Trong thành phố mưa, ở một con phố cũ vắng vẻ, Trần Ca và Trương Nhã cầm ô đứng bên cạnh nhau.
“Những giấc mơ đó rất chân thực, như thể thế giới trong giấc mơ mới là thế giới thực tế vậy.”
Nhìn vào ánh mắt của Trương Nhã, Trần Ca khẽ mở miệng, nhưng cuối cùng anh cũng không nói ra được điều mình muốn nói, do dự một hồi lâu, sau đó quay mặt đi: “Tôi cũng không thể phân biệt được đâu mới là hiện thực, nhưng mà không quan trọng, cho dù có ở nơi nào thì tôi cũng sẽ sát cánh bên cô, như hình với bóng.”
Hạt mưa rơi xuống đọng ở bên đường, ánh đèn neon phản chiếu những gợn sóng nhỏ.
Trương Nhã nhẹ nhàng dựa vào người Trần Ca, nỗi đau mà cô ấy phải chịu đựng trong khoảng thời gian này, cô ấy chưa hề kể cho người khác biết, nhưng lúc này có thể nói ra khỏi miệng, sự lo lắng bên trong nội tâm cũng từ từ tan biến.
Không ai trong hai người muốn phá vỡ sự đẹp đẽ ngắn ngủi này, bọn họ cứ bước đi trong mưa, đi rất xa.
Mưa càng lúc càng lớn, Trần Ca bắt taxi đưa Trương Nhã về nhà.
Khi Trương Nhã xuống xe, cô ấy lại nói với Trần Ca một điều nữa.
Cách đây một thời gian, một thanh niên tên Trương Văn Vũ đã đến thăm nhà ma, du khách này trông không khác gì những du khách bình thường, Trương Nhã cũng nhờ cam kết không truy cứu trách nhiệm mà mới biết được anh ta tên là Trương Văn Vũ.
Sau khi Trương Nhã trở về nhà, Trần Ca lại bắt taxi quay trở lại nhà ma ám, mở tủ nơi cất giữ các cam kết không truy cứu trách nhiệm, kiểm tra từng tờ cam kết một, cuối cùng cũng tìm thấy mười hai tờ cam kết có viết tên Trương Văn Vũ.
“Nhìn vào ngày tháng, Trương Văn Vũ xuất hiện ngày càng thường xuyên, ban đầu là khoảng một tuần xuất hiện một lần, kể từ khi mình đến nhà ma, tên này hầu như ngày nào cũng xuất hiện.” Trần Ca phụ trách đóng giả một con ma trên tầng ba của nhà ma, hầu hết các du khách phía ngoài đều do Trương Nhã tiếp đón, bởi vì gần đây quá mức bận rộn cho nên tất cả mọi người đều không để ý đến cam kết không truy cứu trách nhiệm.
“Trương Văn Vũ đến tìm mình, nói không chừng anh ta đã gặp mình rồi.” Trần Ca cầm cam kết không truy cứu trách nhiệm, ngồi vào bàn gỗ: “Tại sao lại có nhiều người tên Trương Văn Vũ như vậy? Tả Hàn cũng đã xem các tờ bệnh án bên trong phòng của bác sĩ trực ca đêm, tại sao hàng nghìn bệnh nhân tên Trương Văn Vũ này lại xuất hiện trong cùng một ngày?”
Ấn huyệt thái dương, trong đầu Trần Ca hoàn toàn không còn ký ức nào liên quan đến Trương Văn Vũ, những mảnh ký ức bị khóa của anh đã được chuyển vào lọ thủy tinh và trong đầu anh lúc này chỉ có một số ký ức lẻ tẻ đã được mở khóa.
Cất kỹ tất cả các cam kết không truy cứu trách nhiệm của Trương Văn Vũ, Trần Ca đi về phòng nghỉ dành cho nhân viên, khi đi qua phòng vệ sinh của nhà ma, anh vô thức liếc nhìn vào trong, cửa buồng vệ sinh không biết đã bị ai đóng từ lúc nào.
Tiện tay mở cửa ngăn ra, lúc này Trần Ca mới bước vào phòng nghỉ, anh ôm con mèo trắng, nhìn mưa càng ngày càng nặng hạt bên ngoài cửa sổ.
“Mình đã biết rất nhiều điều trong quá khứ, nhưng không có điều nào trong số đó là tốt đẹp.”
Trần Ca giơ tay lên, như muốn vươn ra bầu trời đêm.
