Hàn Bảo Nhi mắc chứng mặc cảm ngoại hình nên không thể tha thứ cho việc cơ thể mình xuất hiện dị dạng dù chỉ là một ít, nhưng lúc này dấu tay của trẻ con không ngừng ẩn hiện trên thân thể của cô ta như là những vết bớt vậy.
Cô ta gào thét trong đau đớn và liều mạng gãi điên cuồng để móc những dấu tay đó xuống.
Tiếc là mấy dấu tay ấy vẫn không hề biến mất dù cô ta đã ngất đi.
Máu chảy dọc theo làn da trơn mịn nhưng phủ đầy vết thương của Hàn Bảo Nhi, cô ta ngã xuống giữa phòng trong trạng thái thương tích khắp người trông hơi đáng sợ.
Sau khi Hàn Bảo Nhi ngất xỉu, Lý Chính đang bị tiểu quỷ của cô ta mê hoặc cũng hôn mê theo.
Cùng lúc đó, điện thoại di động màu đen khẽ rung lên, có điều Trần Ca tạm thời chưa xem vì phải giải quyết tên còn lại ở đây trước khi cảnh sát đến.
Cầu Mãnh với đôi tay đã bị búa đập gãy trông không khác gì con cừu con mặc cho người ta làm thịt. Anh ta mạnh hơn Trần Ca nhiều, nhưng về kinh nghiệm thực chiến thì lại thua xa.
“Anh còn gì muốn nói không?” Trần Ca hơi đau đầu với Cầu Mãnh, nếu như Trương Nhã có mặt ở đây thì tốt, có thể lặng lẽ rút linh hồn của anh ta ra mà không cần lo bị lộ con bài tẩy.
Đại cục đã định, Cầu Mãnh ngã khuỵu xuống đất và nhìn Hàn Bảo Nhi ở phía xa bằng ánh mắt phức tạp.
“Người bị tổn thương trước là cô ấy, nếu như anh biết quá khứ của cô ấy thì chắc chắn sẽ đồng ý với mỗi một câu mà cô ấy nói.”
“Vậy anh kể tôi nghe rốt cuộc cô ấy đã từng trải qua những gì đi.” Trần Ca khá là hiếu kỳ với Hàn Bảo Nhi nọ.
“Từ nhỏ cô ấy đã sống chung với mẹ, cô ấy luôn bám víu vào người phụ nữ ác độc kia như những tiểu quỷ đang nằm trên đất đó vậy.”
“Cô ấy là một người còn sống, thế nhưng ngoài bản thân cô ấy ra thì ai cũng xem cô ấy như một món hàng cả.”
“Sắc đẹp trở thành một tội lỗi, đó là sự tuyệt vọng mà không ai có thể hình dung ra được. Thế giới này mới là kẻ sai, cô ấy chỉ muốn phản kháng vì đã cùng đường thôi.”
Tiếng bước chân vang lên ở ngoài hành lang, cảnh sát đang chạy đến.
Trần Ca không trì hoãn thời gian nữa, anh thử trao đổi với Hứa Âm để xem có cách nào làm Cầu Mãnh quên mất chuyện đã xảy ra đêm nay trong khi giữ lại mạng của anh ta không.
Hiển nhiên Hứa Âm đã hiểu sai ý của Trần Ca, anh ta đè đầu của Cầu Mãnh, vết thương trên cánh tay nứt ra khiến máu tươi thấm vào cơ thể của Cầu Mãnh.
Con ngươi của Cầu Mãnh đầy tơ máu đỏ đậm, ngay lúc Trần Ca lo rằng đôi mắt của anh ta sẽ nổ tung thì nó lại mất màu, anh ta cũng hôn mê.
Dường như Hứa Âm đã cướp đi một thứ gì đó trong đầu của Cầu Mãnh, phần trái tim bị khuyết thiếu của anh ta có thêm màu máu nhợt nhạt.
“Mấu chốt của việc trở thành áo đỏ có liên quan đến người sống ư? Rốt cuộc trái tim của Hứa Âm bị thiếu cái gì?”
Cửa chống trộm bị đập ra, Trần Ca biết rõ cảnh sát đã đến.
Anh thu hồi tất cả ma quỷ và chọn một tư thế thoải mái trên mặt đất để “ngất đi”, đồng thời bắt đầu suy nghĩ nên đối phó với câu hỏi sau đó như thế nào.
“Mau! Có người bị thương! Gọi xe cứu thương!”
Giọng nói của cảnh sát vang bên tai Trần Ca, anh cảm thấy cơ thể bị di chuyển, khi hé mắt liếc nhìn thì thấy tổ một của Đội Điều tra Hình sự thuộc Chi cục thành phố đều có mặt, điều này khiến anh sinh ra cảm giác an toàn đã lâu không có.
Hàn Bảo Nhi và Cầu Mãnh đều đã ngất xỉu, Trần Ca cũng không biết khi nào Lý Chính tỉnh lại, vì tránh cho phiền phức không cần thiết nên anh cũng quả quyết giả vờ bất tỉnh theo.
Trần Ca không nghỉ ngơi suốt vài ngày nên vừa được đưa lên xe cứu thương đã ngủ mất.
Sau khi đến bệnh viện, bác sĩ kiểm tra cơ thể của anh và Lý Chính thì phát hiện cả hai không có gì khác thường, còn Hàn Bảo Nhi và Cầu Mãnh thì được đưa vào phòng cấp cứu.
Trần Ca nằm trên giường còn không quên lén đặt báo thức cho mình, sau đó mới ngủ thật say.
