“Vẫn có thời gian vẽ, xem ra hai đứa bé không bị thương, chắc là bọn chúng nhận thấy có nguy hiểm nên chủ động rời đi.” Trần Ca chưa từng coi Phạm Úc và Giang Linh là những đứa trẻ bình thường.
“Cậu đang nhìn cái gì vậy?” Lão Ngụy và y tá cũng đi tới, hai người họ thấy chữ được chữ trên bức tranh: “Về nhà? Đứa bé này có ý gì?”
“Trước khi thành cô nhi, bọn họ cũng có nhà của mình.” Lúc nhìn thấy hai chữ ‘về nhà’ này, Trần Ca nghĩ ngay tới thôn Lâm Quan. Nơi đó là nơi mà Giang Linh được sinh ra và lớn lên: “Chú hãy báo tình hình nơi này cho đội trưởng Nhan nhé. Đêm nay có thể chúng ta phải đến một nơi rất vắng vẻ.”
“Được.”
Sau khi nhắn nhủ xong, Trần ca nhìn về bức vẽ thứ tư được đặt ở cuối cùng, trong tranh là một căn nhà rách nát được dùng màu đen để phác họa, bên trái của căn nhà có một thứ được dựng thẳng đứng nhìn rất giống quan tài.
“Bức vẽ thứ ba là đi vào trong cửa, bức vẽ cuối cùng lại là một ngôi nhà, Phạm Úc muốn nói cho mình biết vị trí hiện thời của ‘cửa’ sao?”
Anh bỏ bức vẽ cuối cùng vào trong ba lô, theo suy đoán của anh, Phạm Úc và Giang Linh đã đi vào cánh ‘cửa’ kia, rất có khả năng nó được giấu ở trong ngôi nhà cũ có quan tài dựng đứng ở bên cạnh.
“Lần trước mình đi vào thôn Lâm Quan cũng không thấy có hộ gia đình nào để quan tài ngoài cửa. Căn nhà mà Phạm Úc vẽ này rất có thể ở trong thôn Hoạt Quan ở sâu trong núi.”
Người đã mất tích, muốn nghiệm chứng suy đoán này chỉ có thể tự bản thân đến thôn Lâm Quan mới biết được, Trần Ca hít sâu một hơi: “Nhất định phải mau chóng tìm được bọn chúng, một khi bước vào thế giới sau cửa, muốn đi ra rất khó.”
“Anh Trần, đám Giang Linh sẽ không có chuyện gì chứ?” Vẻ mặt cô y tá lo lắng.
Trần Ca nhìn thoáng qua cô y tá, buông bản vẽ xuống. Trong lòng anh có một nghi vấn, bốn bức tranh của Phạm Úc không hề đề cập tới bác sĩ Trần.
Trong vụ án mất tích ở nơi này, ông ta đóng vai gì?
Nếu bác sĩ Trần là thành viên của Hiệp hội kể chuyện lạ thì sao quái vật cao gầy mà Phạm Úc vẽ lại chui từ cửa sổ vào mà không phải chui từ sau lưng của bác sĩ Trần ra?
Từ sự hiểu biết của Trần Ca về Hiệp hội kể chuyện lạ thì sau khi những quỷ quái ký sinh ở trên người bị xé nát, ký ức của người bị ký sinh cũng bị hao tổn, rơi vào hôn mê. Nhưng hiện trường lại không thấy có bóng dáng của bác sĩ Trần.
“Người này không hề đơn giản, cần phải chú ý nhiều hơn mới được.”
Trần Ca an ủi nữ y tá mấy câu, sau đó anh và lão Ngụy rời khỏi viện mồ côi Cửu Giang.
“Tôi đã báo cáo với đội trưởng Nhan tình hình ở đây rồi, bây giờ chúng ta đi đâu?”
“Về khu vui chơi Thế Kỷ Mới trước đã, cháu muốn lấy một số dụng cụ.” Số lượng thành viên của Hiệp hội kể chuyện lạ đã giảm ba phần tư chỉ trong vòng một tuần lễ. Bây giờ chúng là chó cùng rứt giậu, quyết liều mạng một lần, đương nhiên Trần Ca sẽ không sơ suất.
Lão Ngụy cũng không hỏi tỉ mỉ, đội trưởng Nhan lệnh cho ông tối nay phải bảo vệ Trần Ca.
Đến khu vui chơi Thế Kỷ Mới, Trần Ca đi một mạch vào trong nhà ma lấy búa nát sọ, máy cát sét mini, Bút Tiên, Tiểu Tiểu rồi nhét toàn bộ vào trong ba lô, sau đó lại lấy quyển truyện tranh kia, đi vào trong cảnh tượng Học Viện Tư Thục Tây Thành. Anh sử dụng năng lực của Diêm Đại Niên để thu cậu bé tỏa ra mùi hôi thối và học sinh đứng treo cổ vào trong bức tranh.
“Nếu Trương Nhã còn ở đây thì cũng không cần phiền toái như thế này.” Trần Ca nhìn ba lô căng phồng, hơi bất đắc dĩ: “Vẫn có cảm giác rất bất an!”
Ánh mắt anh lia tới con mèo trắng đang cắn đuôi trên bàn, anh suy nghĩ một chút rồi bế nó lên: “Hình như ở nông thôn từng truyền miệng rằng thi thể sợ mèo.”
Dưới ánh mắt nhìn chăm chú không rõ nguyên nhân của mèo trắng, Trần Ca bỏ nó vào một cái túi xách khác: “Nuôi mèo ngàn ngày, dùng mèo trong chốc lát. Đêm nay phải nhờ mày rồi.”