“Bây giờ mình đã có được sự tốt đẹp mà mình từng hy vọng, nhưng thời gian sẽ không dừng lại ở thời điểm này.”
Ôm con mèo trắng lên, Trần Ca nhìn con ngươi dị sắc của mèo trắng: “Nếu như mày là tao, mày sẽ lựa chọn như thế nào?”
Trần Ca đang hỏi con mèo trắng, nhưng cũng như đang hỏi chính mình.
Nửa đêm mưa mới tạnh, Trần Ca trằn trọc trở mình, cuối cùng cũng ngủ thiếp đi.
...
Mở mắt ra, ánh mặt trời chiếu vào mặt qua cửa sổ, Trần Ca xoa đầu đứng dậy xuống giường: “Một ngày mới đã bắt đầu.”
Anh mặc quần áo tử tế rồi dắt con mèo trắng đi vào phòng vệ sinh để chuẩn bị rửa mặt, khi nhìn lên gương, anh mới nhận ra cửa buồng vệ sinh phía sau mình đã đóng lại từ lúc nào không hay.
“Mình nhớ là mình đã mở nó ra trước khi đi ngủ vào tối hôm qua? Tại sao bây giờ nó lại đóng vào? Chẳng lẽ là do gió thổi sao?”
Trần Ca lại mở cửa phòng ngăn một lần nữa và liếc nhìn vào bên trong mấy lần, đây chỉ là một ngăn vệ sinh rất bình thường không có bất kỳ điều gì bất thường cả.
“Luôn cảm thấy khá kỳ lạ.”
Sau khi dọn dẹp qua loa, Trần Ca mở hàng rào bảo vệ của nhà ma và bắt đầu một ngày làm việc mới.
Người đến đầu tiên chính là Trương Nhã, sau khi cả hai cùng nhau đi mua sắm và dạo phố tối qua, mối quan hệ giữa họ đã thân thiết hơn nhiều.
Cha mẹ của Trương Nhã dường như cố tình muốn dành thời gian để hai người ở một mình nhiều nhất có thể, phải qua một thời gian lâu sau, hai người họ mới đi đến nhà ma.
Khu vui chơi Tân Hải mở cửa lúc chín giờ sáng, các du khách đổ về nhà ma ám và xếp thành một hàng dài.
Trần Ca lúc này đã hóa trang thành kẻ sát nhân, anh vén rèm cửa sổ trên tầng hai ra và âm thầm theo dõi mọi chuyện.
Trong suốt buổi sáng, không có bất kỳ chuyện ngoài ý muốn nào xảy ra trong nhà ma.
Khi đến giờ ăn trưa, Trần Ca, người trong bộ đồ sát nhân, bắt đầu lật xem những tờ cam kết không truy cứu trách nhiệm của buổi sáng.
Sau khi du khách ký vào cam kết không truy cứu trách nhiệm, những tờ cam kết sẽ lần lượt được cất vào tủ bên trong nhà ma, vì vậy từ vị trí của cam kết, có thể đoán được thời gian du khách đến tham quan.
Trần Ca vừa mới lật được hai tờ, anh đã dừng lại, lúc này tờ cam kết không truy cứu trách nhiệm trong tay tình cờ chính là tờ cam kết ghi tên Trương Văn Vũ!
“Anh ta có lẽ vẫn chưa đi xa!”
Anh cầm lấy tờ cam kết và tìm gặp Trương Nhã, sau một hồi nhớ lại, Trương Nhã cho biết người ký tờ cam kết này là một người đàn ông trung niên, tính khí thất thường và có đôi mắt sắc lạnh khiến người đối diện cảm thấy sợ hãi.
Sau khi biết được diện mạo đại khái của người đó, Trần Ca cầm tờ cam kết và lao ra khỏi nhà ma, anh còn chẳng buồn thay quần áo, trên người dính đầy sơn đỏ trông rất đáng sợ: “Trương Văn Vũ, anh ta có thể ở đâu được đây?”
Đi qua con đường rợp bóng cây, Trần Ca dừng lại ở ngã ba giữa khu vui chơi, xung quanh có quá nhiều du khách, dù thị lực của anh rất tốt nhưng lúc này cũng khó tìm ra người đó giữa đám đông.
“Anh ta liên tục đến nhà ma, chắc là muốn gặp mình, nhưng tại sao anh ta không để lại một số thông tin cho mình chứ?”
