Trần Ca và Ôn Tình quyết định đi xuống tầng một để tìm ông Hoàng, bọn họ đi qua những hành lang u ám và đến đầu cầu thang.
Dấu tay của đứa trẻ còn lưu lại trên tay vịn sắt sơn màu đỏ, hành lang vặn vẹo xoắn tròn hướng xuống phía dưới, trên bậc cầu thang chứa đầy chất lỏng đen đỏ, khi giẫm lên thì hơi nhớp nháp.
Cửa sổ ngoài hành lang được bịt kín bằng ván gỗ, những cái đinh sắt dài khoảng nửa ngón tay lộ ra ngoài, nếu vô tình đụng vào sẽ trầy xước da thịt.
“Nơi này thật kinh tởm.” Ôn Tình sốt sắng tìm kiếm Hướng Noãn, nhưng cho dù vội vàng thì cô ta cũng cau mày khi nhìn thấy hành lang trước mặt: “Tôi có cảm giác giống như có người luôn lôi rất nhiều rác lên xuống cầu thang, vừa đi, nước trong túi rác vừa chảy ra.”
“Cô suy nghĩ quá ngây thơ rồi, rác thải của cái gì mà có thể tạo thành những vũng nhầy màu đỏ đen trên mặt đất này chứ?”
“Vậy cậu nói xem thứ này hình thành như thế nào?” Ôn Tình bế con mèo trắng lên, dường như cô ta cũng sợ con mèo trắng giẫm phải chất lỏng đen đỏ ghê tởm đó.
“Những người bị thương nặng, thi thể đang chảy máu đều có thể tạo thành những vũng nhầy có màu đỏ này, khi vết máu từ từ đông lại, nó sẽ biến thành màu này.” Trần Ca nhìn dấu vết trên mặt đất, chẳng hiểu sao trong đầu lại nghĩ đến một chuyện đã xảy ra rất lâu trước đây.
Lần đầu tiên khi cánh cửa trong buồng vệ sinh của nhà ma có dấu hiệu bất thường, Trần Ca từng nghe thấy tiếng kéo vật nặng qua ván cửa, một hình ảnh hiện lên trong đầu anh.
Một con quái vật dị dạng nhìn không thấy mặt đang dùng một công cụ nào đó để lôi xác chết, đi dọc theo hành lang, và kéo xuống dưới tầng.
“Nơi này càng ngày càng kỳ lạ, trước tiên chúng ta hãy đi xuống tầng ba, nhớ cẩn thận một chút.”
Trần Ca đang xách ba lô, tinh thần căng thẳng.
Đi qua một góc, ngay khi Trần Ca đi xuống tầng ba, anh nghe thấy một âm thanh kỳ lạ.
“Két, két...”
Một cánh cửa liên tục được mở ra, và sau đó lại đóng lại.
“Trong hành lang không có gió, cửa sổ hành lang đã dùng ván gỗ chặn lại, cánh cửa không thể tự chuyển động được, có người đang không ngừng đóng mở cửa.”
Đứng nghiêng người nhìn vào hành lang tầng ba, cuối hành lang tối om, một cánh cửa chống trộm đang đung đưa qua lại, phát ra âm thanh có hơi chói tai.
“Có muốn đi qua xem một chút không?”
“Hãy tìm ông Hoàng trước đã, trước khi hoàn thành mục tiêu, đừng làm gì dại dột, để tránh xuất hiện những tình huống không thể khống chế được.” Trần Ca vừa mới nói xong câu đó thì tiếng đóng mở cửa biến mất, anh quay đầu nhìn, đúng lúc nhìn thấy khuôn mặt của một cậu bé nhô ra từ căn phòng cuối hành lang.
Cổ của đứa trẻ dài hơn bình thường, đầu hướng ra khỏi phòng, mắt nhìn chằm chằm vào Trần Ca và Ôn Tình.
“Hình như nó đã phát hiện ra chúng ta rồi.” Ôn Tình ôm con mèo trắng: “Ánh mắt của đứa nhỏ đó thật đáng sợ!”
“Đừng để ý đến nó, đi xuống tầng một trước đã.”
Trần Ca kéo tay Ôn Tình tiếp tục đi xuống, nhưng đứa trẻ kỳ quái đó đã chạy ra khỏi cửa, không nói năng gì mà cứ nhìn chằm chằm vào Trần Ca và Ôn Tình.
