“413? Con số này hơi quen quen ấy nhỉ, hình như lúc nãy tôi có thấy trên cục giấy bên cạnh quỷ trẻ em.” Lam Đông lôi chùm chìa khóa từ trong túi quần ra: “Có một học sinh nhìn thấy quỷ trẻ em ở góc tường khi đi đến ký túc xá 413, điều này có thể phần nào chứng minh suy đoán lúc nãy của tôi không có vấn đề.”
“Ánh sáng màu đỏ chạy vào ký túc xá ban nãy vẫn còn chưa đi ra, nếu bây giờ anh sang đó rất có thể sẽ phải đối mặt với nó đấy.” Anh chàng quay phim là người đầu tiên phát hiện ra ánh sáng màu đỏ, anh ta khẽ khuyên một câu.
“Chúng ta đã vào nhà ma lâu như vậy rồi mà tôi vẫn chưa gặp diễn viên nhà ma nào, đúng lúc có thể sang đó mở mang kiến thức một chút.” Lam Đông đẩy gọng kính đen, con ngươi đen nhánh của cậu ta giấu dưới lớp tròng kính thật dày, không ai biết trong lòng cậu ta đang suy nghĩ điều gì: “Chúng ta có bốn người, đối phương chỉ có một thân một mình, chúng ta có thể chặn kẻ đó trong phòng, sẵn tiện cho mấy anh bạn trong kênh livestream của anh Giang xem xem diễn viên có bộ dáng thế nào.”
“Anh không sợ à?” Anh chàng quay phim có vóc dáng cao to, thế nhưng khi đứng trong hành lang âm u mờ tối, anh ta vẫn hơi ớn lạnh.
“Chẳng phải trên mạng có câu này hay sao? Cách tốt nhất để xóa bỏ nỗi sợ hãi chính là đối mặt với nó, bây giờ tôi đang giúp mọi người xóa tan nỗi sợ đấy.” Lam Đông cười lên trông hơi đáng sợ, hình như cậu ta rất hài lòng với biểu hiện của bản thân.
Đám Lam Đông cầm chìa khóa trong tay, đứng trước cửa ký túc xá 413: “Mãnh Nam, anh xác định thứ kia chạy vào phòng ký túc xá này à?”
“Camera cũng quay lại rồi, không tin anh có thể hỏi mấy người xem livestream ấy.” Trên kênh livestream của Lưu Giang có rất nhiều người nhìn thấy ánh sáng màu đỏ, giữa ban mày ban mặt mà bọn họ cũng bị dọa giật mình.
“Không phải tôi không tin anh, thả lỏng đi nào, chúng ta đến nhà ma tham quan, đến chơi thôi mà.” Lam Đông cầm chùm chìa khóa, bắt đầu thử từng cái một: “Nhà ma này đúng là hơi đáng sợ thật, nhưng nếu so với những nơi chúng ta thi gan dạo trước thì còn kém xa. Nói cho cùng, nhà ma này chỉ là hàng dỏm ăn theo mà thôi.”
Răng rắc…
Một tiếng động nhỏ vang lên, cửa ký túc xá bị mở ra.
“Quả nhiên là tôi không đoán sai mà.” Lam Đông nắm lấy chốt cửa: “Mọi người cảm thấy diễn viên nhà ma sẽ trốn ở đâu để hù chúng ta nào? Đằng sau cửa? Dưới giường? Hay là trốn sau rèm cửa?”
Hình như Lam Đông cố ý nói vậy cho người trong phòng nghe. Anh ta nhếch môi, quay lại nhìn lướt qua mọi người: “Sao không ai lên tiếng gì hết vậy?”
“Anh Đông, tôi cảm thấy chúng ta đừng nán lại ở tầng dưới cùng này lâu quá, trực giác của Tiểu Xuân lần nào cũng rất chính xác…” A Lực khá là cẩn thận.
“Cậu đúng là hoàn toàn không biết thưởng thức niềm vui khi tham quan nhà ma gì cả. Đứng trong cảnh tượng mình chưa rõ, bất ngờ gặp phải chuyện đáng sợ không biết khi nào sẽ xuất hiện, chuyện này kích thích biết bao nhiêu!” Lấy được đạo cụ quan trọng trên người quỷ trẻ em, rồi lại phá giải được một vấn đề bí ẩn, lúc này Lam Đông khá là tự cao: “Nhà ma là phải chơi như vậy, hưởng thụ cảm giác sung sướng khi tự tìm ra lời giải, thoải mái trút hết những áp lực thường ngày.”
Lam Đông đẩy cửa phòng ra, dùng điện thoại di động đảo qua bốn phía.
Khi vừa nhìn lướt qua, phòng ký túc xá này mang đến cho người ta cảm giác vô cùng bình thường, thế nhưng khi ở lâu trong đấy sẽ phát hiện trong phòng ẩn chứa rất nhiều thứ cũ kỹ thì cực kỳ đáng sợ.
Sau cửa treo một bộ áo ngủ dính máu, dưới gối lộ ra một cán dao. Nơi đây rõ ràng là ký túc xá nam, thế mà bên giường lại có giày của con gái, hơn nữa số lượng giày lại là số lẻ, điều đó cho thấy có lẽ giày ở nơi này không dùng để mang.
Trên mặt đất là sách giáo khoa và sách bài tập bị xé nát rồi vứt lung tung, phần lớn trên đó đều ghi cùng một cái tên: Lâm Tư Tư.
