Ba người Trần Ca nhìn người đàn ông dị dạng trước mặt với vẻ mặt khác nhau.
“Những gì cậu nói đều là sự thật sao?” Vẻ mặt của ông cụ Bạch hoảng sợ nhất, rất lâu trước đây ông và cha ông đã từng đến thôn Hoạt Quan, lúc đó chỉ cảm thấy người trong thôn này trông rất kỳ lạ, còn những phương diện khác thì cảm thấy như những người bình thường, không ngờ rằng thôn này còn che giấu một chuyện khủng khiếp như vậy.
“Tất cả đều là sự thật.” Người đàn ông lại tiến lên phía trước mấy bước và đứng trước cửa nhà: “Tôi hoàn toàn có thể che giấu tất cả những chuyện này, bây giờ tôi nói ra tất cả mọi thứ, đây chính là thành ý của tôi.”
Trong thôn chứa đầy quan tài, một người đàn ông dị dạng mặc áo liệm nói những lời kỳ lạ.
Ông cụ Bạch và lão Ngụy liếc nhìn nhau, cuối cùng không hẹn mà dời tầm mắt lên người Trần Ca.
“Đừng sốt ruột, cháu muốn hỏi anh ta một số vấn đề trước.” Trần Ca ra hiệu cho người đàn ông bước vào: “Xưng hô như thế nào?”
“Anh có thể gọi tôi là A Khánh.”
“Được.” Trần Ca kéo cây búa của bác sĩ nát sọ đi đến bên cạnh người đàn ông: “Anh có thể cứu chúng tôi ra khỏi đây sao?”
“Đúng, tôi biết đường và cũng có năng lực này.” Người đàn ông có hơi gấp gáp như thể thời gian còn lại của anh ta không nhiều lắm.
“Anh biết đường ra ngoài và cũng có năng lực rời khỏi đây, tại sao cậu không tự đưa con rời khỏi đây?” Theo quan điểm của Trần Ca, hai bên chỉ là mối quan hệ lợi dụng lẫn nhau, A Khánh đã chủ động tìm đến cửa có nghĩa là người ngoài đối với anh ta mà nói chắc chắn phải có giá trị lợi dụng: “Có phải anh sợ bị lệ quỷ đuổi theo không? Nên mới muốn chúng tôi đi thu hút sự chú ý của lệ quỷ?”
“Tôi chưa bao giờ nghĩ như vậy!” A Khánh vội xua tay, anh ta luôn bị mắc kẹt trong thôn, rất ít tiếp xúc với thế giới bên ngoài, mức độ biểu cảm của anh ta thay đổi rất lớn, gần như không thể che giấu suy nghĩ thật trong lòng mình.
“Không phải vì muốn dẫn dụ lệ quỷ, vậy anh tìm chúng tôi làm gì?”
“Sau khi đứa bé chào đời được một tháng, người phụ nữ họ Chu sẽ đích thân đến nhà kiểm tra đứa bé, nếu bình thường thì cô ta sẽ ôm đi nhưng cũng có ngoại lệ.” A Khánh đưa tay lên tính toán: “Hằng năm đúng ngày nữ quỷ nhảy giếng tự sát, trong thôn sẽ tiến hành một nghi thức cúng tế, khi đó người phụ nữ họ Chu sẽ ôm tất cả những đứa bé trong thôn được sinh ra trong ba tháng gần nhất vào một căn phòng, sau đó để nữ quỷ chọn đồ cúng tế thích hợp.”
“Để nữ quỷ chọn?” Trần Ca bắt đầu do dự, nữ quỷ A Khánh nhắc tới chắc là lệ quỷ áo đỏ đáng sợ nhất nọ!
“Hôm nay là ngày nữ quỷ nhảy giếng, nghi thức cúng tế sắp bắt đầu, đây chính là cơ hội của chúng ta! Khi nghi thức cúng tế đang diễn ra, mọi người đều sẽ được tập trung lại để đánh thức nữ quỷ đó, chúng ta chỉ cần tranh thủ trước khi nữ quỷ thức tỉnh lén lút lẻn vào căn phòng đó để đánh cắp đứa bé và trốn khỏi thôn!”
“Anh mơ đẹp thật.” Trần Ca cắt ngang lời của người đàn ông: “Nữ quỷ anh nhắc tới có thể tự mình tàn sát cả thôn, cho dù mấy người chúng tôi có chạy trốn được thì cũng là lành ít dữ nhiều.”
“Đây đã là cách tốt nhất.” Mấy ngón tay của A Khánh bấm vào da thịt: “Sự căm thù của nữ quỷ đó chỉ nhằm vào thôn này, cô ta không có hứng thú với người ngoài cho lắm.”
“Có chuyện như vậy sao?”
A Khánh gật đầu đầy khó khăn: “Giống như việc cô ta không làm hại người phụ nữ họ Chu, tôi chưa bao giờ thấy nữ quỷ tấn công người ngoài. Đợi đến khi tìm thấy con tôi, mọi người đưa thằng bé đi, tôi sẽ trở về thôn bằng đường cũ. Nếu mọi người không cẩn thận bị bại lộ, tôi sẽ nói dối là đã gặp mọi người và dẫn họ theo hướng ngược lại.”
“Nhưng vấn đề quan trọng là con anh là người trong thôn này, nếu chúng tôi đưa thằng bé đi cùng thì có thể sẽ bị lệ quỷ xem như mục tiêu.”
