Cơ thể người đàn ông và bạn gái anh ta dính chặt vào nhau, tay áo bị Trần Ca túm lấy.
Anh ta đứng ở cửa trước xe buýt số 104, có phần hối hận: “Hay là để tôi suy nghĩ thêm một chút đã?”
“Anh đã giúp tôi rất nhiều, ngày hôm nay tôi phải cảm ơn anh mới được.” Không đợi người đàn ông nói xong, Trần Ca đã túm cả anh ta và bạn gái của anh ta lên xe buýt.
Cửa xe đóng lại, xe tang số 104 chậm rãi khởi hành, bên tai văng vẳng tiếng loa phóng thanh lạnh như băng, người đàn ông và bạn gái anh ta cũng cảm thấy rùng mình.
Ba người bỏ tiền vào hộp, đôi tình nhân đi về phía sau xe dưới ánh nhìn soi mói đầy oán độc của tài xế.
Trần Ca thì đỡ xe điện đứng ở bên cạnh tài xế, anh quay đầu nhìn đối phương, cũng không lên tiếng.
Mồ hôi lạnh chảy dọc từ trên trán tài xế xuống gương mặt rồi đến tận dưới cằm. Ông ta mặc bộ đồng phục của công ty xe buýt đã cũ nát, hai tay nắm chặt tay lái, trên mu bàn tay hiện lên từng đường gân xanh.
“Hình như cơ thể ông đang không thoải mái lắm nhỉ?”
“Không sao, bệnh cũ thôi.” Tài xế cũng không dám đối diện với Trần Ca, hai mắt nhìn chằm chằm vào con đường phía trước: “Ừm... Hành khách mới lên xe xin vui lòng lui về phía sau, công ty chúng tôi có quy định không cho tài xế nói chuyện với hành khách trong lúc đang lái xe.”
“Công ty của ông không cho ông nói chuyện với hành khách? Vậy không phải là công ty của ông cũng quy định buổi tối không được để cho khách lên xe chứ?” Nhiệm vụ tập luyện xe tang thiếu chút nữa đã thất bại, Trần Ca phải liều mạng lái xe điện đuổi qua ba trạm xe mới bắt kịp, việc này nếu gặp người khác thì không chịu đựng nổi.
“Tôi thấy cậu chạy xe điện nên nghĩ cậu chỉ đứng ở trạm xe trú mưa thôi, cho nên mới không đón.” Tài xế có phần thận trọng, im lặng cả buổi mới nghĩ ra được một lý do.
“Ông nói cũng có lý.” Trần Ca yên lặng nhét búa của bác sĩ nát sọ vào trong ba lô, anh nhìn tài xế, gật đầu với vẻ suy nghĩ sâu xa: “Ông tên là gì vậy?”
“Đường Tuấn, Tuấn trong tuấn mã.” Tài xế có cảm giác mình bị theo dõi, chân hơi run run mất tự nhiên.
“Rất tốt.” Thái độ của tài xế này đối với hành khách rất tốt, hơn nữa cũng không cứng nhắc, tính cảnh giác rất cao, ma quỷ như vậy không phải là thứ Trần Ca đang cần sao?
Trần Ca không làm khó tài xế nữa, nhìn về phía những hành khách khác trên chuyến xe cuối số 104.
Ngoại trừ đôi tình nhân đang ngồi tuốt đằng sau và Trần Ca thì bên trong xe còn có tám vị khách nữa.
Một vị chính là người đàn ông mặc quần áo mùa đông, đội mũ và đeo khẩu trang, cả khuôn mặt chỉ lộ ra đúng cặp mắt.
Bên cạnh người đàn ông này là người đàn ông vừa lên xe ở trạm trước, tay chân của hắn ta cực kỳ mất cân đối, giống như một con búp bê máy vừa mới được lắp ghép trong nhà máy đồ chơi và chưa được vận hành thử.
Trừ hai người Trần Ca tận mắt nhìn thấy bọn họ lên xe thì còn có bốn người phụ nữ mặc quần áo bệnh nhân. Bốn người họ ngồi bên cạnh cửa sổ xe, vẫn cúi đầu, tóc đen rất dài che hết mặt, thoạt nhìn hơi đáng sợ.
Ánh mắt Trần Ca đảo qua trên người bọn họ, cuối cùng dừng lại ở trên người người phụ nữ trung niên ngồi ở hàng thứ ba.
Người phụ nữ này có tướng mạo rất xấu, cao lớn thô kệch, bà ta nắm chặt bàn tay của cậu bé ngồi bên cạnh.
Đứa bé đó thoạt nhìn cũng chỉ bốn năm tuổi, dựa vào người người phụ nữ, mặc kệ chiếc xe có xóc nảy như thế nào, cậu bé cũng không buồn mở hai mắt ra.
“Không giống như đang ngủ, ngược lại giống hôn mê hơn.”
Đây là lần đầu tiên Trần Ca ngồi trên chuyến xe cuối số 104, tình huống bên trong xe không giống như lần Tiểu Cố ngồi trước đó. Anh không nhìn thấy trong xe có học sinh cấp ba hay người đàn ông cả người ướt đẫm nào cả, người duy nhất giống chính là người phụ nữ trung niên kia.
“Đứa bé bên cạnh bà ta chính là con trai của áo mưa đỏ sao?”
Trần Ca không dám xác định, bởi vì lúc trước Tiểu Cố miêu tả đứa bé đó không giống với cậu bé này.
