N
hìn Trần Ca đột nhiên lấy bộ đàm từ trong túi áo, giống hệt như đang làm ảo thuật, nửa câu sau của quản lý Hoàng cũng bị mắc trong cổ.
“Mày là cảnh sát?” Ông ta phản ứng chậm một nhịp, đến khi ý thức được mọi chuyện không ổn, Trần Ca cũng đã nhận được hồi âm của tổ trưởng tổ một là Lý Chính rồi.
“Kiên trì! Tôi sắp đến rồi!” Dưới lầu truyền đến tiếng bước chân dồn dập, tổ trưởng tổ hành động số một Lý Chính đang cách bọn họ không xa!
Sắc mặt quản lý Hoàng trở nên rất khó coi, trước đây khi ông ta sáng lập ra Hiệp hội kể chuyện lạ, cũng có một số người bị hại muốn gọi cảnh sát, nhưng những người đó muốn gọi được cảnh sát đều cần phải cầm điện thoại bấm số, ai có thể nghĩ tới Trần Ca tự dưng lôi bộ đàm từ trong ngực ra đâu.
Hơn nữa điều này khác hẳn với tính cách lúc trước của anh!
Oán hận, la hét, sợ hãi chính là thức ăn tốt nhất cho lệ quỷ, để không bị những ma quỷ trên người cắn nuốt, buộc phải làm một vài chuyện tàn nhẫn kinh khủng, quản lý Hoàng hiểu rất rõ chuyện này.
Nhưng người trước mắt này, dùng sức một mình mình nuôi dưỡng ba lệ quỷ, trong đó còn bao gồm lệ quỷ áo đỏ cấp cao nhất, nếu dựa theo tiêu chuẩn trong Hiệp hội kể chuyện lạ thì số mạng người trên tay người này tuyệt đối không dưới mười người!
Nhưng một tên đồ tể, một kẻ giết người hai tay nhuốm đầy máu tươi như vậy, lại chọn gọi cảnh sát vào thời điểm quan trọng nhất!
Thậm chí còn dùng bộ đàm của cảnh sát nữa!
Lửa giận bốc lên, quản lý Hoàng biết tối nay xảy ra chuyện lớn rồi, cho dù đánh chết Trần Ca thì thân phận này cũng không thể sử dụng được nữa.
“Tất cả là do mày!”
Chuyện bóng ma trong thành phố sẽ dùng quy tắc trong bóng tối để giải quyết, đây là quy tắc đã được giao hẹn sẵn, nhưng không ai nghĩ rằng, trong số họ lại có một “kẻ phản bội”!
Gương mặt máu phản ứng mạnh mẽ hơn nhiều so với quản lý Hoàng, tơ máu lao đến chỗ Trần Ca, trong lúc lao đến, gương mặt đã trở nên giống Trần Ca đến tám chín phần.
“Lại là thứ này.”
Trần Ca nắm chặt bộ đàm, đập vào gương mặt đầy máu kia, nhưng dù anh dùng toàn bộ sức lực cũng chỉ có thể xuyên qua gương mặt đó, không thể chạm vào được.
“Giết mày, hoặc là điều khiển được cơ thể mày trong thời gian ngắn, tao vẫn còn cơ hội để lừa mọi người.” Thân phận của quản lý Hoàng chỉ có Trần Ca biết, chỉ cần gương mặt máu kia đi vào được não của Trần Ca, khiến anh vĩnh viễn câm miệng, quản lý Hoàng sẽ dùng anh để giải vây cho bản thân.
Gương mặt máu đã đến rất gần, ngay khi nó sắp chạm đến mặt Trần Ca thì con ngươi của anh bỗng giống hệt mắt mèo trong bóng đêm, co lại thành một khe hẹp, tỏa ra sự lạnh lẽo.
“Âm Đồng!”
Điều đó cũng chỉ khiến cho gương mặt máu dừng lại khoảng nửa giây, hai chân Trần Ca đạp đất, cơ thể lao về trước, làm ra một động tác điên cuồng.
Anh cúi đầu lao về phía quản lý Hoàng, hai người lăn từ trên cầu thang xuống.
Cánh tay bị trầy da, khắp nơi đều truyền đến sự đau đớn.
Nhưng chuyện khiến Trần Ca cảm thấy kỳ quái là cảm giác đau đớn chỉ xuất hiện trong chốc lát rồi biến mất.
Sau khi thị lực hồi phục, Trần Ca đứng lên chuẩn bị chạy xuống tầng mới phát hiện, các khớp cơ thể của mình đang được bọc trong một tầng tóc đen.
“Trương Nhã?”
Ngoại trừ bị trầy da một chút thì Trần Ca hoàn toàn không bị thương tổn gì, trái ngược hoàn toàn với anh là quản lý Hoàng, người bị tóc đen kéo lên tầng.
Gương mặt máu bị tóc đen đâm thủng, quản lý Hoàng thần trí mơ hồ, cơ thể bị siết đến biến dạng.
Trần Ca mờ mịt quay đầu lại, đứng ở dưới tầng hai mươi hai nhìn lên, Trương Nhã mặc quần áo đỏ yên lặng đứng ở tầng hai mươi ba, tóc đen sau lưng cô buộc chặt vào con quái vật áo đỏ, gương mặt máu cùng bóng quỷ cao gầy chiếm hết cả cầu thang.
Quần áo đỏ như máu, dưới chân là một đám tóc đen lan ra không ngừng, con quái vật kinh khủng gào thét, khóc lóc, cuối cùng cũng bị nghiền nát rồi nuốt mất.
Nói thật thì thấy cảnh tượng này, Trần Ca cũng cảm thấy hơi sợ hãi.
