“Không Cười cũng đang theo dõi những đứa trẻ bị Minh Thai chọn trúng này, mình phải đẩy nhanh tiến độ mới được.”
Trần Ca không muốn có xung đột với Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa trong lúc này, điều mà anh hy vọng sẽ xảy ra nhất chính là Minh Thai và Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa liều mạng đấu nhau, còn anh thì đứng giữa ngư ông đắc lợi, nhưng xác suất điều này xảy ra là quá nhỏ.
Nhìn vào thời gian trên điện thoại, Trần Ca cũng không đứng ở trước cửa nhà đứa trẻ quá lâu, anh bắt taxi đến công viên mà Phương Ngư thường đến.
Con đường bị phong tỏa, bên ngoài công viên được ngăn cách bằng những tấm sắt xanh, cách đó chục mét, Trần Ca nhìn thấy Phương Ngư đứng một mình bên ngoài công viên.
“Quả nhiên cô ấy lại đến đây.”
Trả tiền xe xong, Trần Ca bước tới chỗ Phương Ngư: “Cô đang làm gì vậy?”
Phương Ngư kinh ngạc xoay người, ánh mắt cô nhìn Trần Ca còn có chút kinh ngạc, hình như vẫn còn mơ hồ nhớ được khuôn mặt này.
“Xin lỗi, anh có biết...”
“Tôi biết Phương Ngư, tôi là bạn thân nhất của anh ấy, hôm nay tôi đến đây để dẫn cô đi tìm anh ấy.”
Câu trả lời của Trần Ca quá nhanh khiến Phương Ngư sợ hãi, mặc dù cô gái này có trí nhớ không tốt nhưng phải người ngốc, cô có phần nghi ngờ Trần Ca là người xấu.
“Xem ra cô lại quên tôi rồi.”
Giải thích hồi lâu, Phương Ngư vẫn không tin Trần Ca, cô nắm chặt tay, quay đầu chạy về nơi mình ở.
Trần Ca cũng rất bất lực, không thể làm gì khác hơn là chạy theo sau cô.
Thật ra anh cũng hiểu Phương Ngư, đối với người mất trí nhớ mà nói, thế giới này rất xa lạ, trong lòng luôn tràn đầy sự lo lắng.
Quay trở lại khu dân cư nơi Phương Ngư sống, bà cô đã gặp Trần Ca lần trước đi tới, sau khi nhìn thấy Trần Ca đang đi ngay sau Phương Ngư thì rất thân thiết đi đến.
“Lại đến tìm Phương Ngư sao?” Bà cô nhìn Trần Ca với ánh mắt kỳ lạ, có cảm giác như đang tìm bạn trai cho con gái của mình vậy, trông như là đang đánh giá anh.
“Chị ơi, tối nay có thể em phải làm phiền chị rồi.” Trần Ca xách ba lô đi đến bên cạnh Phương Ngư: “Qua điều tra, em đã biết có một phương pháp có thể đánh thức trí nhớ của Phương Ngư, tối nay em muốn thử xem.”
“Phương pháp gì?”
“Không thể nói, nhưng em có thể đảm bảo nó chắc chắn hiệu quả.”
“Không thành vấn đề, lên tầng đi, đừng đứng bên ngoài nữa.” Bà cô đưa Trần Ca cùng Phương Ngư vào trong nhà, vừa bước vào cửa Phương Ngư đã trốn ngay vào trong phòng của mình: “Đứa nhỏ này, tôi sợ có ngày con bé còn quên luôn bản thân mình mất.”
“Sẽ không đâu.” Thật ra Trần Ca cũng rất tò mò về căn bệnh của Phương Ngư, anh đặc biệt muốn biết thế giới đằng sau cánh cửa của Phương Ngư là như thế nào: “Chị ơi, thật ra em là một bác sĩ tâm lý trị liệu, việc điều trị hôm nay cần sự phối hợp của chị.”
“Cần tôi làm gì thì cậu cứ nói.”
“Đưa cho em chìa khóa phòng ngủ của Phương Ngư, quá trình điều trị bắt đầu lúc 12 giờ tối.”
Bà cô đó cũng đắn đo một lúc rồi mới đồng ý.
Vào lúc nửa đêm, đèn trong phòng đều tắt, Trần Ca lặng lẽ bước vào phòng ngủ của Phương Ngư, anh nhìn thấy một cánh cửa màu máu ở bên cạnh giường của Phương Ngư.
So với cánh cửa cạnh giường của Ngô Thanh, cánh cửa bên cạnh giường của Phương Ngư gần như đã bị máu tươi phủ kín, trông không khác nhiều so với cánh cửa máu thật.
Giấc ngủ của Phương Ngư tương đối ngắn, sau khi Trần Ca khóa trái cửa phòng ngủ, anh cũng không dừng lại chút nào, trực tiếp đi tới cánh cửa máu.
Khi anh nắm lấy tay nắm cửa, một cảnh tượng không tưởng bất ngờ xuất hiện.
Ba lô bắt đầu rỉ máu, tiếng lật trang liên tục phát ra.
Để không đánh thức Phương Ngư, Trần Ca không chần chừ nữa, trực tiếp đẩy bước vào.
...
Mở mắt ra, Trần Ca đột nhiên cảm thấy não đau nhói, thật giống như trí nhớ trong đầu bị xé nát, có một bàn tay đang khuấy động tâm trí anh.
