Trong bệnh viện, một bệnh nhân tâm thần cho rằng bác sĩ của một bệnh nhân tâm thần khác là quỷ, điều này có thể chứng minh rằng người đó thực sự đang bị bệnh tâm thần không?
Trong mắt người bình thường, anh nhất định sẽ nghĩ rằng bệnh nhân nói bác sĩ là quỷ có vấn đề, nhưng Trần Ca lại không nghĩ như vậy, trong tiềm thức anh luôn cho rằng những gì bệnh nhân nói đều đáng để suy nghĩ, và điều đó cũng có nghĩ trong tiềm thức của anh cũng nghĩ bác sĩ Cao có vấn đề.
Não bộ lại bắt đầu đau, Trần Ca nghiến răng nghiến lợi, hiện tại anh đang rất mờ mịt, cách suy nghĩ của anh rõ ràng rất khác so với người bình thường, chẳng lẽ anh thật sự bị bệnh sao?
Thừa nhận rằng mình mắc bệnh tâm thần là một điều rất khó khăn đối với những người cứng đầu, bởi vì một khi thừa nhận rằng mình mắc bệnh, nó sẽ trực tiếp phá vỡ thế giới quan ban đầu của người đó.
Khi cả thế giới quan và tư duy nhận thức đều thay đổi, một người sẽ trở nên không còn là chính mình nữa.
Không tiếp tục suy nghĩ sâu xa nữa, Trần Ca để cho đầu óc trống rỗng, anh không chủ động nhớ lại những ký ức trước đây.
Cơn đau từ từ giảm bớt, từ lúc hôn mê đến khi tỉnh lại còn chưa đầy hai mươi bốn giờ, Trần Ca đã thành thạo trong việc tránh đau đầu rồi.
Và đó cũng là lúc anh mất gần hết ký ức, mọi thứ đều dựa trên bản năng.
Ngồi trên băng ghế, Trần Ca quay đầu liếc nhìn bác sĩ Cao sau khi đã điều chỉnh tốt trạng thái của mình, anh ngạc nhiên khi thấy lúc này bác sĩ Cao cũng đang nhìn mình.
Ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào mắt Trần Ca như thể nó có thể xuyên thẳng vào da thịt của anh và nhìn thấy những suy nghĩ trong đầu anh, điều này khiến anh không được tự nhiên.
“Trong giới bác sĩ tâm thần, có lưu truyền một câu nói như thế này, không nên suy nghĩ sâu xa về bất cứ điều gì bệnh nhân nói, chúng ta chỉ cần tin tưởng vào dữ liệu khoa học, quan sát những chuyển biến bệnh lý rõ ràng và kê đơn thuốc chính xác để điều trị là được rồi.” Bác sĩ Cao từ tốn nói: “Đây không chỉ là có trách nhiệm với bệnh nhân, mà còn có trách nhiệm với chính bản thân mình.”
“Bệnh nhân đó dường như có khả năng nhìn thấy quỷ? Bác sĩ Cao, ông nghĩ trên thế giới này thực sự có quỷ sao?" Trần Ca biết rằng bác sĩ Cao đã phát hiện ra điều gì đó, anh chỉ thản nhiên nói như vậy để muốn thay đổi chủ đề, nhưng điều khiến anh không nghĩ tới chính là, khi anh hỏi liệu trên đời này có ma hay không, trong sâu thẳm não anh lại đau nhói! Hình như cũng đã từng có người đã hỏi anh câu này!
Cơn đau bất ngờ khiến Trần Ca phải ôm kín đầu, anh ngã xuống đất, lăn lộn vì đau.
Bác sĩ Cao bên cạnh nhanh chóng nắm lấy tay Trần Ca: “Thở theo phương pháp mà tôi đã dạy cho cậu đi!”
Sau ba hoặc bốn phút, cuối cùng Trần Ca cũng bình tĩnh lại, bác sĩ Cao lại cất lọ thuốc vào túi, ban đầu ông định cho Trần Ca uống thêm hai viên nữa.