Trong hộc tủ có nhiều vết dao khắc, tay vịn trên cái giường trong cùng bị máu tươi nhuộm đỏ, trong cả ký túc xá chỉ có mình cái giường kia là để đầy đồ linh tinh và rác thải.
“Đừng trốn nữa, đi ra đi!” Lam Đông gọi với một tiếng vào trong phòng, nhưng không hề có tiếng đáp lại.
Anh ta nhìn đằng sau cửa, xốc rèm cửa lên, rồi lại mở hết tất cả tủ quần áo trong ký túc xá ra, nhưng vẫn không hề phát hiện cái bóng màu đỏ nọ.
“Mãnh Nam, anh chắc chắn thứ đó chạy vào trong ký túc xá này à?”
“Tôi tận mắt nhìn thấy, không lầm được đâu.”
Lam Đông khẽ gật đầu, lướt mắt khắp ký túc xá. Khi nhìn đến nơi trong cùng ký túc xá, anh ta chợt nằm xuống, nhìn xuống dưới gầm giường.
“Dưới gầm giường là nơi mấy thứ bẩn thỉu dễ trốn nhất.” Lam Đông không sợ làm bẩn quần áo của bản thân, anh ta muốn tìm ra diễn viên nhà ma, tận mắt nhìn xem rốt cuộc đối phương có năng lực gì mà có thể dọa cậu trợ lý gục ngã.
“Sao lại không có gì hết?” Lam Đông sờ mũi: “Tôi biết rồi, trong ký túc xá có lối đi bí mật, diễn viên nhà ma sẽ dùng lối đi bí mật để đi đến các cảnh tượng.”
Anh ta nhìn lướt qua xung quanh. Trên vách tường chỗ cái giường trong cùng của ký túc xá có những bóng đen hình người, trên mỗi bóng đen còn bị đóng thật nhiều đinh.
“Sao trên vách tường lại đóng nhiều đinh như vậy làm gì? Chẳng lẽ là để gợi ý vị trí của lối đi bí mật?” Tầm mắt Lam Đông bị những cái đinh trên tường hấp dẫn, anh ta bò lên giường muốn nhìn gần hơn.
Mấy người còn lại thì đi lòng vòng trong phòng. A Lực nhặt sách bài tập trên mặt đất lên, anh ta là người đầu tiên phát hiện cái tên trên sách: “Lâm Tư Tư là ai?”
A Lực tiếp tục điều tra, phát hiện trong ký túc xá có rất nhiều thứ liên quan đến Lâm Tư Tư.
Trên cái giường bẩn nhất có viết tên Lâm Tư Tư, trong hộc tủ bị hư hỏng nhiều nhất cũng có tên Lâm Tư Tư.
“Bạo lực học đường? Nhà ma này thiết kế cảnh tượng mà còn liên hệ với những tin tức nóng ngoài xã hội nữa hả?” A Lực lật đệm giường Lâm Tư Tư lên, tìm được một cái điện thoại di động dưới gối đầu ướt sũng: “Ôi vãi? Cảnh tượng nhà ma dùng điện thoại di động làm đạo cụ? Ông chủ không sợ khách tham quan trộm điện thoại này đi à?”
“Trước giờ tôi chưa từng nghe nói nhà ma nào dùng điện thoại làm đạo cụ hết, chắc là diễn viên nhà ma lúc nãy vội trốn quá nên để quên đấy.” Lưu Giang đối diện với ống kính, khẽ cười bảo.
“Không giống lắm.” A Lực nhấn nút nguồn, chẳng mấy chốc màn hình điện thoại đã sáng lên: “Còn khởi động máy bình thường nữa?”
“Tôi đã nói là của diễn viên nhà ma mà, diễn viên nhà ma này chẳng chuyên nghiệp tí nào cả.” Lưu Giang cầm quạt giấy, trong mắt hiện lên vẻ tò mò: “Có khi trong cái điện thoại đó còn có cuộc gọi giữa nhân viên với ông chủ nhà ma nữa đấy, chắc chắn là bọn họ liên hệ với nhau mọi lúc mọi nơi, muốn hù dọa chúng ta.”
“Cái đó thì không có.” A Lực khá là trung thực: “Trong cái điện thoại di động này chỉ có bốn công dụng là nhắn tin, gọi điện, chụp ảnh và quay phim thôi, không cài mật mã, hơn nữa…”
A Lực ấn vào màn hình, lia di động ra xung quanh: “Trong điện thoại có một tin nhắn bảo là cái điện thoại này có thể quay được thứ người bình thường nhìn không thấy… Á!”
Lúc đầu anh ta chỉ thử xem mà thôi, nhưng đến khi điện thoại quay đến chỗ giường Lam Đông đứng, anh ta đột nhiên thét lên sợ hãi. Bàn tay cầm điện thoại lơi lỏng, điện thoại rơi thẳng xuống đất.
Lam Đông ngồi xổm trên giường cũng bị A Lực dọa giật nảy mình, bèn quay đầu lại bảo: “Cậu làm cái gì đấy?”
“Anh Đông!” Vẻ mặt A Lực tái nhợt, lắp ba lắp bắp: “Lúc tôi lia điện thoại đến chỗ anh, tôi thấy trên cổ anh có một con búp bê vải nằm úp trên đó. Hai tay nó nắm lấy cổ của anh, cứ như là sắp bứt đầu anh ra ấy.”
Trong ký túc xá 413 bỗng trở nên yên tĩnh. Hầu kết Lam Đông chuyển động, anh ta sờ lên cổ mình theo bản năng.