Bác sĩ Cao nói là bệnh nhân số 5 đã bị ám sát bởi một kẻ điên lúc 12 giờ 52 phút tối, khi Trần Ca đứng dậy khỏi chỗ ngồi thì đúng là lúc 0 giờ 51 phút.
Kim đồng hồ lướt qua những con số, âm thanh tích tắc của đồng hồ và nhịp đập của trái tim chồng lên nhau.
Mọi người đều nhìn về phía Trần Ca, có vẻ như những gì anh sẽ làm tiếp theo đều có ảnh hưởng đến tất cả mọi người.
Ký ức trong tâm trí anh dần trở nên mờ ảo theo tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ cơ, Trần Ca muốn kiểm soát cơ thể mình, nhưng anh càng muốn làm điều này thì cơ thể anh càng mất kiểm soát.
Trên mu bàn tay xuất hiện những mạch máu màu xanh đen nhỏ, cái đầu đang cúi xuống của Trần Ca từ từ ngẩng lên, đôi mắt đỏ rực nhìn bệnh nhân số 5.
Trần Ca đang trên đà mất kiểm soát, bác sĩ Cao cũng nhìn anh chăm chú.
Với tư cách là một bác sĩ, lúc này bác sĩ Cao không những không ngăn Trần Ca lại mà còn lấy trong túi ra một món đồ được bọc giấy báo.
Ông ta đặt thứ đó lên bàn trước mặt Trần Ca, ngay khi thứ đó chạm vào mặt bàn, còn có thể nghe thấy âm thanh giòn giã.
Bên trong tờ báo có một vật cứng nào đó.
Thời gian vẫn đang trôi qua, ý thức của Trần Ca không ngừng trở nên mờ mịt, hiện tại anh cảm thấy rất may mắn vì mình đã không uống thuốc của bác sĩ Cao.
Nếu như lúc nãy anh uống thuốc có sợi tơ màu đen, dưới sự kích thích của dược liệu, anh sẽ hoàn toàn không thể chống đỡ được.
Đầu ngón tay chậm rãi di chuyển dọc theo mặt bàn, Trần Ca cầm bọc báo lên.
Năm ngón tay nắm chặt, máu tươi chảy ra từ lòng bàn tay Trần Ca, thứ được bọc trong tờ báo rất sắc bén.
Máu thấm ướt tờ báo, biến nó thành một màu đen sẫm, Trần Ca nắm chặt thứ bên trong tờ báo, một lượng lớn máu chảy ra từ lòng bàn tay anh, và điều kỳ lạ là anh không hề cảm thấy đau đớn.
“Tại sao cơ thể mình lại có phản ứng như như vậy? Mình chưa uống thuốc nhưng vẫn không thể kiểm soát được bản thân, chẳng lẽ là do đồng hồ của bác sĩ Cao sao?”
Trên đồng hồ cơ để trên bàn, kim đồng hồ không ngừng di chuyển.
0 giờ 51 phút 50 giây, 0 giờ 51 phút 51 giây, tiếng tích tắc dường như càng ngày càng nhanh, nhịp tim của Trần Ca cũng trở nên gấp gáp, lồng ngực nhấp nhô kịch liệt, trên mặt cũng bắt đầu xuất hiện những mạch máu màu đen nhỏ li ti.
54 giây, 55 giây, 56 giây!
Bàn tay nắm chặt tờ báo đang run rẩy, cơ thể Trần Ca nghiêng về phía trước, bóng dáng bệnh nhân số 5 hiện lên trong đồng tử của anh.
57 giây, 58 giây!
0 giờ 51 phút 59 giây, Trần Ca nhấc thứ được bọc trong giấy báo lên, nhưng khi anh muốn dùng vũ khí sắc nhọn đó đâm vào bệnh nhân số 5 thì cánh cửa phòng bệnh đột ngột bị gõ.
Tiếng gõ cửa làm gián đoạn nhịp tích tắc của chiếc đồng hồ, trên khuôn mặt lạnh như băng của bác sĩ Cao lần đầu tiên xuất hiện sự biến hóa, lông mày của ông ta hơi nhíu lại.
“Rầm!”
Ngoài cửa sổ tiếng sấm vang rền, không lâu sau, những hạt mưa lớn rơi vào cửa sổ, giống như sắp xuyên thủng thủy tinh.