Không đợi mèo trắng phản ứng kịp, Trần Ca đã vác hai cái túi lớn lao ra khỏi nhà ma.
Khi trở lại xe cảnh sát, Trần Ca mới mở cái túi đựng mèo trắng ra: “Lão Ngụy, lái xe đi, chúng ta đi thôn Lâm Quan ở nơi giao nhau giữa vùng núi và ngoại ô phía tây.”
Thấy Trần Ca mang theo hai cái bọc lớn lên xe, vẻ mặt lão Ngụy rất cổ quái, ông cảm thấy Trần Ca hơi chuyện bé xé ra to.
Dù sao đứng ở góc độ một người bình thường thì rõ ràng truy bắt hung thủ móc mắt nguy hiểm hơn so với chuyện đi tìm mấy đứa trẻ mất tích.
“Túi của cậu chứa những gì thế? Sao tôi lại nghe thấy tiếng mèo kêu nhỉ?” Lão Ngụy khởi động xe, ông và đội trưởng Nhan cùng điều tra vụ án đầu độc, vì thế ông biết vị trí của cái thôn kia.
“Con mèo này của cháu có thể tránh ma quỷ.”
“Thôi được rồi.”
…
Hơn 10 giờ đêm, lão Ngụy và Trần Ca tới thôn Lâm Quan, vừa xuống xe Trần Ca đã đeo ba lô chạy vào trong thôn, phía sau anh còn có một con mèo trắng chạy theo nữa.
“Chờ tôi với!” Lão Ngụy đỗ xe xong, lúc nhìn ra ngoài thì người đã chạy mất dạng rồi.
Trần Ca lấy bức vẽ của Phạm Úc ra, lần lượt đối chiếu kiến trúc trong thôn.
Bên ngoài thôn Lâm Quan có một đường cái, đáng tiếc chỉ mới làm ở ngoài cổng thôn thôi, đường mới đổ vào đến trong thôn thì bị đứt đoạn.
Kiến trúc xung quanh cũng biến thành rách nát, trên cửa của từng nhà treo khóa lớn, thoạt nhìn có vẻ đã bị hoang phế rất lâu rồi.
“Lúc này mới hơn 10 giờ, trong thôn đã đen kịt rồi.”
Giống với lần trước Trần Ca tới đây, anh không thấy bất cứ người sống nào ở trong thôn.
“Cậu đừng có đi lung tung, rất dễ khiến người ta hiểu lầm đấy.”
Lão Ngụy vất vả lắm mới tìm được Trần Ca, ông cố hết sức đuổi theo, kéo anh ra ngoài thôn.
“Vậy chú nói xem phải làm gì bây giờ?”
“Trước tiên cứ tìm người để hỏi thăm xem.” Lão Ngụy gõ cửa một nhà dân, lúc đầu thái độ của người nọ rất khó chịu, nhưng khi lão Ngụy lấy giấy tờ ra, giọng nói trở nên nghiêm khắc thì người đó mới ngoan ngoãn bật đèn trong phòng lên, mời Trần Ca và lão Ngụy vào trong nhà.
“Hôm nay ông có thấy một người trung niên chừng ba mươi tuổi, dẫn hai đứa trẻ vào thôn Lâm Quan không?” Lão Ngụy đi thẳng vào vấn đề, trực tiếp vặn hỏi.
“Lừa bán trẻ con sao?” Người chủ nhà là một ông nông dân trung thực.
“Tôi hỏi ông cái gì thì trả lời cái đó là được.”
“Tôi không thấy, chỗ chúng tôi rất ít khi có người ngoài vào.”
Lúc hai người nói chuyện với nhau, Trần Ca có nhìn trong nhà một chút, ở phòng trong có một bàn thờ, bên trên đó có tấm ảnh đen trắng của một bà cụ.
Trừ cái đó ra thì không có bất kỳ thứ gì khác thường, chỉ là một nhà dân rất bình thường thôi.
“Ông xem bức tranh này đi, trong thôn của các ông có nơi nào giống như thế không?” Trần Ca đặt bức tranh của Phạm Úc lên trước mặt người chủ nhà.
Ông ta gãi đầu một cái: “Cái này có thể nhìn ra cái gì? Bên cạnh căn nhà là cái tủ à?”
“Đó là quan tài.” Trần Ca vừa mở miệng, hai người trong phòng không ai lên tiếng.
“Ai lại để quan tài ở cửa chứ, tôi chưa thấy bao giờ.” Người chủ nhà nhìn Trần Ca, ông ta cũng không hiểu vì sao lại cảm thấy người trước mắt này hơi đáng sợ.
“Tôi muốn hỏi ông thêm một vấn đề nữa, ông có biết thôn quan tài ở sâu trong núi không?”
Lúc Trần ca nói đến ba chữ ‘thôn quan tài’, ông nông dân nheo mắt lại, nhanh chóng cầm cốc nước để che giấu sự hoảng loạn của bản thân: “Các người hỏi chuyện này làm gì? Thôn kia từng xảy ra bệnh dịch, người không trốn ra được đều chết hết rồi. Chỗ chúng tôi không nhắc tới cái tên đó, sợ bị dính xui.”
“Xem ra ông biết sự tồn tại của cái thôn này. Vậy ông biết cái thôn đó ở đâu không?” Giọng nói của Trần Ca rất bình tĩnh, ánh mắt hơi đáng sợ: “Bây giờ tôi muốn đi qua đó thử xem.”