“Ban đầu tôi nghĩ rằng thức ăn tôi nấu không hợp với khẩu vị của cô ấy và cũng không để ý.”
“Nhưng sau này tôi phát hiện ra rằng sự việc không phải như vậy.”
“Một ngày nọ, nửa đêm tôi tỉnh giấc thì nghe thấy trong nhà bếp có tiếng động nên lặng lẽ bò dậy khỏi giường.”
“Trong nhà không mở đèn, tôi tưởng là có một tên trộm, đến khi đến gần mới nhận ra hình bóng phía sau trong nhà bếp hơi giống vợ tôi.”
“Cô ấy lấy một miếng thịt lợn từ một túi nhựa, tay kia cầm con dao bếp.”
“Cắt thịt sẽ gây ra tiếng động, có lẽ cô ấy lo lắng sẽ đánh thức tôi nên chỉ cắt bề mặt của miếng thịt, sau đó bỏ gia vị vào rồi để cả miếng vào nồi.”
“Hầm thịt? Nửa đêm vợ tôi đi hầm thịt sao?”
“Có lẽ cô ấy đang chuẩn bị cho bữa sáng và bữa trưa ngày mai.”
“Tôi yêu vợ tôi, mặc dù tôi thấy rất kỳ lạ nhưng cũng không hề làm phiền cô ấy, trở về phòng rồi bí mật nhìn cô ấy qua cánh cửa mở.”
“Lúc đó đã là 3 giờ sáng, thịt của vợ tôi cuối cùng cũng được hầm xong, cô ấy nhìn ra ngoài thấy cửa phòng ngủ đang mở, còn tôi vẫn đang ngủ trên giường.”
“Dường như cô ấy không muốn tôi nhìn thấy cái gì đó bèn đóng cửa nhà bếp.”
“Sau đó, tôi nghe thấy tiếng răng cắn nhai thứ gì đó, chỉ mất khoảng hai mươi phút, vợ tôi ra khỏi bếp với một túi rác màu đen.”
“Không biết tại sao, tôi nhìn bộ dạng của cô ấy lại cảm thấy có hơi sợ hãi.”
“Bụng cô ấy phình ra một chút, trên mặt còn dính lớp dầu mỡ với một nụ cười mãn nguyện.”
“Sau khi vứt bỏ túi rác, vợ tôi đi tắm, rửa sạch mùi trên cơ thể rồi nằm bên cạnh tôi như thường lệ.”
“Người nằm cạnh gối dường như có một sở thích đặc biệt, từ ngày hôm đó, tôi mới phát hiện ra rằng tôi hoàn toàn không hiểu cô ấy.”
“Tôi đã thức trắng cả đêm, trời sáng tôi thức dậy đi làm, vợ tôi vẫn đang nằm cạnh ngủ ngon lành.”
“Dáng vẻ cô ấy ngủ rất đẹp khiến người ta không thể nhịn được muốn hôn nhưng những gì xảy ra trong bếp tối qua khiến tôi hơi do dự.”
“Tôi nhìn vào bụng dưới của cô ấy, bụng của cô ấy không còn phình ra nữa.”
“Mọi thứ đêm qua giống như ảo giác.”
“Tôi mặc quần áo rồi đi xuống cầu thang, thùng rác ở tầng dưới đã được dọn sạch, túi rác đen tối qua cũng không tìm thấy.”
“Chuyện tương tự lại xảy ra vào đêm hôm sau, dường như cô ấy mắc một căn bệnh thích ăn thịt.”
“Đêm đó tôi lại không ngủ được, đợi đến 4 giờ sáng, sau khi vợ tôi ngủ, tôi lặng lẽ mặc quần áo ra ngoài.”
“Trời vẫn chưa sáng, tôi lục lọi trong bãi rác, cuối cùng cũng thấy chiếc túi nhựa màu đen mà vợ vứt đi.”
“Bên trong là xương đầy dấu răng giống như của một con gà.”
“Vợ tôi có thể tự ăn cả một con gà, tôi đột nhiên thấy mình vẫn chưa hiểu hết cô ấy.”
“Một ngày mới bắt đầu, sự bất thường của vợ tôi vẫn tiếp tục, mỗi ngày tôi đều dậy sớm để nhìn túi rác mà vợ tôi đã vứt đi.”
“Càng nhìn, tôi càng cảm thấy kinh ngạc.”
“Dường như vợ tôi đang thử các loại thịt khác nhau, từ lúc bắt đầu là thịt gà, cá đến sau đó tôi thậm chí còn tìm thấy những chiếc túi có lông mèo và lông chó.”
“Tôi là một người yêu mèo, cũng từ ngày đó tôi cảm thấy rằng tôi phải nói chuyện với cô ấy.”
“Cô ấy nhất định là bị bệnh hoặc có một ác ma trong dạ dày cô ấy.”
“Không ai sẽ cho phép người nằm cạnh mình làm những điều điên rồ như vậy.”
“Tôi đã ngả bài với cô ấy, ban đầu cô ấy chối không thừa nhận nhưng đợi sau khi tôi lấy cái túi rác màu đen ra, cuối cùng cô ấy đã cúi đầu xuống.”
