Mặc dù cậu bé đã đẩy Trần Ca ngã xuống cầu thang, nhưng đồng thời nó cũng tiết lộ một thông tin rất quan trọng với Trần Ca.
Trong mắt những người ở thế giới sau cánh cửa, Trần Ca là một kẻ kỳ quặc, luôn nhắm mắt lại.
“Có thể không phải là mình không nhìn thấy, mà chỉ là mình chưa mở mắt ra thôi.”
Dựa lưng vào tường, Trần Ca đưa tay sờ vào hai mắt của mình, nhưng anh lại khá chắc rằng hai mắt mình đang mở ra.
“Tại sao lại xuất hiện tình huống như vậy nhỉ?”
Không có thứ gì cản trở tầm mắt của Trần Ca cả, anh dùng móng tay cào cào vào thịt khóe mắt, trước mặt vẫn tối om, thậm chí anh còn không thể nhìn thấy máu đang rỉ ra nơi mí mắt.
“Tối đen như mực, trong thế giới này dường như chỉ có một màu.”
Trong hành lang lại khôi phục sự yên lặng vốn có, đám trẻ con kia đã bỏ chạy.
“Chẳng lẽ trong mắt người khác, Ứng Đồng luôn xuất hiện trong hình dạng đang nhắm mắt, cho nên tất cả những người mù trên thế giới sau cánh cửa của cậu ta đều là hình ảnh của người đang nhắm mắt?”
“Có thể nào xảy ra trường hợp như này không, tuy rằng Ứng Đồng nhắm mắt lại, nhưng cậu ta lại không bị mù hoàn toàn, cậu ta biết anh trai mình đang làm gì, nhưng lại vờ như mình không thể nhìn thấy gì để sống sót.”
“Thế giới của cậu ta có thể có màu sắc, nhưng cậu ta lại không thể mở mắt ra?”
“Nếu Ứng Thần thực sự giết người trong thực tế, một khi Ứng Thần biết rằng em trai mình không bị mù, cậu ta nhất định sẽ tạo ra một "vụ tai nạn" ngoài ý muốn để giết chết Ứng Đồng!”
“Tên biến thái đó có thể làm được tất mọi chuyện, mình không thể dùng tiêu chuẩn của một người tốt để phân tích logic của kẻ xấu, đối với Ứng Thần mà nói, anh em ruột có thể cũng không đại diện cho người thân, nhưng cũng có thể đại diện cho một loại công cụ nào đó để mua vui.”
Trần Ca nhớ lại một sự việc, trong hiện thực anh đã từng mở tủ lạnh trong nhà Ứng Thần ra, và phát hiện bên ngăn dưới tủ lạnh chứa đầy thịt băm nhỏ.
Xương đã được loại bỏ và thịt cũng đã được xử lý qua, vì vậy nhìn bề ngoài thì hoàn toàn không thể biết được đó là loại thịt gì.
“Nếu thịt đó là thịt động vật thì không sao, chỉ sợ nó cũng không phải thịt động vật.” Trần Ca từng chứng kiến rất nhiều tên sát nhân biến thái, trong suy nghĩ của anh, tên sát nhân biến thái cũng chia ra nhiều cấp bậc khác nhau, có thể lọc thịt, xử lý, giả vờ như đó là thịt động vật, đồng thời ướp lạnh trong ngăn đông của tủ lạnh, đây không phải là điều mà một tên biến thái bình thường có thể làm được.
“Khi mình uống rượu, Ứng Thần cư xử giống hệt như những người bình thường, thậm chí còn giỏi giao tiếp xã hội hơn hầu hết mọi người, nếu mọi suy đoán của mình là đúng thì tên này thật khủng khiếp.”
“Ứng Thần đeo mặt nạ trước mặt tất cả những người đang sống, cậu ta chỉ có thể cởi bỏ lớp ngụy trang của mình trước mặt em trai Ứng Đồng, mà đứa trẻ đó lại nhìn thấy tất cả những cảnh tượng khủng khiếp như vậy từ khi còn rất nhỏ, có lẽ nếu như không có Minh Thai, sau này Ứng Đồng cũng rất có thể sẽ trở thành người đẩy cửa.”
Sự kinh hoàng và biến dạng của thế giới đằng sau cánh cửa tỷ lệ thuận với sự tuyệt vọng mà người đẩy phải trải qua trong thực tế.
