Một mùi máu nồng nặc bay nhẹ trong không khí, căn phòng vốn rộng rãi bỗng trở nên chật chội vì một lý do nào đó.
Ánh sáng lạnh lẽo từ màn hình máy tính chiếu sáng cảnh vật xung quanh, Lam Tiểu Thần đang ngồi ở bàn máy tính, tay cầm phong thư, chậm rãi xoay người.
“Là ai! Đi ra đi!”
Người luôn tự xưng là gan lớn như anh ta giờ đang hướng về phía phòng khách hô to, nhưng đáng tiếc là chỉ có tiếng điện sột soạt đáp lại anh ta.
Trong phòng khách không có một bóng người, TV đột nhiên được bật lên, trên màn hình xuất hiện những bông tuyết trắng đen.
Lam Tiểu Thần cầm vợt cầu lông bên cạnh bàn, nhích từng bước một về phía phòng khách.
Cũng không biết là do ảnh hưởng tâm lý hay là có chuyện gì đang xảy ra, anh ta đột nhiên cảm thấy cảnh tượng này có vẻ quen thuộc.
Tiếng kêu khóc như có như không phát ra từ một góc phòng, máy tính đột nhiên phát bộ phim kinh dị mà anh ta vừa xem.
Những cảnh mà bị Lam Tiểu Thần cho là thô tục được chiếu đi chiếu lại nhiều lần, khi nhân vật chính đang sử dụng máy tính để xem phim ma thì một cảnh trong phim ma đang diễn ra tại chính nhà riêng của anh ta.
Những cuộc đối thoại quen thuộc phát ra từ loa máy tính, hơi thở gấp gáp và giọng điệu lo lắng không ngừng kích thích não bộ của Lam Tiểu Thần.
Khi cây kim đâm vào người mình, anh ta mới biết nó rất đau.
Mặc dù anh ta rất không muốn thừa nhận, nhưng anh ta thức sự cảm thấy sợ hãi.
“Đi ra mau!”
Một cảm giác bất lực tràn ngập trong não, Lam Tiểu Thần hét lên về phía phòng khách, như thể khi anh ta hét lên thì có thể làm tăng thêm lòng dũng cảm của mình.
Màn hình máy tính sau lưng anh ta vẫn tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo, anh ta đi đến phòng khách và cửa phòng ngủ, phát hiện trên tay nắm cửa vẫn còn lưu lại một dấu tay đẫm máu, như thể có người đã mở cửa khi đứng từ bên trong nhà anh ta vậy.
Lúc này, tình tiết của phim ma trên máy tính đã đến hồi gay cấn nhất, nam chính phát hiện hồn ma trong phim ma đã chạy vào nhà mình, khi anh ta muốn trốn khỏi ngôi nhà này thì bất ngờ phát hiện ra cánh cửa đã bị khóa.
Sau khi nhìn thấy dấu tay máu còn lưu lại trên tay nắm cửa, Lam Tiểu Thần ngay lập tức nhận ra rằng có người đã chạy vào nhà của mình, ở đây đã không còn an toàn nữa rồi.
Anh ta từ từ di chuyển, và khi sắp đến gần cửa, anh ta đột ngột tăng tốc.
Nhưng khi anh ta nắm lấy tay nắm cửa thì mới nhận ra rằng dù cố gắng thế nào, anh ta cũng không thể mở được cửa.
Nỗi sợ hãi lấn át lý trí, anh ta tự cho rằng mình rất can đảm, và thường coi thường những người hâm mộ phim kinh dị trên Internet, đây là lần đầu tiên anh ta cảm thấy sợ hãi.
“Tại sao không mở được?”
Anh ta lắc mạnh cánh cửa, cánh cửa vẫn không hề di chuyển, nhưng máu lại bắt đầu rỉ ra từ khe cửa!
Trên màn hình máy tính, nhân vật chính tuyệt vọng và lấy điện thoại ra để gọi điện cầu cứu nữ chính.
