Ánh sáng phía sau lưng dần biến mất, xe taxi giống như bị đẩy vào trong biển sâu.
Khi tia sáng cuối cùng bị biến mất, hành khách trong xe hoàn toàn bị bóng đen bao phủ.
“Có, có ai không?” Đợi đến khi âm thanh đập vào xe biến mất, tài xế từ từ ngẩng đầu. Tay anh ta lục lọi trong xe, muốn tìm kiếm điện thoại của mình.
“Đừng lộn xộn, gục xuống.” Giọng nói hơi nghiêm khắc, tài xế không phản kháng, nghe lời cúi đầu.
Người nói tài xế đừng lộn xộn chính là Trần Ca. Tuy rằng tiếng đập vào cửa xe và cửa sổ đã biến mất nhưng những thứ bẩn thỉu đó vẫn đang vây quanh xe, không hề rời đi.
“Rốt cuộc bọn họ muốn làm gì?” Trần Ca sử dụng Âm Đồng, có thể nhìn thấy những thứ mà tài xế không thấy được. Lúc này tình hình của bọn họ không lạc quan lắm.
Phía ngoài xe taxi, khắp nơi đều là dấu tay máu, mà lúc này những người lưu lại những dấu tay máu kia đều đang đứng vây quanh xe taxi.
Bọn họ đều có vẻ mặt vô cùng kỳ lạ, cơ thể đều hướng về một phía, môi hơi nhếch lên, trông giống như mang cá, cố gắng hút không khí trong đường hầm vào.
Khoảng 10 phút sau, ở chỗ sâu nhất trong đường hầm phát ra một âm thanh rất kỳ lạ. Tiếng đó rất khó hình dung, giống như là có mấy con gì đó đang bò trên vách hầm, hoặc cũng giống có thứ gì đó đang há miệng hít thở, những hơi thở đó đập vào mặt tường xù xì.
Sau khi âm thanh này xuất hiện, những thứ bẩn thỉu ở xung quanh xe taxi bắt đầu di chuyển, bọn họ thi nhau đi đến chỗ âm thanh phát ra.
Tiếng bước chân vang lên bên tai, thế nhưng lại không nhìn thấy một ai cả. Tài xế trốn ở trong xe, ôm đầu, anh ta thật sự sợ hãi.
Một mảng đen sì, chẳng nhìn thấy cái gì cả, nhưng lỗ tai lại có thể nghe được rất nhiều âm thanh kỳ lạ, chúng nó tràn vào trong đầu giống như ong vỡ tổ, tài xế cảm thấy đầu của mình như muốn nổ tung.
Cạch!
Ở một nơi nào đó trong xe phát ra một tiếng vang nhỏ. Hình như là cửa xe bị người đẩy ra.
Không có tia sáng, không ai biết trong xe rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Nửa tiếng trôi qua, mãi đến khi âm thanh vang bên tai hoàn toàn biến mất, đường hầm yên tĩnh trở lại, lúc này tài xế mới run rẩy cầm điện thoại ra, mượn ánh sáng nhạt của màn hình, quan sát xe của mình.
Cửa sau xe không biết đã bị mở ra từ lúc nào, trong xe không có bóng dáng của một hành khách nào cả, trống rỗng, chỉ có một mình tài xế ngồi ở ghế lái.
“Người đâu rồi?”
Bên người có người đi cùng thì còn có thể bớt sợ hơn, nhưng hiện tại chỉ còn lại có mình mình, tài xế như phát điên.
Anh ta ấn cái nút trên bộ đàm, thế nhưng bên kia chỉ có âm thanh rẹt rẹt của dòng điện, không có ai nói chuyện. Anh ta lại mở điện thoại bấm gọi tất cả số điện thoại mà mình có thể nhờ được, nhưng mà cũng chẳng có ai nghe.
Động tác của anh ta càng lúc càng lớn, trong giọng nói mang theo tiếng nức nở: “Có người hay không? Ai cũng được hết, có người hay không!”
“Đừng có gào thét nữa, nói nhỏ chút.” Một tia sáng chiếu vào trước xe, tài xế nhìn theo hướng phát ra âm thanh, nhìn thấy một người đàn ông lưng đeo ba lô đứng ở bên cạnh xe.
Bóng lưng của người này rất quen thuộc, chính là hành khách đầu tiên mà anh ta chở trong thành phố tối nay.
“Đừng nói nhảm, cứ làm theo lời tôi nói, trước tiên thử xem xe có khởi động được không.” Trần Ca dùng một tay xách ba lô, vẻ mặt hết sức nghiêm túc.
Tài xế cũng biết chuyện đang khẩn cấp nên không hỏi nhiều. Anh ta liên tục thử nhiều lần, nhưng mà không thể nào cho xe chạy được.
“Xuống xe, kiểm tra động cơ xem, nhanh, đừng lãng phí thời gian.” Dưới sự thúc giục của Trần Ca, tài xế chui từ bên trong xe ra, anh ta nhìn dấu tay đỏ như máu quanh xe, tê cả da đầu.
Mở nắp trước xe ra, tài xế cúi người nhìn vào trong. Bên trong bị một đống tóc đen vướng vào, không có dụng cụ là không thể nào gỡ ra được.
“Cậu có kéo không?” Tài xế nhỏ giọng hỏi Trần Ca.
“Búa có được không?”