“Vừa rồi cậu lại nghĩ đến những ký ức xấu đúng không?”
“Vâng.” Trần Ca gật đầu, anh sẽ không cố ý đánh giá thấp chỉ số IQ của người khác, cho nên cũng không trực tiếp phủ nhận: “Hình như tôi đã từng nhìn thấy quỷ, nhìn thấy đủ loại quỷ.”
“Điều này là bình thường, cậu tưởng tượng mình là chủ nhân của nhà ma, và nhân viên của cậu là tất cả các loại ma quỷ khác nhau.” Bác sĩ Cao chỉ vào hàng rào khu vườn: “Căn nguyên của tất cả những ảo tưởng này là nhà ma ở Khu vui chơi Tân Hải, trong tiềm thức cậu đã đặt bản thân vào thân phận của nữ diễn viên đó. Hoạt động của nhà ma ảm đạm và một số lượng lớn nhân viên rời đi, vì vậy cậu đã tưởng tượng rằng trên thế giới này thực sự có ma, và để tất cả các loại ma quỷ thật đó làm diễn viên, giải quyết vấn đề không đủ nhân lực cho cậu.”
“Không thể nào...”
“Tại sao các nhân viên trong nhà ma lại nghỉ việc?”
“Bởi vì du khách quá ít, không thể trả đủ tiền lương được.”
“Nếu cậu sử dụng ma thật làm nhân viên, cậu có cần phải trả cho họ số tiền mà người sống sử dụng không?”
“Hình như không cần thiết.”
“Đây là gốc rễ cho sự tưởng tượng của cậu.” Bác sĩ Cao đỡ Trần Ca ngồi trên ghế: “Cậu đang tưởng tượng mình có được mọi thứ, nhưng không có gì thay đổi trong thực tế cả, cậu vẫn chỉ có thể nấp sau cửa sổ và nhìn trộm nữ diễn viên kia, mà cô ấy cũng vẫn đối mặt với nguy cơ nhà ma không kinh doanh được và đóng cửa như trước.”
Bác sĩ Cao thở dài: “Cậu có biết bây giờ tôi đang lo lắng điều gì nhất không?”
“Ông lo lắng điều gì?” Trần Ca có chút không hiểu.
“Tôi lo rằng chẳng bao lâu nữa, nhà ma đó sẽ thực sự đóng cửa và cậu có thể sẽ không bao giờ gặp lại nữ diễn viên đó nữa.”
Nghe những gì bác sĩ Cao nói, trái tim của Trần Ca bỗng nhói một cái.
“Đây là thực tế, nó sẽ không bao giờ thay đổi theo ý muốn của một ai đó cả, gió thổi qua, cỏ sẽ nghiêng ngả, cậu vẫn nghĩ mình là gió, nhưng thực tế chúng ta đều là cỏ.” Giọng nói bình tĩnh của bác sĩ Cao mang theo chút thương xót: “Tôi cũng không muốn xuyên thủng tưởng tượng đẹp đẽ của cậu, nhưng tôi biết rằng nếu nhà ma đó thực sự đóng cửa, cậu có thể sẽ mất đi chút tưởng tượng cuối cùng, điều này có thể khiến tình trạng bệnh của cậu đột ngột trở nên tồi tệ hơn.”
Trần Ca không nói năng gì, bác sĩ Cao hiểu tâm trạng mâu thuẫn của Trần Ca lúc này: “Điều cậu phải làm bây giờ không phải là đắm chìm trong những ảo tưởng mà cậu đã tạo ra, mà là dũng cảm ra ngoài và bắt đầu một cuộc sống mới. Thay vì chờ đợi cho đến khi nhà ma đó đóng cửa, tình trạng bệnh của cậu xấu đi và có thể không xuất viện được nữa. Tốt hơn là cậu nên hợp tác điều trị với chúng tôi, mau chóng hồi phục, sau đó rời khỏi bệnh viện và đi tìm cô ấy.”
