Đối mặt với câu hỏi của người đàn ông mặt cười, bác sĩ có vẻ rất bình tĩnh, hình như đã nghĩ đến câu hỏi này rồi.
Anh ta di chuyển người về phía Trần Ca, sau đó kéo cái khăn quàng cổ lên: “Tất cả những tin tức có liên quan đến anh đều là do bạn tôi nói cho tôi biết.”
“Thế tại sao bạn của anh lại biết tôi làm những chuyện này vậy?” Bí mật của người đàn ông mặt cười đã bị phát hiện, nụ cười trên mặt hắn ta giống như những đóa hoa đang nở lan ra, cho dù là giọng điệu hay là thần thái đều khác hoàn toàn so với lúc trước. Người này chỉ có khi nào sắp được giết người mới có thể thật sự vui vẻ.
“Anh chỉ giết tất cả hành khách ngồi trong xe, còn người bạn của tôi đã đứng ở bên ngoài xe và nhìn thấy tất cả mọi chuyện.”
“Là vậy sao? Vậy bây giờ anh ta đang ở đâu?”
“Cậu ấy đã chết rồi, sau khi đi vào trong tòa nhà ma thì không thấy đi ra nữa.”
Nghe thấy bác sĩ nói người biết chuyện kia đã chết, vẻ mặt của người đàn ông mặt cười hơi thay đổi, hình như là đang tiếc hận.
“Không ngờ lần trước lại để lại một người sống, nhưng mà không sao, lần này tôi sẽ cẩn thận kiểm tra lại mấy lần.” Người đàn ông mặt cười đã không che giấu ý định giết người của mình nữa. Hắn ta bước ra lối đi, từng đường đen nhỏ nổi lên ở dưới da mặt, giống như là mạch máu màu đen vậy.
“Người này là người hay là quỷ?” Người đàn ông trung niên biết người đàn ông mặt cười không dễ chọc, gã ta dứt khoát bỏ lại người vợ cùng đứa con đang ngồi phía sau người đàn ông mặt cười, một mình chạy đến cửa trước của xe buýt, sẵn sàng xuống xe tẩu thoát bất cứ lúc nào.
“Đều yên lặng một chút, cho dù anh giết chết hết chúng tôi thì cũng chẳng có cách nào để đi ra. Giống như bác sĩ đã nói, mục tiêu của người giật dây rất có thể là anh, mà chúng tôi thì đều bị anh liên lụy.” Trần Ca bảo vệ ở trước người bác sĩ: “Bây giờ mọi người đều là con châu chấu đi trên một sợi thừng, tự giết lẫn nhau cũng sẽ chỉ làm cho người đứng sau đó được lợi, chi bằng chúng ta hãy đoàn kết lại, cùng nhau đối phó với những chuyện sắp xảy ra tiếp theo đây.”
Bàn tay nắm chặt ba lô, lòng bàn tay Trần Ca toàn là mồ hôi. Trước đây Hứa Âm đã nhắc nhở anh, người đàn ông mặt cười này rất nguy hiểm.
Lúc nói chuyện với bác sĩ, người đàn ông mặt cười không che giấu sát ý của mình một chút nào, thế nhưng sau khi Trần Ca mở miệng, hắn ta lại do dự một chút, nhưng mà cũng chỉ là hơi do dự.
“Cậu nói cũng có lý, nhưng mà tại sao tôi lại phải làm theo lời cậu nói?” Mấy đường đen ở dưới da của người đàn ông mặt cười bắt đầu kết hợp lại, nhìn giống như một cái lưới, muốn lôi máu thịt của hắn ta ra.
Đối với một người bình thường mà nói, sự đau đớn này là không thể chịu đựng được, thế nhưng người đàn ông mặt cười lại chẳng để lộ ra chút đau khổ nào cả, mà còn cười vui vẻ hơn.
Hình như hắn đã quen với sự đau khổ, hay tay nâng lên sờ khóe miệng của mình. Cái loại cảm giác tê tâm liệt phế, như rút gân lột da này khiến hắn ta từ từ tháo xuống lớp ngụy trang.
Xương cốt dài ra, cái cổ vốn mất tự nhiên lại dài hơn.
“Có thể theo anh thì việc giết chúng tôi là rất dễ dàng, nhưng mà đừng có quên, trên xe này còn một đôi giày cao gót nữa, mà chủ nhân của cái giày kia hiện tại đang đi theo một hành khách. Tôi biết anh có năng lực giết chết hết chúng tôi, nhưng mà chuyện này có lợi gì cho anh chứ?” Nhắc đến đôi giày cao gót màu đỏ, người đàn ông tươi cười bớt ngang ngược, cái tay đang nâng lên sờ khóe miệng cũng dừng lại.
“Chúng ta không phải kẻ thù, trước đây anh giết toàn bộ người trên xe, cũng đã kết thù kết oán với người đứng sau điều khiển cái xe này rồi, nhưng chuyện này đâu có liên quan gì đến chúng tôi? Cái người đứng sau đó vì để đối phó với anh mà lôi toàn bộ chúng tôi vào, nói theo một cách nào đó, chúng ta hẳn là đồng bọn, bởi vì chúng ta có một kẻ địch chung!” Trần Ca chỉ vào sương mù máu phía ngoài: “Con đường lúc tới đã không còn, chúng ta hoàn toàn không biết gì về thế giới này cả, chẳng ai biết một giây sau sẽ xảy ra chuyện gì. Dưới tình huống như vậy, anh thật sự có lòng tin là tự mình có thể thoát ra ngoài sao?”
Máu trong sương mù dính vào kính cửa sổ, vỏ bên ngoài của chiếc xe buýt cũ kỹ này đã bị nhuộm đỏ.