Trong hiện thực, Lam Tiểu Thần cũng vội vàng lấy điện thoại di động ra, anh ta không có bạn bè, lúc này chỉ có thể nhờ cảnh sát giúp đỡ.
Hình ảnh trên màn hình gần như được đồng bộ với những gì đang diễn ra trong thực tế, kết quả giống nhau một cách đáng ngạc nhiên.
Cuộc gọi nhanh chóng được kết nối, một giọng nói xa lạ vang lên trong điện thoại.
“Anh không chạy thoát được đâu.”
Máu tươi và những khuôn mặt tái nhợt bắt đầu xuất hiện trong ngôi nhà, một nhóm người mặc đồ đỏ vây quanh Lam Tiểu Thần, người đã bị tê liệt vì sợ hãi.
Lam Tiểu Thần lên mạng thì luôn tung hoành ngang dọc, chỉ điểm giang sơn, lúc này đang lạnh run, khóe miệng sùi bọt mép, bất giác gọi mẹ ơi.
Một người con trai mặc áo đỏ kéo Lam Tiểu Thần sang một bên, anh ta mở cửa phòng, một người đàn ông trẻ tuổi đeo ba lô đứng ở ngoài cửa.
“Anh ta chính là nguồn gốc của lời nguyền? Không phải áo đỏ sao?" Người thanh niên bước vào nhà, tiện tay đóng cửa chống trộm lại: “Làm tôi vui mừng hụt rồi.”
Ngồi trên ghế sô pha, nam thanh niên lấy trong ba lô ra một cuốn truyện tranh, lật xem.
“Đánh thức anh ta đi, tôi có chuyện muốn hỏi.”
Một chậu máu đổ lên đầu Lam Tiểu Thần, anh ta giống như bị ném vào hầm băng, trong nháy mắt vùng vẫy chân tay, trong miệng kêu cứu.
“Trần Ca, anh có thể bảo Trương Ức trực tiếp xem qua trí nhớ của anh ta được mà? Tại sao lại phải làm điều thừa thãi làm gì?” Môn Nam che miệng Lam Tiểu Thần lại, nhìn bọt nước dính trên tay mà cảm thấy có chút buồn nôn.
“Khả năng của Trương Ức là che giấu và xóa một phần ký ức, nếu trí nhớ của tên này đã từng bị người giở trò, Trương Ức cũng sẽ không thể nhìn thấy. Để không bị lừa, chúng ta nên cẩn thận hơn.” Trần Ca khá là cẩn thận, anh muốn giúp người thanh niên này nhớ lại được chút ký ức trước: “Này, tiếp theo tôi sẽ hỏi anh một vài câu hỏi, hy vọng anh trả lời thành thật, nếu để tôi phát hiện anh nói dối, tôi sẽ cho anh biết cuộc sống đau khổ là như thế nào.”
Đại não của anh ta có chút thanh tỉnh, Lam Tiểu Thần nằm nửa người trên mặt đất, dùng chút sức lực cuối cùng gật đầu.
Chỉ cần nhìn vào cách nói chuyện là đã biết người trẻ tuổi trước mặt là một kẻ tàn nhẫn, đừng nhìn Lam Tiểu Thần trên mạng không sợ một ai mà tưởng anh ta gan dạ, kỳ thực anh ta là một phế vật 100%.
“Ai đã cho anh mấy lá thư nguyền rủa mà anh lấy ra từ ngăn kéo đấy?”
“Tôi đã lấy trộm nó từ một bệnh viện bỏ hoang.” Hai tay Lam Tiểu Thần run rẩy đặt bức thư xuống sàn nhà: “Đây là đồ của cậu sao? Tôi sẽ không dám lấy trộm nữa đâu, xin hãy tha thứ cho tôi.”
“Anh dám chạy vào bệnh viện đó để trộm đồ với cái lá gan đó của mình sao?” Trần Ca rất nghi ngờ.