Tất cả những gì bác sĩ Cao nói đều rất hợp lý, và ông ấy xem xét vấn đề hoàn toàn từ góc độ của Trần Ca, có vẻ như tất cả đều vì muốn tốt cho Trần Ca.
“Quá khứ của tôi có thực sự chỉ là ảo tưởng không?” Khi Trần Ca nghĩ đến việc nhà ma đóng cửa, trong lòng anh sẽ có một nỗi đau không thể giải thích được, nỗi đau này khác với nỗi đau thể xác, không thể diễn tả được, nhưng nó đau nhức khắp tim gan.
“Thực ra, cậu nên hiểu rằng có vô số hình ảnh đời thực trong câu chuyện tưởng tượng của cậu, hơn nữa cậu có phát hiện ra rằng có một số nhà tâm lý học và bác sĩ tâm thần xuất hiện trong câu chuyện của cậu không? Bọn họ đi xuyên suốt toàn bộ câu chuyện của cậu, và xuất hiện ở bước ngoặt của câu chuyện của cậu, cậu nghĩ rằng đây thực sự là một sự trùng hợp sao?”
“Không phải sao?” Đôi mắt của Trần Ca có chút mờ mịt, trong trí nhớ rời rạc của anh đúng là có vài bệnh viện tâm thần, hơn nữa mỗi bác sĩ dường như đều có một câu chuyện riêng của mình, đều là những nhân vật rất quan trọng.
Một bác sĩ mặc áo khoác trắng đã giết chết bản thân lúc nhỏ, Chủ tịch hiệp hội là bác sĩ Cao, người bạn được cha mẹ tin tưởng giao cho chăm sóc mình là bác sĩ Trần, và còn có một... bác sĩ Phương?
Đại não đột nhiên như bị kim đâm xuyên qua, Trần Ca rùng mình một cái, chỉ biết cố gắng chống đỡ cơ thể.
“Sự xuất hiện ở bước ngoặt của những bác sĩ đó tình cờ là khi chúng tôi can thiệp và tiến hành điều trị cho cậu, ảo tưởng của cậu thực sự là sự tiếp nối của thực tế, cậu sẽ dần nhận ra điều đó thôi.” Bác sĩ Cao trò chuyện với Trần Ca một lúc, sau đó dường như đã có chuyện gì đó xảy ra trong bệnh viện, sau khi cho Trần Ca uống hai viên thuốc, ông ta vội vã rời đi, để lại Trần Ca một mình trong vườn hoa của bệnh viện.
“Mình rất muốn đến ngôi nhà ma đó.” Sau khi uống mấy viên thuốc, suy nghĩ của Trần Ca trở nên đờ đẫn, cảm giác đau đớn cũng bớt đi rất nhiều, thời gian như trôi chậm lại, cơn buồn ngủ cũng dần trỗi dậy: “So với cuộc sống kinh khủng trong tưởng tượng thì cuộc sống như vậy quả thực thoải mái hơn. ”
Theo thời gian, nhiệt độ ngoài trời dần dần tăng lên, số lượng bác sĩ và bệnh nhân cũng ít đi nhiều, xung quanh Trần Ca cũng không còn một bóng người.
Và vào lúc này, trong bụi hoa vang lên tiếng răng rắc, Trần Ca chậm rãi quay đầu nhìn về phía đó.
Cành hoa bị gạt ra, một cái đầu mèo nhô ra khỏi bụi hoa.
Toàn thân con mèo trắng như tuyết, hai mắt khác màu nhau, khi nhìn thấy Trần Ca, nó lập tức chạy đến và nhảy lên đầu gối của Trần Ca.
Chân bó bột bị con mèo trắng đè lên, Trần Ca đau khổ cười một tiếng: “Đúng là một con mèo lớn.”
Con mèo này có thể do thuộc giống đặc biệt, to gấp đôi mèo nhà bình thường, đè lên khéo còn gây chết người.
