Đã biết cách để thoát khỏi khó khăn nên Trần Ca bình tĩnh lại.
“Cánh cửa này đang không ngừng tới gần đứa trẻ, khi nào áo đỏ xuất hiện, nó sẽ phát ra tiếng để nhắc nhở, dù đứng nhìn theo phương diện nào thì cánh cửa này cũng không có ác ý với Giang Minh.”
Trần Ca sờ sờ cằm: “Trong cửa rõ ràng có thứ muốn đi ra, nhưng sau khi mình đi vào cửa cũng không có phát hiện ra thứ đó, là do cậu bé đã giấu đi sao?”
Thứ bên trong cánh cửa cũng không muốn làm hại Giang Minh, cho nên nó không thể là những con quái vật đầy ác ý kia được.
“Có lẽ Giang Minh đã mất thính giác ở đây.”
Trần Ca vẫn còn nhớ tin nhắn nhiệm vụ trên chiếc điện thoại màu đen: “Nhiệm vụ Minh Thai là một trò chơi trốn tìm sinh tử, liệu có phải sau khi mình đi vào lần lượt từng cánh cửa này, mình sẽ tìm thấy những thứ bị Minh Thai giấu đúng không? Nếu thế thì đây không phải chính là trận quyết đấu đầu tiên của mình và nó sao?”
Trần Ca cảm thấy điều đó rất có thể, anh lấy chiếc điện thoại màu đen ra, đang định xác nhận lại nhiệm vụ thì đột nhiên có tiếng bước chân phát ra trên hành lang tầng hai.
Tiếng bước chân rất nhẹ, giống như một đứa trẻ đang nhón chân đi, nếu như không phải Trần Ca có Tai Quỷ thì chắc chắn anh sẽ không nghe thấy.
“Có người đi ngang qua sao?" Trần Ca ngay lập tức nảy ra suy nghĩ này trong đầu, đột nhiên mở to mắt: “Không đúng! Những con quái vật hình thành từ ký ức sau cánh cửa không thể phát ra âm thanh, lúc nãy mình cũng đã thấy rồi!”
Điếc cả hai tai, Giang Minh không thể nghe thấy âm thanh của thế giới này, nhưng cậu bé lại có thể nghe thấy giọng nói bên trong của chính mình.
Thế giới sau cánh cửa được dệt nên từ trí nhớ của cậu bé, người duy nhất có thể tạo ra tiếng động ở đây ngoại trừ người ngoài, cũng chỉ có thể là Giang Minh!
Mở cửa phòng vệ sinh ra, trong đó trống rỗng, không có ai.
Trần Ca cầm búa của bác sĩ nát sọ và ba lô đi ra khỏi nhà vệ sinh, anh nhìn thấy một vài đứa trẻ đang đứng trên hành lang.
Quần áo của những đứa trẻ đó sạch sẽ hơn nhiều so với quần áo của những người hàng xóm, chúng đang cầm đủ loại đồ chơi khác nhau, dường như đang chơi trò chơi.
“Giang Minh ở trong số chúng sao?” Trần Ca cầm búa của bác sĩ nát sọ từ từ tiếp cận, nhưng anh còn chưa kịp đi đến gần thì bọn trẻ đã phát hiện Trần Ca.
Những đứa trẻ này nhìn rất trong sáng, quần áo cũng rất đẹp, rất sạch sẽ nhưng ngoại hình thì một lời khó nói hết.
Chúng có đôi mắt vô cùng to, miệng của chúng thì rách sang hai bên, giống như đang làm mặt quỷ vậy.
Đứa trẻ cầm đầu chỉ vào Trần Ca, sau đó nắm lấy cái tai của mình, những đứa trẻ xung quanh nhìn anh và tất cả đều cười.
Đứng ở góc độ của Trần Ca, xung quanh anh không hề có một chút âm thanh nào, anh không thể nghe thấy tiếng cười của những đứa trẻ đó, chỉ có thể nhìn ra vẻ mặt chán ghét của chúng.
“Những đứa trẻ đó đang cười nhạo mình.”
Đồng tử của anh từ từ nhỏ lại, Trần Ca quan sát tỉ mỉ, thông qua đôi môi cứ đóng vào mở ra của bọn trẻ, có lẽ anh đã đoán ra được bọn trẻ đang nói gì.
Bọn trẻ cho rằng Trần Ca rất ngu ngốc, nghĩ rằng anh khác với người bình thường, và cảm thấy chỉ cần ai chơi với anh thì sẽ đều không nghe thấy cái gì.
“Có vẻ như Giang Minh không nằm trong số họ, nếu một người câm điếc nghe thấy những từ "nói đùa" như vậy, không thể nào cười cùng với chúng được.” Trần Ca vung búa của bác sĩ nát sọ lên, nhưng anh cũng không có ra tay: “Trút giận lên những đứa trẻ cũng chẳng có ý nghĩa gì, chờ đến khi mình ra khỏi cửa, dạy dỗ chúng nên làm người như thế nào ở trong thực tế, nhân tiện bắt bọn chúng xin lỗi Giang Minh.”
Những người hàng xóm đó đều không có ý thức và không thể giao tiếp, một lý do quan trọng là Giang Minh chỉ là một đứa trẻ và rất ít tiếp xúc với người lớn, nhưng các bạn cùng trang lứa thì khác.
Giang Minh nhớ rất rõ sự chế giễu và mỉa mai của những đứa trẻ này, có lẽ là bình thường chúng hay chơi với nhau, Trần Ca cảm thấy nói không chừng mình còn có thể tìm ra manh mối về Giang Minh trên người những đứa trẻ này.