“Không quan tâm đến nó sao?”
Ôn Tình cùng Trần Ca đi xuống, đứa nhỏ đó cũng bước xuống, sau khi biết mình không thể thoát khỏi nó thì Trần Ca đành chịu thua.
Anh dừng lại, nắm chặt ba lô, sẵn sàng rút búa của bác sĩ nát sọ ra bất cứ lúc nào.
“Cháu tên là gì?”
Ngón tay trở nên trắng bệch, trên mu bàn tay còn có thể nhìn thấy gân xanh, nhưng dù vậy giọng nói của Trần Ca vẫn rất bình tĩnh và nhẹ nhàng.
“Cháu tên là Ngô Du, chú tới đây tìm người sao?” Giọng nói của cậu bé nghe có vẻ kỳ quái, có chút cảm giác không được tự nhiên, giống như đang bắt chước giọng điệu của ai đó.
“Có thể nói chuyện?” Trần Ca nheo mắt, lúc đầu anh còn tưởng đứa nhỏ này là đồ ngốc, dù sao thì loại hành vi như là cứ phát ra âm thanh ở nơi nguy hiểm như vậy không khác gì đang đi tìm chết cả.
“Đúng vậy, chúng tôi tới đây tìm người.” Ôn Tình quá lo lắng cho Hướng Noãn, buột miệng nói ra.
“Có phải hai người đang đi tìm một cậu bé không?”
“Đúng! Đúng vậy!" Giọng mẹ Hướng Noãn càng lớn hơn, cô ta muốn biết tung tích của Hướng Noãn: “Đứa nhỏ đó không cao lắm, nhìn rất đáng yêu...”
“Cháu đã nhìn thấy cậu ấy.” Ngô Du không đợi Ôn Tình nói xong, đã nói chắc chắn: “Cậu ấy đi xuống dưới tầng.”
“Xuống tầng? Làm sao mà cháu biết cậu bé xuống tầng? Cháu tận mắt nhìn thấy sao?" Ôn Tình muốn kiểm tra lại.
“Vâng, cháu đã tận mắt chứng kiến.” Ngô Du không giống như là đang nói dối.
Ôn Tình có hơi do dự một chút, nhìn về phía Trần Ca: “Chúng ta có nên nhanh chóng đi xuống tầng không, nếu bây giờ chạy theo thì nói không chừng có thể đuổi kịp Hướng Noãn.”
“Được.” Trần Ca luôn cảm thấy Ngô Du có chuyện gì đó, anh cũng không muốn ở lại đây lâu, liền kéo Ôn Tình đi xuống tầng.
“Chờ một chút, cậu ấy không phải đi từ đây xuống tầng.” Ngô Du lại đi theo.
“Thế cậu bé đi từ đâu xuống tầng?”
“Từ cửa sổ.” Ngô Du chỉ vào cửa sổ bị bịt kín trên hành lang: “Đùng một cái, cậu ấy đã đi xuống tầng.”
Trong miệng phát ra tiếng cười hít vào, Ngô Du khoa chân múa tay đầy vui sướng: “Cháu đang ngồi ở nhà, cửa sổ mở toang, cậu ấy cứ như vậy mà "nhảy" xuống tầng.”
“Cháu đang nói cái gì vậy?” Sắc mặt Ôn Tình tái nhợt, nếu như Trần Ca không có ngăn cản, có lẽ cô ta đã đánh đứa trẻ xa lạ trước mặt rồi.
“Đừng lo lắng.” Trần Ca đứng giữa Ngô Du cùng Ôn Tình: “Đứa trẻ này sống trong căn phòng trong cùng của hành lang, nơi nó là 301, tầng trên chính là 401, là nhà của cô. Trên cơ sở lý thuyết thì, những gì nó nói cũng có thể xảy ra được.”
“Hướng Noãn tuyệt đối sẽ không bao giờ làm như vậy!” Ôn Tình trả lời chắc chắn.
“Tôi biết, cho nên chúng ta nên đến nhà cậu bé nhìn thử xem.” Sau khi nói xong Trần Ca nhìn chằm chằm Ngô Du, nếu có thể anh muốn đến từng nhà một.