Quan trọng nhất là, con mèo này hoàn toàn không có chút ý thức về bản thân, rất thành thạo trong việc muốn trèo lên vai Trần Ca.
Hai tay ôm con mèo trắng, Trần Ca đặt nó lên ghế bên cạnh: “Trong bệnh viện làm sao có mèo được nhỉ? Có phải là mèo hoang từ bên ngoài vào không?”
Trần Ca và con mèo mắt to trừng mắt nhỏ, đôi mắt của con mèo rất có linh tính và ẩn chứa nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau.
“Chủ nhân của mày không cần mày nữa sao?” Trần Ca nói chuyện với con mèo trắng, điều khiến anh không ngờ chính là sự nghi ngờ hiện lên trong mắt mèo sau khi anh nói điều này.
“Thật sao? Hay là giả? Là mình nhìn nhầm sao? Tại sao mình lại cảm thấy hình như con mèo này đang giao tiếp bằng mắt với mình?" Trần Ca lẩm bẩm một mình, trông có vẻ vô hại hiền lành.
Con mèo trắng nghiêng đầu đánh giá Trần Ca hồi lâu, trong mắt hiện lên sự ranh mãnh, nó đột nhiên nhảy dựng lên, vung vẩy móng mèo đánh vào gáy Trần Ca, sau đó dường như lo lắng về sự trả thù của Trần Ca, vèo một phát nhảy ra thật xa.
Ngồi ở trên ghế, Trần Ca ngẩn ra, đưa tay lên che gáy: “Mình đã hai mươi sáu tuổi rồi mà còn bị một con mèo đánh gáy sao?”
Con mèo trắng đang nấp trong bụi hoa cách đó vài mét và nhìn Trần Ca, sự nghi ngờ trong mắt nó càng sâu sắc hơn.
“Nếu chân tao mà không bị bó bột thì giờ mày chết chắc rồi.” Cơn buồn ngủ do thuốc mang lại đã tan biến từ lâu, hiện tại tinh thần của anh rất tỉnh táo, con mèo trắng trước mặt mang đến cho anh một cảm giác thân thuộc đặc biệt, có vẻ rất quen thuộc, nhưng trong đầu anh lại không có mảnh ký ức nào liên quan đến con mèo này, cho dù là trong câu chuyện do anh tự thêu dệt hay trong thực tế, có vẻ như chú mèo này chưa từng tồn tại trước đây.
Nói cách khác, những mảnh ký ức trong tâm trí anh chỉ liên quan đến con người, không phải mèo.
Nghe lời đe dọa của Trần Ca, con mèo trắng không những không sợ hãi mà thậm chí còn quay trở lại.
“Mày cũng thật can đảm đấy.” Trần Ca nhìn vào ánh mắt nghi ngờ của con mèo trắng, chính anh cũng cảm thấy kỳ lạ, hình như con mèo này cũng biết anh: “Mày là mèo hoang tao nuôi trước khi bị tai nạn sao? Hay là lúc tao nằm viện hay đến đây cho mày ăn?”
Con mèo trắng không thể nói, sau khi nó phát hiện Trần Ca thực sự không nhớ nó, ánh sáng trong mắt nó mờ đi, nó chạy quanh Trần Ca, không ngừng dụi đầu vào bắp chân của Trần Ca.
“Đừng cọ xát, sức mạnh như vậy, làm nứt thạch cao của tao đấy.” Trần Ca ôm mèo trắng vào lòng, nhìn con ngươi dị sắc của mèo trắng, cảm giác quen thuộc càng ngày càng mạnh, nhưng không thể nhớ nổi.
Có lẽ là nhận ra sự không đúng của Trần Ca, con mèo trắng liên tục kêu, nó còn cắn vào ống quần của Trần Ca, như thể đang cố dụ Trần Ca đi đâu đó.
Chống đôi nạng, Trần Ca đứng dậy và đi theo con mèo trắng vào sâu trong vườn hoa, băng qua toàn bộ khu vườn của bệnh viện và đến hàng rào của bệnh viện.
