“Ông chủ đã trả lời!”
Tiểu Cố nhìn dòng chữ ngắn ngủi trên màn hình điện thoại, cảm giác trong lòng kiên định rất nhiều. Cậu ta lấy tai nghe từ trong túi ra và đeo lên, sau đó gọi điện thoại cho Trần Ca.
Chỉ một tiếng tút vang lên, điện thoại đã được bắt máy. Giọng nói của Trần Ca truyền đến từ đầu dây bên kia: “Cậu cố gắng đừng mở miệng, từ giờ trở đi nghe tôi nói là được.”
“Được.” Tiểu Cố dựa vào cạnh cửa sổ. Cậu ta chặn dây cáp tai nghe bằng tay, thân thể đong đưa trái phải theo chiếc xe.
“Tin nhắn vừa rồi cậu gửi cho tôi, tôi đã đọc tất cả. Cho dù cậu có tin hay không, tôi vẫn phải nói cho cậu một chuyện.” Giọng nói Trần Ca bình tĩnh và trầm ổn: “Trước khi tôi nói chuyện này, tôi hy vọng cậu có thể chuẩn bị sẵn sàng và đừng tạo ra phản ứng gì quá lớn. Nếu như cậu đã chuẩn bị tốt thì hãy gửi tin nhắn cho tôi.”
[Ông chủ, anh nói đi.] Sau khi Tiểu Cố gửi tin nhắn xong, cậu ta hít vào một hơi thật sâu. Trong lòng cậu ta vẫn còn hơi sợ hãi.
“Tôi vừa mới tra xét về cái xe buýt số 104 mà cậu mới lên. Trong vòng một tháng, chiếc xe kia đã xảy ra ba vụ tai nạn liên tiếp. Tai nạn gần đây nhất xảy ra vào đêm hôm qua, khi chuyến xe cuối cùng đi ngang qua nhà máy nước ở ngoại ô phía đông đã xảy ra chuyện. Chiếc xe lao ra khỏi quốc lộ, xém chút nữa đâm vào bên cạnh sông Bạch Long. Cũng chính vì tai nạn lần này mà bên trên đã ra thông báo khẩn, xe buýt số 104 sẽ tạm thời thay đổi tuyến đường và không còn chạy qua ngoại ô phía đông nữa.”
“Không còn chạy qua ngoại ô phía đông nữa sao?” Tiểu Cố không nhịn được hỏi lại: “Vậy chuyện em đang ngồi ở chuyến xe này là như thế nào?”
“Xe buýt số 104 không chỉ thay đổi tuyến đường mà chuyến xe cuối cùng vào 9 giờ cũng đã bị dừng. Cho nên chiếc xe buýt cậu đang ngồi lúc này cũng không phải là xe buýt 104 thật sự, nó có khả năng là một chuyến xe tang chở đầy người chết.” Trần Ca nói về một chuyện vô cùng đáng sợ với ngữ điệu vô cùng vững vàng.
Cánh tay đang chống đỡ thân thể của Tiểu Cố run nhẹ. Trán cậu ta bắt đầu chảy mồ hôi, cậu ta không dám quay đầu xem hành khách bên cạnh mình. Cậu ta nắm chặt di động, dường như nó là hy vọng duy nhất của cậu ta.
“Em, em nên làm cái gì bây giờ?” Tiểu Cố muốn gửi tin nhắn đi nhưng ngón tay cậu ta lại giống như không nghe lời.
Trần Ca đã cứu mạng của cậu ta, cho nên cậu ta vẫn luôn tin tưởng anh vô điều kiện. Nhưng chính bởi vì là lý do đó, sau khi nghe lời nói của anh, cậu ta mới càng cảm thấy sợ hãi hơn.
