Trần Ca kết thúc cuộc điện thoại, lần mò đi ra cửa.
Tay phải của anh cầm búa của bác sĩ nát sọ, tay trái mở hé cửa ra một chút.
Tia sáng chiếu rọi trên hành lang tối mịt, trong nhà và ngoài nhà như hai thế giới khác nhau.
“Anh tìm ai?”
Trước cửa có một người đàn ông cao gầy đang đứng, hốc mắt anh ta hõm sâu, da thô ráp, thoạt nhìn rất tiều tụy.
“Tôi tới nhắc nhở anh.” Người đàn ông vẫn duy trì một khoảng cách với cửa: “Tuyệt đối đừng qua đêm ở đây, cho dù ở lại khu cư xá này cũng tuyệt đối đừng ở lại tầng này.”
“Vì sao?” Trần Ca rất muốn nghe xem người kỳ lạ này định nói gì.
“Đừng hỏi vì sao, không nên qua đêm ở đây là được.” Anh ta ho khan hai tiếng, rút tay phải ra khỏi túi quần đưa lên che miệng, giống như sợ bị người khác nghe được, anh ta nói nhỏ: “Có người mất tích ở căn hộ nào đó trong tầng này.”
“Mất tích trong căn hộ?” Trần Ca nhớ lại câu nói kia của người môi giới, đời khách trọ thứ hai là một giáo viên tiếng Anh, mất tích ly kỳ trong nhà.
“Mau đi đi, không đi là không kịp nữa đâu.” Dường như người đàn ông có ý tốt, muốn nhắc nhở Trần Ca nhanh rời đi.
“Sao anh lại biết những điều này? Anh cũng là người trọ ở đây sao?” Trần Ca lộ nửa người ra ngoài cửa, tay cầm búa của bác sĩ nát sọ giấu bên trong cửa.
“Ừ, tôi ở tầng trên, vừa rồi nghe thấy anh đang nói chuyện một mình ở bên dưới.” Người đàn ông cao gầy mặc một bộ quần áo cũ nát, hai tay nhét trong túi quần, dường như sức khỏe của anh ta không tốt lắm, bước đi rất chậm: “Tôi tưởng anh đến xem rồi đi luôn, ai ngờ anh lại đi vào trong nhà, nhìn dáng vẻ của anh có vẻ định qua đêm ở đây. Vì thế nên tôi mới chạy qua đây nhắc nhở anh.”
“Tôi nói chuyện một mình?” Trần Ca nuốt nước miếng, nếu đổi thành người khác có lẽ đã bắt đầu luống cuống: “Lúc trước tòa nhà này cũng xảy ra chuyện tương tự sao?”
“Đã từng xảy ra, nhưng đều vào ban ngày, tình huống vào ban đêm như của anh thì lần đầu tiên tôi thấy đấy.”
“Về sau những người đó như thế nào?”
“Có người bị điên, có người trở thành khách trọ ở nơi này. Nhưng kết cục của khách trọ này còn thảm hơn cả bị điên, bọn họ không tự sát thì bị mất tích.”
“Có người bị điên? Có người mất tích? Từng người có kết cục không giống nhau sao?”
“Cũng không phải vậy.” Người đàn ông đưa tay phải lên ra hiệu cho Trần Ca tới gần một chút, nhưng Trần Ca không làm theo yêu cầu của anh ta.
Người đàn ông cao gầy đành phải tự bước lên một bước, nhỏ giọng nói: “Tôi nghe nói người bị điên đều là người thông qua môi giới chính quy. Còn người trở thành khách trọ, cuối cùng xảy ra chuyện là người gọi cho quỷ môi giới.”
“Quỷ môi giới?” Trong đầu Trần Ca nhớ tới giọng nói cô gái ở đầu dây bên kia không thay đổi chút nào, nhưng rất lễ phép: “Quỷ môi giới là cái gì?”
“Chuyện này phải kể từ mấy năm trước, căn hộ số 304 bên cạnh anh trước đây xảy ra án mạng, hình như là một nhân viên kinh doanh môi giới bất động sản bị giết, đến giờ vẫn chưa bắt được hung thủ.” Người đàn ông hít sâu một hơi, nhìn về phía tầng trên. Ngoại trừ phòng Trần Ca thì xung quanh tối thui, chẳng biết anh ta đang nhìn cái gì.
Sau khi xác nhận nhiều lần, người đàn ông cao gầy mới thận trọng nói: “Từ khi anh ta gặp chuyện không may, căn hộ này không có ai ở. Nhưng chuyện lạ lại xảy ra không ngừng. Thường xuyên có người biết tới nơi đây đến để xem phòng, hỏi bọn họ thấy tin tức cho thuê ở đâu thì câu trả lời của mỗi người mỗi khác, có người nói thấy trên mạng, có người thì nói thấy ở quảng cáo ven đường. Thậm chí có những khách trọ còn quên rằng mình thấy tin cho thuê ở chỗ nào.”
Người đàn ông cao gầy nói đến đây thì ngừng lại một chút, anh ta hơi nghi ngờ nhìn về phía Trần Ca: “Đúng rồi, thế anh thấy tin tức cho thuê ở đâu vậy? Và... sao anh lại có chìa khóa của căn hộ đối diện căn hộ số 304?”
“Quá trình này hơi ngoằn ngoèo.” Trần Ca nhìn thoáng qua căn hộ số 304 thật: “Tôi thấy trên cửa có số điện thoại của bên môi giới nên gọi điện thoại. Sau đó có một người đàn ông mặc áo sơ mi đen, khoảng hơn ba mươi tuổi tới đưa chìa khóa cho tôi.”