“Tôi cá với mọi người trên mạng rằng tôi sẽ đến bệnh viện đó vào trong đêm, tôi chỉ định ba hoa như vậy thôi, ai mà biết bọn họ thực sự chạy đến Tân Hải, và tôi đã phải theo chân bọn họ đi đến bệnh viện đó, không tránh thoát nổi.”
“Bệnh viện đó ở đâu?”
“Bệnh viện ở ngoại ô Tân Hải, nó chưa được phát triển nhiều và rất hoang tàn.” Giọng Lam Tiểu Thần như khóc: “Bọn họ tổng cộng có ba người, tất cả đều là người đến từ Hàm Giang, những người ở đó đều rất hung hãn, cũng không biết bọn họ rèn luyện như thế nào, người nào người nấy đều rất can đảm.”
“Mọi người cùng đi vào?” Trần Ca không ngờ người ở Hàm Giang sẽ xuất hiện trong những câu chuyện kỳ lạ ở Tân Hải.
“Tôi là người đầu tiên chạy vào, nhưng khi tôi rời khỏi tầm mắt của bọn họ, tôi lập tức trốn đi, chờ sau khi bọn họ tiến vào, tôi lại chạy ra ngoài.” Lam Tiểu Thần là một người không có điểm tốt nào, nói một cách thẳng thắn thì anh ta chính là một tên cặn bã.
“Cuối cùng những người đó có đi ra không?” Trần Ca lo lắng về sự an toàn của những khách du lịch đó hơn.
“Tôi không biết, tôi ở bên ngoài nửa giờ, trong bệnh viện không có chút động tĩnh gì, ba người bọn họ giống như bị thứ gì đó ăn hết sạch vậy.” Lam Tiểu Thần lắp bắp kinh hãi, trong lòng vẫn rất sợ Trần Ca: “Nơi đó vào ban đêm rất đáng sợ, tôi không dám ở lại lâu hơn và một mình trốn đi, trưa hôm sau thì tôi có đến kiểm tra lại thì phát hiện chiếc ví của một khách du lịch nằm ở góc hành lang bệnh viện, tất cả các giấy tờ trong đó đều biến mất, chỉ có ba tờ bệnh án trống và một tờ giấy.”
“Sau đó anh có báo cảnh sát không?”
“Không, tôi nghĩ có lẽ bọn họ đã rời đi rồi, đây cũng không tính là mất tích, và cũng không tìm được thi thể, cho nên tôi không có lý do gì để báo cảnh sát.” Lam Tiểu Thần đang cố thuyết phục bản thân.
“Vậy ba tờ bệnh án trống đó giờ đang ở đâu?” Vẻ mặt của Trần Ca âm u, bầu không khí trong phòng rất áp lực.
“Bệnh án thì tôi đã sử dụng hai tờ, còn tờ cuối cùng đang ở trong phong bì.” Lam Tiểu Thần rụt cổ lại: “Tôi cũng không biết rằng tờ bệnh án này thực sự có thể nguyền rủa người khác, ngày hôm đó con chó của nhà hàng xóm không ngừng sủa, vì vậy tôi đã thử dùng nó, không ngờ là kết quả khiến cho cả nhà anh ta ngã bệnh, con chó kia cũng chết.”
“Anh vừa nói ngoài ba tờ bệnh án còn có một tờ giấy nữa? Đưa tờ giấy đó cho tôi xem.”
Lam Tiểu Thần vốn dĩ muốn dùng tờ giấy này để thương lượng điều kiện, nhưng anh ta phát hiện mình hoàn toàn không có dũng khí mở miệng: “Tờ giấy đó ở trong ngăn kéo khóa trong phòng ngủ, còn chìa khóa ở trong túi của tôi.”
Môn Nam lấy chìa khóa ra và bước vào phòng ngủ, một lúc sau, cậu ta đưa mảnh giấy cho Trần Ca.