“Bình tĩnh nào. Lúc này nhất định cậu phải duy trì sự bình tĩnh.” Trong giọng nói của Trần Ca không có trộn lẫn bất cứ cảm xúc dư thừa nào: “Cậu không cần mở miệng nói chuyện để tránh bị người bên cạnh nghe thấy. Cậu hãy dùng tin nhắn để nói chuyện với tôi. Còn bao xa nữa là đến trạm xe tiếp theo của xe buýt cậu đang đi?”
[Trạm dừng tiếp theo là ở nhà máy nước ngoại ô phía đông. Các trạm dừng ở vùng ngoại ô cách nhau rất xa, tầm khoảng bảy, tám phút nữa mới có thể đến được.] Tiểu Cố hoạt động ngón tay đang cứng đờ, phải sử dụng rất lâu mới có thể gõ xong hết những lời này.
“Nhà máy nước ở ngoại ô phía đông chính là nơi cuối cùng chiếc xe buýt 104 xảy ra chuyện trong ngày hôm qua. Trạm xe kia chính là cơ hội cuối cùng của cậu. Bây giờ cậu còn có sáu phút để chuẩn bị. Hãy nói cho tôi biết khoảng cách của cậu và cửa xe là bao nhiêu? Có hành khách nào chặn đường hay không?”
[Em ngồi gần ở cánh cửa phía sau, nhưng mà bên cạnh em có một hành khách mặc chiếc áo khoác ướt sũng.] Tiểu Cố lén nhìn thoáng qua bên cạnh, thân thể người đàn ông cúi đầu kia đang nghiêng về phía cậu ta. Cả người hắn ta ướt đẫm, dường như túi áo trên còn chưa xử lý sạch sẽ vết bùn.
“Nếu như khoảng cách của cậu với cửa rất gần thì không cần lo lắng. Chờ xe dừng lại, cậu nghĩ tất cả mọi biện pháp đi xuống từ cửa phía sau là được.”
[Không cần lo lắng sao? Nhưng em cảm thấy tình cảnh của mình rất nguy hiểm.] Tiểu Cố ôm điện thoại, nghĩ sao lại gửi một tin nhắn cho Trần Ca: [Ông chủ, bên ngoài trạm xe buýt có một người phụ nữ mặc áo mưa màu đỏ. Trạm nào em cũng thấy cô ta! Thật sự đấy! Em không có nói dối đâu! Em nghi ngờ người mặc áo mưa màu đỏ kia không phải là người.]
Tiểu Cố hít vào một hơi, cậu ta lấy hết dũng khí mới có thể nói ra những lời này.
Ở khu chung cư Phương Hoa Uyển cậu ta cũng đã từng gặp quỷ một lần. Sự việc trải qua lần đó đã bị cậu ta chôn sâu dưới đáy lòng. Cậu ta liên tục lừa dối chính mình, nhưng tất cả những gì xảy ra tối nay lại đánh thức ký ức kinh dị kia một lần nữa.
[Ông chủ, bây giờ ở trên xe chắc hẳn là em còn có thể đảm bảo an toàn. Một khi đã xuống xe em có khả năng phải đối mặt một mình với cô ta, đối mặt với con quỷ mặc áo mưa màu đỏ.] Lòng bàn tay của Tiểu Cố toàn là mồ hôi, thời gian để cậu ta chuẩn bị không nhiều lắm.
“Tôi hiểu được suy nghĩ của cậu. Bên ngoài xe buýt có một con quỷ đang chờ, trên xe buýt thì có quỷ trốn giữa những hành khách. Vừa thấy, có vẻ như là ngồi trên xe an toàn hơn một chút.”
[Đúng vậy, tình huống này của tôi không có cách nào giải quyết.] Vẻ mặt của Tiểu Cố như đưa đám, cậu ta chỉ muốn về nhà mà thôi, ai biết được sẽ gặp phải chuyện như thế này.
