Cửa viện màu đỏ thẫm bị đẩy ra, hai đứa trẻ có gương mặt đỏ như máu tung tăng nhảy nhót chạy vào.
Bọn nó hát bài đồng dao, máu chảy xuống dọc theo gương mặt, đến rất gần mới có thể thấy rõ gương mặt đỏ như máu kia không phải vẽ lên mà là khắc vào trong da thịt.
“Đừng tới đây!” Anh Vương nằm liệt trên đất, tay mò ra sau muốn tìm vài thứ che trước người. Kết quả đầu ngón tay chạm phải một thứ gì đó lạnh lẽo. Anh ta nhìn thoáng qua phía sau theo bản năng, cái mô hình thi thể nửa người cắm dưới đất kia không biết đã chui ra từ khi nào, bò tới bên cạnh anh ta!
“A!”
Anh Vương gọi tên của chị Miêu, lớn tiếng cầu cứu.
Nhưng hiện tại chị Miêu còn khó tự lo cho bản thân. Bóng quỷ bị ngâm trắng bệch trong lu nước đã thoát ra, bọt nước rơi tí tách trên mặt đất, gương mặt sưng to đối diện hai vị khách tham quan trong viện.
Giọng nữ chói tai như sắp đâm thủng màng nhĩ. Chị Miêu bị dọa đến mất đi lý trí, bỏ lại anh Vương, điên cuồng chạy ra khỏi cửa.
Lồng đèn hai bên đường phố tỏa ra ánh sáng màu đỏ. Cái thôn trông hơi âm trầm đã hoàn toàn lột xác chỉ trong vài phút ngắn ngủi, quả thật giống như đang đi tới âm phủ!
Hai đứa trẻ với gương mặt máu từ trong sảnh chính đuổi theo. Bài đồng dao khiếp người quanh quẩn ở bên tai. Chị Miêu sử dụng cả tay lẫn chân, cuống quít chạy trốn.
“Cứu mạng!”
Thân là người đánh giá ngôi nhà ma nhưng lại bị dọa đến nỗi lớn tiếng kêu cứu trong nhà ma. Đây là điều mà trước đây chị Miêu chưa từng nghĩ tới. Tốc độ của cô ta ngày càng chậm, quỷ kiệu phía sau dần rút ngắn khoảng cách, sự tuyệt vọng cùng sợ hãi như muốn cắn nuốt chị Miêu.
“Vì sao con đường này còn chưa đi đến đầu? Ai tới cứu tôi với!”
Chuyển qua chỗ ngoặt, chị Miêu đột nhiên thấy giữa đường có một chiếc áo liệm màu đỏ rực.
Bộ quần áo kia đứng thẳng ở giữa đường. Sau khi phát hiện chị Miêu, nó không nói hai lời đã vọt tới chỗ cô ta.
Giọng nói đã khản đặc, chị Miêu chỉ có thể liều mạng chạy vội vã.
Người biết nỗ lực thì vận may sẽ không quá kém, lúc chị Miêu ở sâu trong tuyệt vọng thì thấy được chút ánh rạng đông!
Cuối một con phố khác có mấy cái đèn dầu mờ nhạt, tuy rằng ngọn lửa mỏng manh nhưng lại xua tan bóng tối.
“Đó chắc hẳn chính là cửa ra!”
Chị Miêu dùng hết toàn lực chạy vội tới chỗ đèn dầu. Nhưng khi cô ta đang chạy vội chạy vàng thì đột nhiên cảm thấy hơi kỳ quái. Những cái đèn dầu đó không giống như cố định ở một chỗ nào đó, dường như chúng nó đang tự mình di chuyển!
“Mấy cái đèn dầu này như đang lơ lửng ở trong không trung?”
Phía sau bị quái vật đuổi theo, chị Miêu cũng không rảnh suy nghĩ thêm điều gì khác. Cô ta chạy tiếp về phía trước hơn mười mét, lúc này mới thấy rõ bộ mặt thật của những cái đèn dầu đó!
