Kurosaki giống như phát hiện ra kho báu, hai mắt sáng ngời: “Vượt qua sự trói buộc của trường phái hiện có và sáng tạo ra một phong cách đặc trưng thuộc về riêng mình, đây không phải là điều mà mình luôn theo đuổi sao?”
Ông ta nhìn những bản thảo trên bàn, chỉ nhìn thôi đã thấy ớn lạnh toàn thân.
Một nhân vật truyện tranh bình thường nhưng vào tay họa sĩ này lại như có cả linh hồn.
Người đó như có thể trực tiếp vẽ trái tim phức tạp của con người thông qua lớp da trên giấy.
Không có cảnh tượng máu me, không có ma quỷ xấu xí làm cho người ta phản cảm, người đó chỉ vẽ những người ở trong mắt mình, và điều đó cũng đã khiến người xem lạnh sống lưng.
“Hoàn toàn phá vỡ lẽ thường, cảm giác như người đó đang phân tích con người dưới góc độ của ma quỷ.”
Kurosaki đã vẽ tranh đã hơn mười năm, là một bậc thầy vẽ bản tử có thâm niên, những năm gần đây luôn muốn chuyển mình. Ông ta đã tiếp xúc với nhiều trường phái, đi thăm nhiều họa sĩ truyện tranh nổi tiếng khác nhau, nhưng chưa từng có một họa sĩ nào có thể mang lại sức ảnh hưởng lớn như vậy.
“Mình phải tìm được người này! Mình phải tìm được người họa sĩ đang ẩn cư trong nhà ma này!”
Kurosaki là một người chuyên nghiệp, nhìn thoáng qua cũng có thể thấy được giá trị của quyển truyện tranh này. Ông ta muốn học hỏi, trong lòng còn có ý nghĩ xấu xa là muốn sở hữu nó.
Nhưng ông ta nhanh chóng xua tan ý tưởng này. Một họa sĩ cố ý chạy đến nhà ma để vẽ truyện, người đó phải được tôn trọng, đây mới là linh hồn họa sĩ thật sự.
Sợ hãi và phấn khích cùng tồn tại, hiện tại Kurosaki cũng không biết mình đang ở trạng thái nào.
Ông ta đã đọc tất cả quyển truyện tranh, đưa ra các những lời bình chuyên môn và đánh giá cực kỳ cao.
“Tiếc là chỉ có vài tờ này, muốn biết chuyện gì sẽ xảy ra phía sau quá.” Kurosaki đã bị mê hoặc rồi, ông ta tự lẩm bẩm một mình. Ngay khi ông ta vừa dứt lời, ngăn kéo dưới đáy bàn trượt ra và mở thành một khe nhỏ.
Màu sắc của ngăn kéo này khác với cái bàn học, hình dáng cũng khác với những ngăn kéo khác, cảm giác giống như bị ép nhét vào trong ngăn bàn.
“Cái ngăn kéo kì quái gì vậy?” Dường như có thứ gì đó đang chỉ dẫn bản thân ở trong bóng tối, Kurosaki với tay và mở hẳn ngăn kéo ra, bên trong là một tủ kéo gồm các bức vẽ gốc và một cuốn truyện tranh được đóng tay.
“Nhiều như vậy? Người đó đã vẽ trong nhà ma bao lâu rồi?" Kurosaki ngồi trên sàn nhà, càng xem càng kinh ngạc: “Mỗi một bức tranh đều duy trì ở tiêu chuẩn cao nhất, người này tàn nhẫn với bản thân thế? Nhưng tại sao mình chưa bao giờ nghe nói về một họa sĩ bậc thầy như vậy, từ khi nào mà trong giới họa sĩ đã có một nhân vật như này?”
Ông ta đọc ngày một nhanh hơn, ước gì mang hết những truyện tranh này về nhà và nghiên cứu từ từ.
