Kế hoạch ban đầu của Trần Ca là đi tìm Ứng Đồng, nhưng từ những manh mối hiện có, anh có thể sẽ cần phải tìm bốn người A Ứng, A Mục, A Đồng và Ứng Đồng.
“Ứng Thần biết sự tồn tại của ba anh em A Mục, thậm chí có thể nói rằng sự xuất hiện của ba đứa trẻ này có liên quan đến cậu ta, và chính cậu ta đã tạo ra ba bi kịch này.”
“Ba đứa trẻ đang mắc ba chứng bệnh tâm lý khác nhau, ba căn bệnh này đều do Ứng Thần tạo ra, chúng tương ứng với vũ khí sắc nhọn, bị nhốt và sợ hãi.”
“Cậu ta nhờ "xác chết" chăm sóc ba đứa trẻ này, ở trong hiện thực thì là do cậu ta giấu thi thể ở trong nhà, Ứng Đồng sống chung với xác chết trong một thời gian dài, dẫn đến việc tạo ra ba nhân cách đó.”
“Điều này cũng có thể giải thích tại sao không ai trong ba đứa trẻ này có thể ra khỏi nhà, chỉ có một mình Ứng Đồng là tiếp tục lựa chọn trốn thoát.”
“Cũng phải để ý một điều rằng A Mục không bị mù, nhưng A Mục mới chỉ có sáu tuổi, nếu như trong phân tích trước đây của mình không có vấn đề gì, thì A Mục chính là một trong những nhân cách căng thẳng của Ứng Đồng, điều đó cũng có thể gián tiếp chứng minh rằng trước sáu tuổi thì Ứng Đồng chưa bị mù, ít nhất là không mù hoàn toàn.”
Càng phân tích, Trần Ca càng cảm thấy sợ hãi, hít sâu một hơi, anh hướng về phía phòng khách hỏi một câu: “Cô mặc váy, cô còn ở đó không? Cô có thể cho tôi biết Ứng Đồng bỏ nhà đi lần đầu tiên là khi nào không?”
“Rất lâu rồi, có lẽ là cách đây năm năm, khi đó, người thân của Ứng Thần mới chuyển ra ngoài, trong nhà chỉ còn lại hai anh em Ứng Thần và Ứng Đồng.” Cô mặc váy tiết lộ một thông tin rất quan trọng khác.
“Người thân vừa rời khỏi thì Ứng Đồng bỏ nhà ra đi, cô không thực sự nhận ra rằng đây là một vấn đề sao? Đang yên đang lành tại sao Ứng Đồng lại vô duyên vô cớ trốn đi? Chắc chắn anh trai Ứng Thần đã làm điều gì đó tồi tệ, khiến em trai Ứng Đồng cảm thấy sợ hãi.” Trần Ca không thể nhìn thấy vẻ mặt của cô mặc váy, cũng không biết đối phương có đồng ý với câu nói của mình hay không: “Cô nghĩ lại mà xem, khi Ứng Đồng bằng tuổi A Mục thì đã bỏ trốn ra khỏi nhà, A Mục mắc chứng sợ vũ khí sắc nhọn, Ứng Đồng bỏ nhà ra đi và khi bị Ứng Thần tìm thấy, thì cậu ta bị một cái đinh chọc vào gần mắt, một chiếc đinh không phải là vũ khí sắc nhọn sao? Không phải A Mục luôn tưởng tượng có người sử dụng một vũ khí sắc bén để chọc vào mắt mình mỗi khi nhìn thấy một cái gì đó nhọn sao?”
“Cậu đang cố nói điều gì vậy?”
“A Mục chính là Ứng Đồng lúc trước, nguyên nhân khiến cậu ấy mắc chứng sợ vũ khí sắc nhọn là vì Ứng Thần đã từng làm những điều tương tự với Ứng Đồng, cho nên cậu bé mới sợ hãi khi nhìn thấy những vật sắc nhọn, đây chính là nguyên nhân khiến cậu bé mắc bệnh!" Thế giới phía sau cánh cửa là vô lý và kỳ quặc, nhiều trường hợp còn không thể giải thích theo logic, nhưng kết hợp với trí nhớ của người đẩy trong hiện thực, sẽ phát hiện ra rằng tất cả các lớp da phi lý đó đều để che giấu cho trái tim đầy sẹo trong hiện thực.