Mặc dù hiện tại Trần Ca chưa khám phá ra điều gì đặc biệt trên thế giới này thông qua xúc giác và khứu giác, nhưng có lẽ một khi mở mắt ra, anh sẽ thấy được diện mạo thực sự đáng sợ của thế giới này.
“Nghĩ nhiều cũng vô ích thôi, tốt hơn hết là mình nên tìm một nơi an toàn để trốn đi. Trong số những đứa trẻ vừa rồi, chỉ có một đứa chạy lại đẩy mình, điều đó có nghĩa là trong số những đứa trẻ còn lại, sẽ có một vài đứa có thể nói chuyện được, nếu như thực sự không có nơi nào để đi, mình có thể cố gắng thuyết phục chúng.”
Trần Ca cũng không chắc lắm, thực ra anh vẫn luôn cẩn thận chú ý xung quanh mình, trong trường hợp xảy ra tai nạn bất ngờ thì anh có thể áp dụng các biện pháp ngay lập tức.
Vừa rồi bị đứa trẻ đó đẩy xuống cầu thang từ phía sau là vì anh không ngờ rằng có một đứa trẻ không chịu rời đi, lúc đó tiếng bước chân cứ lẫn lộn vào nhau.
Điểm thứ hai là bởi vì đứa trẻ đó có sức lực quá lớn, chẳng giống như một đứa trẻ chút nào.
Mất đi thị giác, việc xác định danh tính của đối phương chỉ qua giọng nói là một điều rất mạo hiểm, vì vậy Trần Ca sẽ không tin bất cứ ai nếu đó không phải là trường hợp không còn cách nào khác.
“Nếu điều này tương ứng với thực tế, gia đình Ứng Thần sống ở tầng bảy, mình có thể đánh giá tầng bằng tiếng thang máy chạy và đi thử thang máy.”
Thang máy kiểu cũ rất ồn ào và nguy hiểm khi nó hoạt động, nhưng xét cho cùng, thang máy cũng đại diện cho con đường thứ 3, nếu Ứng Thần đoán được anh chỉ có thể đi bộ qua hành lang thì thang máy sẽ trở thành hy vọng chạy trốn duy nhất của anh.
Tất nhiên, Trần Ca cũng không muốn cảnh tượng như vậy xảy ra, bây giờ anh vẫn không muốn đối đầu với Ứng Thần.
“Đầu tiên hãy giả định rằng nơi này giống hệt thực tế, nhà của Ứng Thần ở tầng bảy, vị trí hiện tại của mình là ở giữa tầng ba và bốn, Ứng Thần có lẽ đang ở tầng một.”
“Cậu ta có thể đang bảo vệ lối vào của hành lang ở tầng một, hoặc cũng có thể đã bỏ đi, chạy ra khỏi tòa nhà này.”
Không nhìn thấy gì, Trần Ca chỉ có thể chọn con đường của mình bằng cách suy đoán.
“Ứng Thần không biết rằng mình bị mù, lúc trước cậu ta đi lên tầng bằng cầu thang bên phải, nếu như cậu ta nhận ra một số vấn đề, cậu ta rất có thể sẽ vào cầu thang bên trái để kiểm tra. Dù sao thì trong suy nghĩ của cậu ta, cái người đã lẻn vào nhà cậu ta đã rời đi bằng cầu thang bên trái, cho nên bên cầu thang bên trái chắc chắn sẽ có chút đầu mối.”
Nghĩ vậy, Trần Ca dứt khoát rời khỏi cầu thang bên trái, đi vào hành lang, và đi về phía cầu thang bên phải.
“Chỉ mong là do mình suy nghĩ nhiều, nhưng mà cẩn thận một chút cũng tốt hơn.”
Tình huống tốt nhất mà Trần Ca dự đoán là khi Ứng Thần xuống đến tầng một, cậu ta nghe thấy trong cầu thang bên trái có động tĩnh sẽ vội vàng đi vào cầu thang bên trái, mà anh thì đã trốn sang cầu thang bên phải, hoàn toàn đánh lạc hướng được đối phương, thoát khỏi tòa nhà một cách suôn sẻ.
Sau khi rời khỏi tòa nhà này, những nơi có thể trốn được cũng sẽ nhiều hơn nhiều.
Suy nghĩ thì tốt đẹp nhưng thực tế thì luôn lạnh lùng và tàn nhẫn.
Ngay khi Trần Ca bước vào hành lang trong tầng ba, anh đã nghe thấy tiếng mở cửa, âm thanh ở rất gần anh, chỉ cách đó hai ba mét.