Ở bên kia đường chính là phía Tây của Khu vui chơi Tân Hải, con mèo trắng chui ra khỏi khoảng trống trên lan can, rồi nhìn Trần Ca.
“Mày muốn tao đi cùng với mày? Mày muốn tao rời khỏi bệnh viện này sao?”
Trần Ca nhìn hàng rào cao hơn hai mét và lắc đầu.
Hiện tại cơ thể anh rất yếu, một chân còn bị bó bột, đến đi lại còn khó khăn, không thể trèo qua hàng rào cao hơn hai mét này được.
Thấy Trần Ca định quay lại, con mèo trắng lại chui vào, cắn ống quần anh không chịu buông ra.
Khoảng năm phút sau, đằng xa vang lên tiếng bước chân, con mèo trắng liền nhả ra, chui ra khỏi hàng rào và tẩu thoát.
“Trần Ca? Cậu làm gì ở đây vậy?" Bác sĩ Cao đứng sau Trần Ca.
“Tôi muốn nhìn kỹ khu vui chơi hơn một chút, nếu tôi đủ may mắn, nói không chừng vẫn còn có thể nhìn thấy cô ấy.” Trong mắt Trần Ca có một tia mong đợi, lý do của anh là hợp lý, bác sĩ Cao cũng không nghi ngờ gì nữa.
“Chúng ta nên trở về.”
“Vâng.”
Trần Ca đi theo bác sĩ Cao, đi vài bước rồi quay đầu lại nhìn hàng rào, con mèo đang trốn trong bụi cây bên ngoài hàng rào, nửa cái đầu lộ ra, đôi mắt dị sắc cứ nhìn chằm chằm vào Trần Ca.
Trở lại phòng bệnh, Trần Ca nhìn thấy Tả Hàn vẫn nằm nghiêng trên giường bệnh như trước, ngay cả tư thế cũng không thay đổi.
“Cậu không ăn cơm sao?” Trần Ca cảm thấy mình trời sinh là một người đàn ông ấm áp, cho dù mất đi một phần ký ức, anh vẫn sẽ quan tâm đến người lạ theo bản năng.
“Tôi không đói.” Tả Hàn từ trên giường ngồi dậy, mở cửa phòng bệnh thành một khe nhỏ, thấy bên ngoài không có ai, mới mới thở phào nhẹ nhõm: “Buổi sáng bác sĩ đưa anh đi đâu vậy? Có phải bọn họ tiến hành thôi miên anh đúng không? Hay là ép anh uống thuốc gì?”
“Chúng tôi chỉ đi ra vườn hoa ngồi một chút, trong lúc đó bác sĩ Cao hình như có chuyện gì đó, cho nên đột nhiên rời đi.” Trần Ca ngồi trên giường, miệng nở nụ cười: “Nhân tiện, hôm nay tôi cũng gặp phải một chuyện rất thú vị, có một con mèo hoang trong bệnh viện, nó rất dính tôi, giống như con mèo của tôi nuôi vậy.”
“Mèo hoang có tính cảnh giác rất mạnh, sẽ không đặc biệt dính vào người lạ, nói không chừng con mèo đó thực sự có liên quan đến anh.” Tả Hàn kéo khóa sau gối và lấy ra một vài mẩu giấy từ bên trong, trên tờ giấy dường như có viết gì đó: “Động vật đôi khi còn đáng tin cậy hơn con người, bởi vì chúng không có cảm xúc phức tạp, và thường hành động theo bản năng hơn.”
“Nhưng tôi hoàn toàn không có ký ức về con mèo đó, chính xác mà nói, những ký ức trong đầu tôi chỉ là những mảnh vụn, nếu tôi nghĩ về quá khứ đó, tôi sẽ cảm thấy đau đầu.”
