Trần Ca đoán ra việc Hiệp hội kể chuyện lạ có thể ra tay nhưng không ngờ rằng nó lại nhanh đến vậy!
“Bác sĩ Trần đó có vấn đề, cháu từng thấy ba chữ này trong thư của ông viện trưởng Khu Nội Trú Số Ba, có điều ban đầu lá thư này được gửi đến Trạm nghiên cứu sán lá máu ở Lâm Giang.”
Trên thế giới có rất nhiều bác sĩ họ Trần nên Trần Ca hoàn toàn không nghĩ đến chuyện này trong lần đầu tiên gặp ông bác sĩ đó, dù sao lá thư đó cũng được gửi đến Trạm nghiên cứu sán lá máu còn ông bác sĩ này làm việc tại viện mồ côi.
“Giang Linh mất tích ư?” Đội trưởng Nhan nhìn tấm ảnh trên bàn, trong lòng ngày càng tò mò về Trần Ca hơn. Ông cảm giác cậu thanh niên này không chỉ có cái nhìn sâu sắc và mạnh mẽ đơn giản mà còn có cả trực giác và thiên phú đặc biệt, sợ là chính anh còn chẳng nhận ra được.
“Tổng cộng ba người mất tích là Phạm Úc, Giang Linh và một bác sĩ chăm sóc cho bọn chúng.”
“Bác sĩ chăm sóc đó cũng là người điên trong Khu Nội Trú Số Ba hả?” Đội trưởng Nhan cảm thấy khó tin vì một bệnh nhân lại biến thành bác sĩ sau vài năm xuất viện.
“Bây giờ cháu còn chưa thể xác định thân phận của ông ta.” Sau khi cúp điện thoại, Trần Ca bắt buộc chính mình tỉnh táo lại.
Dựa theo phỏng đoán của anh thì hai trong ba thành viên còn lại của Hiệp hội kể chuyện lạ là bệnh nhân tâm thần trong Khu Nội Trú Số Ba, người còn lại mà anh từng gặp mặt trong hiện thực và quen thân với anh là hội trưởng!
Lần đầu tiên anh đến viện mồ côi Cửu Giang cũng là lần đầu tiên anh gặp bác sĩ Trần, cho nên khả năng ông là hội trưởng không cao.
“Đội trưởng Nhan, chú điều tra về tài liệu của tất cả nhân viên làm việc tại Trạm nghiên cứu sán lá máu đi, chắc trong đó sẽ có tin tức về hung thủ.”
Lá thư được gửi từ Khu Nội Trú Số Ba đến Trạm nghiên cứu sán lá máu nên hẳn là người trao đổi thư từ với ông viện trưởng năm xưa từng làm việc tại đây.
“Được, tôi sẽ bảo lão Ngụy đến viện mồ côi Cửu Giang với cậu, hai người xem xét tình hình trước, còn chuyện điều tra bên này thì cứ giao cho tôi.” Đội trưởng Nhan lấy bộ đàm gọi lão Ngụy đến, lão Ngụy là người lái xe đưa đón Trần Ca trong vụ cứu Cố Phi Vũ trước đó.
Anh không từ chối ý tốt của ông, có lẽ đêm nay anh phải chạy khắp nơi, bắt xe thì phiền phức quá nên có lão Ngụy đi chung sẽ tiện hơn.
“Đội trưởng Nhan, anh tìm tôi à?” Lão Ngụy đã gần về hưu, bình thường đội trưởng Nhan cũng không cho ông xông pha phía trước vì muốn ông sống an ổn qua mấy tháng cuối cùng này.
“Tối nay anh hành động chung với Trần Ca, bảo vệ cậu ấy cho tốt nhé.”
“Tôi hiểu rồi!”
Lúc lão Ngụy nói chuyện với đội trưởng Nhan thì Trần Ca vẫn còn suy nghĩ. Hiển nhiên có vật gì đó xâu chuỗi ba yếu tố Trạm nghiên cứu sán lá máu, Hiệp hội kể chuyện lạ và Giang Linh lại với nhau, nhưng anh lại không nghĩ ra.
“Hiệp hội kể chuyện lạ chọn người chết cuối cùng tại Trạm nghiên cứu sán lá máu, mấy năm trước người trao đổi thư từ với ông viện trưởng Khu Nội Trú Số Ba cũng ở đó, điểm then chốt giữa trạm nghiên cứu này và cô bé trong thôn Hoạt Quan là gì?” Trần Ca nắm lấy cạnh bàn bằng hai tay, trên mu bàn tay nổi gân xanh.
“Trần Ca, đừng lãng phí thời gian nữa, hai người mau đi đi.” Đội trưởng Nhan vỗ vai anh, ông cho rằng anh đang lo lắng về sự an toàn của Phạm Úc và Giang Linh: “Người tốt sẽ được trời giúp, hai đứa nhỏ đó không sao đâu.”
“Cháu đang nghĩ về chuyện khác.” Trần Ca vẫn đứng yên, sau đó đột nhiên xoay lại nhìn đội trưởng Nhan: “Trước đó chú có nói với cháu là người chăm sóc cho Giang Linh được phát hiện chết trong một căn nhà cũ tại thôn Lâm Quan.”
“Đúng vậy.” Ông không hiểu rõ ý anh muốn nói.
“Hồi còn sống người đó từng mua máu thông qua chức vụ của mình!” Hai mắt Trần Ca sáng lên: “Nhất định là giữa Giang Linh, Trạm nghiên cứu sán lá máu và bệnh nhân tâm thần tại Khu Nội Trú Số Ba có liên quan gì đó, chắc là máu đấy!”