Bám vào bức tường, Trần Ca trực tiếp đứng im tại chỗ.
Gió lạnh thổi qua, một mùi hôi thối bốc ra từ căn phòng đó.
Đứng ở trong hành lang là một việc rất nguy hiểm đối với Trần Ca, sau khi do dự một lúc, anh đã quyết định bước lên trước một bước.
Dưới chân dường như đã giẫm lên thứ gì đó, rất giòn, như thể một con côn trùng nào đó bị anh giẫm chết vậy.
Cảm giác này thật không dễ chịu, Trần Ca không dám dừng lại, khi anh vừa định bước tiếp bước thứ hai thì vai của anh đột nhiên bị đè lại.
“Cậu là người mới dọn đến ở à?” Giọng nói của một người đàn ông trung niên lọt vào tai Trần Ca, vừa rồi người mở cửa chính là người đàn ông này.
“Vâng.” Não bộ của Trần Ca nhanh chóng hoạt động, mùi thối trong không khí xen lẫn với mùi thức ăn ẩm mốc, mùi quần áo và mùi cơ thể người, ông chú bên cạnh anh có vẻ là một người rất luộm thuộm và không dọn phòng trong một thời gian dài.
“Mới chuyển đến mà sao cơ thể lại nóng như thế này? Tôi còn tưởng rằng cậu đi vào tòa nhà này để giao đồ.” Người đàn ông trung niên nói một câu không thể hiểu nổi.
Cơ thể rất nóng sao? Trần Ca cảm thấy thân nhiệt của mình đã xuống rất thấp, đây là lần đầu tiên có người nói rằng cơ thể anh rất nóng.
Anh không phản bác, nếu đứng từ góc độ người sống, nhiệt độ cơ thể của anh không những không cao, mà còn có chút thấp.
Nhưng nếu đứng từ góc độ của một người đã chết, anh đúng là khác với những “người” khác, là một dị loại.
Trần Ca đang nghĩ nên trả lời câu hỏi của người đàn ông trung niên như thế nào thì đột nhiên nghe thấy tiếng mèo kêu bên tai.
Sau khi hít một hơi, Trần Ca vểnh tai lên và nhanh chóng xác định được vị trí phát ra tiếng mèo kêu, đó là ở cầu thang bên trái.
Không đợi anh kịp mở miệng nói, một tiếng mèo kêu thứ hai vang lên, âm thanh nghe có vẻ vội vàng hơn tiếng kêu trước nhiều.
“Ứng Thần đến rồi!”
Bây giờ chạy sang cầu thang bên phải thì cũng đã quá muộn rồi, Trần Ca chỉ có một lựa chọn duy nhất, anh thì thầm với người đàn ông trung niên: “Anh ơi, tôi có một chuyện rất quan trọng muốn nói với anh.”
Nắm chặt ba lô, Trần Ca dựa vào tường, mò đến khung cửa: “Chúng ta đi vào nhà nói chuyện, cho tôi ba phút thôi!”
Anh không nói gì nữa mà bước vào nhà của một người đàn ông trung niên.
“Ai cho cậu đi vào?”
“Đóng cửa lại!” Trần Ca không nhìn thấy gì, anh chỉ có thể nghe thấy tiếng mèo kêu càng lúc càng chói tai, hình như chỉ có mình anh mới có thể nghe thấy.
“Cậu đang làm cái trò gì vậy?” Động tác của người đàn ông trung niên rất chậm, anh ta cứ lầm bà lầm bầm, lúc này tiếng mèo kêu giống như sắp chết vậy, đã đến mức làm người ta sợ hãi.
Trần Ca lần theo giọng nói, nắm lấy cánh tay người đàn ông trung niên, lôi anh ta vào nhà: “Đóng cửa lại đi mà!”
Khi tiếng đóng cửa vang lên, Trần Ca ra hiệu cho người đàn ông trung niên im lặng, lúc này tiếng mèo kêu cũng không ngừng lại mà ngày càng gay gắt hơn, Ứng Thần dường như nghe thấy tiếng đóng cửa, cậu ta đang bước đến đây!
“Cậu. . .”
“Nếu không muốn chết thì đừng nói gì nữa!” Trần Ca cố nặn ra mấy chữ này từ trong kẽ răng, người đàn ông trung niên cuối cùng cũng ngậm miệng lại.