“Đó là sự thật, cháu thực sự nhìn thấy, cháu chưa bao giờ nói dối.” Ngô Du lại phát ra tiếng cười kinh khủng đó.
“Ba mẹ cháu có ở nhà không? Chúng ta có thể đến thăm nhà cháu được không?" Trần Ca nhỏ giọng hỏi.
“Ba mẹ cháu không cho người lạ vào nhà đâu, chỉ là hiện tại họ không có ở nhà, cháu có thể lén mang hai người đi vào được.” Ngô Du quay người đi sâu vào hành lang tầng ba, nhìn bóng lưng của cậu bé, lúc này Trần Ca cùng Ôn Tình mới phát hiện tư thế đi bộ của Ngô Du vô cùng kỳ quái, hai chân của cậu bé dài ngắn khác nhau và thân hình vô cùng không cân đối.
Sau khi Ngô Du đi được một đoạn, Trần Ca khẽ hỏi Ôn Tình một câu: “Trong ấn tượng của cô, có người nào có tướng mạo tương tự Ngô Du không?”
“Trong khu chung cư của chúng tôi có rất nhiều trẻ em, tôi cũng không để ý lắm, hơn nữa khuôn mặt của nó rất kỳ lạ, khiến tôi không dám nhìn nhiều.”
Ngô Du thực sự mang đến cho người khác một loại cảm giác kỳ quái đến khó tả, rõ ràng đều có ngũ quan không sai khác lắm so với người bình thường, nhưng sau khi ghép lại ở trên mặt lại thì lại cảm thấy rất kỳ quái.
“Đến đây đi.”
Ngô Du ngoắc tay với Trần Ca và Ôn Tình, nó dẫn hai người lớn đến cửa nhà nó.
Trong một căn phòng không lớn, tường được sơn hai màu trắng đen, trên sàn nhà bày rất nhiều đồ chơi, bút vẽ và báo chí, đứa trẻ này dường như luôn ở nhà một mình.
“Cháu thấy cậu ấy nhảy từ đây đi xuống tầng.” Ngô Du chỉ vào cửa sổ trong phòng khách, vào lúc này, cửa sổ đang đóng chặt, rèm cửa cũng được kéo lại: “Hai người có muốn xem một chút không? Sau khi nhảy từ nơi này xuống, cơ thể có lẽ vẫn nằm trên mặt đất.”
“Trước tiên đừng tới đó.” Trần Ca nắm lấy Ôn Tình, tiện tay đóng cửa chống trộm trong phòng khách lại: “Ngô Du, đây là nhà của cháu, chúng tôi không thể tùy tiện động vào đồ của nhà cháu được, tốt nhất cháu vẫn nên mở rèm cửa sổ ra chọn chú nhìn thử xem.”
“Cậu ấy nhảy xuống dưới tầng, đầu hướng xuống, lúc đi qua cửa sổ nhà cháu còn vẫy tay với cháu...”
“Đừng nói nữa!” Ôn Tình nghe không nổi nữa, cô ta đi qua phòng khách, tới bên cạnh cửa sổ, mở rèm cửa ra.
Những ô cửa kính được dán đầy tranh vẽ của cậu bé, vẽ nhiều biểu cảm khác nhau của những đứa trẻ khác nhau, điều đáng sợ nhất là đứa nào cũng có vết sẹo trên mặt, trông vô cùng đáng sợ.
“Có phải là cậu ấy không? Cháu không nói dối hai người đúng chứ?” Ngô Du chỉ vào một cậu bé trong đống đó, trên mặt nở một nụ cười rất vui vẻ.
“Đồ điên.” Ôn Tình bị đứa trẻ này dọa cho lại càng hoảng sợ, thật lâu sau, cô ta mới lấy lại tinh thần rồi đi đến.
Cô buộc mình phải nhìn tất cả khuôn mặt của bọn trẻ, nhưng trong đó không có khuôn mặt của Hướng Noãn.
“Trần Ca, chúng ta đi thôi, đừng ở chỗ này nữa.” Ôn Tình khoanh tay, cô cảm giác cả người đều lạnh lẽo, sau lưng như có vô số ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào cô.
