Khi đến Học viện Pháp y Hàm Giang, Trần Ca gọi điện cho Cao Nhữ Tuyết nhưng không có ai bắt máy.
Sau khi tìm hỏi giáo viên, anh mới biết được Cao Nhữ Tuyết đã xin nghỉ dài ngày và đã lâu rồi cô chưa đến trường học.
“Mẹ thì bị bệnh viện đó hại chết, cha thì mất tích sau khi phạm một tội ác không thể tha thứ, Cao Nhữ Tuyết chắc hẳn đã đau đớn rất nhiều.”
Cao Nhữ Tuyết không nghe máy, Trần Ca cũng chỉ có thể đích thân chạy đến nhà cô.
Sau khi gõ cửa vài phút, Cao Nhữ Tuyết mới ra mở cửa, trông cô hốc hác và sụt cân rất nhiều.
“Trần Ca?”
“Có tiện cho tôi vào trong nói chuyện một lát không?” Trần Ca xách ba lô, cả đêm không ngủ, hai mắt đỏ ngầu, nhìn có chút mệt mỏi: “Tôi có chuyện muốn nói về cha của cô, nhưng mà nếu muốn tìm được ông ấy thì nhất định phải có sự trợ giúp của cô.”
Cao Nhữ Tuyết nhẹ nhàng gật đầu, cô để Trần Ca đi vào nhà.
Căn phòng phủ đầy bụi, xem ra đã lâu không được dọn dẹp, nhưng cũng không có cảm giác đặc biệt bừa bộn.
“Tôi cũng muốn gặp ông ấy, nhưng tôi không biết bây giờ ông ấy đang ở đâu.” Cao Nhữ Tuyết ngồi trên ghế sô pha, dù đã qua một thời gian dài, sắc mặt của cô vẫn sẽ thay đổi sau khi nhắc đến cha mình.
“Tôi cần một chút máu của cô.” Trần Ca không muốn giải thích nhiều, vừa vào nhà đã nói thẳng.
“Máu?” Cái đầu cúi thấp của Cao Nhữ Tuyết từ từ ngẩng lên, cô nhìn Trần Ca đầy nghi ngờ, rồi vươn cánh tay ra trước mặt Trần Ca: “Chỉ cần dùng máu của tôi là có thể biết cha tôi ở đâu sao?”
“Chưa hẳn đã thành công, tôi cũng chỉ đang cố gắng thử thôi.”
Nghe được những lời Trần Ca nói, đôi mắt Cao Nhữ Tuyết tối đi, nhưng cô vẫn không thu tay lại: “Nếu như anh thành công và gặp được ông ấy, hãy nhớ nói cho ông ấy biết, tôi rất nhớ ông ấy.”
“Được.” Trần Ca bảo Cao Nhữ Tuyết nhắm mắt lại, sau đó gọi giày cao gót màu đỏ ra.
Lời nguyền đen kịt như một cây kim đâm vào cơ thể Cao Nhữ Tuyết, rút ra một giọt máu của Cao Nhữ Tuyết.
“Cô có thể mở mắt rồi.” Trần Ca nhìn sắc mặt trắng bệch của Cao Nhữ Tuyết, anh nghiêm túc hứa: “Tôi sẽ chuyển lời của cô đến bác sĩ Cao, và cũng tôi sẽ giúp đỡ gia đình cô trong khả năng có thể.”
Sau khi rời khỏi nhà Cao Nhữ Tuyết, còn chưa đi được bao xa, Trần Ca đã nhận được một tin vui.
Giày cao gót màu đỏ đã tạo ra một lời nguyền vào tơ máu trong cơ thể của con mèo trắng và máu đầu tim của Cao Nhữ Tuyết, thành công cảm nhận được một sự tồn tại cực kỳ đáng sợ, theo suy đoán của Trần Ca, con quái vật toát lên hơi thở kinh khủng đó chính là bác sĩ Cao.
“Có thể cảm nhận được là chuyện tốt, có lẽ khi tôi bước vào thế giới phía sau cánh cửa, cảm giác này sẽ trở nên mạnh mẽ hơn.”
Bước ra khỏi khu chung cư, Trần Ca lại chạy đến Viện phúc lợi Hàm Giang và lấy một giọt máu của Phạm Úc.
