Máu rỉ ra từ khung cửa sổ, chảy trên bức tranh phong cảnh được vẽ bằng tay, trông vô cùng nổi bật.
“Cho dù phải đối mặt với cái chết, chú cũng không tước đoạt tự do của cháu. Hơn nữa chú đã sống nhiều năm như vậy mà không cần đến cái bóng của mình, không phải cũng đang sống rất tốt sao? Xe đến trước núi ắt có đường, chắc chắn sẽ có biện pháp giải quyết.” Tính cách của Trần Ca rất lạc quan. Tuy vẻ ngoài của anh rất bình thường nhưng trên người lại có sức hấp dẫn khó tả, luôn có thể mang đến hy vọng cho mọi người.
Tiểu Bố vẫn vô cảm như cũ, dòng chữ được viết đi viết lại bằng máu ở trên tường, dường như cô bé muốn Trần Ca suy nghĩ thật kỹ.
Đối với người đã từng chịu nhiều tổn thương, họ thà chịu đau đớn về thể xác còn hơn phải đi tin tưởng một người khác, bởi vì trong thâm tâm họ biết rằng cảm giác tin tưởng rồi sau đó phát hiện ra mọi thứ chỉ là giả dối còn đau hơn nhiều so với dùng dao cắt vào da thịt.
“Hay chúng ta đừng nói về vấn đề này nữa, cháu đã từng gặp cha mẹ của chú, bọn họ có nói với cháu điều gì không? Ví dụ như họ chuẩn bị làm gì? Hay là tiếp theo bọn họ sẽ đi đâu?”
Trước đây Trần Ca dù có tốn bao nhiêu tiền cũng phải duy trì nhà ma, chỉ vì muốn giữ cho mình một kỷ niệm, đây là thứ duy nhất mà cha mẹ anh để lại cho anh và anh muốn chăm sóc nó thật tốt.
Tìm kiếm cha mẹ đã trở thành chấp niệm của anh, cho nên hiện tại khi xuất hiện một manh mối, anh sẽ nắm thật chặt không buông.
Tiểu Bố như biết rằng Trần Ca sẽ hỏi những câu này, khung cửa sổ chảy ra nhiều máu hơn từ và một dòng chữ máu xuất hiện: Bọn họ không nói cho tôi biết nơi họ sẽ đến tiếp theo, nhưng họ có đề cập đến bệnh viện Trung ương Tân Hải trong cuộc trò chuyện.
“Cái bệnh viện bị nguyền rủa đó sao? Một trong hai nhiệm vụ bốn sao mới xuất hiện trên điện thoại màu đen?”
Trần Ca dựa vào tường trầm tư suy nghĩ: “Cái bóng có liên quan đến Minh Thai, và sự biến mất của cha mẹ mình lại có liên quan đến bệnh viện Trung ương Tân Hải. Cả hai cảnh tượng này đều là bốn sao, nhưng mình định tạm thời chưa động đến chúng. Cảnh tượng còn lại chính là nhiệm vụ bốn sao ở vùng ngoại ô phía Tây: Thông Linh Trong Trường Ma cũng sắp hết hạn rồi, chờ đến khi rời khỏi được trấn Lệ Loan, việc đầu tiên mình cần làm là hoàn thành nó.”
Độ khó của nhiệm vụ tập luyện trong điện thoại màu đen, mỗi khi tăng một sao, độ khó cũng sẽ tăng lên mấy lần, Trần Ca thật sự cũng không chắc chắn lắm.
“Quên đi, không cần nghĩ nhiều như vậy, trước tiên cứ vượt qua nhiệm vụ trước mắt đã rồi tính tiếp.” Trần Ca di chuyển thân hình về phía Tiểu Bố. Anh đã đến rất gần rồi những Tiểu Bố cũng không né tránh hoặc là tức giận, cảnh tượng này đến Phạm Thông ngồi xem cũng phải toát mồ hôi hột, dù sao thì đây cũng là một lệ quỷ áo đỏ thứ thiệt đó.
“Cha mẹ chú có nói gì với cháu về chuyện của cái bóng không? Giống như là hắn ta có những nhược điểm gì chẳng hạn?" Trần Ca cũng muốn lấy thêm thông tin hữu ích từ Tiểu Bố, nhưng phản ứng của Tiểu Bố khiến anh hơi thất vọng.
Vết máu trên tường hòa nhập lại với nhau rồi biến đổi, cuối cùng bắt đầu lặp lại lời nói lúc đầu: Người không có bóng sẽ không sống được lâu.