Anh ngồi xổm xuống, liên tục khoa tay múa chân, cố gắng giao tiếp với những đứa trẻ này mà không phát ra chút âm thanh nào.
Bản thân Trần Ca cũng không muốn phiền phức như vậy, nhưng chỉ cần anh phát ra chút tiếng động nào, người đàn ông say rượu sẽ đuổi đến, nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện Trần Ca cũng chỉ đành phải làm như vậy.
Khua tay nửa ngày, đám trẻ con cũng không tiết lộ bất kỳ thông tin nào cho Trần Ca, chúng dường như chỉ biết cười nhạo và chế giễu, dùng cách đó để đạt được sự thỏa mãn.
Ngay khi Trần Ca định bỏ cuộc thì một đứa trẻ đề nghị rằng cậu bé muốn chơi trò chơi, Trần Ca biểu thị mình cũng muốn tham gia.
Đứa nhỏ cầm đầu “tốt bụng” ra hiệu cho Trần Ca, bọn chúng muốn chơi trò trốn tìm và dùng trò oẳn tù tì để phân định xem ai đi bắt ai.
Kết quả là tất cả bọn trẻ đều ra bao, riêng Trần Ca ra búa.
Những đứa trẻ rõ ràng là đã thông đồng với nhau và muốn trêu chọc Trần Ca, chúng chạy ra bốn phía, bắt đầu đi trốn, để lại Trần Ca một mình trên hành lang tầng hai.
“Một lũ nhóc, chờ đến khi anh mày bắt được bọn nhóc, thì sẽ xử lý hết tất cả. ”
Trần Ca lẩm bẩm, nói được một nửa thì anh mới nhận ra có điều gì đó không ổn, nhìn ra xung quanh một chút, thật may là không có con quái vật nào xuất hiện.
“Đang nói chuyện quen rồi, đột nhiên phải yên lặng thật có chút không thoải mái.” Cầm ba lô lên, Trần Ca đang định đi về phía trước, bên tai đột nhiên vang lên một âm thanh, hình như có người vô tình chạm vào cái ghế.
Hướng phát ra âm thanh chính xác là nơi mà Trần Ca vừa nghe thấy tiếng bước chân trước đó.
“Giang Minh?”
Trần Ca chậm rãi đi về phía cuối hành lang, anh phát hiện cửa một căn nhà trọ không khóa.
Nhẹ nhàng đẩy cửa ra, trong phòng có rất nhiều lụa thêu thủy mặc đặc trưng, chỉ có ở vùng Hàm Giang, bây giờ còn rất ít người có thể thêu thủy mặc, Trần Ca không ngờ mình có thể nhìn thấy nó ở chỗ này.
Trên bàn là những tấm vải đủ màu sắc, vài chiếc kim thêu có độ dài ngắn khác nhau, cùng những sợi tơ có màu sắc khác nhau.
Toàn bộ khu nhà trọ đều là tông màu tối, chỉ có căn phòng này là ấm áp và sáng sủa.
“Cái ghế trúc không ở cạnh cái bàn, vừa rồi hình như có người đụng vào nó.” Trần Ca đóng cửa căn nhà trọ lại, và nhìn xung quanh.
Căn phòng không lớn, người sống ở đây có lẽ là một cụ già, bởi vì có một cặp kính lão được đặt ở giữa khung thêu, bên giường còn có một cây gậy chống.
Bàn kê giữa nhà, bên cạnh có kê hai cái ghế trúc, bình thường có lẽ có hai người làm việc ở đây.
Có một bức ảnh đen trắng của một cụ già bên giường trong phòng ngủ, phía dưới khung ảnh có một dòng chữ, đó là lời chia buồn với người chồng đã khuất.
“Chủ của căn nhà trọ này có lẽ là một bà lão, đây là nơi bà ấy sống và cũng là nơi bà ấy làm việc.” Trần Ca đi vòng quanh trong căn nhà trọ mà không nhìn thấy chủ nhân: “Căn phòng này có màu sắc rực rỡ, hoàn toàn khác với những căn phòng trọ khác, đây hẳn là một nơi rất đặc biệt đối với Giang Minh, cậu bé cảm nhận được sự ấm áp ở đây.”
Chủ nhân căn nhà trong trí nhớ của Giang Minh hẳn là đối xử rất tốt với cậu bé, nhưng vấn đề là lúc này chủ nhân không ở trong căn nhà trọ này,
Trần Ca không muốn bỏ cuộc, trong lần tìm kiếm thứ hai, anh nghe thấy tiếng động từ tủ quần áo trong phòng ngủ.
Lặng lẽ đến gần, Trần Ca đột nhiên mở tủ quần áo ra.
Một mùi ẩm mốc thoang thoảng xộc vào mũi, Trần Ca nhìn thấy một đứa trẻ bốn năm tuổi đang trốn trong góc tủ.
Đứa trẻ này sợ hãi trốn trong góc tủ, không giống như những người khác ở thế giới sau cánh cửa, sắc mặt và cơ thể cậu bé hoàn toàn bình thường, không có chút biến dạng nào.
“Giang Minh?” Trần Ca nhỏ giọng hỏi.
Nghe thấy giọng nói của Trần Ca, trên mặt cậu bé lộ ra vẻ khó tin, trong một thế giới không tiếng động đột nhiên có người gọi tên của cậu!
Ngập ngừng một lát, cuối cùng Giang Minh cũng hoàn hồn, cậu bé mạnh mẽ gật đầu.
“Đứa trẻ này không phải bị điếc bẩm sinh, trong đầu nó vẫn có ấn tượng với âm thanh, nhưng tại sao nó lại trở thành như bây giờ?” Trần Ca ngồi xổm bên tủ quần áo, anh cẩn thận quan sát cậu bé trước mặt.