Sau khi mọi việc xong xuôi, anh lặng lẽ trở về Khu vui chơi Thế Kỷ Mới, vội vàng đánh thức lão Ngô dậy trước khi du khách đến đông.
“Anh Ngô, dậy đi, chúng ta nên trở về Tân Hải thôi.”
Lão Ngô đang ngủ say thì bị đánh thức, anh ta nhìn Trần Ca với đôi mắt ngái ngủ, vẻ mặt kiểu tôi là ai, đây là đâu.
“Ngày hôm qua tôi bảo anh chở tôi về Hàm Giang lấy đồ, anh quên rồi sao?”
“Có, có chút ấn tượng.” Lão Ngô xoa đầu.
“Chuẩn bị lên đường đi, tôi xử lý xong hết việc rồi.” Trần Ca đặt con mèo trắng vào ghế sau xe, anh đã chuẩn bị xong tất cả những gì cần làm, bước tiếp theo chính là dồn toàn lực ứng phó với bệnh viện đó và tìm ra tung tích của cha mẹ mình.
Xe chạy ra khỏi Khu vui chơi Thế Kỷ Mới, bọn họ trở về thành phố Tân Hải vào buổi trưa khi mặt trời đang chói chang nhất.
“Anh Ngô, gần đây anh đừng lái chiếc xe này trên đường, anh nói với thầy Vương là đừng tùy tiện ra ngoài vào buổi tối, hai người nên ở chỗ đông người.” Trần Ca lo lắng chiếc xe này sẽ bị nhìn Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa theo dõi, cho nên nhắc nhở một câu.
“Biết rồi.”
Lão Ngô đưa Trần Ca đến Học viện Ác Mộng, sau đó vội vàng rời đi.
Trần Ca xách ba lô, ôm con mèo trắng và đẩy cửa Học viện Ác Mộng ra, ngay khi bước vào nhà, anh đã cảm thấy có điều gì đó không ổn.
Vì không có lý do là kinh doanh nên điều hòa ở trong nhà ma không được bật, nhưng bây giờ nhà ma lại lạnh lẽo bất thường.
“Tiểu Điệp? Trương Kính Tửu?”
Trong lòng sinh ra một dự cảm vô cùng xấu, Trần Ca trực tiếp mở cuốn truyện tranh và thả mấy nhân viên áo đỏ ra.
“Lục soát toàn bộ tòa nhà!”
Giọng nói của Trần Ca rất nghiêm túc, anh không bước vào trong cảnh mà chỉ đứng ở cửa, nếu có chuyện gì xảy ra, anh sẽ lập tức chạy đi.
Nửa phút sau, Môn Nam xuất hiện trước mặt Trần Ca: “Trong nhà ma không có ai cả.”
“Có phải là tối qua đã xảy ra chuyện gì không?” Trần Ca rất lo lắng cho sự an toàn của các nhân viên trong nhà ma.
“Chúng tôi không cảm nhận được bất kỳ dấu vết tồn tại nào của những lệ quỷ khác, có vẻ như tối qua thực sự có chuyện gì đó.” Môn Nam chỉ vào lối vào cảnh: “Anh đến đó mà xem.”
Được mấy áo đỏ bảo vệ xung quanh, Trần Ca bước đến lối vào của của cảnh, cánh cửa gỗ dẫn vào bên trong dán đầy các tờ giấy, trên mỗi tờ giấy đều viết một câu.
“Đây là một thế giới bệnh hoạn, sao bạn còn chưa phát hiện ra? Tôi nhất định sẽ chữa lành cho bạn!”
Những tờ giấy dày đặc phủ kín cánh cửa gỗ, trông rất vô cùng đáng sợ.
“Là do bệnh viện đó làm.” Trần Ca nhớ lại một chi tiết, sáng sớm hôm qua sau khi anh đi săn những áo đỏ trong thành phố và quay trở lại Học viện Ác Mộng, anh cảm thấy có một ánh mắt đang theo dõi mình trong quán ăn Thập Lý Hương.
Có lẽ kể từ đó, anh đã bị theo dõi.
“Đến quán ăn Thập Lý Hương.”
Hiện tại đã qua giờ ăn tối, trong quán cũng không có nhiều người, Trần Ca trực tiếp mang theo một vài áo đỏ và đi vào quán ăn.
“Anh muốn ăn cái gì vậy?” Nhân viên bán hàng nhiệt tình bước tới, nhưng Trần Ca phớt lờ anh ta và mở cửa quầy để đi vào.