Lời nói của Trần Ca làm Tả Hàn đồng cảm, cậu ta buông gối đầu, nhẹ nhàng bước đến bên Trần Ca: “Tình trạng của anh cũng gần giống như tôi, mặc dù trí nhớ của tôi không bị thiếu sót, nhưng trí nhớ đó lại cực kỳ không logic!”
“Ý cậu là gì?”
“Có nghĩa là trí nhớ của tôi đã bị người ta giở trò! Chết tiệt! Tôi rất quen với cảm giác này! Tôi cũng không biết tại sao nữa!" Tả Hàn hung hãn nói: “Có một số chi tiết mâu thuẫn trong trí nhớ của tôi, người đã thay đổi trí nhớ của tôi hình như nghĩ rằng đây là lần đầu tiên tôi gặp phải chuyện như vậy, cho nên người đó rất bất cẩn, người đó không biết tôi sẽ hoài nghi trí nhớ của chính mình!”
“Người anh em, mặc dù triệu chứng của cậu quả thực giống với chứng hoang tưởng bị hại, nhưng tôi vẫn nghĩ cậu rất lợi hại.” Trần Ca cảm thấy trên người Tả Hàn có một loại khí chất đặc biệt, so với Tả Hàn, anh có vẻ quá tầm thường.
“Đừng nói như vậy, tôi đã đi nghe ngóng rồi, loại thuốc trắng đó không phải ai cũng có thể uống được, thỉnh thoảng bác sĩ sẽ cho bệnh nhân mà họ không khống chế được một chút bột của thuốc đó, nhưng anh thì sao? Hai viên một lần, ba lần một ngày? Tôi nghi ngờ bệnh viện này muốn giết anh bằng thuốc đó!” Ánh mắt Tả Hàn nhìn Trần Ca tràn đầy kiêng kỵ.
“Chắc không phải đâu.”
“Quên đi, tôi chỉ là đang nhắc nhở anh thôi, anh nên chú ý một chút, trong này tốt nhất là nên ít nói, tai vách mạch rừng.” Tả Hàn nói xong liền nằm nghiêng trên giường, cậu ta vẫn không cởi giày, như thể sẵn sàng tẩu thoát bất cứ lúc nào.
Sau khi dùng bữa vào buổi trưa, buổi chiều Trần Ca được bác sĩ Cao tư vấn tâm lý, tiếp tục uống thuốc, bệnh tình của anh không còn tái phát nữa.
Sau khi kết thúc của một ngày yên bình và tươi đẹp, bầu trời từ từ tối sầm lại.
Uống thuốc xong, Trần Ca liền đi ngủ sớm, đến khoảng 0 giờ đêm, anh bị Tả Hàn đánh thức.
“Làm sao vậy?”
“Suỵt.” Tả Hàn chỉ vào cửa phòng bệnh và ra hiệu cho Trần Ca hãy cẩn thận lắng nghe.
Ghé người vào cửa phòng, Trần Ca vểnh tai lắng nghe, bên trong trong hành lang có thể nghe thấy tiếng la hét của một người đàn ông, anh ta dường như không ngừng lặp đi lặp lại chữ quỷ.
“Trương Kính Tửu?”
“Anh biết anh ta sao?”
“Tôi đã nhìn thấy anh ta vào ban ngày, anh ta nắm lấy tay tôi và hét vào mặt tôi là quỷ quỷ quỷ.” Trần Ca kể cho Tả Hàn những gì anh đã gặp phải trong ngày.
“Hiện tại có lẽ anh ta đang rất đau đớn, rõ ràng bệnh viện đang tra tấn anh ta theo một cách nào đó.” Tả Hàn cau mày: “Bệnh viện không thể vô duyên vô cớ tra tấn anh ta được, chắc là do anh ta đã phạm phải sai lầm gì đó.”
Nói xong, Tả Hàn nhìn về phía Trần Ca: “Chẳng lẽ là do anh ta tiết lộ bí mật cho anh sao? Chẳng lẽ toàn bộ người trong bệnh viện này đều là quỷ sao?”