“Nếu lệ quỷ đuổi kịp mọi người...” A Khánh thả lỏng bàn tay đang nắm chặt, bộ dạng như cam chịu số phận: “Vậy thì mọi người có thể để con tôi xuống rồi rời khỏi.”
Anh ta nói đến mức này, ông cụ Bạch hơi không đành lòng: “Hay là đồng ý với cậu ta đi, dù sao bây giờ chúng ta cũng không thể thoát ra được.”
“Lời nói của người này có rất nhiều sơ hở.” Lão Ngụy đứng trước mặt mấy người: “Cậu ta nói rằng nữ quỷ gì đó sẽ không làm hại người ngoài nhưng chúng ta vào thôn không được bao lâu đã gặp nguy hiểm mấy lần, tôi nghĩ có thể cậu ta chỉ muốn đánh cược một lần. Nếu thực sự bị nữ quỷ đuổi kịp, chúng ta và con của cậu ta đều sẽ xảy ra chuyện.”
“Những ma quỷ mọi người gặp trong làng không liên quan gì đến nữ quỷ.” A Khánh thở dài: “Càng ngày càng ít người sống trong làng, chuyện ma quái thì ngày càng nhiều, những chuyện này không thể nói rõ ràng với mọi người trong một lúc được. Tôi chỉ có thể nói sơ một chút cho chú biết, trong thôn này người sống chiếm một phần, người chết chiếm một phần, tám phần còn lại đều là ma.”
Lão Ngụy vẫn muốn hỏi thêm, A Khánh đã khoác lại áo liệm lên người: “Nghi thức cúng tế sắp bắt đầu, nếu bỏ lỡ cơ hội này thì thực sự không còn cách nào rời khỏi đây!”
“Đi theo anh ta ra ngoài xem xem, ở lại đây cũng không an toàn, quỷ anh áo đỏ đó đã biết vị trí của ba chúng ta.” Trần Ca nhét cây búa của bác sĩ nát sọ vào ba lô.
“Ừm... Hay là anh để ba lô ở đây đi.” Giọng nói của A Khánh phát ra từ trong áo liệm: “Áo liệm trong quan tài có thể quấy nhiễu sự phán đoán của hồn ma ở một mức độ nhất định nhưng ba lô của anh dễ làm người khác chú ý.”
“Không sao đâu.” Trần Ca lấy máy cát-sét mini ra và đi về phía phòng ngủ bên cạnh.
“Anh đi đâu vậy? Chúng ta không còn nhiều thời gian.”
“Lấy áo niệm, sẽ không mất nhiều thời gian đâu.” Trần Ca đóng cửa phòng ngủ, nhấn nút mở máy cát-sét mini.
Một phút sau, Trần Ca đi ra từ trong phòng, anh tìm thấy hai chiếc áo liệm trong hai phòng ngủ.
“Hai người mang theo bên người, nếu tình hình không ổn thì cân nhắc xem có nên mặc không.” Trần Ca đưa áo liệm cho lão Ngụy và ông cụ Bạch.
Ông cụ Bạch có mặt dây chuyền bằng ngọc bảo vệ nên Trần Ca không lo lắm, chủ yếu là lão Ngụy, anh không muốn vị cảnh sát sắp nghỉ hưu này gặp chuyện gì ngoài ý muốn.
“Anh tìm thấy trong quan tài sao?” A Khánh nhìn áo liệm trong tay Trần Ca. Trên chiếc áo vẫn còn dấu móng tay cào đau đớn, mà cơ thể của người trước mặt lại không bị thương chỗ nào, vậy người cào ra được những dấu vết này chỉ có thể là chủ nhân của áo liệm.
“Đúng rồi, tôi thấy để đó không ai cần nên nhặt lên.” Trần Ca cười nhạt: “Yên tâm đi, sau này có cơ hội tôi sẽ trả lại.”
Tầm mắt của A Khánh né tránh, không dám nhìn vào mắt Trần Ca, người trước mặt này đem lại cho anh ta cảm giác đặc biệt.
Rõ ràng đứng trong bóng tối sâu thẳm nhất nhưng lại tràn đầy sức mạnh và hy vọng, như thể dưới chân anh là nơi mặt trời sắp mọc.
“Theo sát tôi, tốt nhất là hai người nên mặc áo liệm, cẩn thận đụng phải quỷ đấy.”
Sau khi nói xong, A Khánh đi một mình phía trước, anh ta dựa vào bức tường bên trái, mỗi lần quẹo đều đi phía đường bên trái, sau khoảng 6, 7 phút, các căn nhà khác nhau bắt đầu xuất hiện ở hai bên đường.
“Chúng ta đã thoát khỏi quỷ đả tường rồi sao?” Lão Ngụy mặc áo liệm, sắc mặt rất tệ.
“Vẫn chưa, bây giờ tôi đang đưa mọi người đến trung tâm của thôn, lát nữa nghi lễ cúng tế sẽ bắt đầu từ chỗ này.” A Khánh dẫn ba người Trần Ca trốn vào một ngôi nhà bên cạnh: “Tôi nghe nói nghi lễ cúng tế lần này còn có người ngoài khác tham gia, tôi sẽ tìm cách liên lạc và thăm dò ý tứ của họ.”