Trần Ca đứng im không nhúc nhích, người đàn ông trung niên đi ngang qua anh, hình như đang bước vào phòng khách.
Tiếng bước chân sẽ để lộ ra có người trong nhà, nhưng lúc này Trần Ca không thể kiểm soát được đối phương nữa.
Tiếng kêu đau đớn chói tai của con mèo lọt vào hai lỗ tai, không thể xác định được vị trí, cứ như lúc này Ứng Thần đang đứng trước mặt Trần Ca vậy.
Anh cũng không dám thở mạnh, hiện tại anh chỉ có thể chờ đợi, bởi vì Ứng Thần có thể đang đứng ngoài cửa, cậu ta và Trần Ca chỉ cách nhau có một cánh cửa.
Trần Ca che miệng, suy nghĩ lung tung: “Ứng Thần biết có người đi vào nhà cậu ta, nhưng không hề biết người vào nhà cậu ta là mình, nếu nhìn từ góc độ của cậu ta, cậu ta có lẽ sẽ nhầm tưởng rằng chủ nhân của căn phòng này đã bí mật đi vào nhà của cậu ta, với tính cách của Ứng Thần thì có khả năng cậu ta sẽ giết người đàn ông trung niên này.”
“Nếu giả thiết người đàn ông trung niên và Ứng Thần chỉ là hàng xóm bình thường, nếu Ứng Thần muốn giết người đàn ông trung niên, vậy thì người đàn ông trung niên và mình cũng có thể coi như là châu chấu đi trên sợi dây thừng.”
“Việc mình phải làm bây giờ là đợi Ứng Thần rời đi, sau đó thử thăm dò người đàn ông trung niên, từ từ nói cho anh ta biết sự thật, xem anh ta sẽ phản ứng như thế nào.”
Tiếng mèo kêu vang lên hơn một phút trước mới dừng lại, Ứng Thần đã rời đi.
Lau đi mồ hôi lạnh trên trán và vết máu nơi đầu lông mày, Trần Ca gọi với vào trong nhà: “Đại ca, anh còn ở đó không?”
Ứng Thần có lẽ đang về nhà để lấy thứ gì đó, chuẩn bị giết người đàn ông trung niên này.
Đây là khu dân cư, một cuộc ẩu đả chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của người khác, Trần Ca nghĩ rằng có lẽ Ứng Thần sẽ cho người đàn ông này uống thuốc trước, đợi đến khi anh ta bất tỉnh rồi mới ra đòn chí mạng.
Mùi hôi thối trong nhà xộc thẳng vào mũi, bây giờ Trần Ca cũng không quan tâm đến điều đó nữa, trong suy nghĩ của anh, miễn là ở đây không có mùi xác thối thì cũng đã là một nơi không tệ rồi.
“Anh à, tôi biết mình đột nhiên đi vào nhà anh là bất lịch sự, nhưng mong anh hãy để tôi nói cho xong chuyện.” Trần Ca hít một hơi thật sâu, anh biết rằng một khi anh nói ra điều này, tình hình có thể trở nên nghiêm trọng hơn, thứ cần dự đoán sẽ tăng lên một lần nữa: “Có hai anh em sống ở tầng bảy, người em trai bị mù, người anh trai thì thích nuôi mèo hoang, anh có ấn tượng gì không?”
Trong phòng vẫn không có một tiếng động nào, người đàn ông trung niên dường như đã biến mất trong không khí vậy.
“Hôm nay tôi đi ngang qua thì phát hiện nhà cậu ta không đóng cửa, sau khi đi vào thì phát hiện ra một xác chết được giấu dưới gầm giường của người anh trai, cậu ta là kẻ giết người!”
Sau khi Trần Ca nói những lời này, cuối cùng trong nhà cũng có động tĩnh, giọng nói của người đàn ông trung niên phát ra từ một vị trí nào đó trong phòng khách: “Không thể nào, tôi có biết người đàn ông đó, cậu ta tên là Ứng Thần. Cậu ta thật ngu ngốc và ngớ ngẩn, bình thường toàn dốc sức làm mấy chuyện chẳng bao giờ được cảm ơn, chẳng hạn như chịu trách nhiệm làm vườn trong khu dân cư, nhận nuôi mèo hoang,...”
“Ngu ngốc và ngớ ngẩn? Anh nghĩ Ứng Thần là người như vậy sao?”