“Này!” Đây là lần đầu tiên nhân viên gặp phải một người thô lỗ như vậy, vừa định nói vài câu hung ác nhưng thân thể lại mất đi sức lực, ngã ngồi xuống ghế.
Thời gian cấp bách, Trần Ca cũng không muốn mất thời gian vào những việc vô nghĩa, anh bước vào bếp sau và nhìn thấy ông chủ cửa tiệm: Cật Long Đầu đang đổ thứ gì đó vào trong chum.
“Trương Ức!”
Không hề nói thêm một lời vô ích nào, ngay khi nhìn thấy Cật Long Đầu, Trần Ca đã ra lệnh cho Trương Ức chui vào trong cơ thể anh ta.
Mười mấy giây sau, Trương Ức chui ra khỏi đầu của Cật Long Đầu, sắc mặt không tốt: “Đối phương hình như biết chúng ta có thể xem qua ký ức, trí nhớ của anh ta đã bị người ta giở trò, không tìm được bất kỳ thông tin hữu ích nào.”
Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa đã nhận ra Trần Ca có một lệ quỷ có thể nhìn đọc được ký ức cho nên đã động tay động chân với ký ức của Cật Long Đầu, trước đây Trần Ca cũng đoán rằng hung thần họ Cật này có thể nhìn được ký ức của người sống nên anh đã không nói chuyện mình giấu Cật Nhân vào trong nhà ma cho bất kỳ nhân viên sống nào, anh vẫn luôn nhắc Cật Nhân phải ở im trong phòng Hiệu trưởng.
Cao thủ so chiêu, tất cả đều rất tỉ mỉ.
“Cho dù Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa có bắt nhân viên của mình thì bọn chúng cũng sẽ không thể có được thông tin hữu ích từ ký ức của những nhân viên còn sống đó, nhưng với tính cách của Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa, nếu mình không mau chóng tìm thấy Trương Kính Tửu và Tiểu Điệp, chỉ sợ rằng bọn họ sẽ nguy hiểm đến tính mạng.”
Bất kể là nhân viên sống hay nhân viên quỷ, Trần Ca đều coi bọn họ như người nhà, bây giờ người nhà anh bị bắt đi, anh cũng không thể ngồi yên được.
Quay trở lại Học viện Ác Mộng, Trần Ca triệu hồi tất cả các lệ quỷ áo đỏ trong truyện tranh ra, không bỏ qua bất kỳ một chỗ nào, bắt đầu tiến hành một cuộc tìm kiếm trên diện rộng.
Khoảng nửa giờ sau, Trần Ca thực sự có một phát hiện mới.
Anh tìm thấy một bức thư nguyền rủa trong phòng của Tiểu Điệp, nội dung bức thư gồm những từ ngữ được cắt ra từ các tờ báo.
Các chữ lớn nhỏ được dán trên tờ giấy viết thư, trông rất lạ.
“Đây dường như là một loại trò chơi nguyền rủa?”
[Tôi nắm tay bảy người bạn cùng đến bệnh viện, mẹ tôi nói rằng bệnh nhân nằm trong số chúng tôi, nếu như bạn không cười, bạn chính là bệnh nhân.]
[Bạn tốt, bạn xấu, tất cả đều nở nụ cười.]
[Tôi nắm tay bảy người bạn cũng đi đến bệnh viện, cha tôi nói mẹ bị bệnh, kêu tôi ra ngoài phòng bệnh chờ.]
[Bạn tốt, bạn xấu, bọn họ đều nhìn về phía mẹ, bọn họ nói đêm nay không ai có thể sống sót rời khỏi.]
[Tôi nắm tay bảy người bạn cùng đi đến bệnh viện, bác sĩ nói rằng cha và mẹ của chúng tôi đã chết trong bệnh viện.]
[Bạn tốt, bạn xấu, bọn họ đều nghe thấy lời bác sĩ nói, bọn họ đã nói sau này sẽ không tới bệnh viện chơi với tôi vào lúc sáng sớm nữa.]
Đọc xong bức thư trên tay, Trần Ca hoàn toàn không hiểu bức thư muốn bày tỏ điều gì: “Là Không Cười để lại sao?”