Cơn mưa xối xả che lấp bầu trời đêm, nhiều âm thanh khác nhau lọt vào tai Trần Ca, cuối cùng anh cũng kiểm soát được cơ thể mình.
Bác sĩ Cao cầm đồng hồ lên liếc nhìn thời gian, sau đó lại đặt đồng hồ xuống bàn, lại quay đầu nhìn chằm chằm bệnh nhân số 1: “Lúc 12 giờ 52 phút tối, cậu nghe thấy tiếng gõ cửa phòng bệnh của mình, cậu nghi ngờ kẻ nhìn trộm mình lúc này đang ở ngoài cửa, cậu bước đến và mở cửa ra.”
“Không thể nào, anh ta không thể ở bên ngoài!” Bác sĩ Phương đứng lên, anh ta đứng ở cửa phòng bệnh, hai tay run rẩy giữ cửa.
Lo lắng, hoảng sợ, bác sĩ Phương do dự hồi lâu rồi mạnh dạn mở cửa phòng bệnh ra.
“Ầm ầm!”
Một tiếng sấm lớn vang lên bên tai, tất cả bệnh nhân và bác sĩ trong phòng đều nhìn ra hành lang ngoài cửa.
Trong hành lang tối om, không một tia sáng, cửa của tất cả phòng bệnh đều đóng chặt, tựa như lúc này toàn bộ bệnh viện chỉ còn lại mấy người họ.
“Mình nhớ rằng ban đầu đèn ở góc hành lang được bật sáng.” Trần Ca đang dần lấy lại quyền kiểm soát cơ thể của mình, anh di chuyển cánh tay và giấu tay mình với tờ báo ra sau lưng.
Thứ được bọc trong tờ báo không phải là một con dao, mà là một mảnh gương có các cạnh sắc nhọn.
Không ai để ý đến những cử động nhỏ của Trần Ca, mọi người đều dồn sự chú ý của mình vào hành lang.
Sau khi cánh cửa phòng bệnh được đẩy ra lần nữa, bên ngoài bệnh viện dường như không giống với lúc trước, cảm giác hoàn toàn khác, nếu phải miêu tả thì bệnh viện lúc này gần giống với bệnh viện trong cơn ác mộng của Trần Ca.
Bên ngoài bệnh viện sấm sét ầm ầm, mưa to gió dữ, nhưng bên trong viện lại rất yên tĩnh, ngay cả một cây kim rơi trên mặt đất cũng có thể nghe rõ.
Hành lang u ám dường như không có tận cùng, bức tường trắng tinh lúc này càng giống khuôn mặt tái nhợt của một người đã chết.
“Lúc 12 giờ 53 phút tối, cậu nhìn thấy trong hành lang bên ngoài phòng khám có một bóng người, bệnh viện mà anh từng quen thuộc giờ có chút xa lạ.” Bác sĩ Cao đứng dậy khỏi chỗ ngồi, ông ta đeo đồng hồ vào cổ tay mình: “Trong lòng cậu rất sợ hãi, trong lòng có một tiếng nói không ngừng nhắc nhở cậu, đừng đi ra khỏi phòng, đừng tò mò, một khi tiến lên một bước, thì có thể sẽ không bao giờ trở lại được nữa.”
Bác sĩ Cao vừa dứt lời, âm thanh vật nặng bị kéo đột ngột phát ra từ trong hành lang trống trải và u ám, như thể người lái thuyền đã lôi một con cá chết khổng lồ lên khỏi mặt nước.
Mọi người đều bị âm thanh đột ngột này thu hút, đưa mắt nhìn về phía góc hành lang, âm thanh càng ngày càng gần, cho đến tận cuối cùng, một cái đầu người xuất hiện chỗ góc tường.
“Trương Kính Tửu?” Nhìn thấy cái đầu đó, trong đầu Trần Ca lập tức nảy ra cái tên này.
Từ sau khi vào viện, Trương Kính Tửu đã nhắc nhở bản thân anh hai lần, lần đầu tiên là ở trong vườn hoa, Trương Kính Tửu cứ hướng về phía anh mà hét quỷ quỷ quỷ.
Cũng bởi vì vậy mà Trương Kính Tửu đã bị trừng phạt nghiêm khắc, bị bác sĩ giam giữ trong khu vực cho bệnh nhân nặng trên tầng năm, và dường như còn phải chịu nhiều hình thức tra tấn khác nhau.