“À, hay là quên đi.” Tài xế đóng nắp ở mui xe lại, khuôn mặt đau khổ đi theo sau Trần Ca: “Chắc là do tóc đã chặn đường ống của máy, tôi không có dụng cụ nên không thể sửa được.”
“Không sửa được thì thôi, cứ bỏ xe ở đây trước đi. Đợi lát nữa anh phải theo sát tôi, cho dù xảy ra chuyện gì cũng không được cách tôi quá xa.” Trần Ca mở đèn pin trên điện thoại ra, quay người đi theo hướng ngược lại với những thứ bẩn thỉu lúc nãy.
“Còn hai vị khách kia, cậu có nhìn thấy họ đâu không? Tại sao chỉ có mình cậu ở trong xe?” Tài xế do dự một chút rồi vẫn mở miệng hỏi.
“Đến tận bây giờ anh vẫn còn nghĩ họ chỉ là hành khách thông thường thôi sao? Hai kẻ kia đã đi vào chỗ sâu nhất trong đường hầm rồi.” Trần Ca cũng lười nói lời vô ích với tài xế. Nếu như không phải tâm địa của tài xế này tương đối hiền lành lương thiện thì anh thậm chí còn chẳng nghĩ đến việc quay lại dẫn tài xế theo, lúc nãy đã đi lẫn vào trong đám “người”, cùng những thứ bẩn thỉu kia đi vào sâu trong đường hầm.
“Trong đường hầm này có vấn đề, tôi sẽ dẫn anh ra ngoài trước, sau khi bảo đảm an toàn cho anh thì tôi sẽ rời đi.”
“Cảm ơn.” Lời cảm ơn tài xế dành cho Trần Ca là phát ra từ nội tâm. Dưới tình huống như vậy, có thể có một người sống làm bạn đã là một chuyện thật đáng vui vẻ.
“Cảm ơn thì thôi không cần, chờ đến khi anh ra ngoài an toàn, tôi hi vọng anh có thể giữ bí mật, không nên nói những gì tối nay anh nhìn thấy cho người thứ ba biết.” Giọng nói Trần Ca trầm thấp khàn khàn, có vẻ vô cùng thần bí.
Tài xế nghe xong liên tục gật đầu, tỏ vẻ nhất định sẽ làm như những gì Trần Ca nói.
Hai người một trước một sau đi trong đường hầm khoảng ba, bốn phút vẫn không tìm thấy đường ra.
“Tình huống không đúng lắm.” Trần Ca dừng bước, đứng ở giữa đường hầm: “Từ lúc xe taxi bị đẩy vào trong đường hầm đến lúc ánh sáng biến mất hoàn toàn cũng chỉ mất có nửa phút thôi. Lúc đó tốc độ của xe rất chậm, ngang với chúng ta đi bộ thôi, nói cách khác chúng ta chỉ cần tối đa một phút là có thể đi ra ngoài được. Nhưng mà hiện tại chúng ta đã đi đến ba phút rồi mà vẫn chẳng thấy chút ánh sáng nào cả.”
“Đúng vậy! Sao lại thế này?” Nghe Trần Ca phân tích như thế, tài xế bị dọa đổ mồ hôi lạnh: “Liệu có phải chúng ta đã đi nhầm đường rồi không? Đã đi vào sâu trong đường hầm rồi?”
“Đầu xe quay vào phía trong đường hầm, phương hướng không sai đâu.”
“Vậy tại sao đến giờ chúng ta vẫn chưa đi ra được?”
“Anh hỏi tôi, tôi biết hỏi ai?” Đây cũng là lần đầu tiên Trần Ca gặp phải tình huống như vậy. Anh dùng một tay vịn vào tường đường hầm, tay còn lại lôi điện thoại màu đen ra.
“Nếu như có thể liên lạc với nữ quỷ áo đỏ trong đường hầm thì tốt rồi, lần trước mình với cô ấy nói chuyện với nhau thật vui, nhờ cô ấy giúp chút chuyện nhỏ chắc cũng không thành vấn đề.”
Trần Ca không biết tên của nữ quỷ trong đường hầm, cũng không biết phải liên lạc với cô ta như thế nào. Nhớ lại kinh nghiệm khi làm nhiệm vụ lần trước, Trần Ca có một suy nghĩ khá to gan.
Anh lướt lướt trên điện thoại, ấn mở nhiệm vụ Sâu Trong Đường Hầm, xem lại gợi ý nhiệm vụ một lần nữa.
[Bịt hai mắt lại, bạn có thể nhìn thấy được một thế giới khác.]
Dưới cái nhìn soi mói đầy kinh ngạc của tài xế, Trần Ca xé rách ống tay áo ra.
“Cậu muốn làm gì?”
Trần Ca không trả lời câu hỏi của tài xế, gấp ống tay áo lại, sau khi xác định ánh sáng không thể xuyên qua được, anh đưa lên che đi đôi mắt của mình.
“Cậu trai à, cậu bình thường một chút được không, đừng như vậy.” Tài xế đứng đơ tại chỗ, không biết nên làm như thế nào, anh ta hoàn toàn không thể đoán được suy nghĩ của Trần Ca.
“Giữ yên lặng, đi theo tôi. Nếu như anh thật sự sợ hãi thì cũng có thể nhắm mắt lại.” Tay vịn tường, Trần Ca cứ tiếp tục đi về phía trước.