Lật tờ giấy viết thư sang mặt khác, Trần Ca tìm thấy một khuôn mặt rất mơ hồ ở mặt sau của tờ giấy, nếu nhìn kỹ, còn có thể thấy một vài chữ được viết lờ mờ trên khuôn mặt đó: Bạn là người bạn thứ bảy của tôi.
“Mình là người bạn thứ bảy sao? Tối hôm qua có tổng cộng bảy người nhận được bức thư này? Đây là lời mời tham gia một loại trò chơi lời nguyền nào đó sao?”
Trần Ca cất lá thư nguyền rủa đi, sau khi chắc chắn rằng không thể phát hiện ra nó, anh mới lấy điện thoại di động ra và trực tiếp gọi cho cảnh sát.
“Đội trưởng Thái! Tôi đã bị một phạm nhân tấn công! Cả ba nhân viên của tôi đã biến mất vào đêm qua!”
Khi nghe cuộc gọi của Trần Ca, cảnh sát gần như không phản ứng kịp, theo quan điểm của bọn họ, hung thủ dù có kiêu ngạo đến mấy cũng không thể chạy đến khu thương mại lớn nhất Tân Hải để gây án, hơn nữa chỉ trong vòng một đêm, số người mất tích còn lên đến tận ba người.
“Chúng tôi sẽ lập tức đến! Cậu nhớ chú ý an toàn!”
Chỉ mười phút sau, hai chiếc xe cảnh sát đã dừng lại trước cổng Học viện Ác Mộng.
“Đội trưởng Thái! Anh nhìn cánh cửa này đi!" Trần Ca nắm tay đội trưởng Thái chạy đến lối vào của cảnh trong nhà ma, những tờ giấy dán dày đặc trên cánh cửa khiến cảnh sát thấy kinh khủng.
“Cậu phát hiện nhân viên mất tích khi nào?”
“Trưa nay tôi quay lại nhà ma, vừa bước vào thì thấy nhân viên trực không đến làm việc, bởi vì bọn họ thường sống trong nhà ma, sau đó tôi gọi điện cho bọn họ thì không thấy ai trả lời, đi vào bên trong thì tôi nhìn thấy cánh cửa này!" Trần Ca nói với giọng lo lắng: “Những nhân viên này đi theo tôi từ Hàm Giang để kiếm tiền, bây giờ tiền còn chưa kiếm được mà đã bị hung thủ theo dõi rồi bắt mất, là do tôi làm liên lụy đến bọn họ! Chắc là tên tội phạm đó đã biết tôi đang điều tra hắn, cho nên mới dùng cách này để báo thù tôi!”
“Cậu không cần phải tự trách mình quá nhiều, tối hôm qua cậu không ở trong nhà ma sao?” Đội trưởng Thái cảm thấy chỗ nào trong vụ án này cũng kỳ lạ.
“Vốn dĩ, ba ngày nữa tôi sẽ mở cửa kinh doanh, cho nên tối hôm qua tôi quay lại Hàm Giang để lấy một số đạo cụ, lão Ngô ở phân cục thành phố Hàm Giang có thể làm chứng, chính anh ấy là người lái xe đưa tôi đi, mà camera dọc theo đường đi cũng có thể quay được tôi.” Trần Ca rất buồn: “Mục tiêu thực sự của hung thủ chính là tôi! Nếu như tôi không dính vào vụ án này, bọn họ sẽ không gặp phải một tên tội phạm như thế!”
“Cậu Trần, cậu tuyệt đối không được suy nghĩ như vậy, cậu có thể dũng cảm đứng lên vạch trần tội ác của hung thủ đã là chuyện vô cùng giỏi rồi. Bây giờ nhân viên của cậu đã mất tích, việc này nói chính xác là do sự sơ suất của chúng tôi.” Đội trưởng Thái muốn an ủi Trần Ca nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu.
“Đội trưởng Thái, hung thủ chắc chắn không chỉ có một người, bọn chúng có thể khiến ba nhân viên của tôi biến mất cùng một lúc, chắc là phải có nhiều người làm!”
“Ừ, chúng tôi cũng đang điều tra theo hướng này.”