“Không phải cậu ta là đứa trẻ mà hai người đang tìm sao?” Nụ cười trên mặt Ngô Du biến mất, nó xé một bức tranh dán trên cửa sổ rồi đưa ra trước mặt Ôn Tình: “Là cậu ấy, chính là cậu ấy! Đã bao lâu rồi nhưng cháu cũng thể không quên được gương mặt này, lúc rơi xuống cậu ấy đã vẫy tay với cháu.”
Một tia sợ hãi thoáng hiện lên trên mặt Ôn Tình, cô ta cúi người lui lại: “Trần Ca, đi nhanh thôi!”
“Đừng nóng vội.” Trần Ca sử dụng Âm Đồng quét qua mấy bức tranh trên cửa sổ, vươn tay xé một bức tranh xuống: “Ngô Du, cháu nhìn thấy đứa nhỏ này ở đâu?”
“Quên rồi, có thể là ở trong túi rác, cũng có thể là ở trong cống rãnh, hoặc là ở dưới gầm bàn, trong tủ, cháu cũng không nhớ được nữa! Nhiều lắm! Thật sự là nhiều lắm!" Biểu tình trên mặt Ngô Du ngày càng trở nên đáng sợ hơn, cơ thể cậu ta cũng đang dài ra.
“Có phải cháu đã nhìn thấy gương mặt này trong phòng 405 không?” Bức tranh trong tay Trần Ca có vẽ một cậu bé bị cụt hai chân, cậu bé đang cố gắng bò đến hướng nào đó, như thể đang muốn trốn thoát.
Cậu bé trong bức tranh khiến Trần Ca nhớ đến cậu bé ở phòng 405, nếu nhìn kỹ, cậu bé trong bức tranh thực sự trông rất giống cậu bé đó.
“405? Cô Đinh? Cậu bé này hình như có đi lên tầng với cô ấy! Đúng rồi! Lúc đó cậu bé vẫn còn hai chân đấy!" Lời nói của Ngô Du để lộ ra một thông tin vô cùng tàn nhẫn, lúc đầu cậu bé đó vẫn rất bình thường, về sau, trong bức tranh của Ngô Du, cậu bé đó đã bị mất đi hai chân, và cậu bé mà Trần Ca nhìn thấy khi đứng ngoài phòng 405 vừa rồi cũng bị mất hai chân.
“Cháu hãy nghĩ kỹ lại đi, cậu bé đó có nói với cháu điều gì không?”
“Cậu ấy nhờ cháu cứu cậu ấy, cậu ấy nói nhớ nhà, không đúng, cậu ấy chưa từng mở miệng nói, cháu cũng chưa từng nghe thấy, cậu ấy không nói với cháu cái gì cả! Cháu không biết gì hết!”
“Vậy cháu có thể nói cho chú biết cô Đinh...”
“Cô Đinh là một người mẹ tốt, cô ấy đã đun nước đường đỏ cho cháu uống, cô ấy rất yêu trẻ con, chỉ giận giữ với những đứa trẻ hư, cô Đinh không cho cháu nói dối, cô Đinh sẽ mua đồ chơi cho cháu, cô Đinh còn tốt hơn cả mẹ cháu.” Ngô Du giống như đã học thuộc lòng, không có chút cảm xúc nào, nói rất nhiều từ một cách rất vội vàng.
Điều này khiến cả Trần Ca và Ôn Tình đều cảm thấy rất ngạc nhiên.
“Cô Đinh không cho bọn trẻ đi chơi một mình buổi tối, bọn trẻ chỉ có thể đi chơi vào ban đêm khi được cô Đinh đưa đi, cô Đinh thích nhất là ở cùng với bọn trẻ...”
Ngô Du không ngừng lặp đi lặp lại mấy từ, nói càng lúc càng nhanh, mấy bức tranh trên cửa sổ cũng phát ra tiếng xào xạc, như thể từng tờ giấy đều muốn rơi khỏi cửa sổ.
“Trần Ca! Chúng ta đi thôi! Thằng nhóc này thật khủng khiếp!" Ôn Tình sợ hãi, cô liên tục thúc giục Trần Ca, nhưng Trần Ca vẫn bình tĩnh như trước.
“Tôi dường như đã hiểu, có mối liên hệ nào đó giữa những người thuê nhà trong tòa nhà này. Lý do khiến Ngô Du trở nên như vậy có lẽ là vì cậu bé đã lén thấy được một số chuyện gì đó của cô Đinh, cậu bé đã bị cô Đinh đó dọa cho điên rồi.”