Lần nhắc nhở thứ hai là khi Trần Ca và Tả Hàn đi kiểm tra giữa đêm, Trương Kính Tửu đã hé môi, thoi thóp nói cho anh hai chữ ông chủ.
Trần Ca có thể chắc chắn rằng Trương Kính Tử có liên quan đến anh, và còn có thể đã từng là bạn cũ của anh.
Giờ này khắc này, cái đầu của Trương Kinh Tửu lại bất ngờ xuất hiện ở góc hành lang, Trần Ca cũng có chút ngồi không yên.
Bức tường che đi cơ thể của Trương Kính Tửu, Trần Ca cũng không biết bây giờ Trương Kính Tửu đang nằm trên mặt đất và mất khả năng vận động hay anh ta chỉ còn lại cái đầu nữa.
“12 giờ 54 phút tối...” Ánh mắt bác sĩ Cao quét qua tất cả bệnh nhân trong phòng: “Tất cả mọi người đều đã nhìn thấy hung thủ, bây giờ trước mặt mọi người có hai sự lựa chọn, giết chết hung thủ, hoặc bị hung thủ giết chết.”
Sau khi nói xong câu đó, bác sĩ Cao bắt đầu quan sát phản ứng của bệnh nhân.
“Mọi người đều đã nhìn thấy hung thủ? Có phải hung thủ đang ở trong căn phòng này không?" Người đầu tiên trở lại bình thường là bệnh nhân số 2, người đàn ông trung niên dường như thoát khỏi tác dụng của thuốc, đôi mắt dần trở lại bình thường, đôi mắt đỏ ngầu cứ nhìn chằm chằm vào cái đầu ở góc hành lang.
Người thứ hai trở lại bình thường là bệnh nhân số 5, ánh mắt anh ta khi nhìn Trần Ca không hề có chút thù địch nào, chỉ sợ hãi nói: “Giết hung thủ? Hay bị hung thủ giết chết? Câu hỏi như vậy khiến chúng tôi không có sự lựa chọn nào cả.”
“Ông có chắc bây giờ ông đang điều trị cho chúng tôi không?” Trần Ca cầm mảnh vỡ của chiếc gương được bọc trong tờ báo, anh chỉ ra cửa: “Chuyện xảy ra ở trong phòng bệnh là do ông bịa ra, nhưng dường như thực sự có một vấn đề xảy ra bên ngoài phòng bệnh, mọi người đều có thể nhìn thấy cái đầu người ở góc hành lang, thực sự có người bị thương đấy!”
Trần Ca muốn cứu Trương Kính Tửu, mặc dù trong ký ức của anh, anh cũng đã quên mất mối quan hệ giữa mình với Trương Kính Tửu rồi.
“Cậu thực sự nghĩ những câu chuyện tôi vừa nói là những câu chuyện bịa đặt sao?” Bác sĩ Cao nhìn đồng hồ đeo tay: “Không phải bình thường cậu cũng hay kể cho tôi nghe những câu chuyện cậu bịa đặt ra sao? Cậu nghĩ những gì mình vừa nói là thật, hay là giả? ”
Trần Ca không biết bác sĩ Cao muốn biểu đạt điều gì, anh nắm chặt mảnh gương trong tay và chuẩn bị bước ra khỏi phòng để kiểm tra.
“Để tôi đi cùng với anh.” Bệnh nhân số 2 khôi phục bình thường đầu tiên cũng đứng dậy, ông ta trông già nua, mệt mỏi nhưng ánh mắt lại cực kỳ sắc bén, như thể trước khi nhập viện có làm công việc liên quan đến điều tra tội phạm.
“Hãy suy nghĩ rõ ràng trước khi đưa ra quyết định, suy cho cùng sinh mệnh cũng chỉ có một lần, thực tế không phải là một câu chuyện do mấy người bịa ra.” Bác sĩ Cao nói xong liền không lên tiếng nữa.
Trần Ca lo lắng nhìn Trương Kính Tửu, vịn vào bức tường, di chuyển từng chút một chút.
Mặc dù bệnh nhân số 2 quyết định đi cùng với Trần Ca nhưng ông ta vẫn giữ một khoảng cách nhất định với Trần Ca, và có vẻ hơi sợ Trần Ca.