“Có phải người phụ nữ này đã chạy đến ngoại ô phía đông bắt một đứa bé khác rồi không?”
Trong lòng thoáng qua một chút phiền não, Trần Ca dựng xe điện, đi thẳng tới hàng ghế cuối cùng.
Đôi tình nhân kia đã cố chọn chỗ khá xa nhưng không nghĩ đến Trần Ca lại chủ động đi tìm bọn họ.
Hai người lúng túng dịch người vào bên trong, cơ thể từ đầu đến cuối vẫn dính vào nhau.
“Nơi công cộng, hai người chú ý một chút.”
Trần Ca cứ như không nhìn thấy những ghế trống khác, ngồi ở bên cạnh người đàn ông nọ: “Người anh em, ban nãy cảm ơn anh.”
Người đàn ông chẳng hiểu chuyện gì, lễ phép nở nụ cười với Trần Ca.
Ở khoảng cách gần, lúc này Trần Ca mới nhìn thấy ở dưới cổ người đàn ông có một vết bỏng rõ ràng, vết sẹo dữ tợn đối lập rõ ràng với làn da trắng nõn và khuôn mặt điển trai của anh ta.
Lúc trước hình như Tiểu Cố cũng đã gặp đôi nam nữ này, chỉ có điều lúc đó có vẻ hai người bọn họ không lên xe.
“Hai người đã xảy ra chuyện gì sao? Tại sao lúc đứng ở trạm xe vẫn còn yên lành nhưng lúc vừa đứng cạnh chiếc xe này thì hai người lại bắt đầu cãi vã?” Trần Ca thuận miệng hỏi.
“Tôi muốn đi đến ngoại ô phía đông ở nhưng cô ấy lo ở bên đó không quen, cho nên mới cãi nhau.” Giọng nói người đàn ông khàn khàn, giống như cổ họng từng bị lửa thiêu vậy.
“Ngoại ô phía đông có gì tốt, ở lại ngoại ô phía tây vẫn tương đối thoải mái, cũng là do hai người chưa từng ở bên đó, chờ đến khi hai người ở đó, chắc chắn sẽ thích nó.” Trần Ca nhìn chăm chú vào hành khách trong xe, cũng không dám thả lỏng. Chiếc Xe Tang Tuyệt Mệnh là nhiệm vụ tập luyện hai sao, độ khó gần bằng Trường Trung Học Mộ Dương, mặc dù không có lệ quỷ áo đỏ nào, thế nhưng đối với Trần Ca thì vẫn có tính nguy hiểm nhất định.
“Ngoại ô phía tây?” Trong kế hoạch của người đàn ông không hề có nơi này, thế nhưng anh ta cũng ngại phản bác ngay trước mặt Trần Ca, chỉ có thể đáp bừa một câu: “Có cơ hội tôi sẽ đến đó xem thử.”
“Anh chắc chắn sẽ không hối hận.” Trần Ca nở một nụ cười hiền hòa: “Mạo muội hỏi một câu, trước kia hai người làm việc gì?”
Nói đến công việc trước đây, người đàn ông hơi cúi đầu, lúc này người phụ nữ ngồi bên cạnh mới mở miệng nói chuyện: “Anh ấy là thầy giáo dạy đàn violon riêng cho tôi, cha tôi mời từ tỉnh ngoài vào với giá cao.”
“Anh còn biết kéo đàn violon?” Hai mắt Trần Ca sáng lên, đây đúng là nhân tài!
Người đàn ông đụng đụng người phụ nữ, không muốn để cho cô nói tiếp, thế nhưng người phụ nữ giống như là nhớ ra chuyện gì đó đau lòng, nắm chặt lấy tay người đàn ông không buông ra.
Móng tay của cô ấy cắm sâu vào trong thịt người đàn ông, nhưng trên miệng vết thương không có máu chảy ra: “So với kéo đàn violon thì anh ấy am hiểu nói dối và lừa đảo hơn.”
“Em nói linh tinh cái gì thế?” Giọng nói người đàn ông trở nên nghiêm khắc: “Anh chưa từng lừa dối em, trước đây anh chỉ muốn em cho anh một chút thời gian thôi.”
Người phụ nữ nhìn chằm chằm vào mắt của người đàn ông, một lát sau mới dời tầm mắt đi: “Không sao, dù sao thì hiện tại cuối cùng chúng ta cũng ở cùng một chỗ, ai cũng không thể tách chúng ta ra.”
Trần Ca ở bên cạnh kiên nhẫn lắng nghe, anh rất thích cuộc sống có những câu chuyện xưa này.
Những trải nghiệm rối rắm thường sẽ tạo ra những loại cảm xúc khác nhau, mà cảm xúc mãnh liệt đôi khi cũng sẽ ảnh hưởng đến du khách.
Trần Ca lấy điện thoại ra, tìm kiếm tin tức mấy tháng gần đây ở Cửu Giang, từ khóa quan trọng là người yêu, cháy, rất nhanh anh đã tìm được một tin.
Sau khi nhà đầu tư cuối cùng tự sát ở chung cư Minh Dương, con gái duy nhất của ông ta và thầy giáo dạy đàn violon đã tự sát cùng nhau trong trung tâm thương mại ở Lệ Loan. Cảnh sát đã từng nghi ngờ có người ở công ty khác mưu sát một nhà ba người này, chuyện này lúc đó cũng khá ồn ào ở Cửu Giang.