Trần Ca không biết chuyện gì đã xảy ra trong hiện thực, nhưng anh đã suy luận từ thông tin thu được sau cánh cửa, chân tướng phải là như thế này.
Trần Ca không hề rời đi, anh chủ động đi tới chỗ Ngô Du, đặt tay lên vai Ngô Du: “Đừng nghĩ tới người đó nữa, cô ta không hề ở đây, trong phòng chỉ có mấy người chúng ta, chỉ có chúng ta thôi...”
Sau khi nói rất nhiều, cuối cùng Ngô Du cũng từ từ trở lại bình thường, cậu bé dán lại bức tranh đã bị xé xuống lên cửa sổ, sau đó đóng rèm cửa lại, người không biết cũng không thể nhìn ra là có vấn đề.
“Ngô Du, cha mẹ cháu khi nào thì trở về? Bọn họ có biết chuyện mấy đứa trẻ trên cửa sổ này không?”
“Ba mẹ cháu đã lâu không về, cháu vẫn luôn mở cửa chờ bọn họ.”
“Lần cuối cùng bọn họ rời nhà là để làm gì?”
“Cháu không biết, hàng xóm đều nói rằng bố mẹ bỏ đi là vì cháu thích nói dối quá, không chịu nổi cháu nữa.” Ngô Du nở nụ cười kỳ lạ: “Rõ ràng là cháu chưa bao giờ nói dối, nhưng bọn họ đều nói rằng cháu là một kẻ thích nói dối, tất cả lời trong miệng cháu đều dối trá.”
“Cũng may là người lớn biết cháu là người "thích nói dối", nếu không bây giờ có lẽ cháu cũng không thể sống đến hiện tại được.” Trần Ca không thể nhìn thấu Ngô Du, anh nghĩ rằng đứa trẻ này rất thông minh. Anh muốn hợp tác cùng Ngô Du, nhưng lại không thể hiểu được suy nghĩ thực sự của Ngô Du.
Sau khi nghĩ đi nghĩ lại, Trần Ca quyết định rời đi trước, vì hiện tại Ngô Du vẫn chưa đáng tin.
“Cháu cứ tiếp tục chờ ba mẹ ở đây đi, đêm nay có thể chúng ta vẫn sẽ gặp lại.”
Bước ra khỏi nhà Ngô Du, Trần Ca đang định giải thích điều gì đó với Ôn Tình thì cánh cửa chống trộm đối diện phòng 301 đột nhiên bị mở ra.
Một người đàn ông trung niên với mái tóc rối bù ló đầu ra, vẻ mặt u ám nhìn chằm chằm về hướng phòng 301, rồi nói nhỏ với Trần Ca: “Tránh xa đứa trẻ đó ra, nó sẽ hại chết hai người đấy.”
“Tại sao?” Lúc Trần Ca vào nhà, anh đã tiện tay đóng cửa chống trộm lại, trừ phi người đàn ông trước mặt nằm ở cửa phòng Ngô Du nghe trộm, nếu không anh ta cũng không thể biết vừa rồi Ngô Du đã nói gì trong nhà.
“Đứa trẻ đó không bình thường, cha mẹ nó đã bị nó hại chết, tốt hơn hết là cậu đừng nên nói chuyện với nó.” Sau khi nói xong người đàn ông trung niên định đóng cửa lại, nhưng Trần Ca đã lợi dụng lúc này để bí mật nhìn vào trong nhà của người đàn ông.
Mùi rượu nồng nặc trong phòng đã che giấu đi mùi hôi thối, trong phòng rất bừa bộn, các loại quần áo bẩn vứt đầy trên sô pha, trên tường treo đầy ảnh phụ nữ ăn mặc hở hang.
“Bùm!”
Cửa bị đóng lại, Trần Ca ra hiệu cho Ôn Tình rời khỏi tầng ba trước.
“Làm sao vậy? Người đàn ông đó cũng có vấn đề sao?”
“Nếu đã có vợ thì chắc sẽ không treo nhiều bức ảnh hở hang như vậy trong phòng của mình, nhưng nếu anh ta chưa kết hôn, vậy thì những nội y của nữ trên ghế sô pha trong nhà anh ta là của ai chứ?”