“Đứa nhỏ này có lẽ biết chuyện gì đó, nhưng cô bé không muốn nói.” Trần Ca đứng lên.
Nghe thấy anh gọi Tiểu Bố là đứa nhỏ, Phạm Thông đứng bên cạnh giật cả mình, nhưng sau khi nghĩ lại, áo đỏ này quả thực chỉ là một đứa trẻ.
“Bây giờ nên làm cái gì?”
Trần Ca quay đầu nhìn về phía Phạm Thông, Phạm Thông cười khổ: “Đừng hỏi tôi, cái câu mà anh vừa nói với tôi kia, bình thường đều là tôi hỏi anh.”
Phạm Thông đã nói với Trần Ca về mọi thứ trong trò chơi, bây giờ vẫn cần anh đưa ra quyết định.
“Những vết bẩn hình người đó là một vấn đề không nhỏ, so với ma quỷ, chúng lại càng giống ác niệm do người khác cố tình moi ra, chúng được cấu tạo bởi ác ý thuần túy và không giữ lại một chút nhân tính nào.”
Những thứ này không có bất kỳ giá trị hấp thu nào, ma quỷ mà chạm vào cũng sẽ bị đồng hóa, cho nên Trần Ca mới không muốn để nhân viên của mình phải mạo hiểm.
“Lệ quỷ có thể chứa và tiêu hóa chúng, lệ quỷ càng mạnh mẽ thì lại càng có thể tiêu hóa nhiều lời nguyền hơn. Nếu như chú đang lo lắng về điều này, tôi có thể mở đường cho các chú.” Vết máu trên tường tạo thành một hàng chữ, Tiểu Bố đề xuất một phương pháp giải quyết: “Một số lượng nhỏ lời nguyền thì có thể được đàn áp được, một số lượng lớn lời nguyền mới có thể bị chúng đồng hóa.”
“Cháu gọi chúng nó là lời nguyền à?” Trần Ca không khỏi nghĩ đến cảnh tượng bốn ngôi sao trong chiếc điện thoại màu đen: Bệnh viện bị nguyền rủa.
“Con người sau khi chết sẽ để lại tưởng niệm, những thứ đó sẽ biến thành nhiều thứ khác nhau: chấp niệm, lời nguyền, các thứ kỳ lạ, những vết bẩn đó chính là lời nguyền, một lời nguyền bao gồm sự xui xẻo và ác ý.”
“Nếu như hấp thụ quá nhiều lời nguyền, điều gì sẽ xảy ra sau khi bị đồng hóa?” Trần Ca hỏi một câu.
“Trở thành một lời nguyền mới, lệ quỷ càng khủng khiếp thì lời nguyền sẽ càng khó giải.” Vết máu trên tường không ngừng biến đổi, Tiểu Bố vẫn không hề nói gì mà chỉ giao tiếp với Trần Ca bằng cách này.
“Liệu có cách nào có thể khống chế được lời nguyền này không? Theo như cháu nói, những lời nguyền này sẽ phá hủy mọi thứ mà chúng nhìn thấy, không có cách nào có thể kiểm soát chúng, vậy làm thế nào để cái bóng điều khiển được chúng?”
“Tôi không biết, có lẽ cái bóng có phương pháp của riêng hắn ta, hoặc bản thân cái bóng cũng là một lời nguyền.” Chữ máu trên tường một lần nữa khiến Trần Ca kinh ngạc.
“Liệu bản thân cái bóng có phải là một lời nguyền không?” Trần Ca ngẫm nghĩ về điều đó và cảm thấy nó hoàn toàn có thể xảy ra. Không thể có chuyện cha mẹ anh vứt cái bóng của anh đi mà không có lý do nào cả, có thể là do khi anh còn nhỏ đã dính phải một lời nguyền nào đó, sau đó cha mẹ anh đã đưa lời nguyền vào trong cái bóng của anh.
Nhưng anh không nói ra những điều này, chỉ nên để trong lòng thì sẽ tốt hơn.
“Nếu bản thân cái bóng là một lời nguyền, việc hắn ta chọn trấn Lệ Loan cũng rất dễ hiểu, hắn ta muốn lợi dụng những ác ý sâu đậm và những lời nguyền chôn giấu dưới trấn này.” Lời nguyền chính là con át chủ bài của cái bóng, đây là vấn đề đang bày ra trước mặt Trần Ca.
