“Không thể nào ngồi ngây người trong cái nhà này được nữa, ông chủ Trần, tôi đợi anh ở dưới nhà.” Tốc độ nói chuyện của Phạm Đại Đức rất nhanh, vụ việc dấu giày trong hành lang đã khiến anh ta hoảng hồn, phía bên kia điện thoại truyền đến tiếng bước chân vội vàng đi xuống tầng của anh ta.
“Đừng đi lung tung, có khả năng nó vẫn đang trốn ở trong hành lang, anh miêu tả cho tôi về số đo cùng đường vân của cái giày kia đi...” Trần Ca còn chưa dứt lời, điện thoại đã bị ngắt.
“Con người khi ở trong trạng thái hoảng sợ, quả thật có thể làm ra một vài chuyện rất không lý trí, chỉ là không biết lúc nãy Phạm Đại Đức có thuộc tình trạng đó không.”
Trần Ca cất điện thoại di động, nhặt ba lô trên đất lên, nâng mắt nhìn con đường phía trước.
“Trạm tiếp theo chính là Lệ Loan, tao đến nơi rồi, mày đang ở đâu đây?”
Đêm tối cùng nước mưa che đậy mọi thứ, không ai có thể đoán được rằng vô số quái vật sống trong bóng tối, lúc này đều đang tập trung tại một trấn nhỏ nào đó ở ven thành phố.
Trấn Lệ Loan đã ở phía trước!
Tài xế Đường Tuấn đạp vào chân ga, chiếc xe buýt cũ nát mạnh mẽ đâm vào màn mưa lớn, không ngừng tăng tốc.
Cửa sổ xe bằng thủy tinh bị nước mưa đập mạnh vào, thân xe giống như muốn rời ra, thế nhưng những hành khách điên khùng trên xe cũng chẳng thèm để ý đến mấy điều này.
Ngay khi đường viền mơ hồ xuất hiện, tất cả mọi người đều ngừng hô hấp.
Tia chớp xẹt qua bầu trời đêm, trong chốc lát ánh sáng đó đã chiếu sáng mấy cái bóng đang đi qua đi lại trong bóng tối, mà những cái bóng đó cũng đã nhìn thấy xe buýt số 104 đang chạy nhanh đến.
“Sắp vào trạm rồi.” Bác sĩ là người đầu tiên đứng lên, anh ta cảm thấy bầu không khí trên xe tang khác với bình thường, không muốn dừng lại ở trên cái xe này thêm một khắc nào nữa.
“Này, ba người chúng ta đi cùng với nhau đi.” Bác sĩ nhỏ giọng hỏi Trần Ca cùng người đàn ông có biệt danh Cái Kéo: “Ở trên kia có một hành khách rất nguy hiểm, ba người chúng ta cùng nhau xuống xe, tôi không lừa hai người, sau khi xuống xe ba người chúng ta sẽ chạy đi ba hướng khác nhau, còn về phần hắn ta lựa chọn đuổi theo ai, cái này thì tùy số mệnh.”
Người có thể ngồi trên xe tang, đồng thời lại vẫn còn có thể sống sót, chắc chắn sẽ không thể coi thường, cho nên bác sĩ cũng không hề giấu giếm kế hoạch của mình mà nói thẳng ra.
Trần Ca và Cái Kéo đều không trả lời. Cái Kéo lo lắng bác sĩ không phải người tốt, chờ đến khi mình lạc đàn sẽ trở thành con mồi của đối phương. Còn Trần Ca thì lại có kế hoạch của riêng mình, anh chuẩn bị lái xe buýt vào tận chỗ nhà của Phạm Thông, lôi kéo đôi giày cao gót đỏ và người đàn ông mặt cười cùng xông vào trong cái bẫy mà cái bóng đã lập ra, cứu Phạm Thông đang nắm giữ manh mối then chốt.