Từng gương mặt người tái nhợt hiện lên phía sau đèn dầu. Mỗi một chén đèn dầu đều bị mỗi một cái đầu người ngậm ở trong miệng!
Toàn lực lao tới khiến đại não chị Miêu tạm thời chưa phản ứng kịp, thân thể của cô ta đã vọt tới trước bài mét theo sự ảnh hưởng của quán tính.
Trong lúc chị Miêu sắp đâm vào vòng vây của đèn đầu người thì một bàn tay bắt được cô ta.
“Đi theo tôi!” Giọng nói người nọ lạnh lẽo, anh ta kéo chị Miêu tiến vào một căn nhà cũ bên cạnh, sau đó lại nhảy ra ngoài từ một cánh cửa sổ sau nhà.
“Anh là ai?”
“Cô đừng nói chuyện, nơi này rất nguy hiểm.”
Giọng nói có phần quen thuộc, chị Miêu để mặc đối phương túm mình chạy qua hai con phố. Sau khi cắt đuôi hết những con quái vật đó, hai người mới ngừng lại.
Chị Miêu núp ở phía sau cửa, lặng lẽ đánh giá người đã cứu mình trong lúc nguy nan.
Ánh mắt chị Miêu di chuyển lên trên. Thời điểm nhìn đến gương mặt kia, tim cô ta đột nhiên nhảy dựng.
“Bạch Thu Lâm?”
“Cô nói nhỏ một chút.” Bạch Thu Lâm hung tợn nói một câu: “Như thế nào? Thấy tôi thì bất ngờ lắm sao?”
Đầu óc chị Miêu rối như tơ vò. Cô ta lui về sau một bước: “Trong điện thoại Tiểu Lan nói…”
“Nói là tôi hại cô ta đúng không?” Bạch Thu Lâm lạnh lùng nói một câu: “Các người đều bị mấy thứ dơ bẩn trong nhà ma này lừa rồi.”
“Thứ dơ bẩn?” Chị Miêu nghi hoặc nhìn Bạch Thu Lâm. Vừa rồi năm người bọn họ cùng đi tìm Trương Lan, quỷ nâng quan tài đặt quan tài ở giữa khiến đội ngũ bọn họ bị tách rời.
Lúc ấy toàn bộ lực chú ý của chị Miêu bị quỷ nâng quan tài và quỷ kiệu hấp dẫn. Cô ta cũng không nhìn thấy chuyện phát sinh ở chỗ ngoặt bên kia đường.
“Chuyện kế tiếp tôi nói với cô có thể cô không tin, nhưng đó đều là thật.” Giọng Bạch Thu Lâm khàn khàn làm người nghe không thoải mái cho lắm: “Thật ra hai vợ chồng ở cùng các người là quỷ đấy!”
“Anh nói lão Chu và Đoàn Nguyệt là quỷ?” Chị Miêu mở to hai mắt, cô ta thật sự không thể nào tiếp thu sự thật này.
“Ngôi nhà ma này đã mở rất lâu rồi, vẫn luôn có truyền thuyết bị ma ám.” Đồng tử Bạch Thu Lâm chấn động: “Khoảng mấy tháng trước, có một đôi người yêu không được người nhà chấp nhận tình cảm bởi vì đủ loại nguyên nhân. Cuối cùng hai người quyết định chết cùng nhau, mà địa điểm bọn họ lựa chọn chính là ngôi nhà ma này.”
“Chết cùng nhau?” Thân thể chị Miêu dán vào vách tường, cô ta đã bắt đầu đứng ngồi không yên.
“Lúc đầu cũng không có gì, nhưng dần dà càng ngày càng nhiều khách tham quan gặp được đôi vợ chồng kia. Sau khi chết âm hồn bọn họ không tan biến, vẫn luôn du đãng ở trong ngôi nhà ma!” Giọng nói của Bạch Thu Lâm vô cùng dọa người: “Hoàng Tinh đã bị đôi vợ chồng kia lừa bịp. Tôi muốn đi cứu cậu ta nhưng vẫn không kịp.”