Trương Nhã bước từng bước về phía Trần Ca, cảm giác lạnh lẽo thấu xương cùng mùi máu tanh nồng đậm đánh thẳng vào giác quan của anh.
Trên người Trương Nhã như lại xuất hiện biến hóa nào đó, hẳn là cô đã lấy được thứ mình muốn.
Đầu cúi thấp, mái tóc đen buông xuống, khuôn mặt của Trương Nhã dừng cách mũi Trần Ca vài centimet, cô nhìn vào đôi mắt của Trần Ca, đôi bàn tay nhợt nhạt, không còn chút máu đang cầm một cái hộp gỗ hết sức bình thường.
“Cho tôi sao?”
Trần Ca mới mở miệng, cảm giác hơi thở lạnh như băng tràn vào cơ thể, anh cầm lấy hộp gỗ, nhìn vào bên trong.
Vết máu đen sẫm kia đã biến mất, thay vào đó là một con rối có khuôn mặt bị biến dạng xấu xí.
“Khuôn mặt bị hủy dung!”
Con rối chính là người đàn ông bị hủy dung, kích thước đã bị thu nhỏ đi mười lần, mặt nạ của hắn ta bị tháo ra, trên khuôn mặt ngoại trừ đôi mắt thì những cái khác đều bị sẹo che mất, hắn ta không có mũi và môi, giống như ma quỷ trong cơn ác mộng vậy.
“Cô biến hắn ta thành món đồ chơi sao?”
Khuôn mặt biến dạng trong chiếc hộp chỉ là một linh hồn bị kéo ra khỏi cơ thể, khuôn mặt dữ tợn lắc lư trái phải, Trần Ca có thể cảm thấy hơi thở tà ác tỏa ra từ người hắn ta.
Trước đây Trương Nhã đối xử với Chu Tú bằng cách rút linh hồn của hắn ta ra, làm thành món đồ chơi.
Nhìn khuôn mặt bị hủy dung giãy giụa trong hộp gỗ, tóc gáy Trần Ca dựng đứng, đây là lần thứ hai trong đời anh nhận được món quà đáng sợ như thế này, còn về lần đầu tiên, chính là bức thư tình khi mới gặp Trương Nhã.
“Cảm ơn, tôi... rất thích món quà này của cô, cô là người con gái đầu tiên tặng quà cho tôi.”
Nghe được câu trả lời của Trần Ca, Trương Nhã dời tầm mắt, hạ thấp đầu xuống, không muốn để cho Trần Ca nhìn thấy nét mặt của cô, nhưng Trần Ca có thể cảm giác được, hình như trong lòng cô ấy có chút ngượng ngùng.
Tóc đen quấn chặt, Trần Ca gần như không thể tin được, trong khi bọn họ đang ở tầng hai mươi hai “nói chuyện thân thiện với nhau” thì tóc đen đang nuốt chửng những con quái vật kinh khủng này ở tầng hai mươi ba.
Tóc đen trải dài trên tầng hai mươi ba tiến về phía Trương Nhã, thậm chí Trần Ca còn có thể nhìn thấy cơ thể không trọn vẹn của Hứa Âm ở trong đó. Anh há to miệng, nhanh chóng nói với Trương Nhã với vẻ mặt “vui vẻ”: “Chờ một chút! Anh trai kêu “đau” cùng cô bé mặc đồng phục kia là người của chúng ta, tuyệt đối đừng ngộ thương bọn họ!”
Bầu không khí tốt đẹp bị phá hỏng, Trương Nhã ngẩng đầu lên, lại khôi phục dáng vẻ ban đầu.
Hứa Âm và Bút Tiên bị bỏ ra ngoài, tóc đen nghiền nát những ma quỷ khác, máu tươi nhuộm đỏ một mảng lớn.
Tóc đen thu lại, cơ thể Trương Nhã lung lay nhẹ, hình như hơi buồn ngủ.
Cô ngẩng đầu nhìn thật sâu vào Trần Ca rồi đi qua người anh, biến mất không thấy đâu nữa.
Cảm giác lạnh như băng phía sau lưng Trần Ca cũng không biến mất vì Trương Nhã rời khỏi, thật giống như có một đôi mắt tràn ngập oán hận đang nhìn chằm chằm sau lưng anh vậy.
Qua một hai phút, đến tận khi nghe thấy tiếng hét của đám người Lý Chính ở dưới tầng, thì hơi thở lạnh lẽo đó mới biến mất.
Cả người Trần Ca cứng đờ, anh ngồi xuống đất, thu hồi Hứa Âm và Bút Tiên đang bị thương nghiêm trọng vào, đồng thời nhét cái hộp gỗ kỳ lạ vào trong túi.
Quà mà Trương Nhã đưa cho anh càng ngày càng kinh khủng, đầu tiên là hồn ma làm thành kẹo, bây giờ lại dùng linh hồn độc ác làm thành “đồ chơi”.
“Mình biết cô ấy cũng có ý tốt, được một cô gái như thế tặng quà mình cũng rất xấu hổ, nhưng quan trọng là món quà này...” Trần Ca cười khổ quay đầu nhìn về phía sau, nhờ vào tia sáng của điện thoại mà anh phát hiện ra một việc rất đáng sợ, bóng của anh không hề giống hình dạng của bản thân!
Ánh sáng mờ nhạt chiếu lên trên người anh, bóng đen phản chiếu lại là dáng vẻ của một người phụ nữ tóc dài!
Trần Ca gần như không do dự chút nào, lập tức đổi giọng: “Quan trọng là món quà này quá quý giá! Chưa từng có một cô gái nào đối xử tốt với mình như vậy! Món quà cảm động này có thể khiến mình nhớ suốt đời!”