Để thuyết phục cô mặc váy, Trần Ca giải thích tất cả những suy luận và phỏng đoán của mình: “Nếu như cô không tin, cô có thể đưa tôi đến gặp A Đồng và A Ứng, tổng hợp những thứ mà ba đứa trẻ này trải qua chính là những tổn thương mà Ứng Đồng từng phải chịu.”
“Tôi vẫn không thể hiểu được, A Mục là một người sống sờ sờ, một sự tồn tại độc lập, cậu bé làm sao có thể đại diện cho ký ức của Ứng Đồng trong một khoảng thời gian nào đó được?” Cô mặc váy, với tư cách là một cư dân của thế giới sau cánh cửa, bản thân cô ta cũng là do trí nhớ của Ứng Đồng tạo thành, ý nghĩa của sự tồn tại của cô ta là chăm sóc cho Ứng Đồng, làm bạn với Ứng Đồng, với tư cách một người bạn của Ứng Đồng.
“Câu hỏi này đến khi tìm thấy Ứng Đồng thì tự nhiên cô sẽ hiểu, mặc dù cậu ta bị biến dạng, lại còn bị mù, nhưng việc giao tiếp bình thường với mọi người chắc là không có vấn đề gì.” Trần Ca thở dài: “Mấy người chưa từng thử nghe kỹ lời nói của đứa trẻ đó, những điều mà mấy người nghe không thể hiểu nổi thực ra chính là lời cầu cứu của cậu ta. Bi kịch sẽ không lặp lại, nhưng thật đáng tiếc là tất cả mọi người lại bị Ứng Thần lừa dối, những sự tốt bụng và nhiệt tình chỉ là do tên khốn đó giả vời thôi, bộ dạng thực sự của cậu ta sẽ khiến cho mọi người cảm thấy chán ghét.”
Những cư dân trong tòa nhà đều cho rằng Ứng Thần là một người rất tốt và họ đều cho rằng Ứng Đồng là một con ký sinh trùng, thực tế đây là điều mà Ứng Thần cố tình tạo ra.
Chỉ bởi vì tin tưởng Ứng Thần, cho nên hầu hết cư dân đều trở thành xác chết.
“Tôi không hy vọng xa vời là cô sẽ hoàn toàn tin tôi, nhưng tôi chỉ mong cô có thể cho tôi một cơ hội để chứng minh.” Thái độ của Trần Ca rất thành khẩn, anh cũng không còn biện pháp nào khác, thế giới phía sau cánh cửa của Ứng Đồng là thế giời khó nhất mà anh phải trải qua, nhất định phải làm mọi thứ có thể để nắm bắt được cơ hội, có như vậy thì anh mới có thể tìm ra lối thoát trong các khe nứt nhỏ thôi.
Căn phòng trở nên yên tĩnh, một lúc lâu sau, cô mặc váy mở miệng nói: “Cậu muốn chứng minh điều đó như thế nào? Nhờ tôi tìm Ứng Đồng cho cậu sao?”
“Ít nhất là cho đến khi tìm thấy Ứng Đồng, cô tuyệt đối không được nói với Ứng Thần về chuyện của tôi, hơn nữa cô cũng phải chú ý tự bảo vệ mình.” Những người thuê nhà ở đây đều coi Ứng Thần như hàng xóm, nhưng trong mắt Ứng Thần, những người thuê nhà này chỉ là những con rối đang diễn trên khán đài, một khi đã chơi chán, cậu ta sẽ giết nó không chút do dự nào.
“Được rồi, trước khi tìm thấy Ứng Đồng, tôi hứa sẽ giúp cậu giữ bí mật. Nhưng sau khi tìm được Ứng Đồng, nếu cậu không chứng minh được những điều mình vừa nói, thì tôi sẽ giao cậu cho Ứng Thần.”
“Rất công bằng, quyết định vậy đi.” Trần Ca cảm thấy nhẹ nhõm khi nhận được câu khẳng định của người phụ nữ, anh dựa vào tường: “ A Mục chưa ra khỏi nhà một lần nào kể từ khi về sống với cô sao?”
“Đúng vậy, từ khi Ứng Thần đưa A Mục cho tôi thì thằng bé chưa ra ngoài lần nào.”
“Đây có phải là yêu cầu của Ứng Thần không?”
“Ừ, cậu ta lo lắng rằng A Mục sẽ bị thương.” Cô mặc váy không biết Trần Ca đang có ý gì, chỉ kể tất cả những điều mà mình biết ra.