“Cô ấy nói với tôi rằng cô ấy không thể kiểm soát bản thân, cứ đêm đến sẽ rất đói, ngoại trừ việc đó cô ấy không có bất kỳ hành vi bất thường nào.”
“Cô ấy nói rằng cô ấy sẽ chăm sóc tôi và yêu tôi nhưng ai sẽ chấp nhận người nằm cạnh mình là một kẻ điên rồ bệnh hoạn chứ?”
“Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, tôi quyết định ly hôn với cô ấy và nhanh chóng kết thúc cuộc hôn nhân ngắn ngủi này.”
“Vợ tôi khổ sở níu kéo, trong lòng tôi cũng yêu cô ấy nhưng những hành vi của cô ấy khiến tôi cảm thấy không yên tâm.”
“Tôi bỏ rơi cô ấy, chuyển ra ngoài sống một mình.”
“Dường như vợ tôi vẫn yêu tôi, ngày nào cũng để lại lời nhắn, gọi điện, thử mọi cách để liên lạc với tôi.”
“Nói thật thì cô ấy không có khuyết điểm nào ngoại trừ điều kỳ quặc đó, dịu dàng ân cần, xinh đẹp hiền lành.”
“Dần dà, trong lòng tôi sản sinh một cảm giác tội lỗi và tự trách mình.”
“Thời gian kéo dài khoảng một tháng, tôi nhận được một cuộc gọi từ một người đàn ông lạ tự xưng là cảnh sát.”
“Anh ta nghi ngờ vợ tôi có liên quan đến một vụ mất tích trên tivi và hỏi tôi một số câu hỏi, dặn dò tôi phải cẩn thận hơn.”
“Mới bắt đầu tôi cảm thấy hơi may mắn vì tôi đã rời bỏ vợ tôi sớm, nếu trễ vài ngày thì e rằng người mất tích sẽ là tôi.”
“Trở lại chỗ tôi thuê, tôi hâm nóng lại thức ăn đã lạnh rồi ăn ngon lành.”
“Sau khi ăn xong, hình như tôi gặp ảo giác.”
“Tôi thấy vợ tôi chui ra từ gầm giường trong phòng ngủ.”
“Cô ấy mỉm cười với tôi và nói rằng tôi không chú ý đến cơ thể của mình, không gặp trong một thời gian dài như vậy mà thói quen không lãng phí thức ăn thừa cơm thừa vẫn không thay đổi.”
“Tôi không biết làm thế nào cô ấy vào được nhà tôi, tôi chỉ biết rằng e là tôi không thể rời bỏ cô ấy được và phải ở bên cô ấy mãi mãi.”
Câu chuyện về người phụ nữ đến đây thì kết thúc, sau khi cô ta nói xong, người số hai và Trần Ca đều vô thức cách xa cô ta.
Người phụ nữ này đứng dưới góc nhìn của người chồng để kể câu chuyện về vợ mình nhưng theo cốt truyện của cô ta thì người chồng lành ít dữ nhiều, sợ là đã không còn trên đời nữa.
Nếu nghĩ như vậy, người duy nhất còn sống là người vợ.
Nghề nghiệp của người vợ là một phát thanh viên mà giọng nói của người phụ nữ này rất hay, nhiều điểm trong câu chuyện cũng đã làm quá vẻ đẹp của người vợ.
Từ những chi tiết này, có thể thấy rằng người phụ nữ trước mặt này có lẽ là người phụ nữ điên rồ thích ăn thịt trong câu chuyện.
“Lâu rồi tôi mới được nghe một câu chuyện tuyệt vời như vậy.” Người đàn ông bên trái khẽ vỗ tay, hắn ta nhìn ánh mắt hung hăng của người phụ nữ, trong mắt hắn ta tràn ngập sự hứng thú: “Câu chuyện của ba người mới đến đều rất thú vị, thật khiến người ta khó chọn.”
Nói xong, hắn ta từ từ ngước đầu nhìn Trần Ca, đôi mắt dưới chiếc mặt nạ nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của Trần Ca: “Số bốn, kể tôi nghe câu chuyện của cậu.”
“Đến lượt của tôi rồi sao?” Trần Ca đang suy nghĩ một vấn đề, giọng nói của số ba bên cạnh anh có khả năng nhận ra rất cao, chỉ qua giọng nói Trần Ca đã xác nhận được danh tính của đối phương.
Số ba là một phát thanh viên của một đài phát thanh nửa đêm ở Cửu Giang, tên là Lệ Chi, Trần Ca từng nghe chương trình của cô ta.
Mấy người trong phòng đều rất mong chờ câu chuyện của Trần Ca, dù sao anh cũng là người mới đặc biệt thứ tư xuất hiện.
Trần Ca đang đứng ở một góc phòng, không ai có thể thấy màu máu đang chuyển động phía sau bóng của anh, từng đường tơ máu giống như kim chỉ đang đan một chiếc áo đỏ tươi.
“Tôi có rất nhiều câu chuyện xưa, để tôi suy nghĩ xem nên bắt đầu kể từ cái nào trước.”