Dừng lại ở ngã ba một lúc lâu, ngay khi Trần Ca định bỏ cuộc thì anh nhìn thấy một người đàn ông ngồi ở góc nhà hàng chủ đề trong khu vui chơi đang nhìn mình.
“Là anh ta sao?”
Trần Ca không do dự, cầm tờ cam kết không truy cứu trách nhiệm đi thẳng vào nhà hàng, ngồi xuống bên cạnh người đàn ông.
Nhìn kỹ người đàn ông trước mặt, trong lòng Trần Ca có một cảm giác quen thuộc, anh cảm thấy có lẽ mình không tìm sai người.
“Đã lâu không gặp.” Người đàn ông trung niên nhấp một ngụm cà phê trong cốc, tựa vào lưng ghế.
“Đã lâu không gặp? Có lẽ đây phải là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau mới đúng.” Trần Ca đặt cam kết không truy cứu trách nhiệm lên bàn: “Anh chính là Trương Văn Vũ?”
“Tôi là một phần của Trương Văn Vũ, cậu có thể gọi tôi là...” Người đàn ông trung niên suy nghĩ một lúc rồi mới nói: “Tác Giả.”
“Tác Giả?”
“Xem ra cậu thật sự không nhớ cái gì cả.” Người đàn ông trung niên trực tiếp đứng lên, dường như anh ta đã nhận ra có chuyện gì đó không ổn, chuẩn bị nhanh chóng rời đi.
“Đừng đi, chúng ta có thể nói chuyện một chút được không?”
“Khi nào cậu thật sự quyết định thì hãy tới tìm tôi.” Tác Giả không nói dài dòng, như thế chỉ cần anh ta để đây nhiều hơn một giây, anh ta sẽ nguy hiểm hơn một chút vậy.
“Quyết tâm gì?” Trần Ca nắm lấy cổ tay Tác Giả.
“Nhiều khi sự thật sẽ tàn khốc đến mức cậu sẽ hối hận ngay sau khi biết nó, cậu có còn sẵn sàng theo đuổi sự thật không?” Tác Giả giật tay khỏi tay Trần Ca và đặt vào lòng bàn tay Trần Ca một thứ gì đó: “Nếu như cậu sẵn lòng, vậy thì hãy một mình đến nơi này tìm tôi.”
Sau khi nói xong, Tác Giả vội vàng lao vào đám đông và biến mất ngay sau đó.
Trần Ca cúi đầu nhìn xuống lòng bàn tay của mình, nơi có một tờ giấy ăn, trên tờ giấy có viết một địa chỉ: Nhà trọ Bình An.
Sau khi cất kỹ tờ giấy ăn và cam kết không truy cứu trách nhiệm, Trần Ca trầm ngâm rời khỏi nhà hàng của khu vui chơi.
Anh mặc bộ đồ kẻ sát nhân đi lung tung ở trong khu vui chơi, sau khi nhiều người lớn đến khu vui chơi cùng con cái của họ nhìn thấy Trần Ca, bọn họ nhanh chóng lấy tay che mắt cho con mình, rất nhiều người còn cầm máy chụp ảnh Trần Ca.
“Trần Ca!” Trương Nhã mặc quần áo đỏ như lệ quỷ vừa chạy vừa đuổi theo: “Sao tự nhiên anh lại chạy tới đây?”
“Vừa nãy tôi...” Trần Ca cũng không định giấu Trương Nhã: “Tôi nhìn thấy Trương Văn Vũ.”
“Trở về rồi nói tiếp, bộ dạng chúng ta thế này mà bị du khách nhìn sẽ không tốt.” Trương Nhã kéo Trần Ca quay trở lại nhà ma, sau khi ăn một bữa trưa đơn giản, bọn họ lại bắt đầu công việc buổi chiều.
Bận rộn đến năm sáu giờ tối, nhà ma mới kết thúc một ngày làm việc, Trần Ca thay bộ đồ sát nhân và bắt đầu sắp xếp các đạo cụ và cơ quan trong cảnh.
Anh đang đi lại trên tầng, đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân.
Quay đầu lại nhìn, Trần Ca phát hiện Trương Nhã đang từ dưới tầng đi lên.
“Có chuyện gì sao?”
“Không có việc gì, nhưng từ khi anh gặp được Trương Văn Vũ, trông anh cứ bồn chồn lo lắng.” Trương Nhã bước tới chỗ Trần Ca: “Anh ta là bạn cũ của anh sao? Nếu gặp chuyện gì khó khăn, anh có thể bàn bạc cùng tôi.”