“Nhưng mà trong điện thoại, Trương Lan nói là anh đang hại cô ấy. Cuối cùng cô ấy còn cầu cứu lão Chu…” Chị Miêu chưa nói xong đã bị Bạch Thu Lâm ngắt lời.
“Các người thật sự ngu tới nỗi hết thuốc chữa rồi! Lúc nhận được điện thoại, chẳng lẽ các người không có dùng não để suy nghĩ một chút sao? Tại sao trong điện thoại Trương Lan vừa hô to lão Chu cứu cô ta xong mới bị ngắt máy? Nếu bọn họ có năng lực ngắt điện thoại, vì sao cứ phải chờ Trương Lan truyền ra tin tức tôi là hung thủ rồi mới hành động?” Bạch Thu Lâm càng nói càng kích động, giọng nói trở nên lớn hơn một chút.
Chị Miêu đã bị kéo vào trong, cảm thấy hình như lời của Bạch Thu Lâm cũng có lý.
“Lúc ấy tôi chỉ nghĩ nhân cơ hội này nói hết tất cả cho Trương Lan. Tôi cố tình tránh vợ chồng lão Chu, nhưng Trương Lan lại hiểu lầm ý của tôi, cho rằng tôi muốn hại cô ta.” Biểu cảm của Bạch Thu Lâm nghiêm trọng: “Tất cả mọi thứ tôi làm đều xuất phát từ ý tốt, nhưng không ngờ lại bị đôi vợ chồng quỷ kia lợi dụng!”
Mỗi một lần Bạch Thu Lâm mở miệng đều gia tăng sợ hãi trong lòng chị Miêu. Cô ta đã bắt đầu dao động: “Hóa ra hai người họ mới là quỷ.”
“Nơi này không an toàn, tôi đưa cô đi ra ngoài trước.” Không cho chị Miêu cơ hội tiếp tục tự hỏi, Bạch Thu Lâm đã mở cửa của căn nhà ra.
Hai người chạy trên đường phố hơn mười mét. Vừa đến đầu đường đã thấy đèn lồng màu đỏ chiếu rọi xuống, có hai thân ảnh chậm rãi xuất hiện ở chỗ ngoặt.
Hai người kia đúng là lão Chu cùng Đoàn Nguyệt!
“Chị Miêu?” Lão Chu hơi ngây người, biểu cảm thay đổi chỉ trong không phẩy mấy giây. Ngón tay anh ta chỉ vào Bạch Thu Lâm, sắc mặt nôn nóng: “Mau rời khỏi anh ta! Người bên cạnh cô là quỷ!”
Giọng nói lão Chu nói trực tiếp đánh tan phòng tuyến tâm lý của chị Miêu. Hai bên đều đang nói đối phương là quỷ, lúc này rốt cuộc nên tin tưởng ai?
Bước chân không tự giác hướng về phía trước, chị Miêu vẫn tin tưởng lão Chu hơn.
“Đừng qua kia! Đôi vợ chồng quỷ đó đang lừa cô.” Bạch Thu Lâm đứng tại chỗ, giọng điệu khẩn trương như thể chính anh ta cũng đang sợ hãi.
Nghe Bạch Thu Lâm nói như vậy, chị Miêu lại do dự. Hai chân cô ta run lên.
“Mau tới đây đi! Chị Miêu!” Lão Chu kêu gọi khàn cả giọng. Hình như anh ta đột nhiên nhớ tới cái gì đó: “Anh ta chính là kẻ điên chạy ra từ bệnh viện tâm thần! Anh ta tự chém đứt tay của mình! Cô có thể xem tay trái của anh ta!”
Một bên là cặp vợ chồng quỷ chết vì tình ở ngôi nhà ma, một bên là kẻ điên tự chém đứt tay của mình mới chạy ra từ bệnh viện tâm thần. Chị Miêu đứng ở giữa, dường như cô ta sắp điên mất!
“Rốt cuộc là ai đang nói dối? Mình nên tin tưởng ai đây?”