“Không có thời gian suy nghĩ đâu, đồng ý thì có lợi, còn nếu anh không đồng ý thì chúng tôi cũng chỉ có thể liều mạng một lần, cứ coi như chúng tôi không thể đánh bại được anh, nhưng trước khi chết cắn được mấy miếng thịt của anh cũng không sao.” Trần Ca mò vào ba lô cầm lấy cán búa của bác sĩ nát sọ, anh cũng không biết người đàn ông mặt cười này có hợp tác với bọn họ hay không, tốt nhất cứ nên chuẩn bị trước.
Bên trong xe không có ai nói chuyện, ngay lập tức yên tĩnh trở lại, hình như người đàn ông mặt cười đang cân nhắc thiệt hơn.
Ngay trong lúc đôi bên đều đang căng thẳng thì ở giữa xe đột nhiên phát ra một tiếng bịch.
“ĐM! Đây là đâu?” Người đàn ông say rượu ngã từ trên ghế xuống.
Anh ta nhìn ra ngoài cửa sổ, sương mù máu dày đặc che hết tất cả mọi thứ, làm anh ta tỉnh táo ngay lập tức.
Sau khi nghe người đàn ông say rượu nói vậy, không khí trong xe đã hơi dịu đi, sợi tơ đen ở dưới da của người đàn ông mặt cười cũng từ từ biến mất không nhìn thấy nữa, cơ thể hắn ta cũng dần khôi phục như bình thường.
Tất cả những chuyện ban nãy thật giống như chưa từng xảy ra, người đàn ông mặt cười lại quay trở về chỗ ngồi một lần nữa.
“Mọi chuyện là thế nào vậy?” Người đàn ông say rượu cấu mạnh vào mặt mình một cái: “Sao tôi chỉ ngủ có một giấc mà mấy người đưa tôi đến đâu đây? Tài xế đâu? Tài xế đâu rồi!”
“Tài xế đã nhảy ra khỏi xe, chúng tôi cũng không biết đây là nơi nào, nhưng có một điều có thể chắc chắn, đó là ở đây rất nguy hiểm.” Trần Ca thấy người đàn ông mặt cười kia quay về chỗ ngồi thì thở phào nhẹ nhõm.
Đôi bên không cạch mặt nhau cũng có rất nhiều chỗ tốt đối với Trần Ca, dù sao anh cũng đang định mượn sức của người đàn ông mặt cười để đối phó với cái bóng.
“Tài xế nhảy khỏi xe? Từ từ đã, tôi hơi rối, để cho tôi bình tĩnh lại đã.” Người đàn ông say rượu bẻ ngón tay: “Tôi đang uống rượu, uống xong thì ngồi ở trạm để chờ xe buýt, hình như là đã ngủ quên, nhưng khi tỉnh lại thì lại vừa kịp bắt được chuyến xe cuối, chẳng có chuyện gì cả!”
Cả người người đàn ông đều là mùi rượu, giọng mũi nồng nặc, đầu lưỡi hơi lớn, nên nói cũng không rõ lắm: “Được rồi, vì sao tài xế nhảy khỏi xe? Chúng ta gặp phải cướp xe sao? Vì sao mà mấy người không gọi tôi dậy khi có chuyện lớn như thế?”
Nếu như có kẻ cướp nào dám đi cướp trên xe buýt của Trần Ca thì đúng là đã gặp vận đen tám đời rồi.
“Chúng ta không gặp phải cướp xe, nhưng mà tình huống hiện tại còn kinh khủng hơn việc gặp cướp xe nhiều lần.” Trần Ca cũng không bơ đối phương chỉ bởi vì anh ta trông giống người thường, đối với người nào anh cũng rất nhiệt tình: “Trong màn sương máu kia rất có thể đang có những tên sát nhân biến thái lẩn trốn, nếu như chẳng may anh lạc đàn rồi bị bọn họ bắt được, rất có thể sẽ bị cắt thành từng miếng.”
“Bọn họ? Cắt thành từng miếng? Không được, tôi phải báo cảnh sát.” Người đàn ông say rượu lôi điện thoại của mình ra, thế nhưng sau khi đi vào trong màn sương máu, điện thoại đã không còn tín hiệu nữa.
“Sương mù ngăn cản tín hiệu, anh không cần phí sức đâu. Nếu không đi ra khỏi màn sương này, chúng ta đều phải chết ở đây.” Trần Ca trấn an người đàn ông say rượu, vừa nhìn về phía những người khác: “Xe buýt dừng giữa đường quá lộ liễu, tôi nghĩ chúng ta nên tìm một nơi để trốn trước, bí mật quan sát rồi quyết định kế hoạch tiếp theo sau.”
“Tôi không có ý kiến.” Bác sĩ là người đầu tiên hưởng ứng, những hành khách khác cũng liên tiếp tỏ rõ thái độ.
“Được, thế chúng ta đi xuống xe đi, đừng đứng lâu ở chỗ này, tôi luôn cảm giác có thứ gì đó sắp qua đây.” Trần Ca xách ba lô và túi du lịch đựng con mèo trắng, là người đầu tiên bước xuống xe tang 104.
Anh sử dụng Âm Đồng, nhìn quét qua kiến trúc xung quanh, vẻ mặt hơi kỳ lạ: “Tất cả những kiến trúc này, mình đều đã nhìn thấy ở trong trò chơi của Tiểu Bố!”
Lúc đó, để vượt qua mục lưu trữ thứ nhất, Trần Ca đã chạy đi chạy lại gần như toàn bộ các con đường trong trò chơi.
“Trò chơi và hiện thực tương đối giống nhau, cái này cũng có lợi đối với mình.”
Tất cả đường đi đều thuộc làu làu, sự quấy nhiễu của sương máu đối với Trần Ca cũng đã giảm xuống mức thấp nhất.