Nói là một tờ giấy, nhưng thực ra là một trang giấy được xé ra từ một cuốn sách nào đó, trên đó có những vết máu sẫm màu, nếu nhìn kỹ sẽ thấy rằng vết máu thực chất là một câu nói: Đó là một thế giới bệnh hoạn, tại sao bạn vẫn chưa phát hiện ra? Tôi nhất định phải chữa lành cho bạn!
Những dòng chữ đơn giản này dường như ẩn chứa một sức mạnh đặc biệt, khiến người đọc sinh ra một cảm giác kỳ lạ, như thể những dòng chữ này được viết cho chính mình.
“Thế giới bệnh hoạn? Tôi nghĩ cậu nên tự chữa lành bản thân mình trước đã.” Trần Ca sử dụng Âm Đồng nhìn chằm chằm vào dòng chữ trên tờ giấy, càng nhìn càng cảm thấy kỳ lạ, những vết máu đen này phân tầng rõ ràng, giống như có người đang dùng máu viết đi viết lại dòng chữ đó: “Giống như một bức thư thông báo, nhưng cũng giống như một loại nhắc nhở nào đó, chẳng lẽ là do bác sĩ trong Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa để lại? Nhưng tại sao tờ giấy này lại được đặt chung cùng với ba tờ bệnh án trống?”
Trần Ca và Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa đã chiến đấu với nhau mấy lần, đây cũng là lần đầu tiên anh nhìn thấy những tờ bệnh án trống, thứ này không phải là thứ có thể tùy tiện nhặt được.
“Tôi đã nói cho cậu tất cả những gì tôi biết.” Lam Tiểu Thần thấp giọng nói: “Cậu có thể...”
“Tôi sẽ giúp anh sảng khoái.” Trần Ca vẫy vẫy tay, Trương Ức trực tiếp chui vào trong đầu Lam Tiểu Thần.
Một người sống sờ sờ chui vào đầu rồi nhập vào cơ thể, cảnh tượng kinh khủng này Trần Ca nhìn đã quen rồi, về phần Lam Tiểu Thần có thấy đáng sợ hay không thì không quan trọng, dù sao thì khi Trương Ức rời đi, cậu ta sẽ xóa đi một phần trí nhớ của mình trong đầu anh ta.
Mười mấy giây sau, Trương Ức chui ra khỏi cơ thể Lam Tiểu Thần, tất cả bóng đỏ trong nhà cũng từ từ biến mất.
Màn hình TV đã tắt, mọi thứ trở lại như cũ, chỉ có điều trên đời này đã thiếu đi một anh hùng bàn phím, và có thêm một chàng trai yêu đời.
“Lam Tiểu Thần không có nói dối, nhưng một phần ký ức của anh ta rất mơ hồ, tôi không thể nhìn rõ được.” Trương Ức đi theo Trần Ca, cùng một nhóm người đi trong bóng tối của thành phố.
“Phần nào?”
“Cho dù là lần đầu tiên vào bệnh viện hay là lần thứ hai vào bệnh viện, tất cả hình ảnh đều rất mơ hồ, thậm chí có thể anh ta chỉ có cảm giác mình đã đi vào bệnh viện, nhưng thật ra là không vào.” Trương Ức duỗi tay nói: “Tôi cảm thấy được đối phương cũng có một người có thể thao túng trí nhớ, hơn nữa còn lợi hại hơn tôi rất nhiều.”
“Trong Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa cũng có người có thể thao túng trí nhớ? Xem ra trước tiên tôi phải tìm mọi cách để khiến cậu trở thành áo đỏ rồi, nửa áo đỏ không đủ để đối phó với tình huống hiện tại.”
Lệ quỷ có năng lực càng đặc biệt thì càng khó đột phá, Trần Ca biết rất rõ điều này, anh cũng muốn bồi dưỡng Trương Ức, nhưng tiếc là vẫn chưa có đủ "đồ ăn".
Lệ quỷ Hàm Giang vô cùng biết điều, anh ra tay mà cũng có chút ngại, nhưng đến Tân Hải thì mọi chuyện lại hoàn toàn khác.