“Tôi hoàn toàn không nhớ anh ta, có lẽ trước đây chúng tôi đã từng quen biết, anh ta dường như biết quá khứ của tôi.” Trần Ca đau đầu, anh ấn huyệt thái dương của mình.
“Vậy thì anh nên tìm anh ta để hỏi cho rõ, bất luận quá khứ tốt hay xấu thì nó cũng đều là chuyện mà anh đã trải qua, có được trí nhớ thì anh mới là chính mình được.” Trương Nhã động viên Trần Ca.
“Nhưng nếu quá khứ của tôi rất là xấu, thậm chí sẽ ảnh hưởng đến hiện tại thì sao?” Trần Ca dựa lưng vào hành lang của nhà ma, bức tường lạnh lẽo khiến anh từ từ bình tĩnh lại: “Tôi biết rất rõ rằng những gì tôi có bây giờ chính là những thứ mà tôi luôn mong muốn. Nếu như chưa từng trải qua cảm giác này, tôi có thể dễ dàng từ bỏ, nhưng bây giờ tôi rất miễn cưỡng, thậm chí còn không dám mạo hiểm khi đưa ra một quyết định nào đó.”
Khi Trần Ca nói chuyện, đôi bàn tay lạnh ngắt của anh chợt cảm thấy hơi ấm.
Cúi đầu nhìn xuống, Trần Ca thấy Trương Nhã nhẹ nhàng nắm lấy tay mình.
“Trương Nhã?”
“Không phải tối hôm qua anh đã nói rồi sao? Cho dù ở đâu, anh cũng sẽ sát cánh cùng tôi, như hình với bóng. Vì vậy, đừng lo lắng về việc có nên theo đuổi quá khứ hay duy trì hiện tại, điều anh cầm làm lúc này là tìm ra con người thật của mình. "Trương Nhã nắm lấy tay Trần Ca: “Đi, đừng nghĩ nhiều nữa, chúng ta cùng đi ăn tối đi, mẹ của tôi đã mua rất nhiều đồ ăn đấy.”
Việc kinh doanh của nhà ma ngày càng phát đạt, cha mẹ Trương Nhã rất vui mừng, bọn họ mua rượu và đồ ăn, cùng Trần Ca ăn uống đến khuya mới rời đi.
Vào khoảng mười giờ tối, Trần Ca, người đang ở một mình trong phòng đạo cụ, đột nhiên nghe thấy tiếng mở cửa sổ.
Anh tiện tay nhặt chiếc búa trong hộp dụng cụ và dựa lưng vào tường, giấu bản thân trong bóng tối.
Trần Ca không trực tiếp đến gặp người đó mà trước tiên đến phòng điều khiển chính và tắt hết đèn trong nhà ma đi.
Anh rất thông thuộc địa hình của nhà ma, cộng với việc có thị lực tốt, cho nên anh đã tự tạo cho mình một lợi thế tuyệt đối chỉ trong tích tắc.
Với chiếc búa đạo cụ trên tay, Trần Ca nín thở, vểnh tai lắng nghe, tiếng bước chân của người đó rất nhỏ, đi đến phòng nghỉ của nhân viên.
Ngay bên ngoài phòng nghỉ của nhân viên, có một bóng đen.
Anh lặng lẽ tiến lại gần, đi cũng không phát ra chút tiếng động nào, bóng đen cũng không để ý phía sau mình vài mét vẫn có một người khác.
Cậu ta vặn tay nắm cửa, dường như đang lo lắng không biết làm cách nào để mở cửa, đột nhiên cổ cậu ta bị một lực rất lớn siết chặt.
“Cậu tên gì? Tại sao nửa đêm lại đột nhập vào nhà ma?" Một giọng nói lạnh lùng vang lên bên tai cái bóng đen, làm mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
“Trần Ca? Tôi là Tả Hàn! Tả Hàn! Là người một nhà mà!" Cái bóng đen hét lớn, có thể nghe thấy cậu ta đang thực sự sợ hãi.
“Tả Hàn?” Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Trần Ca thả cái bóng đen ra và bật đèn trên hành lang lên.
Tả Hàn mặc một chiếc áo khoác màu nâu cũ nát, quỳ rạp trên mặt đất, thở hổn hển.
“Hóa ra là bạn cùng phòng à? Sao lúc vào không chào hỏi tôi?”