“Chú cũng đừng quá lo lắng. Ngay cả bản thân lời nguyền cũng không thể kiểm soát được bản thân, nên sự điều khiển của cái bóng chẳng qua cũng chỉ là một công tắc thôi, hắn ta không thể đặc biệt kiểm soát hành động của từng cá nhân. Cũng như tôi vừa mới nói, lời nguyền đầy ác ý, chúng sẽ tấn công tất cả mọi thứ mà chúng nhìn thấy, cho đến khi tất cả đều bị biến thành lời nguyền thì mới thôi. Có rất nhiều điều thứ ly kỳ cổ quái ở trấn Lệ Loan, chúng có thể giúp chúng ta chia sẻ phần nào áp lực, trước khi tất cả đều biến thành một lời nguyền, chúng ta có thể thoát ra được là sẽ không sao đâu.”
Trần Ca nhìn những ký tự bằng máu trên tường, ánh mắt dịu dàng trở lại. Tiểu Bố có thể nói với mình nhiều điều như vậy, điều này chứng tỏ khoảng cách giữa anh và cô bé đã được thu hẹp lại rất nhiều.
“Được rồi, chúng ta rời khỏi đây trước, đi ra ngoài xem tình hình rồi mới đưa ra quyết định tiếp theo.”
Phạm Thông đứng ở trong phòng, nhìn Trần Ca và Tiểu Bố, thịt mỡ trên người không khỏi phát run.
Trong thâm tâm cậu ta biết rõ Trần Ca là người một nhà, nhưng cậu ta lại không thể kiềm được nỗi sợ hãi, cảnh tượng trước mắt thật sự rất kỳ lạ.
Một người đàn ông mang theo hung khí, đứng bên cạnh một lệ quỷ áo đỏ không có tứ chi. Lệ quỷ đang im lặng, người đàn ông thì nhìn những ký tự máu không ngừng xuất hiện trên tường, vẻ mặt hiền lành.
“Haizz, muốn về nhà quá...”
Dưới sự dẫn dắt của Trần Ca, mấy người đi tới trước thang máy lúc nãy: “Phòng dưới lòng đất nhiều như vậy, hai người có bỏ quên thứ gì không?”
Trần Ca nhìn những căn phòng đóng kín cửa, nở nụ cười trên môi: “Tiểu Bố, cháu ở đây lâu như vậy, có hàng xóm nào không? Chúng ta có thể dẫn bọn họ đi cùng.”
Tiểu Bố lắc đầu, cô bé vẫn không quen với sự nhiệt tình hơi quá của Trần Ca.
Nhấn nút điều khiển thang máy, chờ đến khi thang máy mở ra, Phạm Thông che kín miệng và mũi lại.
Trong thang máy kiểu cũ đầy vết máu và vết chém, mấy người đi lên vừa nãy đều không thấy nữa.
“Không sao đâu, cứ tập quen dần là được.” Trần Ca cũng không biết tại sao mình lại an ủi Phạm Thông như vậy.
Mấy người bước vào thang máy và từ từ đi lên mặt đất, nhưng những tiếng động bất thường trên mặt đất đã biến mất.
Quay trở lại tầng một, Trần Ca đưa búa của bác sĩ nát sọ lên chắn ngang trước người ngay khi cửa thang máy mở ra.
Sảnh lớn im ắng, không có tiếng la hét, than khóc, cũng không nhìn thấy xác chết hay vết máu nào cả.
“Người đâu?”
Trần Ca sử dụng Âm Đồng để nhìn xung quanh. Sương máu đã trở nên loãng hơn, trên đường phố thỉnh thoảng còn có thể nhìn thấy một bóng đen đang đung đưa, nhưng tất cả chúng nó dường như đều đang lao về một hướng nhất định.
“Có thứ gì đó đang thu hút những vết bẩn hình người đó.”
“Tất cả những lời nguyền đều đang di chuyển về phía cánh cửa.” Tiểu Bố vẫn không lên tiếng, cô bé giơ tay lên, sương máu trực tiếp tụ lại thành mấy chữ.
Với tư cách là người đẩy cửa, cô bé mới là chủ nhân thật sự của sương mù máu, nhưng tất cả những điều này đã bị cái bóng đánh cắp.
“Bây giờ cháu có thể giành được bao nhiêu sương mù máu từ trong tay cái bóng?” Trần Ca đang có một kế hoạch trong đầu.