“Cậu có nghĩ rằng Lam Tiểu Thần là một con cờ do Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa cố tình sắp đặt không? Cho dù là việc em trai Tiểu Điệp nhận được bức thư nguyền rủa, hay là sự biến mất đáng ngờ của khách du lịch đến từ Hàm Giang, hai điều này đều vô cùng cố ý, như thể đang cố gắng thuyết phục tôi phải nhanh chóng đi điều tra vậy.” Não Trần Ca nhanh chóng chuyển động, suy nghĩ về nhiều khả năng khác nhau.
“Tôi cũng không biết.”
“Cậu trở lại truyện tranh trước đi, nghỉ ngơi cho thật tốt.”
Trần Ca thu hồi một số nhân viên trở lại truyện tranh, rồi đi bộ một mình trên phố.
“Đừng lo lắng, cho dù là Trương Ức hay là Diêm Đại Niên, bản thân bọn họ đều là những lệ quỷ đặc biệt cực kỳ hiếm gặp, điều quan trọng nhất mình cần làm bây giờ là biến bọn họ trở thành áo đỏ.” Suy nghĩ của Trần Ca rất rõ ràng: “Một khi là những lệ quỷ đặc biệt xung quanh mình trở thành những lệ quỷ áo đỏ đặc biệt, lúc đó bọn họ sẽ trở thành một cỗ máy chiến đầu không thể xem nhẹ!”
Cho dù mới chỉ là lệ quỷ, Diêm Đại Niên đã được điện thoại màu đen đánh giá là một sự tồn tại mạnh nhất dưới áo đỏ, vậy nếu như trở thành áo đỏ, chẳng phải sẽ ngang với dưới hung thần sao?
“Trước tiên mình phải tìm cơ hội đưa Tiểu Tôn vào đó đã, sau đó sẽ từ từ xem ai mới là người bị trêu đùa đến chết trước.”
Vào khoảng năm giờ sáng, Trần Ca quay lại Đại lộ Thế Kỷ, anh đang định đi đến Học viện Ác Mộng thì đột nhiên nhìn thấy một người bước ra từ cửa sau của tiệm đồ ăn Thập Lý Hương, bóng lưng của người đó rất giống với Cật Nhân.
Mang theo ba lô, Trần Ca lặng lẽ đuổi theo.
Trời vừa hửng sáng, lúc này là lúc người trên Đại lộ Thế Kỷ ít nhất, người đó chui ra khỏi cửa sau của Thập Lý Hương, kéo theo một chiếc xe đẩy hàng, anh ta cẩn thận nhìn hai bên đường, như thể đang trốn tránh ai đó.
Từ từ tiến lại gần, Trần Ca bước đi không phát ra chút tiếng động nào, nhìn chằm chằm người đàn ông đó hồi lâu, cuối cùng xác định được người này chính là Cật Nhân trong bức ảnh của văn phòng quản lý kho hàng.
“Anh bị người ra đuổi ra ngoài à?” Giọng nói của Trần Ca đột nhiên vang lên bên tai người đàn ông khiến anh ta sợ đến mức tái mặt.
“Cậu là ai?”
“Tôi là ông chủ mới của nhà ma bên cạnh, nếu như anh không có nơi nào để đi, tôi có thể chứa chấp anh.” Trần Ca còn chưa dứt lời, người đàn ông đã làm một động tác rất kỳ lạ, anh ta lấy tay che miệng.
“Có chuyện gì vậy? Không khỏe sao?" Trần Ca xách túi chặn đường, người đàn ông liều mạng lắc đầu, cuối cùng anh ta lấy điện thoại di động ra gõ vài chữ trên màn hình: Tôi không muốn làm hại cậu! Mau đi đi!
“Hại tôi?” Trần Ca sử dụng Âm Đồng nhìn chằm chằm vào người đàn ông một lúc lâu, sau khi chắc chắn rằng người trước mặt mình là Cật Nhân, anh lại nhìn xung quanh một lúc.
