Dường như có một mối liên hệ đặc biệt nào đó giữa Trần Ca và đầu người trong lọ thủy tinh, khi anh dùng tay chạm vào bề mặt lọ thủy tinh, đầu của đứa trẻ, vốn dĩ giống như một tiêu bản, lại bắt đầu chuyển động một cách từ từ.
Mọi thứ tương tự như những gì đã được diễn ra trong mê cung não, ngoại trừ việc trong thực tế, Trần Ca không thể nhìn thấy trận chiến giữa sợi chỉ đen và tơ máu đỏ nữa.
“Mình luôn cảm thấy nó vốn dĩ thuộc về mình.” Trần Ca nhìn đầu người trong lọ thủy tinh, trong lòng anh sinh ra một cảm giác rất kỳ lạ, như thể bây giờ đầu anh đang ở trong lọ.
Khuôn mặt không trọn vẹn của đứa trẻ dính sát vào bề mặt của chiếc lọ thủy tinh, nó không có mắt và hai lỗ đen sâu hoắm trên mặt đang nhìn chằm chằm vào Trần Ca.
Hai bên cứ nhìn nhau như vậy, thời gian dần qua Trần Ca còn nhìn thấy một chính mình khác trong hốc mắt đen của đứa trẻ, ý thức của anh từ từ trở nên mơ hồ, ký ức về quá khứ trong não anh bị cái đầu trong lọ hút đi, và thay vào đó là trí nhớ xa lạ của một người thứ ba.
“Nó muốn làm gì?” Những mảnh ký ức bị tước đi, đồng nghĩa với việc anh đang dần đánh mất bản thân, nhưng Trần Ca không hề cảm thấy hoảng sợ, cứ như thể hai bên đang thực hiện một giao dịch đồng giá.
Khoảng trống trong tâm trí được lấp đầy bằng bởi trí nhớ của đứa trẻ, còn đứa trẻ thì có quyền truy cập vào những ký ức trong quá khứ của anh.
Não của Trần Ca dần dần trống rỗng, tất cả những mảnh ký ức bị khóa đều bị cái đầu trong lọ thủy tinh hút đi, trong đầu anh chỉ giữ lại những ký ức đã được mở khóa trước đó.
“Chẳng lẽ nó muốn giúp mình mở khóa những ký ức đấy?” Chỉ cần Trần Ca muốn nhớ lại những hồi ức quá khứ đều sẽ cảm thấy đau đầu, phần lớn thời gian, ngay cả khi chịu đựng cơn đau, anh cũng sẽ không thể mở khóa những trí nhớ quan trọng.
Bây giờ cái đầu này đã hút đi ký ức bị khóa trong tâm trí của Trần Ca, nó có vẻ như đang lo lắng về việc Trần Ca bị lộ cho nên chủ động lấp đầy tâm trí của Trần Ca bằng những ký ức khác.
Những ký ức thuộc về người thứ ba đã chìm sâu vào trong tâm trí, anh cũng không biết nó có tác dụng gì.
Sau khi tỉnh lại một lần nữa, Trần Ca cảm thấy xiềng xích trong đầu mình đã được mở ra, cả người dễ chịu hơn rất nhiều, như có một thế lực khác giúp anh gánh chịu nỗi đau đớn và sự tuyệt vọng.
Trần Ca đưa tay ra và tiếp tục di chuyển trên chiếc lọ thủy tinh, sau khi nhận thấy mình không thể kích hoạt bất cứ thứ gì nữa, anh nhanh chóng rút lui và quay trở lại khu cách ly.
“Bảy cái lọ thủy tinh, hiện tại mình mới tiếp xúc được với một cái, tạm thời chưa thể đưa ra kết luận.” Trần Ca nằm trong khu cách ly vài phút, y tá mới vội vàng chạy đến, sau khi nhìn thấy Trần Ca đang thành thật nằm ở trong phòng bệnh mới thở phào nhẹ nhõm.
“Tôi muốn đi ngủ rồi, ra khỏi phòng thì nhớ đóng kỹ cửa.” Trần Ca nói xong cũng đắp chăn, chìm vào giấc ngủ.
Y tá không tìm thấy bất thường cho nên cũng không báo cáo những gì đã xảy ra vào buổi sáng cho bác sĩ Cao.
Vào ban đêm, bác sĩ Cao và Từ Uyển đi vào khu cách ly.