“Đúng vậy, một kẻ chẳng ra gì, theo như lời kể của chính cậu ta, cậu ta muốn làm nhiều việc thiện và tích nhiều phúc đức, mong ông trời động lòng để cho đôi mắt của em trai cậu ta sớm lành lại, cậu nói xem cậu ta có phải là kẻ ngốc không?" Người đàn ông trung niên không tin những lời Trần Ca nói, theo suy nghĩ của anh ta, việc giết người hoàn toàn không liên quan gì đến Ứng Thần.
“Biết người, biết mặt, không biết lòng, anh chỉ thấy được một mặt mà cậu ta biểu hiện ra, đó chỉ là ngụy trang của cậu ta thôi.” Trần Ca không ngờ mình đã nói rõ ràng như vậy rồi mà đối phương lại chỉ nghĩ rằng anh đang nói đùa.
“Tôi không biết tại sao cậu lại nói cậu ta như vậy, nhưng nếu thực sự là như vậy thì chúng ta hãy cùng nhau đi lên đó xem thử đi.”
“Tuyệt đối không được.” Trần Ca không muốn để lộ sự tồn tại của mình, một khi bị Ứng Thần theo dõi, anh lại không thể nhìn thấy cái gì, đến lúc đó khéo bản thân chết như thế nào anh cũng không biết.
“Cậu đến đây để làm cái quái gì vậy?” Người đàn ông trung niên dùng tay túm tóc Trần Ca: “Cậu vẫn luôn nhắm mắt lại vì có vấn đề với mắt sao?”
“Những gì tôi nói là sự thật, Ứng Thần đã giết ai đó, hơn nữa người chết cũng không chỉ có một đâu.”
“Tôi thấy cậu thực sự giống một người điên đấy, mắt cũng đã mù rồi, làm sao có thể nhìn thấy xác chết chứ?” Người đàn ông trung niên không tin những gì Trần Ca nói, trong suy nghĩ của anh ta, Trần Ca giống một người ngoài dối trá hơn.
“Tôi đưa tay sờ, một cái xác không đầu bị trói ở dưới giường của cậu ta!”
“Cậu còn sờ vào thi thể? Cậu cũng thật dũng cảm đấy.” Tay người đàn ông trung niên dùng sức, anh ta không hề chào đón Trần Ca, túm lấy tóc Trần Ca rồi kéo anh ra cửa: “So với một kẻ giết người thì cái người lẻn vào nhà người khác rồi sờ soạng thi thể có vẻ càng đáng kinh tởm hơn đúng không?”
Tóc của anh bị giật mạnh, da đầu đau đớn, Trần Ca nắm lấy cánh tay của người đàn ông trung niên, anh muốn hất tay người đàn ông trung niên ra. Nhưng khi đầu ngón tay anh chạm vào làn da của người đàn ông trung niên, sắc mặt của anh lập tức thay đổi.
Cơ thể người đàn ông trung niên lạnh như băng, không có nhiệt độ cơ thể, điều quan trọng hơn là bề mặt da của anh ta không trơn nhẵn, như bị lốm đốm gì đó.
“Đốm trên xác chết?” Trong đầu hiện lên mấy chữ này, Trần Ca lập tức buông tay: “Ông chú này là người chết sao?”
“Lập tức đi ra ngoài cho tôi, nếu để tôi gặp lại cậu ở trong khu dân cư này, tôi sẽ không tha cho cậu đâu, biết chưa?”
Trần Ca bị người đàn ông trung niên đẩy ra khỏi phòng, đứng ở trong hành lang, trong lòng Trần Ca dâng lên một cơn ớn lạnh.
“Trong ký ức của Ứng Đồng, người đàn ông trung niên xuất hiện với tư cách là một người hàng xóm, điều đó có nghĩa là trong thực tế, anh ta có thể đã bị giết chết, vậy thì lý do gì khiến người hàng xóm này bị giết chết? Chẳng lẽ anh ta biết bí mật của Ứng Thần? Hay là Ứng Đồng đã bí mật nói với anh ta điều gì đó, nhưng anh ta không tin điều đó, dẫn đến việc anh ta bị giết chết?”
Rất nhiều chuyện trong thế giới sau cánh cửa đều có liên quan đến nhau, Trần Ca đứng ở ngoài cửa được một lúc, đột nhiên nghe thấy tiếng thang máy cũ kỹ chạy, đồng thời tiếng mèo kêu lại vang lên lần nữa.
“Ứng Thần đi thang máy đến rồi.”