Chỗ hai người đang đứng là cửa sau của Thập Lý Hương, ở đây không có camera giám sát.
“Tự thân anh còn khó đảm bảo, mà còn có thể quan tâm đến sự sống chết của những người qua đường vô tội, anh là người có thể tin tưởng được đấy.” Trần Ca lấy ra cuốn truyện tranh, tơ máu bắt đầu chuyển động sau lưng anh ta, ánh sáng của bình minh đã bị nuốt chửng.
“Áo đỏ!” Mặt người đàn ông nổi đầy gân xanh, anh ta nhận thức được sự nguy hiểm, trực tiếp từ bỏ thùng xe đẩy, quay đầu bỏ chạy.
“Đừng sợ, tôi chỉ muốn giúp anh.”
“Tôi không cần cậu giúp!”
“Tôi giúp đỡ mọi người, không bao giờ hỏi họ có cần hay không.”
Trần Ca nắm lấy cánh tay của người đàn ông, trực tiếp móc vào vai của anh ta: “Thành thật một chút đi, có ít nhất năm áo đỏ xung quanh anh, anh nghĩ rằng mình có thể chạy thoát sao?”
“Năm, năm, năm áo đỏ?”
“Đừng căng thẳng, giữ vững hô hấp.” Trần Ca giúp người đàn ông đội mũ, để vành mũ che gần hết khuôn mặt của người đàn ông.
Băng qua đường, Trần Ca đưa người đàn ông trở lại Học viện Ác Mộng, sau khi khóa chặt cửa, anh tóm lấy người đàn ông và đi thẳng đến văn phòng Hiệu trưởng trong trong nhà ma.
“Được rồi, bây giờ anh đã an toàn.” Trần Ca và người đàn ông đứng trong văn phòng Hiệu trưởng, Môn Nam và áo đỏ Quỷ nước đứng hai bên.
Người đàn ông không dám nói một câu nào, anh ta cảm thấy mình đã trốn thoát không thành công rồi.
“Anh chính là Cật Nhân sao?”
“Sao cậu biết?” Người đàn ông thận trọng gật đầu.
“Anh là người quản lý nhà kho cũ của Bệnh viện Số 2?”
“Ừ.”
“Anh là người đã viết tờ giấy đó cho bác sĩ Phương?”
“Đúng vậy.”
Trần Ca lấy ra một tờ giấy: “Viết lại câu nói trên tờ giấy này một lần nữa.”
Mười phút sau, cuối cùng Trần Ca cũng xác định được người trước mặt chính là Cật Nhân, mấy ngày trước chính anh ta là người muốn cứu bác sĩ Phương, nhưng tiếc là không thành công.
“Tại sao anh mạo hiểm cứu bác sĩ Phương dù phải đắc tội với Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa?” Trần Ca muốn làm rõ câu hỏi này.
“Bác sĩ Phương là người rất tốt, không kiêu căng, lại thường xuyên giúp bệnh nhân giải quyết các vấn đề khác nhau, tôi nghĩ tấm lòng thầy thuốc chính là để chỉ người như anh ấy.” Cật Nhân thở dài: “Người tốt như vậy, làm sao tôi có thể đứng nhìn anh ấy đi vào chỗ chết chứ?”
“Vậy anh còn muốn cứu bác sĩ Phương không?” Trần Ca từng chút một hướng dẫn đối phương.
“Đương nhiên.” Hai mắt Cật Nhân sáng lên, nhưng ngay sau đó ánh mắt đó lại trở nên mờ mịt: “Nhưng hiện tại đến mạng sống của chính mình còn khó bản toàn, làm sao có thể đi cứu người khác chứ?”
“Không sao đâu, để tôi giúp anh.” Trần Ca mỉm cười vỗ vai Cật Nhân: “Kẻ thù của kẻ thù chính là bạn, từ hôm nay trở đi, chúng ta sẽ là bạn của nhau.”