“Cậu hiểu lầm rồi, Trạm nghiên cứu sán lá máu không có máu người.” Đội trưởng Nhan lắc đầu: “Chỗ đó chủ yếu là phòng chống những căn bệnh từ loài sán lá máu và ký sinh trùng khác, được xem như bệnh viện chuyên khoa.”
“Vậy có thể nào chỗ này nuôi dưỡng một loại ký sinh trùng đặc biệt cần máu người để sống không? Hoặc là thứ gì đó không phải ký sinh trùng nhưng cũng cần máu người? Bệnh nhân của Khu Nội Trú Số Ba cần thứ này, đúng lúc Giang Linh lại có nó!”
Sau khi Trần Ca đưa ra ý kiến của mình, cả đội trưởng Nhan lẫn lão Ngụy đều không kịp phản ứng.
Thật ra Trần Ca còn chưa nói hết, Giang Linh là hạt giống sau cùng của thôn Hoạt Quan, hầu hết người dân trong cái thôn cô lập đó đều có cơ thể dị dạng với tỉ lệ vượt trên cả tỉ lệ sinh con dị dạng trong hôn nhân cận huyết. Hiện tại anh hoài nghi nguyên nhân biến dạng của họ nằm ở đây.
“Hai người đến viện mồ côi trước đi, tôi sẽ phái người lục soát Trạm nghiên cứu sán lá máu triệt để, tôi sẽ thông báo ngay khi có tiến triển mới.” Đội trưởng Nhan đang nghĩ về những gì Trần Ca nói, hơn nữa càng nghĩ càng thấy hợp lý.
“Nhất định phải cẩn thận, tốt nhất là các chú hành động cùng nhau đi.” Trần Ca hơi lo lắng, chưa chắc thứ mà Hiệp hội kể chuyện lạ muốn là sâu có hình thể, nó cũng có thể là một đoạn nguyền rủa hay thậm chí là một loại ma quỷ cực kỳ đặc biệt.
Lúc Trần Ca rời khỏi Trạm nghiên cứu sán lá máu thì trời đã tối, lão Ngụy đưa anh đến viện mồ côi bằng xe cảnh sát.
Cả hai vừa đến thì ông cụ bảo vệ và cô y tá đã ra đón.
“Chúng tôi không tìm thấy người, camera trước cửa chính cũng không có bóng dáng của bọn họ nên chắc là bọn họ đi ra từ hướng khác.” Ông bảo vệ hơi áy náy.
“Dẫn tôi đến căn phòng mà Phạm Úc và Giang Linh từng ở cuối cùng đi.”
Nếu người ra tay thật sự là Hiệp hội kể chuyện lạ thì người bình thường không phát hiện cũng không có gì ngạc nhiên.
“Đi theo tôi.”
Cô y tá dẫn Trần Ca và phòng hồi phục tâm lý. Căn phòng này có màu sắc sáng sủa và bố trí ấm áp, vừa bước vào liền thấy thoải mái hơn nhiều.
“Khoảng hơn 4 giờ chiều thì hai đứa nhỏ còn chơi ở bên trong, kết quả vừa rồi tôi đến xem thì phát hiện bọn chúng đã mất tích rồi.” Cô y tá đứng trong phòng với trạng thái vô cùng luống cuống.
“Cô bình tĩnh lại đi.” Trần Ca không đụng vào bất cứ vật gì trong phòng mà kiểm tra một lượt trước: “Không có dấu vết đánh nhau, tất cả vật phẩm trưng bày bình thường, chắc là hai đứa nhỏ tự nguyện đi theo.”
“Chẳng lẽ bác sĩ Trần dẫn bọn chúng đi thật ư? Không thể nào! Bác sĩ Trần là người tốt, từng chữa trị vô số trẻ em ở chỗ chúng tôi, để rất nhiều em lại có can đảm sống tiếp lần nữa.” Giọng nói của cô y tá trở nên lớn hơn, cô không muốn đối mặt với chuyện này.
“Rất khó để định nghĩa người tốt và người xấu.” Trần Ca bước đến cạnh bàn và nhìn thấy vài bức vẽ kỳ quái.
Bức vẽ thứ nhất là hai đứa nhỏ màu đen ngồi ở giữa, một người màu đỏ có cơ thể rất dài luồn từ cửa sổ vào trong.
“Đây là bức vẽ của Phạm Úc, cậu bé đang gợi ý cho mình.” Trần Ca nhìn bức vẽ trên tay: “Màu đen là người, màu đỏ là quỷ, xem ra Hiệp hội kể chuyện lạ thật sự ra tay với Giang Linh.”
Bức vẽ thứ hai là một cô gái màu đỏ trông như con nhện xé nát tên ma quỷ đó, thoạt nhìn như đang ăn nó vậy.
“Chị của Giang Linh cứu bọn chúng, cũng đúng, khi chị của Giang Linh có mặt thì rất khó để hiệp hội gây tổn thương đến bọn chúng, trừ khi hiệp hội dùng hết sức để đối phó.”
Trần Ca lại nhìn vào bức vẽ thứ ba, hai đứa nhỏ màu đen bước vào một cánh cửa dưới sự bảo vệ của cô gái nhện màu đỏ, bên cạnh còn viết hai chữ xiêu vẹo bằng bút đỏ: Về nhà.