“Thầy ơi, bên ngoài không có động tĩnh gì, hay là chúng ta đi ra ngoài xem một chút nhé?” Tiểu Hạ phát hiện Kurosaki giống như đang si mê, nhỏ giọng nhắc nhở.
“Chờ đã, đừng vội, hết giờ, ông chủ sẽ chủ động tới tìm chúng ta, cái thành ngữ đó gọi là gì nhỉ? À, là dĩ dật đãi lao (*)!”
(*) Dĩ dật đãi lao: Đợi quân địch mệt mỏi rồi tấn công.
Tốc độ lật xem của Kurosaki rất nhanh, ông ta muốn xác nhận xem những bức vẽ này có đúng là đang kể lại một vài câu chuyện hay không: “Sau khi rời khỏi đây, tôi nhất định phải tìm ông chủ của ngôi nhà ma! Nếu như không thể gặp họa sĩ vẽ những thứ này, thì cho dù phải tốn bao nhiêu tiền, tôi cũng phải cầm được mấy bản thảo này trong tay.”
Bất tri bất giác, Kurosaki đã mò đến phía trong cùng của ngăn kéo, ông ta cầm bản thảo cuối cùng lên.
Trang giấy ố vàng, rất rõ ràng đây là đồ từ nhiều năm trước, nhưng nét chữ trên đó thì vẫn hơi ướt, cứ như bức tranh vừa được vẽ vậy!
“Làm sao mà người đó làm được như vậy?”
Kurosaki ngơ ngác nhìn tờ giấy vẽ, trên đó đang vẽ chính bản thân ông ta!
Nhân vật hoàn toàn có thật, phong cách vẽ kỳ dị quái đản, và góc nhìn mà tác giả lựa chọn cũng rất đặc biệt, cứ như thể được vẽ khi trốn trong ngăn kéo vậy.
Kurosaki vô thức nhìn về phía ngăn kéo mà ông ta vừa mở ra. Lúc này, trong đó đang có một gương mặt trắng hếu, nhìn ông ta với ánh mắt đầy mong đợi.
“Thì ra là vậy...”
Hai mắt trợn ngược, Kurosaki trực tiếp té xỉu trên đất.
Tiểu Hạ vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, cô chạy từ chỗ cửa phòng đến bên cạnh Kurosaki: “Thầy ơi! Tỉnh lại! Tỉnh lại đi mà!”
Khi hai người ở bên cạnh, họ có thể dựa vào nhau. Bây giờ cô chỉ còn lại một mình, cảm giác kinh khủng không những không tiêu tan mà còn được khuếch đại đến mức vô hạn.
Trên bờ vực suy sụp, Tiểu Hạ cũng không biết nên làm cái gì bây giờ. Cô lấy điện thoại di động ra và chuẩn bị gọi số điện thoại cấp cứu.
Nhưng ngay khi mở khóa màn hình, điện thoại của cô đã bị một bàn tay khác nhẹ nhàng cầm lấy.
Tiểu Hạ quay đầu lại, phát hiện cánh cửa đã mở, lúc này Tiểu Hạ mới nhìn thấy ba người đang đứng phía sau cô!
Mặt người đàn ông bên trái trắng đến cực điểm, còn người đàn ông bên phải ngực bê bết máu, chỗ cổ tay thì bị đứt lìa ra. Người đứng ở giữa là một người phụ nữ, chính là người mà Tiểu Hạ vừa nhìn thấy, cô chính là nữ quỷ vừa chạy ra từ phòng tắm!
“Đừng sợ, ba người chúng tôi...” Ngay khi người đàn ông trung niên với khuôn mặt nhợt nhạt lên tiếng, Tiểu Hạ đã nằm thẳng xuống đất, bất tỉnh bên cạnh Kurosaki.
Đối với những du khách lần đầu tiên bước vào nhà ma của Trần Ca, độ khó của cảnh tượng ba sao rưỡi quả thực là rất khó.