Họ thuyết phục Trần Ca một lần nữa, hy vọng Trần Ca có thể chủ động hợp tác điều trị, chỉ khi anh cởi mở và xóa bỏ những ký ức tiêu cực do ảo tưởng mang lại, anh mới có thể có được một cuộc sống mới.
Lần này Trần Ca không phản kháng nữa, sau khi chạm vào lọ thủy tinh có đầu người vào buổi sáng, phần lớn ký ức trong quá khứ đã bị hút sạch, bây giờ anh không còn gì phải sợ nữa.
Quá trình điều trị sau 0 giờ diễn ra rất suôn sẻ, ngay cả chính bác sĩ Cao cũng cảm thấy rất ngạc nhiên, hiệu quả của việc điều trị tốt đến mức đã loại bỏ hầu hết các mảnh ký ức trong tâm trí Trần Ca chỉ trong một lần.
Bác sĩ Cao càng nghĩ càng cảm thấy rằng nguyên nhân chính là do Trần Ca đã từ bỏ quá khứ ảo tưởng của mình và quyết định đón nhận một cuộc sống mới.
Thành thật mà nói, Trần Ca đã là bệnh nhân có ý chí cứng rắn nhất mà bác sĩ Cao từng gặp.
Nếu bệnh viện muốn “chữa khỏi” hoàn toàn cho bệnh nhân, bước đầu tiên chính là xóa ký ức về quá khứ, bước thứ hai là định hình lại, phía sau vẫn còn vài bước nữa, đó là cả một quá trình dài.
Bệnh nhân Trần Ca này, chỉ mới là bước đầu tiên trong việc loại bỏ ký ức trong quá khứ đã phải dằng co hơn nửa tháng, cuối cùng, sau khi anh chủ động phối hợp mới nhìn thấy được chút hi vọng.
Không chỉ Trần Ca mà bản thân bác sĩ Cao cũng mệt mỏi.
“Hiệu quả điều trị rất tốt, nếu tiếp tục, cậu chắc chắn sẽ được xuất viện thuận lợi.” Một hồi lâu sau, cuối cùng bác sĩ Cao cũng lộ ra một nụ cười.
...
Sự trông nom của bệnh viện đối với Trần Ca cũng dần được nới lỏng, chỉ là anh vẫn chưa được phép trở lại khu phòng phổ thông nên anh cũng không được phép tiếp xúc với những bệnh nhân khác.
Hầu hết thời gian, Từ Uyển luôn là người đi cùng Trần Ca, lo liệu mọi thứ và luôn có vô số chủ đề nói chuyện.
Trong bệnh viện này, Từ Uyển dường như đại diện cho sự đẹp đẽ.
Trong khoảng thời gian này Trần Ca cũng đang tìm kiếm nhiều cơ hội khác nhau để đi vào văn phòng của các Viện trưởng trước đây.
Mỗi khi gặp nguy hiểm đều có người âm thầm bí mật giúp đỡ anh.
Sau khi bác sĩ Cao thực hiện trị liệu ba lần, bác sĩ Tôn xuất hiện một lần nữa và dẫn Trần Ca đến gặp mặt phó Viện trưởng.
Phó Viện trưởng này mang đến cho Trần Ca một cảm giác rất kỳ lạ, dường như anh đã gặp ông ta ở đâu đó rồi, nhưng lại không có ấn tượng gì cả.
Nếu Trần Ca muốn xuất viện thì phải được sự đồng ý của phó Viện trưởng, nói cách khác, phó Viện trưởng thực sự là người quan trọng nhất đối với Trần Ca ở bệnh viện này.
Anh nhất định phải vượt qua sự kiểm tra của phó Viện trưởng thì mới có thể ra đi một cách suôn sẻ.
Sau khi được bác sĩ Cao điều trị nhiều lần, và sau nhiều lần kiểm tra của bác sĩ Cao và bác sĩ Tôn, cả hai bác sĩ đều thấy rằng Trần Ca không còn vấn đề gì nữa, nhưng phó Viện trưởng vẫn không đồng ý.
Trần Ca cũng không còn cách nào khác, chỉ đành phải ở lại bệnh viện thêm hai tuần nữa.
Cuối cùng anh cũng tìm thấy cơ hội và chạm vào chiếc lọ thủy tinh cuối cùng, tất cả những mảnh ký ức của anh về quá khứ đều được cất giấu trong lọ thủy tinh này.