“Hơn ba mươi tuổi? Áo sơ mi đen?” Người đàn ông cao gầy lẩm bẩm, đột nhiên hai mắt anh ta mở to: “Anh ta lại trở về rồi!”
Nói xong câu đó, người đàn ông cao gầy chạy nhanh về phía cầu thang tầng trên, giống như bị kinh sợ.
“Này, anh phải nói rõ đã chứ!” Người đàn ông cao gầy này rất đáng nghi, Trần Ca không có ý định bỏ qua cho anh ta, anh xách búa nát sọ đuổi theo.
Không biết người đàn ông kia có biết trong tay Trần Ca có búa nát sọ không, cắm đầu chạy thẳng lên tầng.
Những tòa nhà cũ giống khu cư xá Bệnh Viện Số Ba này chỉ có bảy, tám tầng thôi, không cao lắm. Lúc đuổi tới tầng thứ năm, điện thoại di động của Trần Ca rung liên tục.
“Đứng lại!” Trần Ca không hề phân tâm, anh đuổi một mạch lên tới tầng sáu, cuối cùng cũng đuổi kịp người đàn ông cao gầy: “Anh chạy cái gì chứ?”
“Nhân viên kinh doanh đã chết kia hơn ba mươi tuổi! Lúc sắp chết anh ta mặc áo sơ mi trắng bị máu thấm đẫm, cuối cùng biến thành màu đỏ đen!” Người đàn ông cao gầy khá kích động, sau khi anh ta nhìn thấy búa của bác sĩ nát sọ trong tay Trần Ca, biểu hiện “kích động” càng rõ hơn.
“Không lệch lắm so với suy nghĩ của tôi, xem ra vừa rồi tôi đã gặp phải người khách trọ đầu tiên. Bây giờ cần phải xem xem rốt cục bên môi giới có vấn đề không.” Điện thoại của Trần Ca vẫn đang rung lên, anh lấy điện thoại ra.
Lúc này, thân thể của người đàn ông cao gầy ở đối diện kia đang dán sát vào rào chắn, dường như anh ta không muốn tới gần Trần Ca.
Màn hình chớp lên, bên môi giới gửi thông tin của căn hộ tới, trong đó trang thứ nhất ghi lại một số tin tức của khách trọ thứ ba là dân cờ bạc, Trần Ca lướt tới cuối, bên môi giới còn tốt bụng gửi cho anh một bức ảnh của tên cờ bạc khi còn sống.
“Tinh thần uể oải, hốc mắt lõm vào, thân hình hơi gầy.” Khi vừa thấy khuôn mặt đó, thân thể Trần Ca phản ứng nhanh hơn so với tư duy, anh vung búa của bác sĩ nát sọ lên đập thẳng về hướng lan can phía trước.
Lúc đầu nhìn thấy người đàn ông cao gầy, trong lòng Trần Ca đã suy đoán, dù người đó làm gì cũng chỉ duỗi tay phải về phía mình, tay trái vẫn để trong túi.
Khi đó, trong lòng Trần Ca đã nghĩ đến chuyện người nọ vốn không hề có tay trái!
Rầm! Đầu búa đập cong lan can bảo vệ, người đàn ông cao gầy tránh qua một bên, thân thể vặn vẹo khác thường.
Anh ta cũng không đánh trả lại Trần Ca, trên mặt anh ta lộ ra một nụ cười kỳ lạ, bay qua lan can bảo vệ nhảy tới tầng dưới, cuối cùng biến mất ở tầng ba.
“Chắc là anh ta chạy vào căn hộ số 304.”
Lúc Trần Ca rời phòng không mang máy cát-sét mini theo bên người, để tránh xảy ra tình huống ngoài ý muốn, anh quả quyết rút lui về tầng ba.
Sau khi trở lại căn hộ số 305, Trần Ca lập tức bật công tắc của máy cát-sét mini lên, lúc này anh mới thấy yên lòng.
“Tòa nhà này thực sự thú vị, từng câu đều giống y sự thật. Trên thực tế trong lòng mỗi người đều có ý nghĩ xấu xa, mình không thể tin bất cứ ai ở đây.” Trần Ca hồi tưởng lại cuộc đối thoại giữa mình và người đàn ông cao gầy: “Tên cờ bạc một mực khuyên mình rời khỏi đây, không biết anh ta muốn ám chỉ cái gì đó với mình hay thực sự không muốn gặp mình.”
Sau khi thu dọn xong tất cả đồ đạc, Trần Ca lấy điện thoại di động ra, nhìn về phía màn hình.
“Bên môi giới chỉ gửi tin tức về tên cờ bạc cho mình biết, không hề tiết lộ thông tin của hai người khách trọ trước, cô ta cố ý làm như thế sao? Những người này có liên quan gì tới ngăn kéo?” Trần Ca lắc đầu: “Lệ quỷ lần này mình rút được đúng là hơi đặc biệt đấy!”
Anh gọi cho bên môi giới, một tay cầm búa của bác sĩ nát sọ, tay kia thì cầm di động áp vào tai.
“Chào anh, tôi đã gửi tư liệu cho anh rồi, còn cần gì nữa không” Giọng nói của bên môi giới vẫn lễ phép như trước, nhưng lúc này đã sắp 12 giờ đêm rồi!
“Ừm, tôi còn một vấn đề cuối cùng muốn hỏi.”
“Anh nói đi.”
“Xin hỏi, cô là quỷ đúng không?”