn phá giải lời nguyền thì không cần phải sợ.” Trần Ca đã từng ở trong nhà xác dưới lòng đất nguyên một đêm, nhà xác đối với anh chỉ là một cảnh tượng nhỏ.
Một mình đi vào bên trong, Trần Ca phát hiện hình như nơi này vừa mới xảy ra một trận hỗn chiến. Rất nhiều giường sắt chứa thi thể đều bị lật úp, một số tấm vải trắng bị vứt trên mặt đất.
“Đây là cái gì?” Trần Ca đột nhiên phát hiện trên tấm vải trắng có lưu lại vài vết máu. Anh giũ tấm vải trắng ra, trên đó có một hình người màu đỏ như máu.
“Nhìn vóc dáng có vẻ là một đứa bé tầm sáu, bảy tuổi.” Trần Ca chỉ tay về phía tấm vải trắng: “Có vẻ như ai đó đã đập đứa trẻ trực tiếp lên tấm vải trắng, sau đó để lại một đường viền đẫm máu như vậy. Ai đã làm điều đó chứ? Đứa bé nghi là đã trốn từ bệnh viện bị nguyền rủa này hẳn phải là nhân vật đáng sợ nhất trong bệnh viện tư nhân này, là nguồn gốc của trò chơi trốn tìm, nó có thể dễ dàng bị đánh bại như thế này sao?”
Trần Ca lại tìm kiếm một lúc, tìm thấy một dấu giày màu đỏ kỳ lạ trên tấm vải trắng, hình như là do giày cao gót để lại.
“Giày cao gót đỏ không đi cùng Cái Kéo mà lại chạy vào nhà xác? Cô ta trực tiếp giải quyết đứa bé trong bệnh viện rồi sao?” Trần Ca đi đến tận cùng nhà xác, anh nhìn thấy một cửa thông gió bị phá nát, xung quanh khung cửa sổ vẫn còn rất nhiều tơ máu sền sệt đang ngọ nguậy: “Bọn họ rời đi từ nơi này sao?”
Trần Ca nhìn cửa sổ vỡ tan, anh phát hiện mình đã đánh giá thấp thực lực của đôi giày cao gót màu đỏ. Đối phương có thể đuổi theo cậu bé để đánh, thì cho dù là áo đỏ cũng phải là áo đỏ tương đối mạnh.
“Đáng tiếc là mình đến chậm một bước, chỉ tìm được hai tàn niệm. Hy vọng giày cao gót không giết chết cậu bé đó, mình vẫn phải trông cậy vào việc moi được chút tin tức về cảnh tượng kinh dị bốn sao từ trong miệng nó nữa.”