Giờ đây, kí ức trong tâm trí anh đã được thay thế, kí ức từ bảy chiếc lọ thủy tinh cứ hằn sâu trong tâm trí anh, đan xen với nhau và tạo thành một đứa trẻ bị thương.
Mặc dù bảy chiếc lọ thủy tinh vẫn còn nằm trong bệnh viện nhưng những ký ức chứa bên trong những lọ thủy tinh đựng nội tạng đã thoát ra ngoài, nhân cơ hội ẩn nấp trong tâm trí Trần Ca.
Hiện tại Trần Ca vẫn không biết điều này có nghĩa là gì, anh chỉ biết rằng mình có lẽ sẽ sớm được xuất viện.
Vào ngày thứ bảy sau khi chạm vào tất cả các lọ thủy tinh, bác sĩ Cao chuẩn bị tiến hành lần điều trị thứ mười bảy cho Trần Ca.
Lần điều trị lần này rất đặc biệt, ông ta không tiết lộ trước chút thông tin gì với Trần Ca, mãi đến khi Trần Ca đẩy cánh cửa phòng điều trị ra thì anh mới phát hiện ra trong phòng điều trị còn bác sĩ Tôn và phó Viện trưởng nữa.
Không cho Trần Ca cơ hội nói chuyện, khi anh mở cửa ra, anh dường như rơi vào mê cung não, không biết mình đã bị trúng chiêu từ lúc nào.
“Trần Ca, đây là lần điều trị cuối cùng dành cho cậu, nếu suôn sẻ, cậu sẽ có thể xuất viện vào lúc bình minh.” Bác sĩ Cao nhìn Trần Ca và nở một nụ cười, ông ta, bác sĩ Tôn và phó Viện trưởng đều đứng ở phía bên kia bàn.
“Tôi cần phải phối hợp với ông như thế nào?”
“Rất đơn giản.” Bác sĩ Cao lấy ra một cái khay từ dưới bàn, trên khay đặt một con dao mổ: “Nhân cách thứ hai của cậu vẫn đang trốn ở trong lòng, và móc tâm can cậu ra, cậu ta là chấp niệm cuối cùng mà cậu tưởng tượng ra.”
“Móc trái tim, tôi còn có thể sống sao?” Trần Ca không ngờ đợt điều trị cuối cùng lại như thế này, anh nghĩ mình có thể thuận lợi xuất viện, không ngờ bệnh viện lại cẩn thận như vậy, muốn loại bỏ tất cả không trừ một thứ nào cả.
“Chỉ một trong hai người có thể sống, nếu như cậu không thể đưa ra quyết định, hãy để nhân cách thứ hai của cậu lựa chọn.” Bác sĩ Tôn nói một cách tiêu cực, vết sẹo trên mặt run lên.
Không chỉ bác sĩ Cao mà ngay cả phó Viện trưởng cũng rất miễn cưỡng khi đứng chung một chỗ với bác sĩ Tôn, bọn họ đều cảm thấy bác sĩ Tôn quá cực đoan.
Lấy một lọ thuốc từ trong túi áo ra, bác sĩ Tôn mở nắp lọ thuốc, bên trong đều là loại thuốc được trộn lẫn với sợi tơ màu đen.
“Hãy cho tôi suy nghĩ một chút.”
“Đã đến lúc tạm biệt quá khứ rồi, điều đó tốt cho cậu và cho cả anh ta nữa.” Bác sĩ Tôn đổ ra bảy viên thuốc từ trong lọ thuốc, anh ta dường như không hề đếm chúng, trực tiếp nhét hết vào trong miệng của Trần Ca: “Nuốt nó xuống!”
Sau khi nuốt bảy viên thuốc cùng một lúc, cả phó Viện trưởng và bác sĩ Cao đều bị sốc, nhưng bọn họ muốn ngăn cản thì đã quá muộn rồi.
Cơ thể của Trần Ca gần như thay đổi ngay lập tức, các mạch máu phồng lên, di chuyển trên da như một con rắn độc, da của anh cũng trở nên đỏ và hai mắt đầy tơ máu, như thể sắp nổ tung vậy.
Lý trí bị bao phủ ngay lập tức, cổ họng Trần Ca phát ra tiếng gầm như một con thú hoang.