“Tôi không muốn làm cô ấy sợ.” Lão Chu lúng túng liếc nhìn Đoàn Nguyệt và Bạch Thu Lâm, hai người kia cũng hơi bất lực.
“Thật ra không trách chúng ta được, chủ yếu là do Đại Niên quá mất bình tĩnh, thiếu kiên nhẫn, nên mới khiến người ta ngất đi.” Bạch Thu Lâm đặt Tiểu Hạ và Kurosaki nằm song song cạnh nhau như không có chuyện gì xảy ra.
“Tôi cũng nghĩ như vậy, trách nhiệm chủ yếu nằm trên người Đại Niên.” Đoàn Nguyệt ăn không nói có mà gật đầu.
Diêm Đại Niên nghe thấy cuộc đối thoại giữa ba người, bèn bò ra khỏi ngăn kéo. Ông muốn nói điều gì đó, nhưng lại không biết phải nói thế nào, cuối cùng đành phải ngồi xổm trong góc phòng: “Khó lắm mới gặp được một họa sĩ yêu thích truyện của tôi, cuối cùng lại bị tôi dọa đến hôn mê.”
Thấy dáng vẻ tủi thân của Diêm Đại Niên, Bạch Thu Lâm, lão Chu và Đoàn Nguyệt đều bật cười.
Sau khi cười đủ, bọn họ cùng nhau đi đến bên cạnh Diêm Đại Niên, cùng nâng họa sĩ vẽ truyện tranh đang sa sút tinh thần này dậy.
“Đại Niên, chúc mừng chú, cuối cùng cũng có một họa sĩ chuyên nghiệp đã chấp nhận truyện của chú.” Lão Chu khẽ ôm Diêm Đại Niên, xúc động nói.
“Không uổng công trước đây tôi chăm chỉ phê duyệt kiểm tra truyện giúp chú, tôi biết là chú nhất định sẽ thành công mà.” Đoàn Nguyệt khẽ vỗ vào vai Diêm Đại Niên một cái.
“Không nói nhiều chuyện khác nữa, Đại Niên, nếu có ngày phú quý, nhất định không được quên bọn tôi đâu!” Bạch Thu Lâm vốn luôn lạnh lùng không thích nói chuyện, lúc này cũng cười rất vui vẻ.
Bốn người sống trong cùng một căn phòng và đã cùng trải qua quãng thời gian cuối cùng của cuộc đời ở đây, bọn họ không đổ lỗi cho mọi thứ vì cái chết của họ, mà chọn cách bảo vệ lẫn nhau.
Diêm Đại Niên không biết cách ăn nói, ông không biết nên biểu đạt tâm trạng của mình như thế nào, chỉ biết không ngừng gật đầu.
“Chú không cần nói, chúng tôi đều hiểu rõ mà.”
“Đại Niên, chú mau trở về vẽ truyện tiếp đi, hai người này cứ giao cho chúng tôi.”
“Phải nhanh chóng đưa bọn họ đến Nhà Xác Dưới Lòng Đất, không được chậm trễ, người bị dọa sẽ có vấn đề đấy.”
Sau khi Diêm Đại Niên trở lại quyển truyện tranh, ba người lão Chu đứng nhìn nhau.
“Đại Niên đã không cần ba người chúng ta bảo vệ nữa rồi.”
“Đúng vậy, tôi không biết sau khi Đại Niên thực hiện xong chấp niệm của mình, liệu ba người chúng ta có biến mất hay không.”
Lão Chu và Bạch Thu Lâm nhẹ giọng nói.
“Đang suy nghĩ gì vậy? Mau đến đây giúp một tay đi!” Đoàn Nguyệt lôi Kurosaki ra khỏi phòng: “Vừa rồi tôi nghe cô bé đó nói họa sĩ truyện tranh này am hiểu nhất là bản tử, hình như là một bậc thầy nổi tiếng trong ngành, hai người có biết bản tử là gì không?”