“Anh có cho tôi thời gian nói chuyện đâu?” Tả Hàn xoa xoa cổ, sau khi cậu ta ngẩng đầu lên, lông mày của Trần Ca lập tức nhăn lại.
Có một vết thương dài 7 cm trên mắt trái của Tả Hàn, và mắt trái của cậu ta dường như đã bị móc mất.
“Mắt của cậu?” Trần Ca đặt chiếc búa đạo cụ xuống và nhanh chóng nâng Tả Hàn dậy.
“Giao dịch.” Tả Hàn nói một cách thờ ơ.
“Cậu dùng mắt mình để làm giao dịch sao?” Trần Ca cũng giật mình trước sự chơi liều của Tả Hàn: “Có phải là với bác sĩ trong bệnh viện không?”
“Không phải, kể từ khi anh bắt đầu tiến hành trị liệu, thì tôi đã trốn được khỏi bệnh viện.” Tả Hàn nhớ lại chuyện một tháng trước: “Hôm đó tôi nhận được thông báo từ bác sĩ Cao rằng buổi tối sẽ đến phòng để bắt đầu tiến hành điều trị cùng với anh, lúc đó tôi đã cảm thấy có điều gì đó không ổn, hơn nữa có một bác sĩ khác cũng đã nhắc nhở tôi. Lúc nên đưa ra quyết định lại chần chừ không dứt khoát, tất phải gánh lấy hậu quả, cho nên tôi đã quyết định "vượt ngục".”
Trần Ca cũng nhớ lại tình huống đêm đó, khi bác sĩ Cao điều trị cho mình lần đầu tiên, trong phòng điều trị có tổng cộng bảy người, bao gồm năm bệnh nhân và hai bác sĩ.
Khi đó, bác sĩ Cao có nói rằng có hai bệnh nhân đã trốn thoát, cho nên ông ta và bác sĩ Tôn sẽ thay bệnh nhân tham gia điều trị.
“Tả Hàn, họ của bác sĩ đã ám chỉ cho cậu là gì, cậu còn nhớ không?”
“Tôi cũng không biết ai để lại lời nhắc nhở cho tôi, nhưng theo suy đoán của tôi, người mà có thể đưa lời nhắc nhở cho tôi thì chắc chắn phải là bác sĩ bên trong bệnh viện.” Tả Hàn có năng lực suy luận rất cao.
Trần Ca gật đầu, anh nghĩ Tả Hàn có thể thuận lợi chạy trốn, đầu tiên là bởi vì bệnh viện cũng không coi trọng Tả Hàn lắm, không biết rằng Tả Hàn đã nghi ngờ chính trí nhớ của mình từ lâu, thứ hai cũng là bởi vì có bác sĩ đang âm thầm trợ giúp cậu ta. Mà bác sĩ có thể âm thầm trợ giúp Tả Hàn, rất có thể chính là bác sĩ Tôn. Dù sao chỉ khi giúp Tả Hàn chạy trốn thì anh ta mới có cơ hội tham gia vào quá trình điều trị của Trần Ca.
“Cậu không phải đang giao dịch với bác sĩ, vậy có nghĩa là vẫn còn ai đó trong thành phố này biết dùng con ngươi để làm giao dịch?” Trần Ca dẫn Tả Hàn vào phòng nghỉ của nhân viên và để cậu ta ngồi trên giường.
“Con ngươi là giao dịch, cũng là cái giá phải trả.” Tả Hàn kéo khóa áo khoác, lộ ra vết thương chưa lành trên xương quai xanh và ngực: “Đây là cái giá phải trả cho việc điều tra sự thật.”
Nhìn vết thương đáng sợ trên người Tả Hàn, Trần Ca lấy hòm thuốc trong nhà ma đến: “Suốt khoảng thời gian này cậu làm cái gì vậy?”
“Bây giờ tôi đang bị phát lệnh truy nã toàn thành phố, vì vậy tôi sẽ nói ngắn gọn thôi.” Tả Hàn đứng dậy và kéo rèm cửa, sau khi chắc chắn rằng bên ngoài không có ai, cậu ta mới nói: “Tôi không biết liệu thế giới chúng ta đang sống có phải là hiện thực hay không, nhưng tôi có thể chắc chắn một điều, đó là khi anh bắt đầu nghi ngờ cái thế giới này, vận rủi và sự kinh hoàng sẽ ập đến.”