Lên xe của Trần Ca thì rất dễ dàng, nhưng muốn xuống thì lại là chuyện khác. Ở một mức độ nào đó, cái xe buýt này nguy hiểm hơn so với lúc trước phục vụ cho cái bóng nhiều.
Bác sĩ đi đến chỗ cửa xe, nắm chặt tay vịn, anh ta đã nghe qua chuyện cũ của người đàn ông mặt cười, quyết định vừa xuống xe thì sẽ tìm một chỗ để trốn.
Xe tang số 104 đã lái vào trấn Lệ Loan. Khoảng cách giữa cái xe và trạm xe của trấn nhỏ càng ngày càng gần, trái tim của bác sĩ cũng nâng lên. Anh ta nắm chặt tay vịn, bắp thịt ở hai chân căng ra, hạ thấp trọng tâm xuống, chuẩn bị lao đi ngay khi cửa xe mở ra.
Kế hoạch thì tốt đẹp đấy, nhưng hiện thực lại làm cho anh ta có phần trở tay không kịp.
Lúc xe buýt đi ngang qua trạm cuối cùng thì cũng không dừng lại, thậm chí đến cả giảm tốc độ cũng chẳng buồn làm, trực tiếp lao qua.
“Không ngừng lại?” Trên tay của bác sĩ hiện lên những đường gân xanh, anh ta đã ý thức được đêm nay chắc chắn sẽ xảy ra chuyện gì đó.
Chiếc xe không hề dừng lại tại trạm xe nó nên dừng, ngoại trừ Trần Ca ra, tất cả hành khách đều nhìn về phía tài xế.
Áp lực mà Đường Tuấn phải chịu lúc này là rất lớn. Cơ thể đang phát run. Ông ta cũng không biết thứ chờ đợi ông ta ở phía trước sẽ là cái gì, nhưng mà ông ta vẫn phải lái xe đi tiếp theo yêu cầu của ông chủ.
“Vì sao không dừng xe? Này!” Trong gia đình ba người, người đàn ông trung niên đứng lên, vẻ mặt gã ta âm u.
Đứa bé ngồi bên cạnh gã ta cũng ngẩng đầu, len lén nhìn xung quanh một chút. Cậu bé không hiểu thế giới của người lớn, luôn cảm thấy nó thật phức tạp.
“Dừng xe! Lập tức dừng xe cho tôi!” Người đàn ông trung niên đi về phía ghế lái, nhìn thấy cảnh này, Trần Ca cũng cầm ba lô đứng lên.
Anh cúi thấp đầu, tất cả hành khách đều cho là anh cũng đi tìm tài xế để nói chuyện.
Bác sĩ nhìn thấy Trần Ca chuẩn bị ra mặt thì cũng đi theo sau Trần Ca, muốn hỏi nguyên nhân tại sao.
“Nghe không hiểu sao?” Mặc kệ người đàn ông trung niên hỏi cái gì, tài xế cũng không mở miệng, sắc mặt gã ta kém tới cực điểm: “Tôi nói cho ông nghe một lần cuối cùng, lập tức quay đầu xe trở về! Không được đi tiếp về phía trước nữa!”
Đường Tuấn không để ý đến người đàn ông trung niên tí nào, vô cùng chăm chú lái xe.
“Ông muốn chết thì cũng không nên kéo chúng tôi đi cùng chứ! Không thể đi vào phía trước được!” Có lẽ đây không phải là lần đầu tiên người đàn ông trung niên đi đến trấn Lệ Loan, gã ta biết một chút chuyện bên trong, nhấc chân lên, muốn đạp vào phanh xe.
“Người anh em, anh làm như vậy là phạm pháp đấy.” Một cánh tay ghìm chặt cổ người đàn ông trung niên, Trần Ca trực tiếp kéo gã ta đến bên cạnh người đàn ông mặt cười.
“Buông ra! Mấy người không biết phía trước có cái gì! Nhanh buông tay ra cho tôi!” Người đàn ông trung niên giãy giụa: “Đừng đi tiếp về phía trước, đó không phải là nơi chúng ta nên đi đâu!”