“Không phải là không có cách giải quyết, chỉ là cậu chưa có hiểu rõ ràng.” Trần Ca dùng tốc độ nói nhanh nhất và bình tĩnh phân tích: “Thông qua tin nhắn cậu gửi cho tôi lúc đầu, có thể nhìn ra nữ quỷ ở trạm xe cũng không làm khó dễ cậu. Chỉ là cô ta liên tục dò hỏi cậu có thấy con của cô ta hay không, việc này chứng tỏ ít nhất vào giai đoạn bây giờ cô ta không có ác ý với cậu. Cô ta chỉ muốn tìm được con của mình thôi.”
[Không sai.]
“Vậy cậu có nghĩ đến con của cô ta ở nơi nào hay không? Tại sao cô ta vẫn luôn canh giữ ở trạm xe buýt?”
Tiểu Cố đúng là không có suy xét vấn đề này. Ai sẽ nghĩ nhiều như vậy về quỷ chứ? Với lại cậu ta mới nhìn thấy con quỷ mặc áo mưa màu đỏ kia đã sợ hãi, làm sao có thời gian suy nghĩ về mấy thứ kia chứ?
“Con quỷ mặc áo mưa màu đỏ vẫn luôn đi theo xe buýt số 104, chứng minh đứa con mà cô ta mất đi có thể ở trên chiếc xe.” Trần Ca tận lực dùng giọng điệu mà người thường có thể tiếp thu để nói: “Con quỷ mặc áo mưa màu đỏ vì lý do nào đó không có cách nào lên xe nhưng cậu đang ở trên xe. Đây chính là mấu chốt để giải quyết vấn đề!”
“Con của người phụ nữ mặc áo mưa ở trên xe buýt…” Tiểu Cố nhìn về phía người phụ nữ trung niên kia. Dường như bà ta không thèm để ý đến sự sống chết của đứa trẻ trong lòng. Ngay cả khi đứa trẻ bị sốt, ho khan dữ dội, bà ta cũng chỉ bế đứa trẻ lên với tính tượng trưng. Thậm chí trên mặt bà ta còn có sự thiếu kiên nhẫn.
[Ông chủ, hình như em biết đứa trẻ mà người phụ nữ mặc áo mưa tìm là ai rồi.]
“Cậu không cần để lộ ra. Chờ đến khi xe buýt sắp đến trạm, cậu đến gần đứa trẻ kia, cùng mang theo nó xuống xe! Nếu như cậu có thể hoàn thành tâm nguyện của con quỷ mặc áo mưa màu đỏ, tất nhiên cô ta sẽ không làm cậu bị tổn thương.”
[Nhưng dù sao thì cô ta cũng là quỷ. Em mang đứa trẻ xuống xe, cô ta sẽ buông tha cho em sao? Nói thế nào thì cô ta cũng là quỷ, không phải là người đâu!] Dù sao đây cũng là lần đầu tiên Tiểu Cố phải làm chuyện như vậy, chỉ cần suy nghĩ một chút, thân thể cậu ta đã bắt đầu run rẩy.
“Giết chết bọn họ chính là con người, tại sao cậu lại có định kiến lớn như vậy với quỷ?” Giọng nói Trần Ca vẫn bình tĩnh như cũ: “Cứ làm theo lời tôi nói. Đây là phương pháp duy nhất có thể cứu cậu. Hãy nhớ kỹ, tuyệt đối không được dừng lại ở trên xe quá lâu!”
[Em hiểu rồi.] Trái tim Tiểu Cố đập thình thịch, căn bản không kiểm soát được. Càng ngày cậu ta càng trở nên lo lắng.
“Trên xe buýt 104 không chỉ có một con quỷ, nói không chừng trừ cậu ra thì tất cả đều là quỷ. Khi cậu xuống xe nhất định phải quyết đoán, không cần dây dưa với chúng nó. Ngoài ra…” Trần Ca tạm dừng một chút: “Sau khi cậu thuận lợi xuống xe, đừng đưa đứa trẻ cho con quỷ mặc áo mưa màu đỏ ngay. Cậu quan sát phản ứng của cô ta trước rồi quyết định sau.”