Nhìn dáng vẻ đau đớn của Trần Ca, bác sĩ Tôn dường như đang chiêm ngưỡng cuộn ảnh đẹp nhất, vuốt ve những vết sẹo trên mặt, vẻ mặt say sưa.
“Đừng cố gắng khống chế bản thân mình, hãy để cho nhân cách thứ hai của anh lộ ra đi!”
Bác sĩ Tôn hét lên một cách điên cuồng và liên tục đổ thuốc từ lọ thuốc trên bàn ra, nếu không phải có bác sĩ Cao ngăn cản thì có lẽ anh ta đã nhét nốt số thuốc còn lại vào miệng Trần Ca rồi.
Ngọn lửa đen nguyền rủa hừng hực đã thiêu rụi ý chí của anh, Trần Ca bắt đầu có ảo giác, anh cảm thấy linh hồn mình đang bị vô số cánh tay nắm giữ, cơ thể anh đang dần rơi vào biển lời nguyền.
Ý thức trở nên mờ mịt, trong thoáng chốc anh đã nhìn thấy người đàn ông đang quay lưng lại với mình.
Chìm sâu trong đại dương nguyền rủa, anh ta đã thay Trần Ca gánh chịu 90% nỗi đau đớn đó.
Bóng lưng này làm cho Trần Ca cảm thấy rất quen thuộc, anh ta vẫn không quay đầu lại, vẫn luôn một lòng bảo vệ, đứng giữa đại dương giống như đá ngầm.
“Anh chính là nhân cách thứ hai của tôi...”
Lần trước khi nhìn thấy người này, ý thức của Trần Ca cũng đang ở bờ vực suy sụp, lần này lại là tình cảnh tương tự.
Uống quá nhiều thuốc một lúc, làn sóng nguyền rủa tràn ngập tâm trí, nhưng cho dù thế giới có đảo lộn, cái bóng đó vẫn không lùi bước.
Tất cả ký ức bị phá vỡ, khi ý thức và tâm trí của Trần Ca sắp hoàn toàn sụp đổ, một đứa trẻ bị thương đã bước ra khỏi nơi sâu nhất trong tâm trí anh.
Cậu bé dường như chỉ là một bóng ma, tất cả lời nguyền rủa không thể ảnh hưởng quá nhiều đến nó, nó đi đến gần người đàn ông đang quay lưng về phía Trần Ca và thì thầm cái gì đó với người đàn ông.
Trần Ca không biết nó đang nói gì, anh chỉ cảm thấy sau khi người đàn ông nghe thấy câu nói đó, thân thể anh ta khẽ run lên.
Sau đó, anh ta từ từ quay lại và nhìn Trần Ca đang đứng phía sau mình.
Đây là lần đầu tiên Trần Ca nhìn thấy khuôn mặt người đàn ông đó, người đàn ông được bác sĩ Cao gọi là nhân cách thứ hai đó trông hoàn toàn khác với Trần Ca.
Có một vẻ u sầu không thể hóa giải ẩn chứa trong đôi mắt của anh ta, và trên cơ thể anh ta hầu như không có một mảng da nào là nguyên vẹn.
“Rốt cuộc anh là ai? Tại sao cho dù đã bị thương đến như vậy nhưng vẫn cố che chắn cho tôi?”
Người đàn ông không biết mình đã phải chịu đựng bao nhiêu lời nguyền rủa, quá nhiều cho nên đếm không xuể.
Anh ta lặng lẽ nhìn Trần Ca, từ từ buông hai tay ra, giao trái tim mình vẫn một lòng bảo vệ cho đứa trẻ.
Đứa trẻ che chở trái tim rồi đi vào nơi sâu nhất trong tâm trí, người đàn ông mỉm cười với Trần Ca bằng chút sức lực cuối cùng của mình, sau đó quay đầu nhảy xuống đại dương đen nguyền rủa.
Chịu đựng nỗi đau khó có thể hình dung, Trần Ca cũng bị làn sóng đen đó bao phủ.
Không biết đã trôi qua bao lâu, khi Trần Ca mở mắt ra lần nữa, anh nhìn thấy một con dao dính máu và một trái tim đang đập trong cái khay trước mặt mình.
“Trần Ca, đợt điều trị cuối cùng của cậu đã hoàn thành rất thuận lợi!”
“Khi nhân cách thứ hai của cậu chiếm lấy cơ thể con người, cậu ta đã chủ động lấy trái tim của chính mình ra và rời khỏi cơ thể của cậu.”