Hai người một trước một sau đi ra khỏi phòng, sau khi rời khỏi phòng bệnh mới phát hiện có điều gì đó thật sự không ổn.
Trong bệnh viện quá tối, không chỉ ở mỗi Khu Nội Trú Số Ba mà đèn trong toàn bộ bệnh viện dường như đều đã bị tắt.
“Trong bệnh viện có nguồn điện dự phòng, nếu như là do mất điện ngoài ý muốn, vậy thì ít nhất cũng phải bật đèn cấp cứu chứ.” Bệnh nhân số 2 đi phía trước với vẻ mặt nghiêm túc: “Lạ quá, tôi đã đi bộ qua hành lang này rất nhiều lần, tại sao hôm nay lại cảm thấy áp lực thế nhỉ?”
Trần Ca không nói chuyện với bệnh nhân số 2, anh mơ hồ cảm thấy bệnh nhân số 2 có chút quen mặt, nhưng trong tình huống này, tốt nhất là không nên tin tưởng ai.
Kéo cái chân được bọc bằng thạch cao, Trần Ca và bệnh nhân số 2 đi đến góc hành lang, khi nhìn thấy cơ thể của Trương Kính Tửu, sắc mặt anh lập tức trở nên u ám.
Trương Kính Tửu nằm úp sấp ở góc hành lang, tay và chân anh ta bị bẻ gãy, tạo thành một tư thế rất kỳ quái.
Quần áo bệnh nhân rộng rãi cũng không thể che được vết thương trên người anh ta, cơ thể của anh chàng tội nghiệp này sưng vù, và nhìn qua cũng có thể thấy những lỗ kim châm trên da thịt.
“Trương Kính Tửu?” Trần Ca nhẹ giọng gọi tên của Trương Kính Tửu, có lẽ giọng nói của Trần Ca đã đánh thức trí nhớ của Trương Kính Tửu, anh ta giãy dụa mở mắt ra, môi hơi mở, hình như đang nói chạy mau.
Nắm lấy bàn tay sưng vù của Trương Kính Tửu, Trần Ca muốn nhấc Trương Kính Tửu dậy, nhưng bản thân anh đang bị bó bột ở một chân cho nên không thể làm được.
“Để tôi.” Bệnh nhân số 2 muốn cõng Trương Kính Tửu lên, ông ta nắm lấy cánh tay của Trương Kính Tửu, vừa định dùng sức thì phát hiện bụng và ngực của Trương Kính Tửu dính đầy máu, quần áo bệnh viện đã ướt sũng.
“Máu?” Bệnh nhân số 2 lập tức xé rách áo mà Trương Kính Tửu đang mặc: “Vết thương rất nhỏ, nhưng lại rất sâu, tương tự vết thương do dao găm đâm, nhưng miệng vết thương cực kỳ không đều, năm vết thương vẫn giữ nguyên tình trạng sau một khoảng thời gian dài như vậy, là dùng thứ gì đâm vậy?”
Vì lý do nghề nghiệp, trong đầu bệnh nhân số 2 hiện lên đủ thứ hung khí giết người, Trần Ca đứng bên cạnh đưa tay ra hiệu, vẻ mặt càng thêm khó nhìn: “Số 2, anh nhìn vết thương này xem có giống như là năm ngón tay cắm vào trong da thịt không?”
Trần Ca vừa nói xong thì ánh mắt của bệnh nhân số 2 lập tức thay đổi.
Điều kỳ lạ là ngón tay của Trần Ca hoàn toàn phù hợp với khoảng cách vết thương, nói cách khác, ngón tay của Trần Ca hoàn toàn có thể đâm xuyên qua vết thương của Trương Kính Tửu, cảm giác như thể vết thương do Trần Ca để lại.
“Có chuyện gì vậy?” Bác sĩ Tôn là người thứ ba bước ra khỏi phòng bệnh, các bệnh nhân khác cũng theo sau, bác sĩ Cao là người cuối cùng bước ra khỏi phòng.
Nói đến cũng kỳ lạ, kể từ khi bác sĩ Cao rời khỏi phòng, ông ta luôn nhìn đồng hồ của mình, có vẻ như một điều gì đó đặc biệt sẽ xảy ra sắp tới.