“A Mục mắc chứng sợ vũ khí sắc nhọn, việc cậu bé không thể rời khỏi căn phòng cũng là điều dễ hiểu, thế còn A Đồng và A Ứng thì sao? Cô đã từng nói là A Đồng mắc chứng sợ không gian kín nghiêm trọng, đứa trẻ này cũng không thể tự ý rời khỏi nhà của mình sao? Nhốt một đứa trẻ mắc chứng sợ không gian kín vào trong một căn phòng, điều này có thực sự tốt cho cậu bé không?" Khi Trần Ca hỏi về vấn đề đó, người phụ nữ suy nghĩ một lúc, đột nhiên cảm thấy Trần Ca nói cũng có lý.
“Ứng Thần không cho A Mục rời khỏi cái nhà này, thật sự không phải vì muốn tốt cho cậu bé, mà là muốn giấu cậu bé đi để Ứng Đồng không tìm được.” Trần Ca sờ soạng một hồi lâu, cuối cùng cũng tìm được chiếc ghế, ngồi lên: “A Mục là một phần của Ứng Đồng, tôi nghi ngờ rằng sau khi Ứng Đồng tìm thấy A Mục, trên người cậu ta sẽ xảy ra sự thay đổi nào đó.”
Ứng Đồng không dám mở mắt vì cậu ta phải đóng giả là một người mù, nếu không thì cậu ta sẽ chết và sẽ bị mù do bị thứ gì đó đâm vào mắt, vì vậy A Mục mới xuất hiện.
Nếu để Ứng Đồng ở sau cánh cửa tìm thấy A Mục, Ứng Đồng có khả năng phục hồi một phần thị lực.
Quan trọng hơn, là một người ngoài cuộc, Trần Ca đã trải qua khoảng thời gian tuyệt vọng nhất của Ứng Đồng, nếu tình hình của Ứng Đồng có cải thiện, vậy thì anh cũng sẽ thu được khá nhiều lợi ích.
“Từ khi bị một đứa trẻ đẩy xuống cầu thang thì tôi đã phát hiện ra vấn đề, bọn chúng không nói rằng tôi là người mù mà chúng chỉ tò mò về việc tại sao tôi vẫn luôn nhắm mắt lại. Lúc đó, tôi tự hỏi liệu Ứng Đồng có thực sự bị mù hoàn toàn không? Theo suy đoán của tôi thì có đến tám chín phần là Ứng Đồng không bị mù hoàn toàn, cậu ta chỉ không dám mở mắt ra, tôi muốn lôi Ứng Đồng ra khỏi sự tuyệt vọng, thử mở mắt ra.”
Giọng nói của Trần Ca kiên quyết, anh chưa bao giờ muốn giúp đỡ ai đó quá nhiều, chỉ có thể cảm nhận được một số nỗi đau sau khi đã trải qua chúng, hiện tại cảm giác của Trần Ca chính là như vậy.
Anh nhất định phải sống sót bước ra khỏi cửa, cứu Ứng Đồng trong hiện thực, sau đó để Ứng Thần nhận hình phạt mà anh ta đáng phải chịu.
Giọng nói của Trần Ca nhẹ nhàng nhưng cũng ẩn chứa sức mạnh, mang theo sự kiên định không bao giờ lùi bước, người phụ nữ trong nhà cũng có sự thay đổi lớn về cái nhìn Trần Ca: “Tôi sẽ đưa cậu đến gặp chú đầu gỗ trước, nhưng mà anh ta cũng không phải là một người dễ nói chuyện đâu, anh ta là một tên đầu gỗ cứng đầu.”
“Cảm ơn rất nhiều.”
“Không cần phải cảm ơn tôi, tôi chỉ cảm thấy khá tò mò về những gì cậu nói thôi.” Cô mặc váy là một cô gái có tính cách khá tốt, cô ta mở cửa chống trộm ra và nắm lấy cánh tay của Trần Ca: “Chú đầu gỗ sống ở thứ ba, chúng ta hãy lên tầng trước đi.”
“Ở thứ ba?" Trần Ca dừng lại: “Tại sao lại gọi là thứ ba?”
“Cậu có thể hiểu là tầng một chính là thứ hai, tầng hai là thứ ba, tương ứng với toà nhà bảy tầng chính là bảy ngày trong tuần.” Cô mặc váy rất tùy tiện, cũng không nói với Trần Ca về vấn đề này quá nhiều, cô ta đỡ Trần Ca đi vào trong hành lang.
“Số tầng là số ngày, ngày đó có thể tượng trưng cho ngày chết.” Trần Ca cảm thấy gió lạnh từ mọi hướng thổi tới, lúc này anh cảm thấy vô cùng bất an: “Cô mặc váy, lát nữa cô có thể hứa với tôi một điều được không?”