“Một nửa, tay chân và đầu của tôi đều bị cái bóng giấu ở bên ngoài trấn Lệ Loan, đó là nơi nằm ngoài tầm ảnh hưởng của tôi, còn trái tim của tôi cũng đang nằm trong tay cái bóng, hắn ta cần trái tim đó để điều khiển cánh cửa bị mất khống chế.” Mỗi một chữ máu đều chứa đựng nỗi đau của Tiểu Bố, Trần Ca và Phạm Thông nhìn mà cũng đều cảm thấy hơi đau lòng.
“Thảo nào cái bóng lại phải xây dựng một tòa nhà ma ám khác bên ngoài trấn Lệ Loan. Trấn Lệ Loan được sử dụng để thu thập sự tuyệt vọng và cảm xúc tiêu cực, còn chung cư Minh Dương được sử dụng để trấn áp Tiểu Bố và khiến Tiểu Bố ngoan ngoãn nghe lời, hắn ta thật sự đã có một tính toán khá tốt.” Trần Ca bảo Tiểu Bố không nên điều khiển sương máu, để tránh không khiến cho cái bóng cảnh giác: “Một vài người bạn của chú đã rời khỏi Lệ Loan, chắc là không bao lâu nữa họ sẽ mang tay chân và đầu của cháu về, chờ đến khi đó, cháu sẽ đột nhiên lao ra, chúng ta cùng nhau hợp lực tiêu diệt cái bóng.”
Kế hoạch của Trần Ca rất tốt, nhưng Tiểu Bố lại không mấy hứng thú: “Chú không thể giết chết hắn ta.”
“Tại sao?” Trần Ca hỏi Tiểu Bố lý do, nhưng Tiểu Bố không trả lời, sau đó anh có hỏi mấy câu khác, nhưng cô bé cũng không lên tiếng nữa.
Mấy người đang đi trên đường phố Lệ Loan, Tiểu Bố biết rất rõ trấn Lệ Loan, đây là cánh cửa mà cô bé đã đẩy ra, bình thường đều nói thế giới đằng sau cánh cửa được dệt nên từ trí nhớ của cô bé.
Với sự giúp đỡ của Tiểu Bố, Trần Ca và Phạm Thông đã tránh được mọi nguy hiểm và đi ra khỏi chung cư mà Phạm Thông sinh sống.
Bốn phần năm sương máu trong toàn bộ trấn Lệ Loan đều tập trung ở đây, điều đáng sợ hơn là những lời nguyền không biết được tích tụ từ bao lâu trong trấn Lệ Loan đều đang lao vào trong màn sương máu.
Chúng nó biến thành những sợi tơ đen, quấn quanh một bóng người ở giữa màn sương máu, đột ngột cản trở bước tiến của người đó.
“Tiểu Bố, lệ quỷ áo đỏ có thể chịu nhiều nhất bao nhiêu lời nguyền rủa?” Trần Ca sợ Tiểu Bố không trả lời, lại bổ sung một câu: “Người hiện tại đang giao chiến cùng cái bóng, có thể nói là lệ quỷ kinh khủng nhất trong tất cả áo đỏ, ông ta từng mang một cánh cửa với tất cả những cảm xúc tiêu cực đằng sau lưng, liệu một nhân vật như vậy có thể chịu đựng tất cả những lời nguyền rủa của trấn Lệ Loan không?”
Tiểu Bố lắc đầu: “Không thể, nhưng cũng có thể kéo dài được một chút thời gian.”
“Đã hiểu.” Trần Ca quay lại bắt chuyện với Phạm Thông: “Cứ để bọn họ đánh nhau trước đi.”
“Chúng ta cứ đứng ở bên cạnh nhìn?” Phạm Thông có hơi khó hiểu: “Hiện tại bọn họ đang giằng co không nghỉ ngơi, đây chính là cơ hội cho chúng ta, cho dù là chạy trốn hay đánh lén, tốt xấu gì thì cũng nên làm gì đó chứ!”
Trần Ca hùng hổ đi tới đây, sau đó xem xét tình hình thì lại chuẩn bị tìm một nơi an toàn để quan sát bọn họ đánh nhau, cách làm này thật sự không hay lắm.
“Chúng ta đợi đến khi bọn họ tới giây phút sinh tử rồi mới ra tay một lần nữa. Hai người này đều có rất nhiều con át chủ bài, chúng ta nhất định không được bất cẩn. Hơn nữa, thời gian bị kéo dài càng lâu, chúng ta lại càng có lợi. Đợi đến khi tìm được hết những bộ phận còn thiếu của cánh cửa, quyền chủ động hoàn toàn nằm ở trong tay chúng ta.” Trần Ca nhìn hơn phân nửa sương máu trong trấn nhỏ đều tụ tập ở đây, vô cùng bình tĩnh: “Bọn họ đều không phải là bạn bè của tôi, cho nên chỉ có ăn sạch thì mới xem như là thắng.”