Hơn 7 giờ sáng, báo thức reo lên. Trần Ca duỗi người, đã lâu anh không được ngủ thoải mái như vậy rồi.
Anh vén chăn lên nhìn quanh mới phát hiện Lý Chính đã rời đi, chỉ còn một mình anh nằm trong phòng bệnh.
“Tối hôm qua Lý Chính bị Hàn Bảo Nhi mê hoặc nên không biết rõ chuyện xảy ra sau đó.” Trần Ca đứng lên kiểm tra ba lô trên tủ đầu giường, máy cát-sét mini và truyện tranh đều nằm trong đó nhưng lại không thấy búa của bác sĩ nát sọ đâu cả.
Anh vội vã thay quần áo đàng hoàng rồi xách ba lô ra khỏi phòng bệnh.
“Cậu tỉnh rồi à?” Người đứng canh ở cửa phòng bệnh chính là lão Ngụy đã từng đến thôn Hoạt Quan với anh: “Chúng tôi đã xác định thân phận của hung thủ, Lý Chính trao hết công lao cho một mình cậu nên sợ là mấy ngày nữa cậu sẽ lên ti vi đấy.”
“Công lao tính hết cho mình cháu ạ?” Trần Ca tươi cười: “Vậy thì không tốt lắm đâu, xin cho cháu hỏi vụ án này có tiền thưởng không?”
“Ít nhiều gì cậu cũng là ông chủ mà sao ngày nào cũng nhớ mong tiền thưởng, có thể đo lường vinh dự bằng tiền tài à?” Lão Ngụy cảm thấy ý nghĩ của Trần Ca có vấn đề: “Cậu đi theo tôi đi, nhóm đội trưởng Nhan đang ở phòng chăm sóc đặc biệt tầng dưới, đúng lúc ông ấy có chuyện tìm cậu.”
Trần Ca đi xuống lầu với lão Ngụy, đi từ xa là đã trông thấy cảnh sát đứng canh ở bên ngoài một phòng bệnh.
Sau khi được đồng ý, lão Ngụy để Trần Ca vào trong một mình.
Bầu không khí hơi sai sai, có điều hiện tại là ban ngày nên Trần Ca không cho rằng mình sẽ gặp phải nguy hiểm gì.
Anh đẩy cửa vào và thấy một giường bệnh duy nhất bên trong phòng, Cầu Mãnh đang nằm trên đó trong trạng thái đeo máy thở. Bác sĩ ở bên cạnh đang giải thích tình hình với đội trưởng Nhan, bọn họ đã cố gắng nhưng vẫn không thể làm Cầu Mãnh tỉnh lại.
Đội trưởng Nhan thấy Trần Ca vào bèn bảo bác sĩ ra ngoài trước, kế đó đóng cửa phòng bệnh lại.
“Đội trưởng Nhan, lão Ngụy bảo chú tìm cháu à?” Trần Ca nhìn sang Cầu Mãnh trên giường bệnh, phần đầu, hai cánh tay và một chân của anh ta đều được băng bó bằng thạch cao, vô cùng thê thảm.
“Vật này của cậu phải không?” Đội trưởng Nhan lôi một cây búa to có hình dáng dữ tợn và khủng bố ra từ ngăn kéo bên cạnh bằng hai tay, trên đầu búa vẫn còn dán giấy niêm phong.
“Tuy rằng nó trông đáng sợ nhưng thật ra nó chỉ là một đạo cụ nhỏ trong nhà ma của cháu thôi.”
“Đạo cụ nhỏ ư?” Đội trưởng Nhan dùng sức ở cả hai tay mới cầm chặt chuôi búa: “Chúng tôi đã giám định vết thương trên người Cầu Mãnh, cơ bắp bị rách, nhiều nơi bị vỡ xương, cứu chữa trễ nên nửa đời sau chỉ có thể sống trên giường.”
“Anh ta ra tay trước, chú có thể hỏi Lý Chính, cháu chỉ phòng vệ chính đáng thôi.” Trần Ca ra vẻ cây ngay không sợ chết đứng khiến đội trưởng Nhan không thể làm gì.
“Tôi biết cậu không sai, nhưng đôi khi tôi hy vọng cậu có thể áp dụng phương pháp lý trí một chút, ví dụ như lập tức gọi cho tôi khi có manh mối và chờ chúng tôi đến tiếp viện.” Đội trưởng Nhan xé tờ giấy niêm phong trên búa của bác sĩ nát sọ xuống: “Hiện giờ tòng phạm và thủ phạm chính đều bị thương nặng, chứng cứ không thể sử dụng, nếu như kẻ nào cố ý lợi dụng thì sẽ tạo ảnh hưởng không tốt cho cậu đấy.”
Ông trả búa của bác sĩ nát sọ cho Trần Ca, kế đó lại khẽ nói: “Cậu cất vào trong ba lô và đừng mang ra ngoài để người ta phát hiện, nhìn từ khía cạnh nào cũng thấy thứ này thuộc về vật phẩm bị kiểm soát, tốt nhất là sau này bớt cầm nó ra ngoài.”
“Cháu biết rồi.”
“Được rồi, cậu đi tìm lão Ngụy và Lý Chính đi, bên đó còn cần cậu phối hợp làm một phần ghi chép.”
Sau khi ra khỏi phòng bệnh, Trần Ca nhớ lại từng lời mà đội trưởng Nhan đã nói, trong lòng thật sự không thể gán đội trưởng Nhan và Hiệp hội kể chuyện lạ lại với nhau được.
“Có lẽ là mình đã đoán sai rồi.”