“Chuyện gì?”
“Nếu như xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, tôi kéo cô chạy về hướng nào thì cô phải chạy về hướng đó, đừng hỏi cái gì, cũng đừng nói cái gì hết.”
“Được rồi.”
Có thể là Ứng Thần còn chưa xử lý xong thi thể, Trần Ca và cô mặc váy cũng không gặp cậu ta, hai người thuận lợi đi đến phòng thứ ba trên tầng hai gần cầu thang bên trái.
Gõ nhẹ cửa phòng, cô mặc váy nhỏ giọng gọi tên A Đồng, một lúc sau cánh cửa chống trộm mở ra.
“Không phải mới vừa rồi còn tới lấy thuốc sao? Sao lại tới nữa rồi?” Giọng nói của một người đàn ông trung niên rất bình thản, tựa hồ không có hứng thú với bất kỳ chuyện gì.
“Tôi muốn chút việc muốn hỏi anh.” Người phụ nữ mặc váy đỡ Trần Ca đứng sau lưng bước vào nhà.
“Người mù?”
“Cậu ấy vừa kể cho tôi nghe một câu chuyện, tôi cảm thấy khá là thú vị, anh có muốn nghe không?” Cô mặc váy dẫn Trần Ca ngồi xuống ghế sô pha, Trần Ca lo lắng đóng cửa chống trộm thật nhanh.
“Cháu cũng có thể nghe nó chứ?” Trong phòng có một giọng nói khác, giống với giọng của A Mục tám đến chín phần, nếu chỉ đánh giá dựa vào âm thanh, A Mục là một đứa trẻ bốn hoặc năm tuổi, thì chủ nhân của giọng nói này phải bảy hoặc tám tuổi.
Giọng điệu không quá non nớt, nghe nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
“Cháu chính là A Đồng sao?” Trần Ca nhìn về phía phát ra âm thanh, dĩ nhiên trước mặt anh vẫn là một mảng tối đen như mực, không thấy gì cả.
“Vâng, chú biết cháu sao?”
“Chú không những biết cháu, mà còn biết cả cha và mẹ của cháu nữa.” Mặt Trần Ca đầy ý cười: “Chú muốn nói chuyện với chú đầu gỗ và cô mặc váy đã, cháu có thể về phòng trước được không?”
“Được rồi.” Cậu bé rất nghe lời.
Trần Ca nghe được tiếng bước chân, sau khi cậu bé đi xa, anh nói nhỏ với cô mặc váy: “Đóng cửa lại đi, hiện tại có một số chuyện mà để cậu bé nghe được thì không tốt lắm.”
“Không được, đứa trẻ này mắc chứng sợ không gian kín, tôi đã dỡ bỏ tất cả các cánh cửa trong nhà của mình, chỉ để lại một cửa chống trộm trong phòng khách thôi.” Chú đầu gỗ dường như nghĩ Trần Ca là một kẻ lừa đảo, thái độ của anh ta đối với Trần Ca cũng không phải là quá thân thiện.
“Không sao đâu, cứ như vậy đi.” Trần Ca nói lại với chú đầu gỗ những gì anh đã nói với cô mặc váy.
Sau khi nghe xong, chú đầu gỗ cũng không trả lời ngay, anh ta suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng vẫn là A Đồng chạy ra ngoài.
Đứa trẻ cũng đã nghe câu chuyện của Trần Ca, cậu bé cũng có chút đồng cảm với Ứng Đồng trong câu chuyện, theo bản năng cầu xin chú đầu gỗ giúp đỡ Ứng Đồng.
“Tôi vẫn chưa thể hoàn toàn tin tưởng cậu, tai nghe là giả, mắt thấy mới là thật.” Chú đầu gỗ là một người tốt, nhưng tính tình lại có hơi cổ hủ.
“Những gì mà mắt anh nhìn thấy có thể chỉ là những gì người khác cố tình muốn cho anh nhìn thấy, bộ dạng thật sự của cậu ta từ lâu đã được che kín dưới vẻ ngoài tinh xảo đó rồi.”
Vì để thuyết phục chú đầu gỗ, Trần Ca còn nói thêm một điều: “Có một người đàn ông trung niên sống ở tầng bốn, Ứng Thần đã giết anh ta cách đây không lâu, bây giờ tôi có thể đi lại trong tòa nhà mà không kiêng sợ gì bởi vì tôi biết cậu ta đang ở trong căn nhà trên tầng bốn để xử lý xác chết.”