“Anh định giết hết bọn họ sao?” Phạm Thông che trái tim của mình, không dám nói lời nào, cũng không dám hỏi thêm.
“Cái bóng mượn màn sương máu trong trấn Lệ Loan và những lời nguyền chôn sâu trong đó, nhờ vậy nên mới có thể giằng co với bác sĩ Cao. Nếu như hắn ta không có những con át chủ bài này, chắc chắn hắn ta sẽ không thể cầm cự được đâu.” Trần Ca hiểu rằng sẽ mất một chút thời gian để lời nguyền bùng phát, mà trong thời gian này, bác sĩ Cao rất có thể sẽ giải quyết được cái bóng.
“Cái bóng? Bác sĩ Cao? Không ngờ tất cả đều là người quen của anh?" Phạm Thông cũng mong đợi vào câu trả lời của Trần Ca, giọng nói rất thấp.
Tờ rơi của Hiệp hội kể chuyện lạ ở trên người Hứa Âm, có thể bác sĩ Cao đã cảm thấy tờ rơi đang đến gần nên càng nóng nảy hơn. Trong đại dương đỏ như máu, những dây xích đan xen vào nhau, tạo ra những âm thanh ồn ào.
“Làm thế nào mà bác sĩ Cao trở nên mạnh mẽ như vậy? Ông ta đã trải qua những gì sau cánh cửa? Ông ta đã nuốt rất nhiều áo đỏ sao?" Trần Ca không thể hiểu được. Lúc trước khi anh ở thôn Hoạt Quan, nữ quỷ nhảy giếng cũng đã trở nên rất mạnh mẽ sau khi vào cửa. Nhưng không giống như bác sĩ Cao, cô ta chỉ một lòng muốn tạo cho mình một cơ thể mới, cho nên không đặt toàn bộ tâm tư vào việc tăng sức mạnh bản thân.
Trong lòng còn đang suy nghĩ, điện thoại của Trần Ca đột nhiên rung lên.
Anh nhanh chóng lấy nó ra và kiểm tra, trên màn hình là một tin nhắn chưa đọc.
“Đồng Đồng gửi đến? Bọn họ thành công rồi sao?”
Trần Ca vuốt màn hình, sau khi đọc xong tin nhắn, mày của anh liền nhíu lại.
Trong tin nhắn chỉ có một dòng chữ: [Có rất nhiều trẻ con! Mau đến đây đi!]
“Có vẻ như đã có chuyện gì xảy ra ở bên đó.” Trần Ca cất điện thoại di động đi, không dám chậm trễ chút nào, sau khi gọi Phạm Thông và Tiểu Bố thì lập tức chạy về phía ngoài trấn Lệ Loan.
Ngay khi Trần Ca đưa ra quyết định này, biển máu đằng sau họ đột nhiên nổ tung, một cái bóng gần giống với cơ thể của Trần Ca bay ra từ trong đó, đi thẳng đến tòa nhà ma ám ngoài trấn Lệ Loan.
Màn sương máu tản ra khắp nơi, một giọng nói giống như mới bay ra từ trong địa ngục vang lên bên tai mọi người: “Trần Ca...”
Chiếc áo blouse trắng bị nhuộm thành màu đỏ, màu đỏ đó còn chói mắt hơn cả máu tươi.
Những sợi xích đỏ đen quấn quanh "áo choàng trắng", cơ thể của người đàn ông không ngừng tan ra, những giọt máu đỏ rơi xuống, ông ta bị thương rất nặng, nhưng hình như ông ta không hề cảm thấy đau đớn.
Chậm rãi ngẩng đầu lên, đôi mắt trước kia bình tĩnh sâu sắc đầy vẻ khôn ngoan, giờ đây đã chuyển sang màu đỏ thẫm, trong con ngươi phản chiếu hình ảnh Trần Ca và cái bóng.
“Trần Ca...”
Bác sĩ Cao!
Trần Ca tăng tốc, chạy như điên về phía trước: “Ông ta trông giống như đã đánh mất lý trí, nhưng tại sao trong hoàn cảnh này, ông ta vẫn nhớ rõ mình chứ? Là do mình đã để lại ấn tượng quá sâu sắc cho ông ta sao?”