“Xem ra anh biết một chút gì đó, nói ra để cho chúng tôi nghe một chút.”
“Sương mù, sương mù màu đỏ, đi vào thì đừng nghĩ đến việc đi ra nữa! Nhanh ngăn ông ta lại đi!” Vẻ mặt người đàn ông trung niên dữ tợn, hét lên rồi lao về phía ghế lái, nhưng đáng tiếc lại bị Trần Ca ngăn lại một lần nữa.
“Sương mù cái gì, nói rõ ràng.” Trần Ca đang ép hỏi người đàn ông trung niên, đột nhiên phát hiện tốc độ xe trở nên chậm lại. Bả vai anh bị bác sĩ vỗ nhẹ vào, anh ngẩng đầu nhìn về phía bác sĩ đang chỉ.
Trước mắt là một cảnh tượng vô cùng kỳ lạ, một nửa thành phố bị mưa to bao phủ, nhìn không thấy ánh sáng, rơi vào trong bóng tối tuyệt vọng.
Còn một nửa khác thì không có một giọt mưa nào, sương mù máu dày đặc, chứa đựng đủ loại tâm trạng tiêu cực khác nhau.
“Đây là... cảnh tượng bên trong cửa?” Trần Ca có quá nhiều kinh nghiệm khi bước vào thế giới phía sau cánh cửa, nhưng anh xin thề đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy một thế giới thực ngoài cửa với quy mô sương mù máu lớn như vậy.
“Rất giống thế giới bên trong cửa, thật không thể tin nổi!” Sự khiếp sợ trong lòng Trần Ca không cách nào hình dung nổi. Toàn bộ trấn Lệ Loan bị chia thành hai phần, một nửa bị nước mưa bao phủ, còn nửa còn lại thì chìm trong biển sương máu, phân chia rõ ràng.
“Ở trấn Lệ Loan có một cánh cửa bị mất khống chế, chẳng lẽ đây chính là kết quả của cánh cửa mất khống chế đó? Thành phố bị nuốt hết, ác mộng biến thành hiện thực?” Trong đêm mưa vào rạng sáng, trấn Lệ Loan đã lộ ra bộ dạng thật sự.
Lúc trước khi Trần Ca làm nhiệm vụ tập luyện ba sao, thế giới phía sau cửa tương ứng với một tòa nhà được bao phủ bởi sương mù máu, nhưng bây giờ cái mà Trần Ca nhìn thấy chính là một nửa trấn nhỏ bị ngập trong sương máu!
“Tuyệt đối không được đi vào!” Mặc kệ người đàn ông trung niên nói như thế nào, xe buýt cũng không hề dừng lại.
Đường Tuấn nhìn về phía Trần Ca thông qua gương chiếu hậu, Trần Ca can đảm bảo những hành khách khác đứng sau lưng anh và ra hiệu cho tài xế tiến tiếp về phía trước.
Sau khi nhận được mệnh lệnh, Đường Tuấn không do dự nữa, mạnh mẽ đạp vào chân ga.
Ông chủ của ông ta nhìn có vẻ hiền lành và có tính tình vô cùng tốt, thế nhưng trên thực tế có lẽ lại là một kẻ điên đáng sợ hơn cái bóng nhiều. Nếu so sánh với màn sương mù máu ngoài kia thì ông ta sợ ông chủ của mình hơn.
Tốc độ xe đột nhiên tăng lên, không có bất kỳ dấu hiệu nào.
Bên trong xe vang lên tiếng giày cao gót, người đàn ông mặt cười cũng đơ mặt ra, đứng lên khỏi ghế ngồi, thế nhưng hai bọn họ đều đã chậm một bước.
Xe tang số 104 đã đâm đầu vào giữa màn sương và chạy như bay trên đường phố tràn ngập sương mù màu máu!