“Tôi vẫn cảm thấy điều đó là không thể, trừ khi cậu cho tôi xem cái xác đó.”
“Có một xác chết không đầu được giấu dưới giường ngủ của Ứng Thần, nếu không tin thì anh có thể đến xem, nhưng tôi khuyên anh không nên làm điều này, bởi vì một khi anh nhìn thấy cái xác đó, người tiếp theo bị Ứng Thần giết chết chính là anh đó.” Trần Ca nhất định phải chiếm được lòng tin của chú đầu gỗ, nếu đối phương không nghe theo lời của anh, anh ta rất có thể sẽ để lộ sự tồn tại của anh, đến lúc đó tình hình sẽ vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trần Ca trông không giống như đang nói dối, hơn nữa còn có A Đồng ở bên cạnh nói hộ, cuối cùng chú đầu gỗ cũng quyết định tạm thời hợp tác với Trần Ca và cùng nhau tìm kiếm Ứng Đồng.
“Cho dù thế nào cũng không được nói với Ứng Thần về sự tồn tại của tôi, cũng đừng nói đến việc có ai đó đang giúp đỡ Ứng Đồng, mấy người chỉ cần giữ nguyên dáng vẻ trước kia, cho Ứng Thần ảo tưởng rằng cả thế giới đang cô lập Ứng Đồng, chỉ có cách này thì tất cả mọi người mới có thể sống sót được.”
Sau khi giải thích xong, Trần Ca chuẩn bị rời đi, anh muốn nhanh chóng đi tìm chị gái đỏ.
“A Đồng, A Mục cũng giống như những đứa trẻ bình thường khi chúng không bị bệnh, thậm chí tôi còn nghĩ chúng còn hiểu chuyện và dễ thương hơn những đứa trẻ bình thường nữa.” Trần Ca thở dài, rồi bước vào hành lang bên trái với sự giúp đỡ của cô mặc váy: “Nhà của chị gái đỏ ở đâu?”
“Thứ bảy.”
“Tầng sáu?” Trần Ca cau mày, thế giới sau cánh cửa là thế giới mà anh phải cau mày nhiều nhất: “Ứng Thần có thể đang xử lý xác chết ở tầng bốn, chúng ta muốn đi đến tầng sáu thì nhất định phải đi qua tầng bốn, chẳng may bị cậu ta phát hiện thì không xong rồi, hơn nữa tầng sáu cũng rất gần tầng bảy.”
Trái tim đập bình bịch, Trần Ca cảm thấy như mình đang đi trên một sợi dây thừng ở vách đá vậy.
Bước vào hành lang, Trần Ca và cô mặc váy nhanh chóng lên đến tầng ba, nhưng khi họ đang chuẩn bị đi về phía tầng bốn, một tiếng mèo kêu như có như không đột nhiên vang lên.
“Dừng lại!” Trần Ca nắm lấy tay cô mặc váy: “Ứng Thần đang ở tầng bốn.”
“Sao cậu biết?” Cô mặc váy thấp giọng hỏi, nhưng Trần Ca không trả lời.
Anh nín thở và lắng nghe tiếng mèo kêu, điều khiến anh ngạc nhiên là tiếng mèo kêu không trở nên to hơn hay nhỏ hơn, như thể Ứng Thần vẫn luôn đứng ở một vị trí.
“Cậu ta đang làm gì vậy?” Trần Ca dựa lưng vào tường: “Liệu có phải cậu ta đang núp trong một căn phòng nào đó, trong tay cầm vũ khí giết người, sẵn sàng xuất hiện bất ngờ khi có người đi ngang qua không?”
Trần Ca ra hiệu cho cô mặc váy đừng nói gì nữa, anh thận trọng đi đến tầng bốn, tiếng mèo kêu vẫn không thay đổi.
“Có phải tên khốn đó nhận ra mình có thể dự đoán vị trí của cậu ta? Và lúc này cậu ta đang thực hiện một thử nghiệm nào đó không?”
Càng nghĩ càng cảm thấy bất an, Trần Ca chỉ tay lên tầng bốn: “Cô mặc váy, cô nhìn giúp tôi xem có phải Ứng Thần đang đứng ở trong hành lang không?”
“Không, trên hành lang không có ai cả.”
“Được rồi, chúng ta lên tầng sáu trước đi.” Trần Ca chỉ lên đỉnh đầu, không dám ở đây lâu nữa, trước tiên cứ đi tìm chị gái đỏ trên tầng sáu đã.