“Có người bị thương! Mất nhiều máu, chúng ta cần đưa anh ta đi cấp cứu ngay!" Bệnh nhân số 2 băng bó vết thương một cách sơ sài: “Vết thương ở bụng và ngực cho nên không thể cõng, mau tìm cáng đi! Ai đến đây giúp tôi dìu anh ta với!”
“Phòng cấp cứu ở Khu Nội Trú Số 4, tôi sẽ đưa anh ta đến đó.” Bác sĩ Tôn không nói lời vô ích nữa, anh ta yêu cầu bệnh nhân số 5 và số 2 nhấc Trương Kính Tửu lên, còn mình đi trước dẫn đường.
Mạng người quan trọng, mọi người đều lo lắng muốn cứu Trương Kính Tửu cho nên chạy rất nhanh, còn Trần Ca, người đi đứng không tốt, đã từ từ bị tụt lại phía sau đồng đội.
Anh và bác sĩ Cao đi bên song song, khi anh đi chậm lại thì bác sĩ Cao cũng sẽ đi chậm lại, đối phương dường như cố tình đi cùng anh.
“Bác sĩ Cao, buổi điều trị tối nay đã xảy ra chuyện gì vậy?”
Việc trị liệu ban đầu được làm ở phòng bệnh, nhưng do chuyện ngoài ý muốn liên tục xảy ra, lần điều trị này dường như bắt đầu mất kiểm soát.
Bây giờ Trần Ca cũng không chắc chắn lắm, anh không biết là anh đang trải nghiệm phương án điều trị của bác sĩ Cao hay là trong bệnh viện thực sự xảy ra vấn đề lớn, dù sao thì bệnh viện cũng đã không yên bình mấy đêm qua rồi.
Cho dù Trần Ca có nói gì, bác sĩ Cao cũng không mở miệng nói chuyện. Sau khi rời khỏi phòng bệnh, ông ta không nói một lời nào ngoại trừ thỉnh thoảng cúi đầu nhìn xuống đồng hồ. Ngược lại là, bác sĩ Tôn lại đột nhiên trở nên chủ động, cảm giác như thể anh ta đã thoát được thứ đang áp chế mình.
“Bác sĩ Cao?” Trần Ca kéo nhẹ cánh tay bác sĩ Cao, đối phương nâng khuôn mặt vô cảm lên, lạnh lùng nhìn Trần Ca.
Âm thanh tích tắc lại vang vọng bên tai, cho dù bên ngoài bệnh viện có mưa to gió dữ, tiếng động cơ chuyển động của đồng hồ cơ vẫn truyền vào tai Trần Ca một cách rõ ràng.
“Âm thanh của chiếc đồng hồ hẳn có ý nghĩa nào đó, đợi lát nữa mình nhất định phải tìm cách lấy trộm đồng hồ của bác sĩ Cao.”
Trần Ca đi bên cạnh bác sĩ Cao, anh bí mật nhìn chằm chằm vào các bệnh nhân ở phía xa: “Theo câu chuyện mà bác sĩ Cao vừa kể trong phòng bệnh, khả năng cao mình chính là hung thủ, điều đó có nghĩa là mình đã giết những bệnh nhân khác trong câu chuyện về bác sĩ Cao.”
“Bệnh viện luôn muốn mình giết người, hơn nữa còn là giết những người xác định, điều đó có ích gì cho họ? Chẳng lẽ bọn họ đang cố làm cho mình cảm thấy tội lỗi?”
Trong mắt hiện lên chút nghi hoặc, Trần Ca lại nhìn về phía bác sĩ Tôn: “Bác sĩ Tôn là cái gì vậy? Tại sao anh ta lại giúp mình? Nếu bệnh viện muốn mình cảm thấy áy náy, vậy thì nhất định sẽ bắt mình giết những người thân cận, nếu như bác sĩ Tôn này có mối quan hệ rất tốt với mình, vậy tại sao những người bạn khác của mình lại trở thành bệnh nhân, còn anh ta lại trở thành bác sĩ?”
Trần Ca hoàn toàn không thể nào hiểu được, anh không dám nghĩ sâu để tránh chạm vào những ký ức trước đây.
“Quên đi, cứ đi một bước, xem một bước vậy.”
Đi qua góc hành lang dài, Trần Ca lặng lẽ liếc nhìn lại "phòng điều trị" phía sau, dường như có bảy người vẫn đang ngồi trong căn phòng mà bọn họ vừa rời đi.