Phó Viện trưởng và bác sĩ Cao cứ mỗi người một câu, nụ cười trên khuôn mặt của họ rất hiền hòa, tạo nên một sự tương phản rõ nét với trái tim đẫm máu trong khay.
Sắc mặt tái nhợt, Trần Ca nhìn trái tim trong khay, cơ thể chậm rãi ngã về phía sau: “Người, đã không có trái tim thì còn có thể sống sao?”
Đột nhiên mở mắt ra, cơ thể Trần Ca nặng nề ngã xuống đất, anh thở hổn hển.
“Cậu đã hoàn thành đợt điều trị cuối cùng và đưa ra lựa chọn đúng đắn nhất, cậu đã giết chết quá khứ của mình, bắt đầu từ bây giờ, cậu sẽ có một cuộc sống mới!" Phó Viện trưởng đích thân đỡ Trần Ca dậy, ông ta và hai bác sĩ đã lần lượt viết cái gì đó lên hồ sơ bệnh án.
“Đưa cậu ấy trở lại phòng bệnh phổ thông đi, ngày mai có thể làm thủ tục xuất viện.”
Phó Viện trưởng lên tiếng, bác sĩ Cao cảm như trút được gánh nặng, bởi vì cuối cùng bệnh nhân phiền phức nhất cũng đã ra đi.
Ông ta đưa Trần Ca rời khỏi phòng điều trị, trong khi phó Viện trưởng và bác sĩ Tôn thì chỉ vào hồ sơ và tiếp tục tranh cãi về điều gì đó.
Trở lại phòng bệnh bình thường, Trần Ca ngã quỵ trên chiếc giường bệnh quen thuộc, và sự kiệt sức tột độ ngay lập tức nhấn chìm anh, anh nhanh chóng hôn mê.
Sáng sớm hôm sau, ánh nắng chói chang ngoài cửa sổ chiếu vào mặt anh, nhưng anh chỉ cảm thấy toàn thân lạnh lẽo.
“Đó hoàn toàn không phải là nhân cách thứ hai của mình, anh ta đã đưa ra lựa chọn gì trong mê cung não của phó Viện trưởng vậy? Còn cả đứa trẻ đã lấy trái tim của mình nữa, rốt cuộc nó là ai?”
Sau hơn một tháng điều trị trong bệnh viện, các bác sĩ cảm thấy Trần Ca đã đáp ứng được yêu cầu của bọn họ, nhưng trên thực tế, Trần Ca không hề thay đổi, ngược lại còn sợ bệnh viện hơn.
Trong đầu anh thậm chí còn nảy ra một ý tưởng điên rồ, nếu có cơ hội, anh nhất định phải phá hủy hoàn toàn nơi này.
Lúc đầu, suy nghĩ này cũng không quá mạnh mẽ, nhưng trong lần điều trị cuối cùng, Trần Ca đã tận mắt nhìn thấy người đàn ông vẫn luôn giúp mình ngăn cản lời nguyền rời đi, hiện tại trong đầu anh đang đầy những suy nghĩ như vậy.
“Giết chết quá khứ, mở ra một cuộc sống mới...” Trần Ca lẩm bẩm, đây dường như là một thói quen mà anh đã phát triển từ lâu, anh luôn thích nói những điều mà không một ai hiểu được.
“Cốc cốc cốc cốc cốc cốc cốc...” Có tiếng gõ cửa, đối phương gõ tổng cộng bảy lần.
Cánh cửa phòng mở ra, bác sĩ Tôn bước vào.
Anh ta nhìn Trần Ca trên giường bệnh, chỉ nói một câu: “Nhìn tủ số 29, hiện tại điều trị mới thật sự bắt đầu.”
Sau khi nói xong, bác sĩ Tôn cử động các ngón tay của mình, rồi xoay người rời đi.
“Tạo ra những ký ức mới cho mình, khiến mình suýt giết chết bạn cùng phòng, dùng thôi miên và ảo giác do thuốc gây ra để tra tấn mình liên tục, hơn một tháng này mới chỉ là bước đầu tiên trong quá trình điều trị thôi sao?”
Tình huống của Trần Ca vô cùng đặc biệt, anh gần như đã không thể cầm cự nổi, khó có thể tưởng tượng được những bệnh nhân bình thường sẽ trở nên như thế nào khi đến bệnh viện.