Ôm đầu và từ từ ngồi xổm xuống, Trần Ca nghỉ ngơi vài phút trước rồi mới đứng dậy lần nữa.
“Đây là lối vào chính của Viện Phúc lợi Hàm Giang sao?”
Thế giới đằng sau cánh cửa của Phương Ngư khác với tất cả thế giới đằng sau cánh cửa mà Trần Ca tiến vào trước đây, hai màu xám trắng, nhìn không ra màu đỏ hay là bóng tối, giống như là một nơi hoàn toàn bất động vậy.
Đứng im tại chỗ, đầu tiên Trần Ca mở ba lô ra, anh thấy cuốn truyện đọc trước khi đi ngủ của Trương Nhã đang đè lên trên tất cả mọi đồ trong ba lô.
“Mình nhớ rõ ràng đã đặt nó ở trong ngăn kéo mà nhỉ.” Trần Ca lẩm bẩm lật giở cuốn truyện, và một điều khiến anh ngạc nhiên hơn đã xảy ra, vết máu trên cuốn truyện biến mất, tất cả chữ viết trên đó cũng không thấy đây: “Tại sao lại xuất hiện tình huống như này?”
Trần Ca lại nhìn những đồ vật khác, không có gì khác thường, chỉ có cuốn sách truyện của Trương Nhã làcó vấn đề.
“Chẳng lẽ bởi vì cô ấy là hung thần? Đã gây ra sự bất an cho Minh Thai?”
Lắc lắc đầu, Trần Ca cũng không rõ lắm, anh thử cố gắng giao tiếp với Hứa Âm và những lệ quỷ khác, phải mất một thời gian dài mới nhận được phản hồi.
Thế giới sau cánh cửa về cơ bản là ổn định, đám người Hứa Âm bị hạn chế vô cùng, muốn xuất hiện cũng không dễ dàng.
“Đây mới chỉ là cánh cửa thứ ba mà mình bước vào, tình hình đã tệ đến mức đó rồi sao? Vậy cánh cửa thực sự giấu Minh Thai còn khủng khiếp đến mức nào chứ?”
Bước chậm trong thế giới xám trắng, Trần Ca từ từ khám phá ra sự khác biệt của thế giới này.
Những thế giới phía sau cánh cửa đều mang theo những chấp niệm mà người đẩy cửa không giải quyết được, nhưng thế giới sau cánh cửa này thì khác, mọi công trình kiến trúc và đồ vật đều đang phai màu, giống như một bức tranh đang bị bôi bẩn vậy.
Mọi thứ dần trở nên xa lạ và mờ nhạt, mọi người đi qua đều vội vã, bọn họ không có ngũ quan và mặc quần áo giống nhau.
“Trí nhớ là cốt lõi sự tồn tại của một người, nếu không có trí nhớ, thế giới sẽ trở nên như thế này sao? Nhạt nhẽo, mờ ảo, đầy bất ổn và dần dần tê liệt đến mức phải biến mất.”
Phía sau cánh cửa này còn có một điểm vô cùng kỳ lạ, đầu đường cuối ngõ, lối vào của cửa hàng tạp hóa, những bức tường, vũng nước trên mặt đất, và rất nhiều nơi khác đều có đặt một tấm gương.
Trần Ca biết rằng những tấm gương ở thế giới phía sau cánh cửa thường có những ý nghĩa đặc biệt, anh đứng trước gương và kiểm tra, rút ra được kết luận là màu sắc trên cơ thể anh cũng đang dần mờ đi, anh ở trong gương đang dần đồng hóa với thế giới này.
“Những màu sắc này có thể là ký ức của mình, khi mình cũng trở nên xám xịt, có thể mình sẽ quên đi chính mình, xem ra mình không thể ở đây lâu được.”
Đám người Hứa Âm tạm thời không thể xuất hiện được, nhưng Trần Ca biết Phương Ngư đã phải trải qua những gì, và anh biết Phương Ngư có khả năng xuất hiện ở đâu nhất.
“Những bóng ma và quái vật ở thế giới phía sau cánh cửa đều là hình chiếu của một số người và sự vật trong thực tế, Phương Ngư có trí nhớ rất kém, cho nên mọi người ở đây đều không có ngũ quan, ngay cả bản thân mình cô ấy cũng quên, chứ đừng nói đến việc nhớ những thứ tồi tệ này.”
Không có ký ức sẽ không vui vẻ, và đương nhiên cũng sẽ không buồn phiền, giống như chưa từng có hy vọng cho nên không biết thế nào là tuyệt vọng vậy.
Đây cũng coi như là cái may trong cái rủi, suốt chặng đường Trần Ca đều không bị bất kỳ ai cản trở, không ai quan tâm đến anh, cũng không có ai ngăn cản, anh chỉ là người qua đường vội vàng trong thế giới này, xoay người một cái đã có thể quên luôn được.
Mà anh cũng giống như vậy, thời gian trôi qua, có thể sau khi đi đến một mức độ nào đó, Trần Ca sẽ quên mất mình đang làm gì, muốn đi đâu, và mình là ai?
Bây giờ anh cảm thấy rất may mắn vì đã tìm hiểu rõ quá khứ của Phương Ngư trước khi bước vào đây, không lãng phí chút thời gian nào, trực tiếp bắt đầu tìm kiếm nơi mà Phương Ngư có khả năng ở nhất: căn nhà nhỏ trong rừng ở đập chứa nước.