“Tôi sợ rằng ba nhân viên của tôi không phải là những người duy nhất biến mất đêm qua, bọn chúng có lẽ đã nên lên kế hoạch từ lâu.” Trần Ca có suy luận như vậy là bởi vì bức thư nguyền rủa kia, trong đó nói rằng anh là người bạn thứ bảy, có nghĩa là sẽ có khoảng tổng cộng bảy bức thư nguyền rủa: “Đội trưởng Thái, hung thủ đã chủ động tới tìm tôi, hắn hẳn là đã điều tra tôi rất kỹ, hiện tại tôi chỉ có thể trông cậy vào mấy anh thôi.”
“Yên tâm, tôi sẽ bố trí nhân lực vây quanh nhà ma của cậu, chỉ cần hắn dám đến đây, hắn nhất định sẽ bị bắt.”
“Sau khi náo loạn lớn như vậy, bọn họ nhất định sẽ không quay lại trong thời gian ngắn đâu, vụ án này có liên quan đến tính mạng của ba nhân viên của tôi, tôi có thể điều tra cùng với các anh được không?" Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa đã tồn tại hơn 20 năm ở Tân Hải, trong đồn cảnh sát nhất định sẽ có hồ sơ của vài vụ án liên quan đến bệnh viện đó, Trần Ca muốn sử dụng thông tin của cảnh sát để tìm hiểu thêm về bệnh viện đó từ mọi phương diện.
Anh biết rõ sự thật của một số việc, vì vậy anh nhìn vấn đề từ một góc độ khác hẳn với cảnh sát Tân Hải, cùng một vụ án sẽ đưa ra những kết luận khác nhau.
“Việc này tôi không làm chủ được.” Đội trưởng Thái khéo léo từ chối.
“Không sao.” Trần Ca cũng không ép buộc: “Hung thủ đã bắt cóc ba người còn sống sờ sờ, hành động hẳn là rất bất tiện, đêm nay bọn họ nhất định sẽ có động thái tiếp theo, mấy anh nhớ phải cẩn thận.”
Đội trưởng Thái luôn cảm thấy không thoải mái khi nghe Trần Ca nói, trong tình huống như vậy, một người bình thường hẳn là nên cầu xin cảnh sát bắt được tội phạm càng sớm càng tốt, nhưng Trần Ca dường như vẫn luôn nhắc nhở cảnh sát bảo vệ chính mình.
Hai bên nói chuyện cả tiếng đồng hồ, Trần Ca đã kết nối mọi manh mối của vụ án lại, những manh mối này ít nhiều đều chỉ đến một bệnh viện bỏ hoang ở ngoại ô Tân Hải.
Tân Hải luôn là một thành phố có an ninh công cộng rất tốt, những vụ án xảy ra trong những ngày qua được coi là những vụ án nghiêm trọng cực kỳ hiếm gặp.
Cấp trên đã hạ tử lệnh, cảnh sát toàn thành phố đều được huy động, một số vụ án vụ giết người cũng được điều tra lại, kiểm tra lại toàn thành phố, đồng thời chuẩn bị điều tra các bệnh viện ở ngoại thành.
Sự yên tĩnh của Tân Hải đã hoàn toàn bị phá vỡ, và các dòng chảy ngầm dưới biển đang dâng cao.
Vào khoảng ba giờ chiều, ngay khi Trần Ca vừa tiễn cảnh sát đi, anh nhận được một cuộc gọi từ lão Ngô, anh ta mang đến một tin xấu khác cho Trần Ca: Thầy Vương đã mất tích.
Trần Ca thậm chí còn không thèm ăn, vội vàng chạy đến nơi ở của thầy Vương, nhưng thay vì nhìn thấy thầy Vương, anh lại nhìn thấy Tả Hàn.
“Sao cậu lại ở đây?”
“Tối hôm qua tôi gọi điện cho thầy và muốn hỏi một vài chuyện, giữa cuộc trò chuyện, thầy nói rằng hình như trong phòng ông ấy còn có người khác.” Ánh mắt Tả Hàn nghiêm trọng: “Sau đó thầy cúp điện thoại, tôi có gọi lại thì ông ấy không bắt máy nữa. Tôi lo ông ấy gặp phải chuyện không may, cho nên sáng sớm hôm này đã bắt chuyến xe đầu tiên đến Tân Hải.”
“Cậu có tìm thấy thứ gì đặc biệt trong phòng của thầy Vương không? Ví dụ như giấy tờ và thư từ...” Trần Ca còn chưa kịp nói xong thì đã thấy Tả Hàn nhặt một lá thư trên bàn trà lên.